Hư Không Huyễn ĐạoChương 87: Phá Hủy Huyết Hồn Khế Ước
Trong Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian, nơi Hư Không Chi Lực cuộn trào như bão tố, Ám Liệt đứng bất động trên một mảnh vỡ cổ Thiên Cung. Đôi mắt hổ phách của hắn, thường ngày lạnh lẽo như vực Hư Không, giờ đây ẩn chứa một cuộn sóng hỗn mang. Hắn nhìn chằm chằm vào Linh Hồn Cổ Thụ, giờ đã rực rỡ lam quang, không còn là cỗ máy đoạt hồn tàn độc mà là một nguồn linh khí thuần khiết.
*Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi đã sai rồi.*
Một ký ức chợt hiện trong tâm trí Ám Liệt, về những ngày tháng xa xưa, khi hắn còn là một tu sĩ bình thường, nhiệt huyết sục sôi, khát khao hộ thế. Hắn đã chứng kiến sự mục ruỗng, suy tàn của Tiên Giới, linh khí biến chất, và niềm tin Tiên Đạo vỡ nát như phù đồ tan tác. Khi Thiên Tôn Vô Cực xuất hiện, mang theo lời hứa về một “Thế Giới Hồi Quy” hoàn mỹ, Ám Liệt đã chẳng chút do dự hiến dâng tất thảy. Huyết Hồn Khế Ước, xiềng xích vô hình trói buộc linh hồn hắn, là cái giá đổi lấy sức mạnh cùng hy vọng. Nhưng giờ đây, nhìn Linh Hồn Cổ Thụ được thanh tẩy, nhìn những linh hồn được giải thoát, một hạt mầm hoài nghi đã bén rễ trong tâm khảm hắn.
Ấn ký đen kịt trên cổ tay Ám Liệt bỗng chợt bùng cháy, một cơn đau nhói chạy khắp kinh mạch, nhắc nhở hắn về sự tồn tại không thể phủ nhận của Thiên Tôn. Đó là lời cảnh tỉnh, sự trừng phạt cho bất kỳ tư niệm phản bội nào. Ám Liệt khẽ lạnh run, nhưng đôi mắt vẫn không rời bóng dáng Lạc Phong đang đứng giữa quầng sáng lam xám.

Lạc Phong, vị Hư Không Chi Chủ chân chính, đứng giữa không gian lam quang rực rỡ của Linh Hồn Cổ Thụ đã được chuyển hóa. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn đã lành lặn hoàn toàn, chỉ còn là một vệt lam xám nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa sức mạnh nguyên sơ của kiến tạo. Hắn quan sát Tiên Cốt tinh hạch bên trong đan điền, cảm thấy nó vững chãi như trụ cột chống trời, tỏa ánh sáng rực rỡ, hòa hợp với mọi phẩm chất đã lĩnh ngộ.

Hắn nhìn quanh, cảm nhận sự an bình lạ lùng sau cơn bão phẫn nộ của Thiên Tôn Vô Cực ở chương trước, như thể chính Linh Hồn Cổ Thụ này đã trở thành một lá chắn vô hình, xoa dịu hỗn loạn của Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian.
Một gợn sóng không gian vi diệu, gần như khó lòng nhận thấy, xuất hiện cách Lạc Phong không xa. Ám Liệt chầm chậm hiện ra từ bóng tối, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm cố hữu. Tuy nhiên, Lạc Phong, với Linh Tê thần nhãn cùng Hư Không Chi Lực ngày càng tinh thuần, dễ dàng nhận ra tia kinh ngạc chợt lóe trong đôi mắt hổ phách của Ám Liệt khi hắn nhìn thấy sự chuyển hóa của Linh Hồn Cổ Thụ.
Ám Liệt không nói gì, chỉ đứng yên quan sát Lạc Phong. Trên cổ tay hắn, ấn ký đen kịt của Huyết Hồn Khế Ước vẫn âm ỉ tỏa sáng, có vẻ còn sẫm màu hơn, dữ dội hơn sau sự kiện Linh Hồn Cổ Thụ bị Lạc Phong “thanh tẩy”. Một luồng năng lượng ký sinh quen thuộc, mang theo sự giằng xé nội tâm sâu thẳm, truyền đến Lạc Phong xuyên không. Hắn cảm nhận rõ nỗi đau, khát khao giải thoát đang ẩn sâu sau vẻ ngoài băng lãnh của Ám Liệt.
*Ám Liệt, ngươi đã chứng kiến tất cả. Giờ là lúc ngươi phải đương đầu với vận mệnh của chính ngươi. Ta sẽ không để ngươi mãi làm công cụ của Thiên Tôn Vô Cực.* Lạc Phong thầm nghĩ, ánh mắt kiên nghị, chẳng chút do dự.
Hắn chủ động bước tới gần Ám Liệt, ánh mắt ngời sáng niềm tin, một nụ cười nhạt nở trên môi. “Ngươi đã dẫn ta đến đây, cho ta biết chân tướng về cỗ máy đoạt hồn này. Giờ, ta sẽ giúp ngươi phá tan xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.” Giọng Lạc Phong trầm ổn mà vang vọng trong không gian, mang theo sức thuyết phục lạ thường, như đang tuyên bố chân lý bất di bất dịch.
Ám Liệt vẫn im lặng, nhưng ấn ký trên cổ tay hắn bùng cháy dữ dội hơn, một luồng hắc khí phản phệ càng mạnh khiến hắn khẽ lạnh run, đôi môi mím chặt đến tái nhợt. Thiên Tôn Vô Cực đã cảm nhận được dị thường, và đang cố trấn áp ý chí của Ám Liệt từ xa.
“Huyết Hồn Khế Ước không thể trói buộc ngươi mãi. Ngươi có lựa chọn,” Lạc Phong nói tiếp, từng lời tựa nhát búa gõ vào xiềng xích vô hình. “Sống trong sự thao túng hay tự do kiến tạo vận mệnh của chính ngươi?”
Ám Liệt ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào Lạc Phong, lần đầu tiên lộ vẻ phức tạp khó tả: vừa hoài nghi, vừa khao khát, vừa sợ hãi. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt Lạc Phong không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, đồng cảm với nỗi đau bị khống chế. Hắn hé môi, giọng khàn khàn: “Ngươi… làm sao có thể? Ý chí của Thiên Tôn Vô Cực… chẳng ai có thể chống lại.”
Lạc Phong nở một nụ cười nhạt, song đầy tự tin, một nụ cười của kẻ đã làm chủ Hư Không, không còn là phàm nhân bị số phận trêu đùa. “Ta là Hư Không Chi Chủ. Ta có thể kiến tạo vạn vật, kể cả vận mệnh bị thao túng.” Hắn giơ lòng bàn tay phải lên, vết sẹo Tiên Cốt lam xám nhàn nhạt tỏa lam quang dịu nhẹ, chẳng rực rỡ chói mắt, mà ấm áp, tinh khiết, như một lời hứa về sự chữa trị. “Ta sẽ giúp ngươi, thoát khỏi sự khống chế của y.”
Ám Liệt nhìn vết sẹo, trong mắt hắn hiện lên tia hy vọng le lói, như ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong đêm tối vô tận. Một cuộc chiến nội tâm kịch liệt đang diễn ra trong hắn, giữa nỗi sợ Thiên Tôn Vô Cực cùng khát vọng tự do cháy bỏng. Cuối cùng, khát vọng đã thắng thế. Hắn khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận thấy, nhưng lại mang ý nghĩa lời chấp thuận định mệnh.

Ám Liệt chầm chậm đưa cổ tay ra, ấn ký Huyết Hồn Khế Ước đang rung chuyển dữ dội, hắc khí cuồn cuộn bao trùm, như một sinh vật sống đang giãy giụa chống cự.
Lạc Phong chẳng chút chần chừ. Hắn đặt lòng bàn tay phải lên cổ tay Ám Liệt, nơi ấn ký khế ước đang bùng cháy dữ dội. Một luồng Hư Không Chi Lực nguyên sơ với phẩm chất “ăn mòn”, “thao túng” và “tái tạo” tuôn trào từ Tiên Cốt tinh hạch nơi đan điền Lạc Phong, thẩm nhập vào cơ thể Ám Liệt, trực diện đối đầu với Huyết Hồn Khế Ước.
Ngay lập tức, Ám Liệt thét lên tiếng đau đớn tột cùng, một tiếng gào thét xé lòng vang vọng khắp Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian. Cơ thể hắn co giật kịch liệt, gân xanh nổi khắp người tựa rắn độc, hắc khí tanh tưởi từ khế ước bị Lạc Phong cưỡng ép rút ra, lan tràn khắp không gian, mang theo mùi máu tanh cùng linh hồn mục rữa. Mắt Ám Liệt đỏ ngầu, ý chí Thiên Tôn Vô Cực phản phệ mãnh liệt, cố bóp nát thần trí hắn, biến hắn thành con rối vô tri. Hắn cảm thấy linh hồn mình bị xé làm đôi, một nửa muốn khuất phục, một nửa khao khát giãy giụa.

Lạc Phong nghiến răng chịu đựng áp lực phản phệ cực lớn. Hắn cảm thấy từng sợi thần niệm của Thiên Tôn Vô Cực cố xuyên qua Hư Không Chi Lực của hắn để bảo vệ khế ước. Vết sẹo Tiên Cốt trên tay hắn bùng sáng chói lòa, nhưng cũng rỉ ra dòng máu lam xám, biểu thị sự hao tổn lớn về tinh thần cùng linh lực. Hắn tập trung ý niệm đến tột cùng, dùng phẩm chất “thao túng” để bóc tách từng sợi khế ước đen kịt khỏi linh hồn Ám Liệt, như y sư đang thực hiện ca phẫu thuật tinh vi nhất. Sau đó, hắn dùng phẩm chất “ăn mòn” để phân giải chúng thành năng lượng vô hại, và phẩm chất “tái tạo” để lấp đầy những khoảng trống khế ước để lại trong linh hồn Ám Liệt bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, chữa lành vết thương vô hình.
Đúng lúc đó, một luồng thần niệm cực kỳ hùng mạnh, lạnh lẽo cùng phẫn nộ vô biên từ Thiên Tôn Vô Cực chợt giáng xuống, trực diện tấn công Lạc Phong qua sợi dây khế ước. Một ảo ảnh Vô Hình Chi Thủ khổng lồ, được tạo thành từ ý chí hủy diệt cùng Ma Khí đặc quánh, hiện ra giữa không gian, cố bóp nát Lạc Phong, khôi phục khế ước. Tiếng gầm thét vô hình của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng trong tâm thần Lạc Phong: “Kẻ kế thừa! Ngươi dám nghịch thiên! Ngươi sẽ phải trả giá!”
Lạc Phong gầm lên tiếng trầm đục, Tiên Cốt tinh hạch bùng phát, song Linh Phiến sau lưng hắn hiện rõ, tạo thành một trường lực không gian vững chãi, chống đỡ Vô Hình Chi Thủ. Hắn dùng Hư Không Chi Lực, giờ đã dung hợp phẩm chất “thao túng”, “ăn mòn” cùng “tái tạo” đến mức hoàn mỹ, trực diện đối đầu với thần niệm của Thiên Tôn. Hắn chẳng những chống đỡ, mà còn “gặm nhấm” cùng “phân giải” từng phần của Vô Hình Chi Thủ, biến ý chí hủy diệt của Thiên Tôn thành năng lượng vô hình rồi tan biến.
Trên Thiên Phù Sơn xa thẳm, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cảm nhận được Hư Không Chi Lực kinh thiên động địa bùng nổ từ Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian, cùng với luồng thần niệm phẫn nộ của Thiên Tôn Vô Cực. Mặt đất rung chuyển kịch liệt, cây cối ngả nghiêng, thiên không bị xé rách thành những vết nứt đen kịt. Mộ Dung Tuyết lo lắng tột cùng, hai tay siết chặt đến tái nhợt, nàng cảm thấy nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tâm can. Lam Yên sắc mặt trắng bệch, nhưng mắt xám tro u uẩn của nàng lại lóe lên tia sáng, đầy kính nể cùng hy vọng tột cùng. “Kẻ kế thừa… Hắn đang chiến đấu với Thiên Tôn Vô Cực!” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, song đầy kiên định.
Vô Hình Chi Thủ của Thiên Tôn Vô Cực rốt cuộc cũng bị Lạc Phong “ăn mòn” cùng “phân giải” hoàn toàn, tan biến vào hư không tựa làn khói mỏng. Ấn ký Huyết Hồn Khế Ước trên cổ tay Ám Liệt cuối cùng cũng rạn nứt, vỡ vụn thành hạt sáng đen rồi tan biến hoàn toàn. Ám Liệt ngã quỵ, thở dốc, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt đã thanh tỉnh trở lại, chẳng còn vẻ vô hồn bị khống chế. Một cảm giác nhẹ nhõm, tự do chưa từng có tràn ngập linh hồn hắn.
Ám Liệt ngước nhìn Lạc Phong, ánh mắt phức tạp khó tả: kinh ngạc, biết ơn sâu sắc, cùng nỗi đau sâu thẳm về quá khứ đã qua.
Lạc Phong thu tay về, thở dốc, lồng ngực phập phồng. Vết sẹo Tiên Cốt trên tay hắn ngừng rỉ máu, đang chầm chậm khép lại, nhưng sắc mặt hắn hơi tái nhợt do hao tổn quá nhiều linh lực cùng tinh thần khi đối đầu ý chí của Thiên Tôn Vô Cực.
Ám Liệt chầm chậm đứng dậy, quỳ một gối xuống, cúi đầu thật thấp trước Lạc Phong, một hành động hắn chưa từng nghĩ sẽ làm. “Ngươi… đã cứu ta. Ta nợ ngươi một ân tình.” Giọng hắn chẳng còn vô cảm, mà mang theo trầm tư cùng mệt mỏi, tựa vừa trải qua một kiếp luân hồi. “Ta… đã tự do.”
Lạc Phong nhìn Ám Liệt, ánh mắt dịu đi đôi phần. “Ngươi đã tự lựa chọn. Giờ đây, ngươi đã tự do. Ngươi sẽ làm gì?”
Ám Liệt trầm mặc giây lát, nhìn về phía hư không vô tận của Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian, nơi những mảnh vỡ thế giới trôi lững lờ tựa đảo cô độc. “Ta… cần tìm lại bản thân. Tìm lại con đường của chính ta. Nhưng ta sẽ chẳng bao giờ quên ân tình này. Và ta sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho Thiên Tôn Vô Cực.” Hắn ngẩng đầu, mắt hổ phách lóe lên tia hận thù sâu sắc. “Y… có một kế hoạch dự bị. Một vị trí Thiên Khuyết Chi Vật trọng yếu khác, nằm sâu trong Nguyên Thủy Vực Thẳm, nơi y dự định dùng để kích hoạt một ‘Pháp Trận Hư Không’ cuối cùng, nhằm thu hoạch năng lượng từ toàn bộ Nguyên Thủy Hư Không.” Ám Liệt tiết lộ, giọng nói mang theo cảnh báo khẩn thiết. “Đó là nơi y thực sự muốn đến, sau khi hoàn tất việc đoạt hồn từ Linh Hồn Cổ Thụ.”
Ám Liệt: “Ta sẽ ẩn mình, tìm kiếm cơ hội. Nhưng nếu ngươi cần, ta sẽ xuất hiện.” Nói rồi, Ám Liệt thi triển bộ pháp quyết bí ẩn, thân hình hắn mờ dần, tan biến vào hư không, chẳng để lại dấu vết, tựa bóng ma đã được giải thoát.
Trong chiều không gian u ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên hắc quang ngai vàng. Hắn cảm nhận được sự tan biến của Huyết Hồn Khế Ước cùng sự thất bại của thần niệm. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn, nơi vẫn đang phản chiếu hình ảnh Lạc Phong, rung chuyển kịch liệt, nứt toác, vỡ vụn thành trăm mảnh, tựa tấm kính bị đập nát bởi cơn thịnh nộ. Khuôn mặt Thiên Tôn Vô Cực vặn vẹo trong cơn phẫn nộ tột cùng. Hắn gầm lên tiếng kinh thiên động địa, một tiếng gầm rú chứa đựng ý chí hủy diệt cùng sự tức giận không thể kìm nén, quét qua toàn bộ hạ giới. “Kẻ kế thừa… Ngươi đã chọc giận bổn tôn! Ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
Trên Thiên Phù Sơn, cách Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian hàng ngàn dặm, luồng ý chí hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực quét qua, khiến cả Thiên Phù Sơn rung chuyển kịch liệt, những khối đá khổng lồ nứt toác, cây cối gãy đổ. Mộ Dung Tuyết ngã vào lòng Lam Yên, run rẩy bần bật, mắt nàng tràn ngập sợ hãi. Lam Yên sắc mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng rực rỡ: “Huyết Hồn Khế Ước… đã bị hủy diệt! Lạc Phong… hắn đã làm được!”
Lạc Phong đứng một mình giữa Linh Hồn Cổ Thụ, cảm nhận luồng Hư Không Chi Lực trong mình mạnh mẽ cùng tinh thuần hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía hư không, ánh mắt ngời sáng quyết tâm. “Thiên Tôn Vô Cực… Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu!”
Lạc Phong quan sát bản thân bên trong, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn giờ đây tỏa lam quang ổn định, mạnh mẽ, phẩm chất “thao túng” cùng “tái tạo” đã hoàn toàn dung hợp, trở thành bản năng thứ hai của y. Hắn cảm nhận được tấm bản đồ da thú trong ngực rung động, một điểm mới trên bản đồ sáng rực, chỉ dẫn đến một vị trí sâu hơn trong Nguyên Thủy Vực Thẳm – nơi Ám Liệt vừa ám chỉ, nơi Thiên Khuyết Chi Vật trọng yếu cùng “Pháp Trận Hư Không” đang chờ đợi.
“Vẫn còn nhiều bí mật… Trái Tim Hư Không chân chính…” Lạc Phong thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn bùng phát Song Linh Phiến, lam quang bao phủ thân thể, lao đi trong Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian với tốc độ kinh người, chẳng chút do dự.
Trên Thiên Phù Sơn, Lam Yên đỡ Mộ Dung Tuyết đứng dậy. Họ nhìn về phía Khe nứt Nguyên Thủy Không Gian, nơi luồng Hư Không Chi Lực của Lạc Phong đang lao đi, mạnh mẽ cùng kiên cường hơn bao giờ hết. Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, mắt nàng tràn ngập tin yêu cùng hy vọng. “Lạc huynh… chàng nhất định sẽ trở về.” Lam Yên khẽ gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng, song cũng không kém phần lo lắng. “Hắn sẽ trở về. Hắn là Hư Không Chi Chủ chân chính… hy vọng cuối cùng của vũ trụ này.”
Lạc Phong lao đi trong hư không vô biên, tiếng Linh Phiến xé gió vang vọng, mang theo ý chí bất khuất của Hư Không Chi Chủ, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách mà Thiên Tôn Vô Cực giăng ra. Hắn sẽ dùng chính cái gọi là “chìa khóa” của Thiên Tôn Vô Cực để phá hủy đại kế “Thế Giới Hồi Quy”, kiến tạo lại toàn bộ vũ trụ, kiến tạo Tiên Đạo mới, trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn. Con đường phía trước còn xa, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lạc Phong chẳng lùi bước. Hắn là hy vọng, là kiến tạo, là Hư Không Huyễn Đạo, và hắn sẽ chẳng bao giờ gục ngã.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: