Hư Không Huyễn ĐạoChương 88: Đồng Minh Mới
Trong Khe Nứt Không Gian Nguyên Thủy, nơi thời gian và không gian tựa như những dòng chảy vặn vẹo không ngừng, Ám Liệt đứng giữa một mảnh vỡ Thiên Cung cổ xưa lơ lửng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng khí tức tự do len lỏi khắp châu thân. Dư vị Huyết Hồn Khế Ước đã hoàn toàn tiêu tán, như một xiềng xích vô hình vừa bị bẻ gãy. Hắn nhớ lại khoảnh khắc Lạc Phong dùng Hư Không Chi Lực thuần khiết, mang theo phẩm chất “tái tạo” và “thao túng”, xé toạc ấn ký đen kịt trên cổ tay hắn. Cơn đau thấu xương khi khế ước bị phá vỡ, nhưng ngay sau đó là cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng, một sự giải thoát mà hắn đã khao khát qua vô số kỷ nguyên bị giam cầm.

Giờ đây, không còn tiếng gầm thét của Thiên Tôn Vô Cực văng vẳng trong tâm trí, không còn áp lực vô hình bóp nghẹt ý chí. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng của Hư Không, và một nỗi căm hờn sâu sắc dành cho kẻ đã biến hắn thành công cụ, giam cầm linh hồn hắn. Hắn đã dành chút thời gian ẩn nấp, không chỉ để cảm nhận sự tự do mới mẻ này, mà còn để dò xét những dấu vết còn sót lại của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn muốn biết, liệu y có nhận ra sự mất mát của hắn nhanh đến mức nào, và liệu y có đang tìm kiếm hắn hay không. Sự thận trọng đã khắc sâu vào bản năng của hắn qua hàng ngàn năm làm nô lệ.
Giữa những mảnh vỡ không gian hỗn loạn, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen, một bóng hình dần ngưng tụ. Đó là Lạc Phong. Hắn vừa trải qua trận chiến cam go nơi Linh Hồn Cổ Thụ, nhưng Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền giờ đây càng thêm kiên cố, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào mạnh mẽ, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã dung hợp viên mãn. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn phát ra lam quang mờ nhạt, biểu trưng cho sức mạnh mới, một dấu ấn của sự kiến tạo. Hắn cảm nhận rõ sự phẫn nộ của Thiên Tôn Vô Cực đang dâng trào từ nơi xa xăm, nhưng hắn không lùi bước, ánh mắt kiên nghị đến đáng sợ.

Ám Liệt chậm rãi mở mắt, đôi mắt hổ phách không còn vẻ vô hồn mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, pha lẫn một nỗi căm hờn sâu sắc nhưng cũng đầy tự do. Hắn đứng thẳng, ánh mắt khóa chặt Lạc Phong.
“Ngươi đã làm được,” Ám Liệt cất tiếng, giọng nói trầm thấp, không còn sự vô hồn của một con rối. Hắn đưa cổ tay lên, ấn ký đen kịt từng giam cầm hắn đã biến mất hoàn toàn, không để lại dù chỉ một vệt sẹo. “Ta… đã tự do.”
Lạc Phong tiến lại gần, đôi Linh Phiến sau lưng khẽ rung động, tạo ra một trường lực không gian nhỏ ổn định xung quanh hắn. Hắn không ngần ngại hỏi thẳng, ánh mắt kiên nghị: “Ngươi đã đi đâu?”
“Ẩn nấp. Thử nghiệm sự tự do này. Và dò xét… dấu vết của y.” Ám Liệt trả lời, hắn nhắc đến Thiên Tôn Vô Cực với một sự khinh bỉ rõ rệt, một cảm xúc mà trước đây hắn không thể nào có được. “Y có vẻ đã nhận ra một sự mất mát nhỏ trong mạng lưới của mình, nhưng vẫn chưa hiểu rõ toàn bộ sự việc.”
Lạc Phong không vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề cốt lõi: “Ngươi có muốn phá hủy y không?”
Ám Liệt hơi ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của Lạc Phong, rồi hắn khẽ cười nhạt, nụ cười méo mó ẩn chứa sự cay đắng của hàng ngàn năm bị giam cầm. “Hơn bất cứ điều gì. Y đã biến ta thành công cụ, giam cầm linh hồn ta qua vô số kỷ nguyên. Nhưng… tại sao ta phải tin ngươi? Ngươi cũng đang trên con đường trở thành kẻ mạnh nhất, liệu ngươi có khác gì y khi đạt được mục đích của mình?” Ám Liệt thể hiện sự dè chừng rõ rệt. Hắn đã bị phản bội quá nhiều, bị thao túng quá lâu. Niềm tin là một thứ xa xỉ.
Lạc Phong hiểu rõ sự hoài nghi trong lòng Ám Liệt. Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng truyền một tia Hư Không Chi Lực thuần khiết mang phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” vào khoảng không xung quanh Ám Liệt. Luồng năng lượng lam xám đó không tấn công, không đe dọa, mà chỉ lẳng lặng bao bọc, như một lời khẳng định vô ngôn. Ám Liệt cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc. Luồng lực này không có ý muốn chiếm hữu, không có sự tàn bạo hay tham lam, mà chỉ là một ý chí kiến tạo thuần túy, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của Hư Không.

“Ta không muốn trở thành một Thiên Tôn Vô Cực thứ hai,” Lạc Phong đáp, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa không gian hỗn loạn. “Ta muốn tái tạo, không phải thao túng. Ta muốn hàn gắn bầu trời, không phải hủy diệt để kiến tạo theo ý riêng. Ta sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, không chỉ cho bản thân ta, mà cho tất cả những linh hồn bị y thao túng. Ta sẽ kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính.” Ánh mắt hắn rực cháy niềm tin, không chút lay chuyển.
Ám Liệt im lặng lắng nghe, cảm nhận từng lời nói của Lạc Phong, từng rung động của Hư Không Chi Lực thuần khiết. Hắn thấy được sự chân thành, ý chí kiên nghị và sức mạnh phi thường của Lạc Phong. Hắn gật đầu, sự dè chừng trong mắt dần tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng mà hắn tưởng chừng đã đánh mất.
“Được. Ta sẽ là đồng minh của ngươi.” Ám Liệt chấp nhận, giọng nói giờ đây mang theo sự quyết đoán. “Nhưng ta không thể công khai đối đầu y. Thiên Tôn Vô Cực có nhãn tuyến khắp nơi. Y sẽ sớm nhận ra sự mất mát của ta, nếu ta xuất hiện mà không có lớp vỏ bọc.”
Lạc Phong hiểu ý. “Hư Không Chi Lực của ta có thể che giấu. Phẩm chất ‘thao túng’ có thể đánh lừa, ‘tái tạo’ có thể tạo ra một lớp vỏ bọc mới.” Hắn đưa tay ra, một luồng lam quang thuần khiết bùng nổ, bao bọc Ám Liệt. Hư Không Chi Lực của Lạc Phong bắt đầu “tái cấu trúc” một lớp năng lượng giả, mô phỏng lại một phần khí tức “ký sinh” đã bị Thiên Tôn Vô Cực khống chế của Ám Liệt. Nó không phải là một sự khống chế mới, mà là một sự ngụy trang hoàn hảo, một tấm màn che mắt tinh vi, đủ để đánh lừa các pháp trận giám sát từ xa của Thiên Tôn. Ám Liệt cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc của Lạc Phong len lỏi vào cơ thể mình, không phải để chiếm hữu, mà để bảo vệ. Hắn thấy một lớp khí tức đen kịt mờ ảo dần bao phủ bên ngoài, nhưng bên trong vẫn là sự tự do hoàn toàn.
“Tuyệt vời.” Ám Liệt cảm thán, đôi mắt hổ phách lóe lên tia sáng mưu trí. “Với điều này, ta có thể ẩn mình trong bóng tối, hoặc thậm chí… xuất hiện như một công cụ vẫn còn bị y khống chế, nhưng với một mục đích khác. Ta có thể trở thành tai mắt của ngươi trong mạng lưới của y.”
Lạc Phong khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén. “Ngươi có những thông tin gì?”
Ám Liệt không ngần ngại. “Y có một kế hoạch dự phòng. Linh Hồn Cổ Thụ chỉ là một phần nhỏ trong đại kế của y. Trái Tim Hư Không chân chính nằm sâu trong Nguyên Thủy Vực Thẳm, một nơi gọi là ‘Cốt Giới Hư Không’. Đó là một Thiên Khuyết Chi Vật cực kỳ đặc biệt, một bản nguyên của Hư Không, nơi y muốn ngươi đến. Y tin rằng ngươi là ‘chìa khóa’ để ổn định nó, để hoàn thành ‘Thế Giới Hồi Quy’.” Giọng Ám Liệt vang lên đầy cảnh báo. “Y muốn dung hợp ngươi với Cốt Giới Hư Không, biến ngươi thành vật tế hoàn mỹ nhất để tái tạo vũ trụ theo ý muốn của y.”
Lạc Phong cau mày. “Cốt Giới Hư Không…” Tấm bản đồ da thú trong ngực hắn bỗng sáng rực, một điểm mới rực rỡ hiện lên, trùng khớp với thông tin Ám Liệt vừa tiết lộ về “Cốt Giới Hư Không” trong Nguyên Thủy Vực Thẳm. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đang vẫy gọi từ điểm đó, nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm chết người.
“Và y có những ‘công cụ’ khác,” Ám Liệt tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, đầy vẻ nghiêm trọng. “Những kẻ mạnh mẽ bị khống chế tương tự ta, ẩn mình trong các Thiên Cung và Thiên Phù Sơn lớn. Một số thậm chí còn là những nhân vật có địa vị cao, được y sắp đặt để giám sát và thao túng.”
“Ngươi biết về chúng?” Lạc Phong hỏi.
“Ta từng là một trong số chúng. Ta có thể cung cấp thông tin, giúp ngươi nhận diện và… giải thoát họ, nếu có cơ hội. Mỗi người bị khống chế đều có một ‘điểm yếu’ trong Huyết Hồn Khế Ước, một mảnh ký ức hoặc một khao khát tự do bị y trấn áp.” Ám Liệt nói, ánh mắt xa xăm.
“Tốt lắm.” Lạc Phong gật đầu. “Với thông tin này, chúng ta sẽ có lợi thế.”
Ám Liệt nhìn Lạc Phong, sự kính nể trong mắt hắn ngày càng sâu sắc. “Nhiệm vụ của ta bây giờ là ẩn mình, thu thập thêm thông tin, và tìm kiếm cơ hội gây rối từ bên trong mạng lưới của y. Nếu ngươi cần, hãy tìm ta. Dấu hiệu của ta sẽ là một luồng năng lượng ký sinh bị ‘bóp méo’ bởi Hư Không Chi Lực của ngươi. Một dấu hiệu chỉ có ngươi mới có thể nhận ra.” Nói rồi, Ám Liệt thi triển bộ pháp quyết bí ẩn, thân hình hắn mờ dần, tan biến vào hư không, lớp vỏ bọc năng lượng giả của Lạc Phong vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dấu vết mà Thiên Tôn Vô Cực có thể cảm nhận được nhưng sẽ hiểu sai.
***
Trên đỉnh Thiên Phù Sơn, cách Khe Nứt Không Gian Nguyên Thủy hàng ngàn dặm, Mộ Dung Tuyết và Tiền bối Lam Yên đứng lặng lẽ, nhìn về phía vực sâu thăm thẳm. Bầu trời vẫn còn in hằn vết sẹo đen từ ảo ảnh Thiên Tôn Vô Cực, nhưng giờ đây, Lam Yên cảm nhận một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy Hư Không.

Thức hải của Lam Yên vẫn đau nhói, nhưng bản mệnh Linh Tê của nàng đang rung động mãnh liệt, không phải vì sợ hãi, mà là sự chấn động của một điều gì đó vĩ đại vừa xảy ra.
“Bản mệnh Linh Tê của ta… đang rung động.” Lam Yên thì thầm, ánh mắt xám tro u uẩn lóe lên tia hy vọng. “Một sự thay đổi lớn trong Hư Không. Dấu vết của ‘ký sinh’ vẫn còn đó, nhưng… nó đã bị bóp méo. Một ý chí tự do… đã xuất hiện.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, đôi mắt trong veo nhìn về phía vực sâu. “Lạc huynh… chàng đã làm được điều gì đó, phải không?” Giọng nàng run rẩy, nhưng tràn đầy tin tưởng.
Lam Yên khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi nàng. “Hắn không chỉ giải thoát chính mình. Hắn đang giải thoát cả những kẻ khác. Hư Không Chi Chủ chân chính… đang bắt đầu kiến tạo.”
***
Trong chiều không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn, vừa vỡ vụn trong cơn thịnh nộ, giờ đây đã tự động ngưng tụ lại, phản chiếu hình ảnh Lạc Phong đang bay đi trong Khe Nứt Không Gian Nguyên Thủy. Hắn cũng cảm nhận được một luồng khí tức “ký sinh” quen thuộc của Ám Liệt vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng nó đã bị biến đổi một cách tinh vi.
Thiên Tôn Vô Cực nở nụ cười lạnh lẽo, đầy tự mãn. Hắn vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm vào tấm gương. “Hừm, con tốt thí đã bị phá hủy, nhưng ‘chìa khóa’ vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Thậm chí còn tự tin hơn, với một chút ‘tự do’ giả tạo.” Hắn nhếch mép, không hề nhận ra lớp vỏ bọc năng lượng giả của Lạc Phong đã đánh lừa hắn một cách hoàn hảo. “Tốt lắm. Hãy đến đây, kẻ kế thừa. Đại kế của bổn tôn sẽ sớm hoàn thành, và ngươi sẽ là vật tế hoàn mỹ nhất để tái tạo toàn bộ vũ trụ này theo ý chí của bổn tôn.”
***
Lạc Phong, giờ đây với thông tin và đồng minh bí mật, lao đi trong Khe Nứt Không Gian Nguyên Thủy với tốc độ kinh người. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn rực sáng, xé toạc không gian hỗn loạn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã có một quân bài bí mật, một mũi giáo ẩn mình sẵn sàng đâm thẳng vào trái tim của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn sẽ đến Cốt Giới Hư Không, không phải để trở thành vật tế, mà để biến chính cái bẫy đó thành bàn đạp, khóa chặt vận mệnh của kẻ đã thao túng vũ trụ này.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: