Hư Không Huyễn ĐạoChương 108: Chứng Minh Bản Thân
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của Lam Yên gào thét dữ dội, không ngừng rung động như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro trầm tư nhìn chằm chằm vào khe nứt không gian đen kịt đang cuồn cuộn hắc khí. Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt dòm ngó tàn độc của Thiên Nhãn từ ngàn năm trước lại hiện về, khiến nàng cảm thấy khiếp sợ khôn cùng. Luồng ý chí viễn cổ, tàn độc ẩn mình bên trong khe nứt này mạnh mẽ hơn bất kỳ Ma Vật nào nàng từng cảm nhận.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến lam xám sau lưng chàng bùng sáng, tạo ra trường lực không gian vững chắc bao bọc cả ba người, bảo vệ họ khỏi luồng hắc khí tanh tưởi đang rỉ ra từ khe nứt. Mộ Dung Tuyết nép sát vào lồng ngực chàng, thân thể run rẩy khẽ hỏi: “Lạc huynh, đây là nơi nào? Ta cảm thấy một áp lực kỳ lạ, như có vô số ánh mắt vô hình đang nhìn chằm chằm chúng ta.”

Lam Yên hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải, giọng nói nàng đanh lại, tràn đầy cảnh giác: “Kẻ kế thừa, đây là Tháp Huyễn Ảnh, một tiên tích cổ xưa, được Thần Long Tộc sử dụng làm nơi thử thách. Nhưng ta cảm nhận Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây bị vặn vẹo tinh xảo, và… một ý chí cường đại đang ẩn tàng. Kẻ đó muốn ngươi tự mình bước vào cái bẫy này.”
Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt lam xám của Lạc Phong. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng rung động kịch liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra lam quang yếu ớt, như thể đang cộng hưởng với một điều gì đó sâu thẳm bên trong khe nứt. “Ta biết,” Lạc Phong đáp, giọng nói trầm ổn, kiên định. “Nhưng ta sẽ không lùi bước. Đây là cơ hội để ta hiểu rõ hơn về bản chất của Tạp Khí Thiên Kiếp, và cả bản thân mình.”
Đúng lúc đó, một ánh sáng trắng từ đỉnh ngọn tháp đá đen kịt sừng sững, lơ lửng giữa vô số mảnh vỡ Thiên Phù Sơn và dòng xoáy Tạp Khí Thiên Kiếp, chiếu xuống. Ánh sáng ấy mở ra một cánh cổng hình xoắn ốc ở chân tháp, từ đó rỉ ra những luồng Tạp Khí Thiên Kiếp biến chất, tạo thành một cơn lốc âm u, chết chóc. Bên ngoài khe nứt không gian, lão giả tóc bạc phơ của Thần Long Tộc cùng các tu sĩ khác đang quan sát qua một pháp trận thủy tinh cổ xưa. Lão giả đưa tay ra hiệu cho Lạc Phong tiến vào.
Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống, nắm chặt lấy bàn tay nàng. “Tuyết nhi, Lam Yên tiền bối. Hai người hãy ở lại đây, ta sẽ vào một mình. Trường lực của ta sẽ bảo vệ hai người khỏi Tạp Khí bên ngoài.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và quyết tâm. “Lạc huynh, ta không sợ. Ta sẽ chờ huynh trở về an toàn.”
Lam Yên nhìn Lạc Phong, trong mắt nàng là sự kính nể sâu sắc pha lẫn lo âu. “Hư Không Chi Chủ chân chính, hãy cẩn trọng. Kẻ đó muốn bẻ gãy ý chí của ngươi, biến ngươi thành… công cụ của hắn.”
Lạc Phong gật đầu. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng nổ lam quang rực rỡ, tạo thành một trường lực không gian vững chắc, trong suốt, bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ngăn cách họ khỏi hắc khí và áp lực từ Tháp Huyễn Ảnh. Không một lời nói thêm, Lạc Phong một mình bước vào cánh cổng xoắn ốc, thân ảnh chàng tan biến trong ánh sáng trắng.

***
Lạc Phong bước vào một không gian rộng lớn, đen kịt, không có điểm cuối. Xung quanh chàng là vô số luồng Tạp Khí Thiên Kiếp xoáy vặn, ngưng tụ thành những hình ảnh méo mó, ghê rợn. Đó là những nỗi sợ hãi và nghi ngờ sâu thẳm nhất trong tâm trí chàng: sự cô độc của kẻ phế vật bị ruồng bỏ từ thuở nhỏ, gánh nặng của gia tộc Lạc thị đang suy tàn, lời nguyền huyết mạch bí ẩn luôn đè nặng, và đặc biệt là nỗi sợ bị biến thành công cụ hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực. Tiếng gió rít gào như những lời thì thầm chế giễu, khoét sâu vào tâm hồn chàng.
Chàng đứng giữa không gian đen tối. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền và chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út bừng sáng, tạo thành một lớp phòng hộ mong manh, cố gắng chống lại sự xâm thực của huyễn cảnh và những ảo ảnh ghê rợn.
Một luồng Tạp Khí Thiên Kiếp khổng lồ đột ngột ngưng tụ trước mặt Lạc Phong, dần dần biến hình thành một “Lạc Phong” khác – một bản ngã đen tối. Đôi mắt nó đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo đầy tàn nhẫn, toàn thân bao phủ bởi Tạp Khí cuồn cuộn, đôi Linh Phiến lam xám rách nát như bị ăn mòn. Nó mang theo một khí tức lạnh lẽo, quen thuộc đến đáng sợ.
“Ngươi là ai?” Bản ngã đen tối cất giọng, âm thanh méo mó, lạnh lẽo, mang theo sự chế giễu sâu cay. “Một phế vật bị ruồng bỏ, một con rối bị thao túng bởi số phận, hay một kẻ tự lừa dối mình về sứ mệnh kiến tạo? Ngươi yếu đuối! Ngươi sẽ bị nuốt chửng bởi Tạp Khí, bị nghiền nát bởi ý chí của Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi chỉ là một vật tế hoàn mỹ, một chìa khóa mà hắn muốn mài giũa!”
Lạc Phong đứng thẳng, ánh mắt chàng kiên định, ý chí sắt đá không hề lay chuyển. “Ta là Lạc Phong! Kẻ kế thừa Hư Không, người sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo Tiên Đạo mới! Ta sẽ không bao giờ trở thành công cụ hay bị tha hóa bởi bất kỳ ai!” Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào mạnh mẽ từ Tiên Cốt tinh hạch của chàng, đẩy lùi Tạp Khí xung quanh, tạo ra một vùng không gian trong suốt.
Bản ngã đen tối gầm lên một tiếng giận dữ, lao vào tấn công Lạc Phong bằng những chiêu thức quen thuộc nhưng tàn độc hơn, mang theo Tạp Khí Thiên Kiếp ăn mòn. Mỗi đòn đánh đều kèm theo những lời nói xoáy sâu vào tâm trí Lạc Phong: “Ngươi có dám đối mặt với sự thật không? Ngươi có dám chấp nhận rằng sức mạnh của ngươi, chính là mầm mống hủy diệt mà ngươi đang cố gắng chối bỏ?”
Lạc Phong chống đỡ, vận dụng “Phệ Hư Tái Tạo”, “Thao Túng” và “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo để đối phó. Cuộc chiến diễn ra ác liệt, không chỉ là đòn đánh mà còn là sự va chạm của ý chí. Lạc Phong bị thương nhẹ, một dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải khi chàng cố gắng hóa giải Tạp Khí Thiên Kiếp của bản ngã.
Trong sâu thẳm nội tâm, Lạc Phong nhận ra bản ngã này không phải để tiêu diệt, mà là để kiểm tra. Hắn không thể hủy diệt nó, vì nó là một phần của hắn, là những nỗi sợ hãi, những nghi ngờ mà hắn từng mang trong mình. Hắn phải “thanh tẩy” nó, “tái tạo” nó, biến nó thành sức mạnh của riêng mình.
Lạc Phong đột ngột dừng lại, nhắm mắt. Chàng dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực vào Tiên Cốt tinh hạch và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, khiến chúng bùng sáng rực rỡ.
Chàng mở choàng mắt. Đôi mắt lam xám rực rỡ, bùng nổ Hư Không Chi Lực nguyên thủy mang phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đến cực hạn. Luồng lam quang trong suốt bao trùm bản ngã đen tối.
“Ngươi không phải là ta,” Lạc Phong cất giọng, trầm ổn và uy nghiêm, từng lời nói như những tia sáng xuyên phá màn đêm. “Ngươi chỉ là một phần sợ hãi và nghi ngờ bị phóng đại bởi Tạp Khí. Ta sẽ không hủy diệt ngươi, mà sẽ thanh tẩy ngươi, biến ngươi thành sức mạnh của ta. Ta sẽ làm chủ ngươi, chứ không phải ngươi làm chủ ta!”
***
Không gian đen kịt trong Tháp Huyễn Ảnh bỗng bừng sáng bởi lam quang trong suốt, thanh tịnh. Luồng lam quang của Lạc Phong như một dòng chảy tinh khiết, bắt đầu tịnh hóa và tái cấu trúc Tạp Khí Thiên Kiếp của bản ngã đen tối. Bản ngã rít lên đau đớn, những tiếng gào thét vô hình vang vọng khắp không gian, nhưng dần dần, những luồng hắc khí cuồn cuộn trên người nó biến thành lam quang tinh khiết. Khuôn mặt vặn vẹo đầy tàn nhẫn của nó từ từ trở lại vẻ bình yên, rồi tan chảy, hòa tan vào Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong.
Lạc Phong cảm thấy một luồng tri thức khổng lồ về bản chất của Tạp Khí Thiên Kiếp và cách chuyển hóa nó tuôn vào tâm trí chàng, cùng với sức mạnh Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng giờ đây vững chắc hơn bao giờ hết, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” được củng cố hoàn mỹ, trở thành bản năng thứ hai của chàng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải đã hoàn toàn lành lặn, phát ra lam quang dịu nhẹ, như một dấu ấn của sự thăng hoa và kiến tạo.
Lạc Phong thở dài một hơi, ánh mắt chàng thấu hiểu sâu sắc. “Ta đã hiểu. Tạp Khí Thiên Kiếp không phải để hủy diệt, mà là để chuyển hóa. Mọi thứ đều có thể được tái tạo. Ngay cả bóng tối trong ta cũng có thể trở thành ánh sáng.”
Đúng lúc đó, một tiếng chuông cổ xưa từ đỉnh Tháp Huyễn Ảnh vang vọng, ngân nga như một lời chúc phúc, báo hiệu thử thách đã kết thúc. Ánh sáng trắng bao phủ lấy Lạc Phong, đưa chàng ra khỏi tháp.
***
Bên ngoài Tháp Huyễn Ảnh, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đang lo lắng chờ đợi. Trường lực lam xám của Lạc Phong vẫn bao bọc lấy họ, nhưng sự căng thẳng trong không khí khiến cả hai đều bất an. Các tu sĩ Thần Long Tộc và lão giả tóc bạc phơ vẫn kiên nhẫn quan sát qua pháp trận thủy tinh, ánh mắt đầy nghi kỵ và chờ đợi.
Khi Lạc Phong xuất hiện từ cánh cổng xoắn ốc, khí chất chàng đã trầm ổn, uy nghiêm hơn trước rất nhiều. Đôi mắt lam xám sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu vũ trụ, như một vực sâu không đáy.
Mộ Dung Tuyết vỡ òa, lao đến ôm chặt lấy Lạc Phong. Nàng dụi mặt vào lồng ngực chàng, giọng nói nghẹn ngào: “Lạc huynh! Huynh không sao chứ? Ta lo cho huynh quá!”
Lạc Phong âu yếm siết chặt Mộ Dung Tuyết, vỗ nhẹ lên mái tóc nàng. “Ta không sao, Tuyết nhi. Ta đã hiểu ra nhiều điều, và trở nên mạnh mẽ hơn.”

Lam Yên nhìn Lạc Phong, trong mắt nàng là sự kinh ngạc tột độ pha lẫn kính nể sâu sắc. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rung động mãnh liệt, như đang reo vui. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngươi đã… tịnh hóa nó? Ngươi đã thực sự làm chủ bản nguyên Hư Không!”
Lạc Phong gật đầu, nở nụ cười nhẹ, ánh mắt chàng nhìn về phía pháp trận thủy tinh của Thần Long Tộc.
Trên pháp trận thủy tinh, lão giả tóc bạc phơ trừng mắt kinh ngạc. Lão chưa bao giờ chứng kiến một kẻ nào có thể tịnh hóa Tạp Khí Thiên Kiếp ở mức độ này, chứ đừng nói là một bản ngã biến chất. Từ nghi kỵ, ánh mắt lão dần chuyển sang kính phục, rồi lão quỳ một gối xuống, cúi đầu sâu sắc. Các tu sĩ Thần Long Tộc khác cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt từ nghi kỵ chuyển sang kính phục và tôn kính tột độ.
Lão giả cất giọng, âm thanh vang vọng, mang theo sự xúc động và kính phục tột cùng: “Kẻ kế thừa Hư Không! Ngươi đã vượt qua ‘Tháp Thanh Tâm Huyễn Ảnh’, không chỉ đánh bại mà còn tịnh hóa Tạp Khí Thiên Kiếp, làm chủ bản nguyên Hư Không. Ngươi… xứng đáng với danh hiệu Hư Không Chi Chủ chân chính! Thần Long Tộc, một trong Chư Tộc Ẩn Thế, nguyện tin tưởng và đồng hành cùng ngươi để lật đổ trật tự giả tạo!”
***
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ cảnh Lạc Phong tịnh hóa bản ngã đen tối và được Thần Long Tộc công nhận. Một vết rạn nứt nhỏ xuất hiện trên tấm gương, nhưng nhanh chóng biến mất, như thể bị một ý chí vô hình xóa bỏ.
Thiên Tôn Vô Cực ban đầu cau mày, đôi mắt lóe lên sự tức giận khó chịu. Hắn không ngờ Lạc Phong lại có thể tịnh hóa bản ngã biến chất, không bị tha hóa như hắn dự tính. Nhưng rồi, một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi hắn. “Tịnh hóa? Thật thú vị. Ngươi không bị tha hóa, mà lại dùng chính Tạp Khí của ta để cường hóa bản thân. Một biến số… nhưng lại càng hoàn mỹ hơn cho kế hoạch của bổn tôn. Ngươi đang trưởng thành theo cách mà ta mong muốn, kẻ kế thừa ti tiện.”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, thân thể run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra. Họ cảm nhận được sự phẫn nộ ẩn chứa sau nụ cười lạnh lẽo của chủ nhân, và cả sự xảo quyệt đáng sợ trong lời nói của hắn.
Thiên Tôn Vô Cực cất giọng trầm thấp, vang vọng khắp chiều không gian hắc ám, mang theo sự tự mãn và xảo quyệt tột cùng: “Tiếp tục theo dõi. Đừng làm tổn hại hắn. Hắn càng mạnh mẽ, càng thấu hiểu Hư Không, thì càng là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ để tái tạo vũ trụ theo ý muốn của ta. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo. Ta muốn hắn tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’ và trở thành vật tế tối thượng của ta.”
Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu, nhận lệnh trong sự sợ hãi tột cùng và bối rối. Sự xảo quyệt, tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.

***
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng trên một Thiên Phù Sơn nhỏ gần cổng Thần Long Tộc. Bầu trời đã quang đãng hơn, Tạp Khí Thiên Kiếp dường như đã lùi xa một chút, nhường chỗ cho những tia nắng hoàng hôn ấm áp, nhuộm đỏ cả không gian.
Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên. Khí tức của chàng trầm ổn, uy nghiêm, tỏa ra Hư Không Chi Lực thuần khiết, hòa tan mọi tạp khí còn sót lại.
Lạc Phong nhìn về phía chân trời, ánh mắt sắc bén, giọng nói mạnh mẽ, đầy quyết tâm vang vọng: “Ta đã hiểu ra. Kẻ đó không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn tái tạo vũ trụ theo ý chí ích kỷ của hắn. Hắn muốn ta trở thành công cụ của hắn. Nhưng ta sẽ không để hắn làm vậy. Ta sẽ dùng chính mình để khóa chặt vận mệnh của hắn!”
Mộ Dung Tuyết kiên định, ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập tình yêu và tin tưởng tuyệt đối. “Lạc huynh, dù huynh quyết định thế nào, dù phía trước có là biển lửa hay vực sâu, ta cũng sẽ luôn ở bên huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời!”
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt nàng đầy hy vọng. “Hư Không Chi Chủ chân chính, ta tin vào ngươi. Ngươi là hy vọng cuối cùng của Linh Tê Cổ Phái, và của toàn bộ càn khôn. Ngươi sẽ kiến tạo Tiên Đạo chân chính!”
Lạc Phong đỡ Lam Yên dậy, giọng nói chàng vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, dứt khoát và hùng tráng: “Ta sẽ dùng chính sức mạnh Hư Không của mình, phẩm chất ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ mà ta đã lĩnh ngộ, để khóa chặt vận mệnh của kẻ đó. Ta sẽ không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời, mà sẽ Tái Tạo tất cả, kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc, bùng nổ lam quang rực rỡ, bao bọc cả ba người. Tấm bản đồ da thú trong ngực chàng phát sáng một điểm mới – một Thiên Khuyết Chi Vật khác, ẩn mình sâu trong một Thiên Cung cổ xưa, nơi mà kẻ đó đang chờ đợi.
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên hóa thành ba vệt sáng, bay vút lên không trung, rời khỏi Thiên Phù Sơn của Thần Long Tộc, hướng về mục tiêu tiếp theo, mang theo lời thề và niềm hy vọng mới cho toàn bộ càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: