Hư Không Huyễn ĐạoChương 92: Huyễn Cảnh Tiên Nhân
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, một khúc bi ca hỗn loạn vang vọng khắp tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được một sự vặn vẹo tinh vi trong không gian, không phải là Ma Khí hay Tạp Khí thông thường, mà là một “ký ức” bị bóp méo, một tàn niệm cổ xưa đang trỗi dậy. Linh hồn nàng run rẩy, những ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn từ ngàn năm trước lại hiện về rõ mồn một, như một vết sẹo vĩnh viễn không thể lành. Nàng biết, mối hiểm họa này không hề tầm thường.

Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết đang say giấc nồng vào lòng, đôi Linh Phiến lam xám trong suốt nơi xương bả vai chàng bừng sáng, xé toang không khí, lướt qua những mảnh vỡ thế giới trôi nổi giữa Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng luân chuyển mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Hai phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã hoàn toàn dung hợp, trở thành bản năng thứ hai của chàng, cho phép Lạc Phong cảm nhận những biến động dù là nhỏ nhất trong Hư Không. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng đã lành lặn hoàn toàn, chỉ còn là một vệt lam xám mờ ảo ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, tựa một dấu ấn của sự tái sinh.

Mộ Dung Tuyết vẫn còn chìm trong giấc ngủ sâu, gương mặt hồng hào, hơi thở đều đặn, hoàn toàn tin tưởng vào vòng tay che chở của Lạc Phong. Nàng nép chặt vào ngực chàng, tìm thấy sự bình yên hiếm có giữa hành trình đầy hiểm nguy.
Lam Yên bay sát phía sau Lạc Phong, ánh mắt xám tro u uẩn không ngừng dò xét những dòng chảy Hư Không quanh mình. Nàng thấy Lạc Phong đột ngột dừng lại giữa không trung. Đôi Linh Phiến của chàng bừng sáng, ổn định trường lực không gian lam xám bao bọc cả ba người, che chắn khỏi những luồng gió Hư Không sắc lạnh.
“Kẻ kế thừa… ngươi có cảm nhận được không? Luồng Hư Không này… nó không phải là tự nhiên.” Lam Yên hơi tái mặt, giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng.
Lạc Phong nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng thần trí để cảm nhận rõ hơn. Chàng cảm nhận một luồng năng lượng Hư Không lạ lùng, tinh vi và bị “bóp méo” một cách có chủ đích, không giống bất kỳ thứ gì chàng từng gặp. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng rung động kịch liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra lam quang mờ nhạt, cảnh báo về một mối nguy hiểm lừa dối, nhưng cũng là một cơ hội khó lường.
“Tiền bối Lam Yên, ta cảm nhận được.” Lạc Phong mở mắt, ánh mắt kiên nghị, nhìn về phía xa, nơi họ vừa rời đi, nơi Cấm Địa Tiên Nhân ngự trị. “Nó… giống như một lời mời gọi, nhưng lại ẩn chứa sự thao túng. Một dấu hiệu Hư Không chỉ ta mới có thể cảm nhận và giải mã, mang khí tức quen thuộc của Ám Liệt, nhưng lại bị một ý chí khác mạnh mẽ hơn bao trùm.” Chàng hiểu, đây không phải là cái bẫy trực tiếp của Thiên Tôn Vô Cực, mà là một tàn niệm bi tráng của Tiên nhân cổ xưa, bị Thiên Tôn Vô Cực lợi dụng hoặc biến tướng để “dẫn dụ” chàng. Dấu hiệu đó chỉ dẫn đến một Thiên Phù Sơn xa xăm, ẩn mình trong màn sương mù vĩnh cửu, một “Cấm Địa Tiên Nhân” không có trên bản đồ của Ám Liệt trước đây, nhưng lại có vẻ liên kết với Cấm Địa họ vừa rời đi.
Mộ Dung Tuyết khẽ dụi mắt, bàng hoàng tỉnh giấc. Nàng nhìn quanh, thấy không gian hỗn loạn và gương mặt căng thẳng của Lạc Phong cùng Lam Yên. “Lạc huynh… có chuyện gì vậy? Cấm Địa Tiên Nhân sao?” Nàng khẽ run, siết chặt vạt áo Lạc Phong, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy tín nhiệm tuyệt đối vào chàng.

Lạc Phong vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Mộ Dung Tuyết. “Tuyết nhi đừng lo. Đây có lẽ là một cơ duyên, cũng là một khảo nghiệm.” Chàng quyết định sẽ không lùi bước. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, thôi thúc chàng phải đi theo tiếng gọi này, phải vén màn bí mật của quá khứ.
***
Ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp và phức tạp gần đó, nơi Ma Khí và Tạp Khí hỗn loạn đến mức không thể phân biệt, Ám Liệt đang lẩn trốn. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: Lạc Phong cảm nhận được tín hiệu bị bóp méo, Lam Yên lo lắng, và Mộ Dung Tuyết tỉnh giấc. Ám Liệt biết, tín hiệu mà hắn gửi đi, lẽ ra phải là một mồi nhử tinh vi để thăm dò tiềm năng của Lạc Phong, nay đã bị Thiên Tôn Vô Cực “bóp méo” và biến thành một Huyễn Cảnh, một cái bẫy tinh thần để dẫn dụ Lạc Phong. Ánh mắt hắn lóe lên tia bực bội và tính toán lại. Kế hoạch của hắn đã bị phá hỏng, và Thiên Tôn Vô Cực lại một lần nữa can thiệp. Hắn dùng một luồng năng lượng ký sinh đã được “bóp méo” bởi Hư Không Chi Lực của Lạc Phong để tạo ra một “lớp vỏ bọc” năng lượng giả. Lớp vỏ bọc này không phải để che giấu hắn, mà để đánh lừa Thiên Nhãn. Nó khiến Thiên Nhãn chỉ cảm nhận được sự bùng nổ của Lạc Phong mà không phát hiện ra sự hiện diện của Ám Liệt, hay bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài.
Trên bầu trời, Thiên Nhãn khổng lồ, một vòng tròn ánh sáng đỏ tía khổng lồ tựa con mắt không tròng, vẫn đang xoay tròn, dò xét từng tấc đất, từng tàn tích. Nhưng sau một lúc, nó dần thu lại, ánh sáng đỏ tía mờ dần, bầu trời trên Cấm Địa trở lại bình thường, dù vẫn còn vương vấn một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo. Thiên Tôn Vô Cực, trong chiều không gian khác, ngự trên ngai vàng hắc quang, cảm nhận được Lạc Phong đã nhận được thứ gì đó, một “lệch lạc” nhỏ trong dòng chảy vận mệnh mà hắn đã định sẵn, nhưng không thể xác định rõ ràng. Hắn chỉ hừ lạnh, ánh mắt ẩn chứa vẻ tự mãn pha lẫn chút nghi ngờ.
***
Lạc Phong bước vào Huyễn Cảnh. Chàng cảm thấy thân thể mình như hòa tan vào không khí, linh hồn bị kéo vào một dòng chảy thời gian hỗn loạn, vượt qua hàng vạn năm tuế nguyệt. Trước mắt chàng hiện ra một thế giới tan hoang, không phải là khung cảnh hoang tàn của hiện tại, mà là sự tàn phá nguyên thủy nhất. Bầu trời vỡ vụn thành vô số mảnh, rỉ ra Tạp Khí Thiên Kiếp đen kịt tựa máu độc, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào.
Vô số Tiên nhân cổ xưa, thân hình cao lớn, khí tức phi phàm, đang thi triển thần thông kinh thiên động địa. Họ là những tồn tại mạnh mẽ nhất thời đại đó, với tu vi ngập trời, pháp bảo tiên gia lấp lánh ánh hào quang. Họ dùng linh khí tinh thuần nhất, dùng đủ loại pháp thuật thần bí, cố gắng “hàn gắn” từng mảnh vỡ của bầu trời. Ánh sáng ngũ sắc từ pháp thuật của họ chiếu rọi, rực rỡ đến chói mắt, nhưng không thể ngăn cản những vết nứt mới xuất hiện, không thể ngăn cản Tạp Khí Thiên Kiếp tựa những lưỡi dao vô hình, ăn mòn cả Tiên khí lẫn thân thể của họ.

Lạc Phong thấy một Tiên nhân với mái tóc bạc phơ, cố gắng dùng “Linh Hà” để nối các Thiên Phù Sơn lại với nhau. Pháp quyết của ông ta biến những dòng Linh Hà thành những sợi tơ vàng óng ánh, uốn lượn giữa không trung, cố gắng kết nối các mảnh vỡ. Nhưng Tạp Khí Thiên Kiếp lại tựa những con sâu bọ gặm nhấm, biến Linh Hà thành những dòng nước đen kịt, ăn mòn và làm biến chất, khiến các cầu rồng vừa được tạo thành lại sụp đổ trong tiếng kêu gào thảm thiết.
Chàng thấy một Tiên nhân khác, thân hình vạm vỡ tựa núi, cố gắng dùng “Tinh Thạch Thiên Khuyết” khổng lồ để vá những lỗ hổng trên bầu trời. Ông ta dùng toàn bộ sức mạnh, nâng những khối đá trời rực rỡ lên cao. Nhưng Tinh Thạch lại bị Hư Không nuốt chửng, hoặc bị Tạp Khí làm nứt toác, vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, rơi xuống tựa mưa sao băng mang theo điềm gở.
Lạc Phong không chỉ nhìn, mà còn “cảm nhận” được sự tuyệt vọng, sự kiệt sức của họ. Họ không bị đánh bại bởi kẻ thù hữu hình nào, mà bị đánh bại bởi chính sự “hư không” của vũ trụ và một “quy luật” tàn khốc mà họ không thể hiểu, không thể chống lại. Từng Tiên nhân một, họ tan biến dần, không phải trong chiến đấu, mà là trong sự bất lực, hóa thành những đốm sáng bay lượn trong tuyệt vọng. Lời nguyện cầu “Hàn Gắn Bầu Trời” vang vọng trong vô vọng, tựa một bản hùng ca bi tráng về sự thất bại.
Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong rung động mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” cuộn trào, tựa muốn “can thiệp” vào Huyễn Cảnh, muốn thay đổi kết cục bi thảm đó. Chàng nhận ra rằng những Tiên nhân này chỉ cố gắng “hàn gắn” – đưa về trạng thái ban đầu, cố gắng vá víu những gì đã vỡ. Nhưng họ thiếu đi ý niệm “tái tạo” – kiến tạo một trật tự mới hoàn toàn từ chính sự hỗn loạn, từ những mảnh vỡ. Họ bị giới hạn bởi tư duy của mình, bởi những “Thiên Đạo” cũ kỹ đã bị Thiên Tôn Vô Cực thao túng từ thuở sơ khai, khiến họ không thể nhìn ra con đường khác, con đường của sự kiến tạo.
***
Lạc Phong thoát khỏi Huyễn Cảnh, thân thể chàng lảo đảo, kiệt sức, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng lại phát ra lam quang mạnh mẽ, rồi dần ổn định, tựa một minh chứng cho sự giác ngộ vừa rồi. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út rung lên, tựa chúc mừng sự thấu hiểu của chàng. Ánh mắt Lạc Phong bừng sáng, không còn mơ hồ hay do dự, thay vào đó là sự kiên nghị và sắt đá chưa từng có. Chàng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm chặt cuốn “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết” và tấm bản đồ da thú. Tấm bản đồ của Lạc Phong phát sáng một điểm mới – Cốt Giới Hư Không, giờ đây được đánh dấu rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa chờ đợi chàng đến để “tái tạo” tất cả.
Trong nội tâm, Lạc Phong lĩnh ngộ rằng Thiên Tôn Vô Cực không chỉ muốn “hủy diệt” mà còn muốn “tái tạo” vũ trụ theo ý muốn của hắn, biến tất cả thành một phần của “Đạo” ích kỷ của hắn. Nhưng Thiên Tôn Vô Cực lại không có phẩm chất “tái tạo” chân chính, mà chỉ là sự “hủy diệt để kiến tạo” theo cách của riêng hắn, một sự tái tạo không có sinh mệnh, không có tự do.
Lam Yên lao đến đỡ Lạc Phong, gương mặt nàng đầy lo lắng. “Kẻ kế thừa… ngươi không sao chứ? Ta cảm thấy Hư Không Chi Lực của ngươi… mạnh mẽ hơn, nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn…”
Mộ Dung Tuyết mở mắt, ánh mắt nàng trong veo nhưng cũng tràn đầy lo lắng khi nhìn thấy Lạc Phong kiệt sức. “Lạc huynh… chàng đã thấy gì?” Nàng siết chặt tay Lạc Phong, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt nàng đã thề sẽ theo Lạc Phong đến cùng dù phía trước có là biển lửa hay vực sâu.
Lạc Phong hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại khí tức. Chàng nhìn Lam Yên, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc Mộ Dung Tuyết. “Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi… ta đã thấy. Ta đã thấy sự tuyệt vọng của Tiên nhân cổ xưa. Họ cố gắng ‘hàn gắn’, nhưng quên mất rằng có những thứ đã vỡ nát thì cần phải ‘tái tạo’ lại từ đầu.” Chàng nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và ý chí. “Thiên Tôn Vô Cực muốn ‘tái tạo’ vũ trụ theo cách của hắn, biến ta thành ‘chìa khóa’ cho kế hoạch đó. Nhưng hắn sẽ không bao giờ ngờ được…”
Giọng nói của Lạc Phong vang dội, đầy uy nghiêm, không gian quanh chàng tựa bị chính ý chí của chàng làm cho rung chuyển. “…Ta sẽ không chỉ ‘hàn gắn’ Bầu Trời, mà sẽ ‘tái tạo’ lại tất cả, dùng chính sức mạnh Hư Không của mình để lật đổ Thiên Tôn Vô Cực, và kiến tạo một Tiên Đạo chân chính, một trật tự mới cho càn khôn này!”
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt nàng đầy kính nể và hy vọng, không còn chút lo âu nào. Nàng nhận ra Lạc Phong đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, người có thể kiến tạo lại tất cả, người mang trong mình hy vọng cuối cùng của vũ trụ. “Kẻ kế thừa… ngươi đã sẵn sàng. Linh Tê Cổ Phái sẽ luôn đồng hành cùng ngươi, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh.”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến của chàng bùng sáng lam xám, bao bọc cả ba người. Chàng nhìn về phía Cốt Giới Hư Không trên bản đồ, ánh mắt đầy thách thức và quyết tâm. “Cốt Giới Hư Không… ta đến đây. Thiên Tôn Vô Cực, cuộc chiến này, chính thức bắt đầu!”
Ba người bay vút lên không trung, rời khỏi khu vực Cấm Địa Tiên Nhân, hóa thành một vệt sáng lam xám, hướng thẳng về Cốt Giới Hư Không – mục tiêu tiếp theo trong hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, nơi những bí mật cuối cùng và cuộc đối đầu định mệnh đang chờ đợi.
***
Trong chiều không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong trên tấm gương Hư Không. Hắn cảm nhận được một “lệch lạc” nhỏ nhưng không thể xác định rõ ràng trong dòng chảy vận mệnh của Lạc Phong, một sự “thức tỉnh” không nằm trong dự tính của hắn. Một nụ cười bí hiểm nhưng pha chút nghi ngờ hiện lên trên môi hắn.
“Kẻ kế thừa… Ngươi bắt đầu hiểu rồi sao? Nhưng, ngươi vẫn sẽ là ‘chìa khóa’ của ta. Cuộc chơi này, mới chỉ là khởi đầu…”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, toàn thân run rẩy. Chúng nhận lệnh mới từ Thiên Tôn, tiếp tục theo dõi Lạc Phong, nhưng trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng trước sự biến hóa của “kẻ kế thừa” này. Chúng biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, và chúng chỉ là những quân cờ nhỏ bé trong ván cờ sinh tử của hai vị Hư Không Chi Chủ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: