Hư Không Huyễn ĐạoChương 109: Tiên Khí Tái Sinh
Ánh sáng trắng chói lòa nuốt chửng Lạc Phong khi chàng bước qua cánh cổng xoắn ốc của Tháp Huyễn Ảnh, rồi nhanh chóng tan biến, để lại một khoảng không gian đen kịt, rộng lớn đến vô tận. Không khí nơi đây đặc quánh, nặng nề đến ngột ngạt, mang theo mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp, không ngừng len lỏi vào từng lỗ chân lông, cố gắng ăn mòn kinh mạch và ý chí của chàng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động dữ dội, như một con thú bị nhốt trong lồng, điên cuồng phản kháng lại sự xâm thực của thứ năng lượng tà ác.
Từ sâu thẳm màn đêm vô biên, vô số luồng Tạp Khí xoáy vặn, cuồn cuộn như những dòng sông đen ngòm, ngưng tụ lại. Dần dần, một hình ảnh méo mó, ghê rợn hiện ra, tựa như tấm gương phản chiếu chính Lạc Phong. Đó không chỉ là một bản thể đơn thuần, mà là “Tạp Khí Bản Ngã” – một phiên bản của Lạc Phong với đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy hận thù, thân thể bị Tạp Khí ăn mòn đến biến dạng, da thịt loang lổ những vệt đen xám. Bản thể này đại diện cho mọi nỗi sợ hãi, nghi ngờ, và những mặt tối mà chàng đã từng đối mặt, hoặc có thể trở thành nếu bị Tạp Khí đồng hóa hoàn toàn.
“Kẻ phế vật! Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi số phận? Ngươi chỉ là một công cụ, một con rối trong tay Thiên Tôn Vô Cực mà thôi!” Tạp Khí Bản Ngã gầm lên, giọng nói méo mó, đầy mỉa mai, như hàng ngàn linh hồn quỷ dữ cùng lúc chất vấn. “Ngươi nhớ không? Cái ngày ngươi bị ruồng bỏ, bị khinh miệt, bị đánh đập trong khu ổ chuột hôi hám đó? Ngươi yếu ớt, bất lực, chỉ biết ôm lấy chiếc nhẫn ngọc cũ kỹ mà khóc than! Ngươi có thể làm gì? Ngươi chỉ là một mầm mống hủy diệt, một lời nguyền!”
Nó tung ra những đòn tấn công mang theo năng lượng hủy diệt, không chỉ nhắm vào cơ thể mà còn xuyên thẳng vào tâm trí Lạc Phong. Mỗi đòn đánh là một hồi ức đau buồn, một nỗi sợ hãi bị khuếch đại, một nghi ngờ về bản thân, cố gắng phá vỡ ý chí kiên định của chàng. Hình ảnh mẫu thân mờ ảo, Mặc Lão hy sinh, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên gặp nguy hiểm… tất cả hiện ra, vặn vẹo, biến dạng dưới sự thao túng của Tạp Khí Bản Ngã.
Lạc Phong đứng thẳng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng bùng sáng lam xám, tạo thành một hào quang kiên cố. Chàng không lùi bước. Ánh mắt chàng kiên định, thâm sâu như vực thẳm Hư Không, không dung thứ những lời mỉa mai hay nỗi sợ hãi đó. Chàng nhận ra, đây không chỉ là một trận chiến bên ngoài, mà là một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, nơi chàng phải đối mặt và thanh tẩy chính những “Tạp Khí” trong bản ngã mình.
Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” được đẩy đến cực hạn. Chàng không tìm cách hủy diệt Tạp Khí Bản Ngã, mà là “gặm nhấm” và “biến đổi” nó. Mỗi đòn tấn công của Lạc Phong không chỉ là sức mạnh thuần túy, mà còn là một làn sóng thanh lọc, cố gắng xuyên thấu lớp vỏ Tạp Khí để chạm vào bản chất sâu thẳm bên trong.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt. Lạc Phong cảm thấy thân thể bị xé toạc, từng thớ thịt như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình rạch nát. Thần trí chàng đau đớn tột cùng khi những ký ức tiêu cực và nghi ngờ bị Tạp Khí Bản Ngã khuếch đại. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nứt ra một lần nữa, máu tươi rịn ra, thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, như một lời cảnh báo về nguy cơ bị Tạp Khí phản phệ, nuốt chửng. Tiếng rên rỉ vô hình của Tạp Khí Bản Ngã vang vọng, hòa lẫn với tiếng gào thét của chính linh hồn Lạc Phong, tạo thành một khúc ca hỗn loạn của sự thống khổ.

***
Đến đỉnh điểm của sự chịu đựng, khi Tạp Khí Bản Ngã vươn những xúc tu đen kịt, cố gắng nuốt chửng chàng, Lạc Phong đột nhiên tâm cảnh tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một đạo linh quang chợt bừng trong tâm trí chàng. Chàng nhận ra bản chất của Tạp Khí Thiên Kiếp không phải là để hủy diệt mãi mãi, mà là để “kiến tạo” lại, nếu được “thao túng” đúng cách. Đây là lời nhắc nhở từ sâu thẳm ký ức về mẫu thân và Mặc Lão, về sự hy sinh và mục đích của phong ấn.
“Không! Ta không phải là vật tế! Ta là Hư Không Chi Chủ chân chính, ta sẽ kiến tạo lại tất cả!”
Một tiếng gầm vang vọng từ sâu thẳm linh hồn Lạc Phong, xé toạc màn đêm Tạp Khí. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa. Hư Không Chi Lực bùng phát mạnh mẽ chưa từng có, không còn là lam xám thuần túy mà pha lẫn ánh ngọc bích trong suốt, tinh khiết đến mức khiến mọi Tạp Khí xung quanh phải run rẩy.
Lạc Phong chủ động mở rộng trường lực Hư Không, bao bọc toàn bộ Tạp Khí Bản Ngã và Tạp Khí Thiên Kiếp đang cuồn cuộn trong tháp. Chàng vận dụng phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đến cực hạn, biến Tháp Huyễn Ảnh thành một lò luyện khổng lồ, nơi mọi thứ đều bị chàng kiểm soát.
Tạp Khí Bản Ngã vặn vẹo, gào thét đau đớn đến thảm thiết khi bị Lạc Phong cưỡng ép “thanh lọc” và “tái cấu trúc”. Những hình ảnh méo mó, ghê rợn của nỗi sợ hãi và nghi ngờ dần tan biến, thay vào đó là luồng năng lượng thuần khiết, trong trẻo. Từng hạt Tạp Khí Thiên Kiếp bị Lạc Phong “gặm nhấm”, “tiêu hóa” và “biến đổi” một cách kỳ diệu.

Lạc Phong hấp thụ toàn bộ Tạp Khí Thiên Kiếp trong tháp, chuyển hóa chúng thành Linh Khí tinh thuần và sau đó là Tiên Khí nguyên thủy. Quá trình này khiến Tiên Cốt của chàng trở nên kiên cố và trong suốt hơn, phát ra ánh sáng lam ngọc dịu nhẹ, như một viên ngọc quý được tôi luyện qua ngàn vạn năm. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong lành lặn hoàn toàn, chỉ còn là một vệt lam ngọc mờ ảo, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, một dấu ấn của sự tái sinh.
“Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa phát sáng rực rỡ, cộng hưởng mạnh mẽ với Tiên Cốt mới của Lạc Phong. Chàng cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với bản nguyên Hư Không, lĩnh ngộ ra những tầng ý nghĩa mới về “Hàn Gắn” và “Tái Tạo”, không chỉ là hành động vật lý mà còn là ý chí, là Đạo.
Tất cả Tạp Khí trong Tháp Huyễn Ảnh đã bị Lạc Phong tịnh hóa và hấp thụ hoàn toàn. Không gian đen kịt u ám giờ đây trong trẻo, tràn ngập Tiên Khí thuần khiết, mang theo hương thơm dịu nhẹ của sự sống mới.
***
Bên ngoài Tháp Huyễn Ảnh, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng đợi, lòng đầy lo lắng và bất an. Lão giả Thần Long Tộc cùng các tộc nhân cũng tập trung, ánh mắt không rời cánh cổng xoắn ốc của tháp.
Đột nhiên, cánh cổng xoắn ốc bùng nổ ánh sáng lam ngọc rực rỡ, xua tan mọi hắc khí còn vương vấn trong khe nứt không gian. Một luồng Tiên Khí thuần khiết, mạnh mẽ tràn ra, cuồn cuộn như sóng biển, khiến cây cối xung quanh tươi tốt trở lại với tốc độ kinh người, những tảng đá vụn dưới chân nứt nẻ được hàn gắn một cách kỳ diệu.

Lạc Phong từ từ bước ra. Khí chất của chàng đã thay đổi hoàn toàn – không còn vẻ nặng nề của áp lực hay sự thống khổ, mà thay vào đó là sự trầm ổn, uy nghiêm, và một sức sống mãnh liệt đến khó tin. Đôi mắt chàng thâm sâu như vực thẳm Hư Không, nhưng lại ánh lên vẻ trong trẻo, kiên định, như đã nhìn thấu vạn vật. Vết sẹo lam ngọc trên tay chàng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tựa như một vì sao nhỏ.
“Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết reo lên vui mừng khôn xiết, nước mắt tuôn rơi. Nàng lao đến, ôm chặt Lạc Phong vào lòng, cảm nhận được sự ấm áp, an toàn và một sức mạnh vĩ đại từ chàng, như thể chàng đã trở thành chỗ dựa vững chắc nhất. “Chàng đã thành công!”
Lam Yên quỳ một gối xuống, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng gầm thét dữ dội, nhưng không còn là cảnh báo mà là điệu nhạc hùng tráng của sự kiến tạo, của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngài đã thực sự tái sinh! Ngài là hy vọng cuối cùng của Linh Tê Cổ Phái, và của toàn bộ càn khôn!”
Lão giả Thần Long Tộc và các tộc nhân quỳ sụp xuống, cúi đầu thành kính. Họ cảm nhận được Tiên Khí thuần khiết từ Lạc Phong, một điều chưa từng có, một nguồn năng lượng mà họ chỉ dám mơ ước. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Thần Long Tộc nguyện tin tưởng và đồng hành cùng Ngài để lật đổ trật tự giả tạo, kiến tạo Tiên Đạo mới!”
Lạc Phong đỡ Mộ Dung Tuyết và Lam Yên dậy, ánh mắt chàng quét qua toàn bộ tộc nhân Thần Long, giọng nói chàng vang vọng, hùng tráng như tiếng chuông hồng chung: “Ta đã hiểu ra. Ta sẽ dùng chính sức mạnh Hư Không của mình, phẩm chất ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ mà ta đã lĩnh ngộ, để khóa chặt vận mệnh của kẻ đó. Ta sẽ không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời, mà sẽ Tái Tạo tất cả, kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
***

Trong không gian hắc ám vô biên, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ cảnh Lạc Phong bừng sáng Tiên Khí, được các tộc nhân Thần Long kính phục và tôn thờ. Thiên Tôn Vô Cực nheo mắt, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng trong mắt lại lóe lên tia bất mãn khó che giấu, như thể có điều gì đó không nằm hoàn toàn trong dự tính của hắn. “Kẻ kế thừa ti tiện này… lại cường hóa bản thân bằng chính Tạp Khí của bổn tôn. Thật thú vị! Một biến số… nhưng lại càng hoàn mỹ hơn cho kế hoạch của bổn tôn.”
Thiên Tôn Vô Cực khẽ chạm vào tấm gương, một làn sóng năng lượng hắc ám lan tỏa. “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục theo dõi hắn. Đừng làm tổn hại hắn. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo. Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’ và trở thành vật tế tối thượng của bổn tôn.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực đầy tự mãn nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác, như thể hắn đang đối phó với một con mồi thông minh hơn hắn tưởng.
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp, run rẩy. “Vâng, Thiên Tôn đại nhân!”
Trở lại Thiên Phù Sơn, Lạc Phong nội thị bản thân, cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã dung hợp hoàn mỹ, trở thành một phần bản năng của chàng. Chàng hiểu rõ hơn ý đồ của Thiên Tôn Vô Cực – hắn muốn dùng chàng làm “vật tế hoàn mỹ nhất” để tái tạo vũ trụ theo ý chí ích kỷ của hắn.
Tấm bản đồ da thú trong ngực Lạc Phong phát sáng một điểm mới – một Thiên Khuyết Chi Vật khác, ẩn mình sâu trong một Thiên Cung cổ xưa.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt chàng nhìn về phía chân trời, đầy thách thức và kiên định. “Tuyết nhi, tiền bối Lam Yên. Hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng chính kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực để hủy diệt hắn, Hàn Gắn Bầu Trời và tạo ra một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, đôi mắt nàng long lanh, tràn đầy kiên định. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy!”
Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng và sự tin tưởng tuyệt đối. “Ngài là Hư Không Chi Chủ chân chính. Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng Ngài đến cùng trời cuối đất.”
Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc, bùng nổ lam quang rực rỡ, bao bọc cả ba người. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên hóa thành ba vệt sáng, bay vút lên không trung, rời khỏi Thiên Phù Sơn của Thần Long Tộc, hướng về mục tiêu tiếp theo, mang theo lời thề và niềm hy vọng mới cho toàn bộ càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: