Hư Không Huyễn ĐạoChương 110: Niềm Tin Của Chư Tộc
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, không ngừng rung động như hồi chuông cảnh báo cấp bách. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro đăm chiêu nhìn chằm chằm vào khe nứt không gian đen kịt, hắc khí cuồn cuộn. Ký ức kinh hoàng về sự diệt vong của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt nhòm ngó tàn độc của Thiên Nhãn ngàn năm trước lại hiện về, khiến nàng kinh hãi tột độ. Luồng ý chí cổ xưa, tàn độc ẩn mình trong khe nứt này mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì nàng từng cảm nhận, như mãnh thú ngủ say, chỉ chờ thời cơ bùng nổ.

“Ngươi muốn ta đi đâu nữa, kẻ kế thừa này?” Lam Yên thì thầm, giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ bất an khi nhìn Lạc Phong.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, kích hoạt Linh Phiến lam xám tạo ra trường lực không gian kiên cố bao bọc cả ba người, bảo vệ họ khỏi luồng hắc khí nồng nặc và áp lực không gian méo mó. Luồng lam quang dịu nhẹ từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng cũng chớp tắt không ngừng, như nhịp đập cảnh báo liên hồi. Chàng biết, nguy hiểm không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm trong lòng những Thiên Phù Sơn cổ xưa này.
“Chúng ta sẽ đến một nơi mà các Tiên nhân cổ xưa từng gọi là ‘Thổ Long Chi Giới’,” Lạc Phong đáp, giọng chàng trầm ổn, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực Hư Không. “Nơi đó ẩn chứa một trong những Chư Tộc Ẩn Thế hùng mạnh nhất, Thổ Long Cổ Tộc. Họ nắm giữ bí ẩn về Địa Khí và có thể là chìa khóa để chúng ta vén màn những bí ẩn còn lại của Lưu Đồ Cổ.”
Mộ Dung Tuyết nép mình vào lòng Lạc Phong, thân thể nàng khẽ run lên. “Lạc huynh, muội cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng tâm trí. Như thể cả Thiên Phù Sơn này đang nhìn chằm chằm vào chúng ta vậy.” Nàng ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, thoáng nét lo âu, nhìn lên những khối đá khổng lồ lơ lửng trong màn sương mù vĩnh cửu.
Lạc Phong khẽ siết tay trấn an Mộ Dung Tuyết. “Đừng lo, Tuyết nhi. Đó là ý chí của Thổ Long Cổ Tộc, họ nổi tiếng với sự ngoan cố và khả năng điều khiển Địa Khí. Họ không dễ dàng tin tưởng người ngoài.” Chàng biết, đây sẽ là một thử thách lớn, không chỉ về sức mạnh, mà còn về sự thấu hiểu và lòng tin. Thiên Tôn Vô Cực chắc chắn đã gieo rắc nỗi sợ hãi, nghi kỵ vào tâm trí các Chư Tộc Ẩn Thế, khiến họ trở thành những hòn đảo cô lập, dễ bị thao túng.
Họ tiếp tục bay qua một dãy Thiên Phù Sơn hùng vĩ, nơi linh khí tinh thuần cuồn cuộn nhưng lại bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, như thể có một lực lượng vô hình che giấu sự tồn tại của chúng khỏi ngoại giới. Lam quang mờ ảo từ Thiên Khuyết Lệnh Bài và tấm bản đồ da thú trong ngực Lạc Phong dẫn đường, xuyên qua màn sương như những tia hy vọng mong manh.
Cuối cùng, họ hạ xuống một khoảng đất trống rộng lớn. Không khí nơi đây mang theo mùi đất ẩm và đá cũ, xen lẫn một luồng Địa Khí nặng nề, gần như ngưng tụ. Xung quanh là vô số tượng đá hình rồng khổng lồ, rêu phong bám đầy, đôi mắt rồng khắc trên đá như đang dõi theo từng cử động của họ. Một sự tĩnh mịch đến rợn người bao trùm, chỉ có tiếng gió Hư Không rít nhẹ qua khe đá.
Bỗng chốc, những tượng đá rồng dường như sống dậy. Mặt đất rung chuyển nhẹ, và từ phía sau các tượng đá, một nhóm tu sĩ Thổ Long Cổ Tộc xuất hiện. Thân hình họ vạm vỡ, làn da ngăm đen như đất, đôi mắt sắc lạnh, đầy nghi hoặc. Họ cầm theo những vũ khí thô sơ nhưng mạnh mẽ làm từ khoáng đá, tỏa ra khí tức hung hãn, cảnh giác.

Dẫn đầu là một lão giả râu bạc phơ, mái tóc và bộ râu dài thướt tha như thác nước, quấn quanh một quyền trượng đá cổ xưa. Khí tức của lão uy nghiêm như núi cao, đôi mắt lão sâu thẳm như vực sâu, nhìn chằm chằm vào Lạc Phong. Ánh mắt lão dừng lại rất lâu trên vết sẹo Tiên Cốt lờ mờ trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong, rồi chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, sau đó liếc sang Lam Yên và Mộ Dung Tuyết với vẻ khinh miệt rõ rệt.
“Kẻ ngoại lai! Dám xông vào Thổ Long Cổ Tộc ta. Mục đích của các ngươi là gì?” Giọng lão giả trầm đục, vang vọng như tiếng đá lăn, mang theo áp lực vô hình đè nặng tâm trí.
Lam Yên bước lên một bước, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Tiền bối, ta và Lạc Phong là bằng hữu. Vị này là Hư Không Chi Chủ chân chính, Lạc Phong. Chúng ta đến đây với thiện ý, mong muốn được gặp các vị trưởng lão để bàn về đại sự của càn khôn.” Nàng dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào lão, mong sự chân thành có thể xuyên qua lớp phòng vệ của đối phương.
Lão giả hừ lạnh một tiếng, đầy khinh miệt. “Hư Không Chi Chủ? Nực cười! Bao kẻ đã tự xưng anh hùng, rồi đều tan biến dưới ánh mắt Thiên Tôn Vô Cực. Các ngươi mang theo khí tức tạp nham, đặc biệt là kẻ kế thừa này… một luồng năng lượng vừa thuần khiết lại vừa ẩn chứa sự méo mó khó hiểu. Các ngươi không xứng đáng đặt chân vào thánh địa của Thổ Long Cổ Tộc!” Ánh mắt lão quét qua Mộ Dung Tuyết, dừng lại trên y phục trắng của nàng, rồi quay sang Lam Yên, giọng điệu đầy vẻ khinh bỉ. “Nữ tử Linh Tê, ngươi lại đi cùng một nữ tử phàm tục yếu ớt và một kẻ mang khí tức tạp nham như vậy? Linh Tê Cổ Phái đã suy vi đến mức này sao?”
Lam Yên nhíu mày, lòng không cam. Nỗi đau về sự suy tàn của Linh Tê Cổ Phái lại dâng lên trong lòng, nhưng nàng nhanh chóng trấn tĩnh. “Tiền bối đã lầm. Lạc Phong là hy vọng duy nhất của chúng ta. Chàng không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang trong mình khả năng kiến tạo…”
“Kiến tạo?” Lão giả ngắt lời, giọng điệu mỉa mai. “Thổ Long Cổ Tộc ta chỉ tin vào sức mạnh và sự kiến tạo chân chính, không phải những lời nói suông. Nếu ngươi có thể thanh lọc ‘Địa Khí Biến Chất’ đã ngấm sâu vào vùng đất này ngàn năm, ta sẽ cân nhắc lời ngươi nói.”
Lão giả ra hiệu, các tu sĩ Thổ Long Cổ Tộc xung quanh đồng loạt vận Địa Khí. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, những luồng Địa Khí màu nâu xám cuồn cuộn dâng lên, nhanh chóng tạo thành một lồng giam đá khổng lồ, giam chặt Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bên trong. Những bức tường đá thô ráp, khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra áp lực ngột ngạt, như một ngọn núi đè nặng.

Lạc Phong nhìn ra ngoài lồng giam, thấy vùng đất Thổ Long Cổ Tộc, một phần Thiên Phù Sơn, đang bị một luồng Địa Khí Biến Chất màu đen xám ăn mòn. Luồng khí đó mang theo khí tức của Tạp Khí Thiên Kiếp, khiến cây cối héo úa, đá núi nứt toác, mạch nước ngầm hóa đá, mất đi sinh khí. Đây chính là vấn đề mà Thổ Long Cổ Tộc không thể giải quyết triệt để, một vết thương âm ỉ đã hành hạ họ ngàn năm. Chàng cảm nhận được nỗi đau và sự bất lực của tộc này, cũng như nỗi ám ảnh về Thiên Tôn Vô Cực đã gieo rắc.
Mộ Dung Tuyết lo lắng siết chặt tay Lạc Phong, bàn tay nàng lạnh ngắt. “Lạc huynh… Địa Khí này… nó thật đáng sợ.”
Lam Yên dùng ánh mắt tin tưởng nhìn Lạc Phong. Nàng biết, đây là cơ hội để Lạc Phong chứng minh bản thân, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng khả năng kiến tạo độc nhất vô nhị của Hư Không Chi Chủ.
Lạc Phong hít sâu một hơi, gật đầu trấn an Mộ Dung Tuyết. Chàng bước vào giữa lồng giam, Linh Phiến ngũ sắc nơi xương bả vai chàng bùng sáng rực rỡ, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền quay cuồng, tỏa ra một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp, đối lập hoàn toàn với Địa Khí Biến Chất lạnh lẽo, tàn độc. Chàng đặt lòng bàn tay phải lên mặt đất, vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phát ra lam quang tinh khiết, như ngọn đèn soi sáng bóng tối.

Chàng vận dụng Hư Không Chi Lực với phẩm chất “thao túng” và “tái tạo”. Không hủy diệt hay đối kháng trực tiếp, chàng nhẹ nhàng “gặm nhấm” và “chuyển hóa” Địa Khí Biến Chất. Lam quang tinh khiết từ vết sẹo Tiên Cốt lan tỏa, như những mạch máu len lỏi vào từng thớ đất, từng viên đá. Lạc Phong cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt lúc đầu từ Địa Khí Biến Chất, nhưng sau đó, nó dần suy yếu, bị phẩm chất “thao túng” của chàng dẫn dắt, bị phẩm chất “tái tạo” của chàng biến đổi.
Một mùi hương tươi mát của đất và nước bắt đầu lan tỏa, xua tan mùi ẩm mốc, mục ruỗng. Địa Khí u ám dần biến đổi thành năng lượng xám tro thuần khiết, sau đó phân giải thành linh khí dồi dào, tràn đầy sức sống. Mặt đất xung quanh Lạc Phong bắt đầu rung chuyển nhẹ nhàng, không còn là sự hỗn loạn của Địa Khí Biến Chất, mà là nhịp đập của sự sống hồi sinh. Những tượng đá rồng rêu phong lấy lại chút sắc màu, những mạch nước ngầm hóa đá ngàn năm bắt đầu róc rách chảy lại, mang theo âm thanh trong trẻo, len lỏi qua khe đá.
Lão giả Thổ Long Cổ Tộc và các tộc nhân kinh ngạc vô cùng. Đôi mắt họ mở to, không thể tin vào cảnh tượng diễn ra trước mắt. Họ cảm nhận được sinh khí đang hồi sinh, một điều mà họ chỉ dám mơ ước, một vấn đề mà không vị trưởng lão nào của Thổ Long Cổ Tộc có thể giải quyết được.
“Sao có thể…” Lão giả thì thầm, giọng lão run rẩy, ánh mắt không rời Lạc Phong. “Địa Khí Biến Chất này đã hành hạ tộc ta ngàn năm, mọi nỗ lực đều vô vọng. Ngươi… ngươi đã làm được gì?” Sự kiêu ngạo ban đầu của lão đã hoàn toàn bị thay thế bằng sự kinh ngạc và tia hy vọng mong manh.
Lạc Phong thu hồi Hư Không Chi Lực, thân thể chàng hơi kiệt sức, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, trầm ổn. Chàng nhìn thẳng vào lão giả, giọng nói vang vọng, hùng tráng như sấm rền trời quang: “Ta không hủy diệt, ta tái tạo. Bản chất của Hư Không không phải hư vô, mà là khởi nguyên vạn vật. Thiên Tôn Vô Cực chỉ biết hủy diệt và thao túng. Ta, Hư Không Chi Chủ, sẽ kiến tạo lại tất cả.”
Không khí trong sân chính của Thổ Long Cổ Tộc đã hoàn toàn thay đổi. Các tu sĩ không còn thù địch, mà tràn ngập kinh ngạc, hy vọng. Lão giả Thổ Long Cổ Tộc bước tới, ánh mắt đầy phức tạp, có cả kính nể, hoài nghi, và nỗi ám ảnh ngàn năm. “Ngươi nói về Thiên Tôn Vô Cực? Kẻ đó là tồn tại tối cao, không ai lay chuyển nổi. Y đã gieo rắc nỗi sợ hãi vào từng ngóc ngách càn khôn này.”
Lam Yên bước tới, gương mặt nàng nghiêm túc, giọng nói vang vọng, trang trọng: “Tiền bối, những gì Kẻ kế thừa nói là sự thật. Linh Tê Cổ Phái ta đã chứng kiến sự tàn phá của Thiên Tôn Vô Cực từ Đại Hồng Kiếp. Y không phải Thiên Đạo, y là kẻ xâm lược từ Hư Không dị giới, kẻ muốn nuốt chửng và đồng hóa các vũ trụ. Y đã hút cạn linh khí, biến chúng thành Tạp Khí Thiên Kiếp, xé toạc thanh thiên thành vô số Thiên Phù Sơn. Y đã đánh bại vô số Tiên nhân và chủng tộc cổ xưa, giam cầm linh hồn họ trong Linh Hồn Cổ Thụ, trói buộc bằng Huyết Hồn Khế Ước, dùng Lời Nguyền Hút Linh để thu hoạch sinh mệnh lực. Kẻ kế thừa Lạc Phong chính là hy vọng duy nhất để Hàn Gắn Bầu Trời, tái tạo lại tất cả!”
Lạc Phong tiếp lời, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy sức mạnh, như lời tiên tri ngàn xưa vọng lại: “Mẫu thân ta và Mặc Lão đã hy sinh bản nguyên tiên lực, phong ấn mầm mống hủy diệt trong ta, biến nó thành hạt giống tiềm năng, chờ ta thức tỉnh Tiên Cốt. Chiếc nhẫn ngọc này không chỉ chứa công pháp, mà còn là Thiên Giới Hạt Giống, chìa khóa kiến tạo lại Tiên Đạo. Thiên Tôn Vô Cực muốn biến ta thành vật tế hoàn mỹ nhất cho đại kế Thế Giới Hồi Quy ích kỷ của y, nhưng y đã lầm. Ta không chỉ muốn Hàn Gắn Bầu Trời, ta muốn tái tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính nơi không ai phải trở thành công cụ hay vật tế. Ta thề sẽ phá vỡ mọi xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực, vì gia tộc ta, vì những người ta yêu thương, và vì càn khôn này!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, đôi mắt nàng long lanh, tràn đầy kiên định và ủng hộ tuyệt đối. Nàng cảm nhận được sự vĩ đại và gánh nặng trên vai chàng, nhưng nàng không hề run sợ.
Lão giả Thổ Long Cổ Tộc im lặng một lúc lâu, ánh mắt lão nhìn vào vết sẹo Tiên Cốt của Lạc Phong, nơi ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, nơi lão cảm nhận được sự sống và hy vọng. Khuôn mặt lão từ từ giãn ra, nỗi sợ hãi và hoài nghi dần tan biến, thay vào đó là sự kiên định và niềm tin mãnh liệt. Lão đột ngột quỳ một gối xuống, cúi đầu thành kính, các tộc nhân Thổ Long Cổ Tộc khác cũng đồng loạt quỳ theo, tiếng vũ khí đá va vào nhau tạo âm thanh dứt khoát.
“Thổ Long Cổ Tộc ta, nguyện tin tưởng ngươi, Hư Không Chi Chủ chân chính!” Giọng lão giả vang vọng, hùng tráng, không còn chút nghi hoặc nào. “Nguyện đồng hành cùng ngươi đến cùng trời cuối đất, lật đổ trật tự cũ và kiến tạo Tiên Đạo mới!”
Lam Yên cũng quỳ một gối xuống, gương mặt nàng đầy xúc động, trang trọng. “Linh Tê Cổ Phái cũng nguyện đồng hành cùng ngươi, Hư Không Chi Chủ chân chính!”
Lạc Phong đỡ lão giả Thổ Long Cổ Tộc và Lam Yên đứng dậy, ánh mắt chàng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại vận mệnh!”
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ đỉnh Thiên Phù Sơn của Thổ Long Cổ Tộc, tạo nên khung cảnh hùng vĩ, trang nghiêm. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa, nơi những Thiên Phù Sơn khác đang chìm trong màn sương mù. Không khí tràn ngập hy vọng và đoàn kết mới mẻ.
Lão giả Thổ Long Cổ Tộc, giờ đây với vẻ mặt đầy kính trọng, tin tưởng, trao cho Lạc Phong một vật phẩm cổ xưa: một “Địa Long Cốt Lệnh” làm từ xương rồng hóa đá. “Hư Không Chi Chủ chân chính, đây là Địa Long Cốt Lệnh của Thổ Long Cổ Tộc ta. Nó có thể liên lạc và tập hợp các Chư Tộc Ẩn Thế khác có cùng huyết mạch hoặc liên minh cũ với chúng ta. Ngoài ra…” Lão hạ giọng, “Thiên Khuyết Chi Vật mà ngươi đang tìm kiếm, một phần của Hư Không Thư Các, được cất giấu sâu trong một Thiên Cung cổ xưa dưới lòng Thiên Phù Sơn này. Chỉ có ngươi mới có thể đánh thức nó.”
Lạc Phong nội thị tấm bản đồ da thú trong ngực. Ngay lập tức, tấm bản đồ bừng sáng một điểm mới, trùng khớp hoàn toàn với thông tin của lão giả Thổ Long Cổ Tộc – một Thiên Khuyết Chi Vật rực rỡ đang chờ đợi.
Trong một chiều không gian hắc ám vô biên, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt y hiện rõ cảnh Lạc Phong được Thổ Long Cổ Tộc công nhận, nhận lấy Địa Long Cốt Lệnh và chuẩn bị tiến vào Thiên Cung cổ xưa. Thiên Tôn Vô Cực nheo mắt, khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. “Kẻ kế thừa này… lại một lần nữa biến cái bẫy của ta thành cơ hội. Ngươi quả là một biến số thú vị. Nhưng càng trưởng thành, ngươi càng là vật tế hoàn mỹ nhất cho đại kế của bổn tôn.”
Thiên Tôn Vô Cực khẽ chạm vào tấm gương, một làn sóng năng lượng hắc ám lan tỏa. “Hắc La, Thám Ảnh!” Giọng Thiên Tôn Vô Cực vang vọng, trầm thấp, mang theo uy áp, sát khí lạnh lẽo.
Hắc La và Thám Ảnh đang run rẩy quỳ rạp dưới chân ngai vàng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Vâng, Thiên Tôn đại nhân!”
“Tiếp tục theo dõi hắn. Đừng làm tổn hại hắn. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ kế tiếp. Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’ và trở thành vật tế tối thượng của bổn tôn.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực đầy tự mãn nhưng cũng ẩn chứa cảnh giác, như thể hắn đang đối phó với một con mồi thông minh hơn hắn tưởng. Một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo bao trùm không gian, khiến Hắc La và Thám Ảnh càng thêm run rẩy, bối rối trước mệnh lệnh khó hiểu này.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt chàng nhìn về phía chân trời, đầy thách thức, kiên định. “Tuyết nhi, tiền bối Lam Yên. Chúng ta đã có thêm đồng minh, nhưng con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng chúng ta sẽ không đơn độc nữa.”
“Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy!” Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, đôi mắt nàng long lanh, tràn đầy kiên định.
Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng và tin tưởng tuyệt đối. “Ngươi đã làm được điều mà không ai dám nghĩ tới, Kẻ kế thừa. Niềm tin của các Chư Tộc sẽ là nền tảng cho Tiên Đạo mới.”
Lạc Phong quay đầu, ánh mắt sắc bén như dao, xuyên thẳng qua Hư Không, hướng về chiều không gian hắc ám nơi Thiên Tôn Vô Cực ngự trị. “Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta trở thành chìa khóa? Ta sẽ dùng chính chìa khóa đó để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Và ta sẽ kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong kích hoạt Linh Phiến ngũ sắc, bùng nổ lam quang rực rỡ, bao bọc cả ba người. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên hóa thành ba vệt sáng, bay vút lên không trung, rời khỏi Thiên Phù Sơn của Thổ Long Cổ Tộc, hướng về mục tiêu kế tiếp – Thiên Cung cổ xưa ẩn chứa Thiên Khuyết Chi Vật, mang theo Địa Long Cốt Lệnh, niềm hy vọng về một liên minh ngày càng lớn mạnh, và lời tuyên chiến đanh thép với Thiên Tôn Vô Cực.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: