Hư Không Huyễn ĐạoChương 89: Trở Về Và Hậu Quả
Giữa dòng chảy hỗn độn nơi Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, Lạc Phong lao vút đi như tên bắn. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai chàng bừng sáng lam xám, xé rách mảnh vỡ thế giới, xuyên qua dòng xoáy năng lượng cuồng bạo. Mỗi nhịp đập của Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền đều cộng hưởng với Hư Không, củng cố Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch chàng. Hai phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” giờ đã dung hợp hoàn toàn, không còn là thuộc tính riêng lẻ mà đã trở thành bản năng thứ hai của chàng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, từng rỉ máu dưới áp lực cực hạn, nay đã lành lặn, chỉ còn là vệt lam xám mờ ảo, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ.

Chàng biết mình đang tiến đến gần biên giới Khe Nứt Không Gian Nguyên Thủy, nơi mà thế giới bên ngoài bắt đầu hiện hữu. Kế hoạch đã thay đổi. Ám Liệt, một quân cờ từng bị Thiên Tôn Vô Cực thao túng, nay đã trở thành đồng minh bí mật, gieo vào lòng Lạc Phong một tia hy vọng, một quân bài ẩn mình. Nhưng Lạc Phong cũng biết, Thiên Tôn Vô Cực sẽ không dễ dàng bỏ qua. Chàng là “chìa khóa” mà Thiên Tôn khao khát, và kẻ đứng sau màn sẽ tiếp tục giăng bẫy, dẫn dụ ta vào sâu hơn trong đại kế “Thế Giới Hồi Quy” tàn độc.
***
Không gian khẽ gợn sóng, tựa tấm lụa bị xé toạc rồi vá lại. Giữa dòng người ồn ào, tấp nập nơi Cổng Trời Phù Động, chốn các tu sĩ đủ mọi cảnh giới đang mải mê giao dịch, trao đổi tin tức, một luồng khí tức tĩnh lặng đến lạ thường đột ngột xuất hiện. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đột ngột hiện ra ở rìa chợ, tựa hồ vừa bước ra từ một bức tranh thủy mặc.

Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống đất. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai đã thu lại hoàn toàn, chìm sâu vào cơ thể như chưa từng tồn tại. Thế nhưng, khí chất trầm ổn, đôi mắt sâu thẳm tựa vực Hư Không của chàng lại khiến những người xung quanh vô thức tránh xa, tạo thành một khoảng trống nhỏ quanh ba người. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải giờ chỉ còn là vệt lam xám mờ ảo, ẩn chứa sức mạnh kiến tạo nguyên thủy, một dấu ấn của sự lột xác.
Mộ Dung Tuyết nép sát Lạc Phong, gương mặt nàng hồng hào trở lại sau những ngày hiểm nguy, nhưng vẫn còn vương vẻ mệt mỏi. Ánh mắt nàng tràn đầy nhẹ nhõm và tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong, tựa hồ chàng là trụ cột duy nhất giữa biển khơi bão táp.
Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt tuy hơi tái nhợt do tiêu hao Linh Tê Lực, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, luôn dõi theo Lạc Phong với vẻ cảnh giác và kính nể sâu sắc. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng vẫn rung động mãnh liệt, báo hiệu những biến động vĩ đại vừa xảy ra.
Vài tu sĩ gần đó, đang mải mê giao dịch, bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình quét qua, khiến họ rùng mình quay đầu nhìn về phía Lạc Phong. Họ xì xào bàn tán về sự xuất hiện đột ngột cùng khí chất khác thường của ba người. Tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy rừng.
“Lạc huynh… cuối cùng chúng ta cũng trở về.” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng khẽ run vì xúc động, khẽ siết vạt áo Lạc Phong.
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, mỉm cười trấn an, ánh mắt chàng kiên nghị. “Ừm, Tuyết nhi. Hành trình còn dài, đây mới chỉ là khởi đầu.”
Lam Yên nhẹ giọng, ánh mắt cảnh giác quét quanh. “Kẻ kế thừa, chúng ta đã biến mất khỏi tầm mắt Thiên Tôn một thời gian. Chắc chắn sẽ có hậu quả.”
***
Lạc Phong cùng đồng đội đã di chuyển đến một khu vực thoáng đãng hơn, gần một quán trà trên Thiên Phù Sơn, nơi họ có thể quan sát xung quanh. Họ tìm một bàn đá khuất, gọi vài tách linh trà để che mắt thiên hạ. Vừa nhấp một ngụm trà, một luồng khí tức hùng hậu đột ngột ập tới.
Trưởng lão Phong Vân, một lão ông râu bạc phơ, khuôn mặt gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén tựa chim ưng, cùng hai đệ tử Linh Vân Tông cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, tiến tới. Ánh mắt dò xét của lão quét qua Lạc Phong, dừng lại lâu hơn ở vệt sẹo lam xám trên lòng bàn tay chàng.
“Chẳng hay ba vị đạo hữu đã đi đâu mà biến mất lâu đến vậy?” Trưởng lão Phong Vân cất giọng trầm lạnh, mang theo chút uy áp. “Đặc biệt là vị thiếu niên đây, có vẻ như đã có duyên gặp gỡ với đệ tử Linh Vân Tông ta ở Hư Không Lôi Đài trước đây?”
Lạc Phong đối diện ánh mắt dò xét, không chút né tránh. Ánh mắt chàng sâu thẳm tựa không đáy, khiến người đối diện có cảm giác như đang nhìn vào một vực thẳm không thể lường trước. “Chỉ là một chuyến viễn du. Còn về duyên phận… có lẽ Trưởng lão đã nghe nhầm.”
Trưởng lão Phong Vân cười nhạt, áp lực linh lực nhẹ nhàng tỏa ra, bao trùm Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. “Nghe nhầm? Vị đạo hữu Triệu Vô Diệp của ta đã bị thương không nhẹ, công pháp suýt chút nữa bị phế. Nghe nói là do một luồng Hư Không Chi Lực quỷ dị, mang theo phẩm chất ăn mòn cực đoan. Chẳng hay có liên quan đến đạo hữu?”
Ánh mắt Lạc Phong lóe lên tia lạnh lẽo, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền khẽ rung động. Hư Không Chi Lực thuần khiết mang phẩm chất “thao túng” vô hình lan tỏa, khiến Trưởng lão Phong Vân cảm thấy một áp lực không gian kỳ lạ, tựa hồ có bàn tay vô hình bóp nghẹt linh hồn. Lão cảm thấy như thể mọi suy nghĩ đều bị nhìn thấu, mọi bí mật đều bị phơi bày dưới ánh mắt của thiếu niên trước mặt. Một cảm giác bất an khó tả dâng lên trong lòng lão già đã từng trải qua vô số sóng gió.
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Lạc Phong, cảm nhận lòng bàn tay chàng ấm áp và vững chãi, nỗi lo lắng trong lòng nàng dịu đi đôi chút. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào chàng.
Lam Yên khẽ nhíu mày, Linh Tê Lực âm thầm vận chuyển, sẵn sàng ứng phó. Nàng cảm nhận rõ ràng sự dao động Hư Không tinh vi từ Lạc Phong, biết chàng đang “thao túng” đối phương, khiến tâm trí lão già kia trở nên hỗn loạn.
Sắc mặt Trưởng lão Phong Vân hơi biến, cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn từ Lạc Phong, một cảm giác bất an khó tả. Lão thu hồi áp lực linh lực, gượng cười. “Không dám. Chỉ là Linh Vân Tông ta muốn làm rõ mọi chuyện. Nếu đã là hiểu lầm, thì thôi vậy.”
Trưởng lão Phong Vân cùng hai đệ tử lùi lại, cúi đầu chào lấy lệ rồi nhanh chóng rời đi, nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ và cảnh giác. Lão ngoái lại nhìn Lạc Phong một lần cuối trước khi biến mất vào đám đông, một nỗi sợ hãi vô hình đã len lỏi vào tâm trí lão.
“Kẻ kế thừa đã không còn là Lạc Phong của ngày xưa.” Lam Yên thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói. “Ngươi đã khiến lão già đó phải khiếp sợ.”
Lạc Phong khẽ lắc đầu. “Chưa đủ. Hắn chỉ là một con tốt. Kẻ đứng sau vẫn đang quan sát.” Ánh mắt chàng hướng về phía xa xăm, nơi ý chí của Thiên Tôn Vô Cực vẫn đang âm thầm thao túng.
***
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên rời khỏi khu vực đông người, đi vào một con hẻm vắng. Ánh hoàng hôn đổ dài, tạo nên những bóng đổ huyền ảo, tựa hồ che giấu vô vàn bí mật.
“Có vẻ như chúng ta đã gây ra chút phiền phức.” Lạc Phong thì thầm, ánh mắt sắc lạnh quét qua những ngóc ngách tối tăm. “Nhưng cũng đã khiến vài con chuột phải lộ diện.”
Lam Yên gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những bóng tối. “Đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ta cảm thấy có một luồng ý chí khác, tinh vi hơn, đang dõi theo chúng ta. Nó không giống như sự dò xét thông thường.”
Lạc Phong nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào một góc khuất. “Ta cũng vậy. Là ‘người bạn’ cũ của chúng ta. Hắn đang muốn ‘dẫn lối’.”
Đột nhiên, một cuộn da cổ đã ngả vàng, được buộc bằng sợi chỉ đen huyền ảo, xuất hiện trên mặt đất ngay trước chân Lạc Phong, tựa hồ vô tình rơi ra từ một túi đồ nào đó. Nó nằm đó, tĩnh lặng song lại mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ.

Lạc Phong cúi xuống nhặt cuộn da. Khi ngón tay chàng chạm vào, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út khẽ rung lên, phát ra lam quang mờ nhạt. Lạc Phong cảm nhận một luồng năng lượng Hư Không bị “bóp méo” tinh vi, một tín hiệu bí mật từ Ám Liệt, cùng dấu vết của ý chí Thiên Tôn Vô Cực ẩn sâu bên trong.

Chàng mở cuộn da, bên trong là một bản đồ phác thảo sơ lược, đánh dấu một trong những Thiên Phù Sơn lớn nhất và hùng vĩ nhất, được gọi là “Thiên Cung Cổ Địa”, cùng một dòng chữ cổ xưa, ẩn chứa Hư Không Chi Lực, viết: “Cốt Giới Hư Không”.
Ánh mắt Lạc Phong lóe sáng, chàng nắm chặt cuộn da. “Cốt Giới Hư Không… Quả nhiên, Thiên Tôn Vô Cực đang chờ đợi ta ở đó. Hắn muốn ta tự tìm đến.”
Lam Yên kinh ngạc, nhận ra sự nguy hiểm từ cuộn da. “Đây là một cái bẫy! Kẻ kế thừa, ngươi không thể đi! Nơi đó chắc chắn là tử địa!”
Lạc Phong lắc đầu, ánh mắt kiên định, không chút do dự. “Càng là bẫy, càng chứng tỏ nó là chìa khóa. Hắn muốn ta đến đó, ta sẽ đến. Nhưng không phải với tư cách vật tế, mà là kẻ lật đổ, kẻ sẽ thao túng vận mệnh của hắn.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin và quyết tâm. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Ta tin chàng.”
Trong một góc khuất trên một Thiên Phù Sơn đối diện, Hắc La và Thám Ảnh đang theo dõi qua một pháp trận giám sát bí mật. Sắc mặt Hắc La trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra, song khóe môi hắn lại nhếch lên một nụ cười thỏa mãn tột độ.
“Thiên Tôn đại nhân đã dự liệu đúng.” Hắc La giọng run rẩy song pha lẫn sự thỏa mãn tột độ. “Kẻ kế thừa đã cắn câu. Hắn đã nhận được ‘lời mời’.”
“Liệu hắn có thực sự đến Cốt Giới Hư Không? Nơi đó…” Thám Ảnh nén tiếng thở dài, sắc mặt tái mét, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi không thể diễn tả.
Hắc La cắt lời Thám Ảnh, ánh mắt đầy cuồng nhiệt. “Hắn sẽ đến. Hắn là ‘chìa khóa’ của Thiên Tôn đại nhân. Kế hoạch đang diễn ra hoàn hảo.”
***
Trên đỉnh một Thiên Phù Sơn nhỏ gần Cổng Trời Phù Động, dưới ánh trăng bạc và muôn vàn vì sao lấp lánh, không khí trong lành, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua những vách đá. Lạc Phong đứng trên đỉnh núi, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi có luồng năng lượng khổng lồ của Cốt Giới Hư Không ẩn hiện giữa những đám mây. Trong tay chàng, cuộn da cổ phát ra lam quang mờ ảo, tựa một lời mời gọi đầy chết chóc.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiến đến, tựa đầu vào vai Lạc Phong, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ chàng. Nàng biết, chàng đang suy tư về một quyết định trọng đại.
“Lạc huynh, liệu có quá nguy hiểm chăng?” Mộ Dung Tuyết giọng nói dịu dàng, song kiên định, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. “Cốt Giới Hư Không… nghe có vẻ tựa một vực thẳm khác.”
Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết chặt hơn, vuốt nhẹ mái tóc nàng. “Nguy hiểm là điều chắc chắn, Tuyết nhi. Nhưng ta không thể lùi bước. Ta phải tìm ra sự thật, phá vỡ xiềng xích của Thiên Tôn, và Hàn Gắn Bầu Trời. Không chỉ vì bản thân ta, vì gia tộc ta, mà còn vì tất cả những linh hồn bị hắn thao túng… bao gồm cả mẫu thân ta.”
Lam Yên bước đến gần, ánh mắt kính nể và tràn đầy hy vọng. “Kẻ kế thừa, ta sẽ đi cùng ngươi. Linh Tê Cổ Phái đã lụi tàn vì Thiên Tôn Vô Cực. Ta sẽ chứng kiến ngươi kiến tạo lại tất cả. Hư Không Chi Chủ chân chính, hãy dẫn đường.”
Lạc Phong gật đầu với Lam Yên, ánh mắt đầy cảm kích. “Cảm ơn Tiền bối Lam Yên. Cùng nhau, chúng ta sẽ làm được.”
Lạc Phong nhìn lên bầu trời đầy sao, rồi hạ quyết tâm. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng quay cuồng mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ, lan tỏa ra xung quanh. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai bừng sáng lam xám, bao bọc lấy cả ba người.
“Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta làm vật tế?” Lạc Phong giọng nói vang vọng, tràn đầy ý chí sắt đá, tựa lời tuyên chiến với cả vũ trụ, với cả Hư Không vô tận. “Ngươi sẽ phải thất vọng. Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ của ngươi để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và khai mở một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”
Ba người bay vút lên không trung, ánh lam xám của Linh Phiến xé toạc màn đêm, hướng về phía Thiên Phù Sơn khổng lồ ẩn hiện trong mây mù xa xăm – Cốt Giới Hư Không. Bầu trời đêm tựa mở ra một hành trình mới đầy thử thách song cũng đầy hy vọng, nơi một Hư Không Chi Chủ đang trỗi dậy để định hình lại số phận của vạn vật.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: