Hư Không Huyễn ĐạoChương 96: Thử Thách Của Vực Thẳm
Luồng huyền quang lam xám bao bọc lấy ba người như một kén tằm độc lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khi bước chân rời khỏi con đường hư không mờ ảo vừa được tái tạo, một cảm giác hụt hẫng kinh hoàng lập tức ập đến. Trọng lực xung quanh đột ngột biến mất, rồi lại đảo lộn một cách điên cuồng.
Trước mắt bọn họ, Vực Thẳm Nguyên Thủy hiện ra như một cái miệng khổng lồ của một con quái thú viễn cổ, tối tăm, sâu hoắm và không có điểm dừng. Nơi này không có khái niệm về phương hướng Đông Tây Nam Bắc, cũng chẳng có đất bằng để đặt chân. Chỉ có bóng tối vĩnh hằng và những âm thanh gầm rú điếc tai gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào lòng người.
*Ầm! Ầm!*
Tiếng nổ đanh gọn, trầm hùng vang lên từ phía xa. Đó là âm thanh của hai mảnh Thiên Phù Sơn khổng lồ, mỗi mảnh to lớn như một tòa thành trì phàm nhân, đang lao vào nhau với tốc độ kinh hoàng dưới tác động của những dòng chảy hỗn loạn. Cú va chạm trực diện khiến đá vụn vỡ tan thành trăm nghìn mảnh nhỏ, bắn tung tóe khắp hư không như một trận mưa thiên thạch dữ dội. Những tia lửa đỏ tía rực sáng lên trong tích tấc rồi lụi tàn, để lại những vệt khói đen xộc lên mùi lưu huỳnh và bụi đá cháy khét lẹt.
Lạc Phong siết chặt vòng tay, ôm lấy Mộ Dung Tuyết vào lòng. Chàng có thể cảm nhận được cơ thể mảnh mai của nàng đang khẽ run lên trước uy áp khủng khiếp của tự nhiên. Dù tàn dư của Phệ Linh nguyền đã bị chàng thanh tẩy hoàn toàn, nhưng kinh mạch của nàng vẫn chưa thể thích nghi ngay với sự biến đổi trọng lực dị thường ở nơi này. Khí tức lạnh lẽo của vực thẳm len lỏi qua lớp hộ thể năng lượng, khiến da thịt người ta buốt nhói như bị hàng ngàn cây kim châm vào.
Chàng cúi đầu, ghé sát tai nàng, thì thầm bằng chất giọng trầm ổn, ấm áp:
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Mộ Dung Tuyết ngước đôi mắt trong veo nhìn chàng. Sắc mặt nàng dù còn chút nhợt nhạt dưới ánh sáng lam xám mờ ảo, nhưng trong ánh mắt ấy không hề có một tia thoái lui. Nàng khẽ gật đầu, hai tay siết chặt lấy vạt áo của chàng, tìm kiếm sự an tâm từ lồng ngực vững chãi kia.
“Tuyết nhi không sợ. Chỉ cần ở bên cạnh Lạc huynh, dù đi xuống tận cùng của cõi u minh này, ta cũng nguyện ý.”
Bên cạnh bọn họ, Lam Yên tiền bối đang lơ lửng giữa không trung. Bạch y của nàng tung bay phần phật trước những luồng gió lốc rít gào. Đôi mắt màu xám tro của nàng không ngừng đảo quanh, cảnh giác cao độ với mọi biến động nhỏ nhất trong dòng chảy năng lượng. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng sau khi được Hư Không Chi Lực của Lạc Phong gột rửa đã trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Nàng có thể cảm nhận được những dao động tinh vi nhất, những hiểm họa vô hình đang ẩn nấp sau những màn sương mù tím sẫm kia.
“Hư Không Chi Chủ chân chính, phía trước có biến động lớn.”
Giọng nói của Lam Yên truyền âm qua thần niệm, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có.
“Dòng Linh Hà phía trước… nó đang chảy ngược dòng.”
Lạc Phong nheo mắt nhìn theo hướng chỉ tay của Lam Yên. Ở khoảng không cách đó không xa, một cảnh tượng kinh tâm động phách đang diễn ra. Một dòng sông linh khí khổng lồ, rộng tới vài dặm, không hề chảy xuôi theo quy luật thông thường mà lại cuộn trào, lao thẳng từ dưới đáy vực sâu thẳm ngược lên phía trên.
Nhưng đó không phải là dòng linh khí tinh khiết. Dòng Linh Hà chảy ngược này mang một màu tím sẫm pha lẫn sắc đen đặc quánh, cuồn cuộn những luồng Tạp Khí Thiên Kiếp biến dị và ma khí hung hãn. Nó gầm thét như một con ác long viễn cổ bị xích trói, điên cuồng vỗ vào các mảnh Thiên Phù Sơn trôi dạt xung quanh, ăn mòn và nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường nó. Mùi tanh tưởi của tạp khí tích tụ vạn năm bốc lên nồng nặc, khiến thần trí người ta dễ dàng rơi vào trạng thái điên loạn nếu vô ý hít phải.
Trong đan điền của Lạc Phong, Tiên Cốt tinh hạch lam xám rực rỡ đột ngột xoay chuyển kịch liệt. Luồng Tiên Khí thuần khiết mới thức tỉnh sau khi chàng đột phá lên Phá Hư cảnh bắt đầu vận hành dọc theo kinh mạch, hóa giải hoàn toàn sự xâm nhập của tạp khí xung quanh. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng khẽ nhói buốt, phát ra những luồng lam quang dịu nhẹ nhưng đầy uy lực.
Chàng cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ. Nơi Vực Thẳm Nguyên Thủy này, tuy là tử địa đối với các tu sĩ thông thường do linh khí biến chất, nhưng đối với người nắm giữ Hư Không Huyễn Đạo như chàng, nó lại giống như một chiến trường được đo ni đóng giày. Những luồng tạp khí và ma khí hung bạo kia, dưới góc nhìn của Tiên Cốt chân chính, chỉ là những mảnh vỡ năng lượng chưa được định hình, đang chờ đợi một bàn tay tối thượng đến thao túng và tái tạo.
Tuy nhiên, nội tâm Lạc Phong không hề có sự kiêu ngạo. Chàng nhìn sâu vào khoảng không vô tận phía dưới, nơi tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực chàng đang chỉ dẫn đến vị trí của “Trái Tim Hư Không”. Chàng biết, kẻ đứng sau tất cả những sự vặn vẹo này—chính là thực thể tối cao ngự trị trên ngai vàng hắc quang kia—đang dõi theo từng bước đi của mình. Mỗi một thử thách, mỗi một hiểm nguy ở nơi này đều có thể là một quân cờ trong đại kế của y.
“Chúng ta phải vượt qua dòng Linh Hà chảy ngược này.”
Lạc Phong trầm giọng nói, ánh mắt kiên định như bàn thạch.
“Lam Yên tiền bối, hãy bám sát ta. Tuyết nhi, ôm chặt lấy ta.”
Chàng vận chuyển Hư Không Chi Lực, đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai đột ngột bừng sáng lam quang huyền ảo. Một trường lực không gian vững chắc được thiết lập, bao bọc lấy cả ba người, chuẩn bị lao vào dòng thác lũ năng lượng điên cuồng phía trước.

—
*Húuuuuu!*
Tiếng gió rít xé rách không gian gào thét bên tai khi bọn họ chính thức tiến vào phạm vi ảnh hưởng của dòng Linh Hà chảy ngược. Áp lực tăng lên đột ngột khiến màng bảo hộ lam xám của Lạc Phong phát ra những tiếng răng rắc trầm đục.
Dòng Linh Hà ngược dòng cuộn trào dữ dội, mang theo hàng vạn khối đá vụn và những mảnh vỡ của tiên cung cổ xưa bị chôn vùi dưới đáy vực. Những khối vật chất này lao đi với tốc độ cực nhanh trong dòng nước linh khí biến dị, sẵn sàng đập nát bất kỳ chướng ngại vật nào.
“Tránh bên trái!”
Lam Yên đột ngột hô lớn.
Một khối phế tích kiến trúc bằng đá cẩm thạch cổ, dài hơn mười trượng, bị dòng Linh Hà cuốn phăng, lao thẳng về phía bọn họ như một thanh trọng kiếm khổng lồ.
Lạc Phong không hề hoảng hốt. Ánh mắt chàng lạnh lùng, tay phải khẽ phất lên. Phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Chi Lực lập tức bộc phát. Không gian phía trước khối phế tích đột ngột vặn vẹo, tạo ra một vết nứt nhỏ nhưng có lực hút cực mạnh. Vết nứt ấy không nuốt chửng khối đá, mà chỉ làm chệch hướng quỹ đạo bay của nó đi vài tấc. Khối phế tích khổng lồ lướt sát qua màng bảo hộ của bọn họ, mang theo một luồng gió rít lạnh thấu xương và mùi bụi bặm ngàn năm.
Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại ở đó. Dòng Linh Hà chảy ngược bắt đầu bộc phát những luồng lôi điện màu tím sẫm. Đó là Lôi Điện Thiên Kiếp tích tụ trong tạp khí, vô cùng cuồng bạo. Những tia chớp tím sẫm ngoằn ngoèo như những con rắn độc khổng lồ, liên tục đánh xuống dòng nước, tạo ra những vụ nổ năng lượng kinh hoàng.
*Đoàng!*
Một tia lôi điện đánh trúng vào trường lực bảo hộ của Lạc Phong. Sức mạnh của cú đánh khiến màng sáng lam xám rung chuyển dữ dội, xuất hiện một vết rạn nứt lớn. Sức nóng khủng khiếp và luồng điện tê dại len lỏi qua vết nứt, khiến bả vai Lạc Phong khẽ run lên.
“Lạc huynh!”
Mộ Dung Tuyết kinh hãi kêu lên khi thấy sắc mặt chàng khẽ biến đổi. Nàng vội vàng vận chuyển chút linh lực yếu ớt vừa hồi phục trong cơ thể, cố gắng truyền vào lưng chàng để hỗ trợ, nhưng lập tức bị Lạc Phong dùng một luồng lực lượng dịu nhẹ chặn lại.
“Đừng động đậy, giữ vững tâm thần.”
Lạc Phong trầm giọng trấn an.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng lập tức phản ứng. Luồng Tiên Khí thuần khiết cuộn trào, tràn vào vết sẹo Tiên Cốt trên tay phải. Chàng ấn mạnh lòng bàn tay vào khoảng không trước mặt, nơi vết rạn nứt trên màng bảo hộ đang lan rộng.
“Tái tạo!”
Một luồng ánh sáng lam xám rực rỡ phun ra từ lòng bàn tay chàng. Vết rạn nứt trên trường lực bảo hộ không những khép lại ngay lập tức, mà còn trở nên dày dặn và kiên cố hơn trước. Không chỉ có vậy, phẩm chất “Tái Tạo” của chàng còn bắt đầu đồng hóa luồng lôi điện thiên kiếp vừa đánh trúng. Những tia chớp tím sẫm hung bạo bị hút vào màng bảo hộ, nhanh chóng bị tước đi ý chí hủy diệt, biến thành nguồn năng lượng thuần khiết bổ sung vào lực lượng tiêu hao của chàng.
Lam Yên chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động không thể diễn tả bằng lời. Nàng từng thấy nhiều thiên tài tu tiên, nhưng chưa từng thấy ai có thể trực tiếp luyện hóa và tái cấu trúc lôi điện thiên kiếp ngay trong lúc chiến đấu một cách nhẹ nhàng như vậy.
“Lực lượng của hắn… đã hoàn toàn vượt qua ranh giới của tu sĩ phàm trần rồi.”
Nàng thầm nghĩ, ánh mắt nhìn Lạc Phong càng thêm phần kính nể và tràn đầy hy vọng. Con đường phục hưng Linh Tê Cổ Phái, con đường hàn gắn bầu trời vỡ nát này, dường như không còn là một giấc mơ xa vời nữa.

—
Vượt qua đoạn Linh Hà chảy ngược hung hãn nhất, bọn họ tiếp cận vào một vùng không gian tương đối yên tĩnh hơn, nhưng lại ẩn chứa một hiểm họa khác tinh vi hơn bội phần.
Nơi này là khu vực va chạm của các Thiên Phù Sơn. Những hòn đảo đá khổng lồ lơ lửng giữa không trung, do chịu tác động của các dòng khí lưu đối nghịch, đang di chuyển không ngừng theo những quỹ đạo hỗn loạn và phức tạp. Có những hòn đảo di chuyển chậm rãi như những gã khổng lồ ngái ngủ, nhưng cũng có những khối đá nhỏ hơn lao đi nhanh như cắt, va quệt vào nhau tạo nên những tiếng nghiến ken két chói tai.
“Chúng ta cần tìm một nơi để dừng chân hồi phục linh lực.”
Lam Yên lên tiếng, sắc mặt nàng có phần mệt mỏi sau khi liên tục vận dụng Linh Tê Lực để dò đường.
“Kinh mạch của ta đã bắt đầu có dấu hiệu quá tải.”
Lạc Phong gật đầu. Chàng nhìn quanh và phát hiện một mảnh vỡ Thiên Phù Sơn khá lớn, đường kính khoảng vài dặm, đang trôi dạt ở rìa vùng va chạm. Hòn đảo đá này dường như có một trường lực trọng lực tự nhiên khá ổn định, xung quanh không có nhiều khối đá nhỏ đe dọa va chạm.
“Hạ xuống đó.” Chàng quyết định.
Đôi Linh Phiến khẽ vỗ, mang theo ba người đáp xuống bề mặt của hòn đảo đá.
Mặt đất nơi này gồ ghề, phủ đầy một lớp bụi xám dày và những mảnh xương thú hóa thạch khô khốc. Không khí lạnh ngắt, mang theo mùi vị cô tịch của thời gian bị chôn vùi. Ở trung tâm hòn đảo là một phế tích nhỏ, chỉ còn sót lại vài cột đá đổ nát và một bục đá tròn đã nứt nẻ, có lẽ từng là một tháp canh hoặc một trận pháp truyền tống cổ xưa của tiên nhân.
Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết ngồi xuống bên cạnh một cột đá tương đối nguyên vẹn. Chàng ngồi xếp bằng đối diện với nàng, nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh ngắt của nàng.
“Tuyết nhi, vận hành kinh mạch theo khẩu quyết ta vừa truyền.”
Chàng ôn nhu nói, đồng thời truyền một luồng Hư Không Chi Lực ấm áp, tinh khiết vào cơ thể nàng.
Luồng năng lượng này đi đến đâu, những tổn thương nhỏ nhặt trong kinh mạch của Mộ Dung Tuyết do áp lực trọng lực gây ra lập tức được xoa dịu và chữa lành. Sắc mặt nàng nhanh chóng lấy lại vẻ hồng hào, hơi thở cũng trở nên đều đặn và sâu hơn. Nàng khẽ nhắm mắt, chìm vào trạng thái điều息 (điều hòa hơi thở) một cách an bình.
Lam Yên ngồi cách đó không xa, tựa lưng vào một tảng đá lớn. Nàng khẽ nhắm mắt, điều hòa khí tức, cố gắng phục hồi Linh Tê Lực đã tổn hao. Luồng Hư Không Chi Lực của Lạc Phong lan tỏa trong không gian xung quanh cũng giúp ích rất nhiều cho nàng, khiến bản mệnh Linh Tê của nàng khẽ rung động, hấp thu năng lượng một cách tự nhiên.
Lạc Phong không lập tức nhắm mắt tu luyện. Chàng nội thị bản thân, quan sát Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền. Sau những trận chiến liên tiếp và việc vượt qua dòng Linh Hà chảy ngược, tinh hạch của chàng không hề suy yếu mà trái lại, càng trở nên kiên cố và tỏa ra tiên quang rực rỡ hơn. Hai phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo” đã hoàn toàn hòa nhập vào máu thịt của chàng, biến đôi Linh Phiến sau lưng thành một phần không thể tách rời của cơ thể.
Chàng khẽ đưa tay lên, nhìn vết sẹo mờ nhạt màu lam xám trên lòng bàn tay phải. Vết sẹo này là minh chứng cho những đau đớn, những lần cận kề cái chết mà chàng đã trải qua. Nhưng giờ đây, nó cũng là nguồn sức mạnh tối thượng, là dấu ấn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
“Lạc huynh…”
Tiếng gọi khẽ của Mộ Dung Tuyết cắt đứt dòng suy nghĩ của chàng. Nàng đã mở mắt, nhìn chàng với ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và lo lắng.
“Huynh đang nghĩ gì vậy?”
Lạc Phong mỉm cười nhẹ, nắm chặt tay nàng hơn.

“Ta đang nghĩ về con đường phía trước. Vực Thẳm Nguyên Thủy này nguy hiểm hơn ta tưởng rất nhiều. Nhưng càng tiến sâu, ta càng cảm nhận được sự thật đang ở rất gần.”
Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai chàng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định:
“Dù sự thật đó là gì, dù kẻ đứng sau mạnh mẽ đến mức nào, Tuyết nhi cũng sẽ luôn ở bên cạnh huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời, cùng nhau tìm lại trật tự cho thế giới này.”
Lam Yên mở mắt ra, nhìn đôi trẻ, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng đã sống qua ngàn năm, chứng kiến biết bao sự phản bội, sự tàn độc của giới tu tiên, nơi người ta sẵn sàng giẫm đạp lên nhau để tranh giành một tia linh khí, một viên tinh thạch. Nhưng ở hai người này, nàng lại nhìn thấy một thứ tình cảm thuần khiết, một sự tin tưởng tuyệt đối vượt qua cả sinh tử. Thứ tình cảm ấy, kết hợp với sức mạnh vĩ đại của Lạc Phong, có lẽ chính là “nghịch lý” lớn nhất có thể phá vỡ mọi sự sắp đặt của số mệnh.
“Hư Không Chi Chủ chân chính,” Lam Yên lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng trong không gian yên tĩnh. “Ta có một điều muốn cảnh báo ngươi.”
Lạc Phong quay đầu nhìn nàng, nghiêm túc lắng nghe.
“Ngươi đã đột phá lên Phá Hư cảnh, thức tỉnh Tiên Cốt chân chính. Nhưng điều này cũng có nghĩa là, sự chú ý của Thiên Tôn Vô Cực dành cho ngươi đã đạt đến mức tuyệt đối. Y không còn coi ngươi là một quân cờ nhỏ bé có thể tùy ý vứt bỏ nữa, mà là ‘chìa khóa’ duy nhất để hoàn thành kế hoạch ‘Thế Giới Hồi Quy’ của y.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt xám tro u uẩn nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Mọi thử thách ngươi trải qua, mọi sức mạnh ngươi lĩnh hội được, y đều có thể đang âm thầm ghi nhận và tìm cách chiếm đoạt. Ngươi phải cực kỳ cẩn trọng, không được phép lơ là dù chỉ một khắc.”
Lạc Phong nhếch mép cười lạnh, ánh mắt lóe lên một tia sát ý sắc bén:
“Ta biết y đang quan sát. Ta cũng biết y muốn dùng ta làm vật dẫn. Nhưng y đã lầm một điều.”
Chàng đứng bật dậy, khí chất uy nghiêm bộc phát, khiến bụi đá xung quanh khẽ bay lên.
“Ta không phải là một chiếc chìa khóa vô tri để y tùy ý sử dụng. Ta là người nắm giữ chiếc chìa khóa đó. Y muốn dùng ta để mở ra cánh cổng hủy diệt? Ta sẽ dùng chính chiếc chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của y, phá vỡ trật tự giả tạo của y và tái tạo lại toàn bộ càn khôn!”
Lời tuyên bố đanh thép của chàng vang vọng khắp hòn đảo đá, như một lời thách thức trực diện gửi đến thực thể tối cao đang ngự trị trong bóng tối.
—
Sự yên bình không kéo dài được lâu.
Mặt đất dưới chân bọn họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Không phải là chấn động cơ học thông thường, mà là một sự vặn vẹo tinh vi của không gian xung quanh hòn đảo đá.
*Rắc! Rắc!*
Những vết nứt đen kịt, rỉ ra hắc khí tanh tưởi, đột ngột xuất hiện trên mặt đất, lan rộng ra khắp nơi với tốc độ chóng mặt. Những cột đá cổ xưa đổ sụp, biến thành tro bụi trong tích tắc dưới tác động của một lực lượng ăn mòn khủng khiếp.
“Nguy rồi! Hòn đảo này đang bị kéo vào một vùng hội tụ va chạm!” Lam Yên kinh hô, nàng lập tức đứng bật dậy, bản mệnh Linh Tê gào thét dữ dội trong thức hải.
Lạc Phong lập tức bế thốc Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến bừng sáng lam quang, đưa bọn họ bay vút lên không trung ngay khi hòn đảo đá dưới chân hoàn toàn vỡ vụn, bị nuốt chửng bởi một dòng xoáy không gian đen kịt vừa mở ra phía dưới.

Trước mắt bọn họ, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.
Hàng chục hòn đảo đá Thiên Phù Sơn lớn nhỏ đang bị hút vào một tâm điểm khổng lồ—một cái phễu không gian khổng lồ, quay tròn điên cuồng, được tạo thành từ hàng vạn dòng Linh Hà chảy ngược hội tụ lại. Nơi này chính là “Thác Ghềnh Tử Vong” của Vực Thẳm Nguyên Thủy.
Lực hút vô hình từ cái phễu khổng lồ kia cực kỳ khủng khiếp, nó không chỉ kéo tuột thể xác của bọn họ xuống, mà còn như muốn xé rách linh hồn, đóng băng kinh mạch và ngưng trệ mọi luồng linh lực vận hành.
“Trường lực bảo hộ đang bị kéo căng quá mức!”
Màng sáng lam xám của Lạc Phong bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt. Những luồng tạp khí đen đặc và ma khí hung hãn từ cái phễu khổng lồ cuồn cuộn dâng lên, gặm nhấm trường lực một cách điên cuồng.
Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động kịch liệt dưới áp lực cực hạn. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nứt ra, rỉ ra những giọt máu tươi màu đỏ sẫm pha lẫn sắc lam nhạt. Cơn đau nhói buốt chạy dọc cánh tay lên đến đại não, nhưng ánh mắt chàng vẫn lạnh lùng, kiên nghị đến đáng sợ.
Chàng nhìn thẳng vào tâm điểm của cái phễu không gian khổng lồ kia. Ở sâu thẳm trong dòng xoáy năng lượng hỗn loạn ấy, chàng cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tà ác và phẫn nộ tột cùng đang khóa chặt lấy mình. Đó không phải là một thế lực tự nhiên vô tri, mà là một thần niệm cường đại của Thiên Tôn Vô Cực, đang ẩn nấp và dẫn dụ chàng xuống.
“Ngươi muốn ta xuống đó?”
Lạc Phong thầm rống lên trong lòng, ý chí sắt đá dâng trào mạnh mẽ chưa từng có.
“Được, ta sẽ xuống! Nhưng không phải để phục tùng ngươi, mà là để hủy diệt tất cả những gì ngươi đã dày công sắp đặt!”
Chàng bùng nổ toàn bộ sức mạnh của Tiên Cốt tinh hạch. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, mang theo hai phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo” ở trạng thái viên mỹ nhất, tuôn trào ra từ cơ thể chàng, nhuộm sáng cả một vùng không gian tăm tối bằng một màu lam xám rực rỡ.
Đôi Linh Phiến sau lưng chàng xòe rộng đến cực hạn, không còn là màng năng lượng mỏng manh mà hóa thành hai cánh chim ánh sáng khổng lồ, che chở hoàn toàn cho Mộ Dung Tuyết và Lam Yên.
“Lam Yên tiền bối, giữ chặt lấy Tuyết nhi!”
Lạc Phong hét lớn, chàng đẩy Mộ Dung Tuyết vào vòng tay của Lam Yên, đồng thời dùng một luồng lực lượng không gian mềm mại bao bọc lấy cả hai, đẩy bọn họ ra xa khỏi vùng hút mạnh nhất của cái phễu.
“Lạc huynh!”
Mộ Dung Tuyết hét lên, nước mắt nàng trào ra khi thấy Lạc Phong chủ động lao thẳng vào tâm điểm của dòng xoáy hỗn loạn.
“Chờ ta trở về!”
Giọng nói trầm hùng, kiên định của Lạc Phong vang vọng trong không gian, át cả tiếng gầm rú của dòng Linh Hà chảy ngược.
Chàng dang rộng hai tay, vết sẹo Tiên Cốt trên tay phải bùng lên luồng tiên quang rực rỡ chưa từng thấy, tựa như một con mắt Hư Không vừa mở ra. Chàng không hề chống lại lực hút nữa, mà chủ động mượn lực lượng thao túng của mình, hóa thành một vệt sáng lam xám lao thẳng xuống đáy sâu thẳm của Thác Ghềnh Tử Vong, hướng về phía “Trái Tim Hư Không” đang đập những nhịp đập hùng hồn dưới đáy vực.
Bóng dáng của chàng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn sương mù tím sẫm và dòng xoáy năng lượng khổng lồ, để lại phía sau tiếng kêu gào tuyệt vọng của Mộ Dung Tuyết và ánh mắt tràn ngập kính nể xen lẫn lo âu tột cùng của Lam Yên tiền bối.
Cuộc thử thách thực sự của Vực Thẳm Nguyên Thủy, cuộc đối đầu trực diện đầu tiên giữa Hư Không Chi Chủ chân chính và ý chí của Thiên Tôn Vô Cực, đã chính thức bắt đầu từ đây…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: