Hư Không Huyễn ĐạoChương 107: Sự Nghi Kỵ Của Chư Tộc
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của Lam Yên không ngừng kêu gào, không phải vì sợ hãi, mà là một khúc nhạc trầm hùng của sự cảnh giới, của những ký ức viễn cổ đang trỗi dậy. Nàng cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, viễn cổ dị thường, ẩn mình sâu trong những tầng không gian hỗn độn của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nó không mang sát khí hủy diệt như Thiên Tôn Vô Cực, nhưng lại tỏa ra vẻ uy nghiêm, vững chãi, như một pho tượng đá sừng sững qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự hủy diệt của Đại Hồng Kiếp, và giờ đây đang cảnh giới mọi kẻ ngoại lai.
Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng sáng, tạo thành một trường lực lam xám vững chắc, bảo vệ cả ba người khỏi những luồng năng lượng hỗn độn còn sót lại trong Vực Thẳm Nguyên Thủy. Mộ Dung Tuyết nép mình vào lồng ngực chàng, ánh mắt nàng lo lắng nhìn cảnh vật xung quanh, những mảnh vỡ thế giới trôi nổi như những hải đảo cô độc giữa biển hư vô.
Họ vút đi như một vệt sáng, xuyên qua những dòng xoáy tử lôi xanh biếc và Hư Không hắc hỏa đỏ rực, thẳng tiến đến một Thiên Phù Sơn sừng sững. Thiên Phù Sơn này không giống bất kỳ nơi nào họ từng đặt chân tới. Nó ẩn mình trong màn sương mù vĩnh cửu, dày đặc đến nỗi quang mang cũng khó xuyên thấu, và được bao bọc bởi những cấm chế viễn cổ, tỏa ra uy áp trầm hùng, như một vị thần đang chìm vào giấc ngủ.
Những khối kiến trúc đá xám tro, rêu phong, mang đậm vẻ hoang sơ nhưng vững chãi, dần hiện ra trong màn sương, cho thấy nơi đây đã tồn tại từ trước cả Đại Hồng Kiếp. Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu, đôi mắt trong veo lộ vẻ kinh ngạc.
“Lạc huynh, nơi đây… dường như bị một lực lượng vô hình che chở, nhưng cũng ẩn chứa sự cô tịch đến đáng sợ.” Nàng thì thầm, giọng nói khẽ run rẩy.
Lạc Phong khẽ siết tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt chàng kiên định nhìn về phía trước. “Tuyết nhi đừng sợ. Chúng ta đã đến rồi.”
Họ xuyên qua bức màn sương mù dày đặc cuối cùng, và trước mắt họ hiện ra một cánh cổng đá sừng sững, cổ kính, cao vút như chạm tới tầng mây. Cổng khắc hình rồng uốn lượn, vảy rồng lấp lánh lam quang, tỏa ra uy áp trầm hùng, nhưng cũng đầy cảnh giới.

Ngay khi Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên tiến lại gần, một luồng quang mang chói lòa bất ngờ bùng lên từ cổng đá. Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, vang vọng khắp không gian, mang theo lời cảnh giới rõ rệt: “Kẻ ngoại lai! Dám xông vào cấm địa Thần Long Tộc! Mục đích của ngươi là gì?”

Lam Yên đứng cạnh Lạc Phong, thân hình mảnh mai khẽ run rẩy. Nàng nhìn cánh cổng đá, đôi mắt xám tro u uẩn ánh lên vẻ cảnh giới sâu sắc. Bản mệnh Linh Tê của nàng rung động không ngừng, xác nhận đây là một tộc viễn cổ, một trong những Chư Tộc Ẩn Thế mà Mặc Lão đã nhắc đến, những kẻ đã ẩn mình từ rất lâu, mang theo những bí mật và nỗi đau của thời Hồng Hoang.
Cánh cổng đá từ từ hé mở, tạo ra tiếng kẽo kẹt nặng nề như tiếng gầm gừ của một hung thú viễn cổ. Một hàng tu sĩ Thần Long Tộc mặc áo choàng xám tro, tay cầm binh khí viễn cổ khắc hình vảy rồng, xuất hiện. Ánh mắt họ sắc lạnh, dò xét, không chút cảm xúc, như những pho tượng canh gác đã sừng sững hàng vạn năm.
Dẫn đầu là một lão giả tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng khí thế lại uy nghiêm như một ngọn núi viễn cổ. Trên tay lão cầm một quyền trượng khắc hình vảy rồng, tỏa ra linh lực tinh thuần. Ánh mắt lão sắc bén như chim ưng, quét qua Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, dừng lại thật lâu ở vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong, rồi đến chiếc nhẫn ngọc viễn cổ. Một luồng khí tức viễn cổ, mang theo sự dò xét và bài xích, lập tức bao trùm lấy Lạc Phong, cố gắng xuyên thấu vào sâu trong linh hồn chàng.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động, Hư Không Chi Lực thuần khiết tự động bùng lên, tạo thành lớp phòng hộ vô hình, chống lại sự dò xét của lão giả. Lạc Phong cảm nhận được sự cảnh giới sâu sắc từ lão, và cả một nỗi đau âm ỉ, một nỗi ám ảnh kinh hoàng ẩn sâu trong ánh mắt già nua ấy.
Lão giả, thủ lĩnh của Thần Long Tộc, cất giọng trầm thấp, đầy uy áp, từng lời như những mũi tên sắc nhọn đâm thẳng vào tâm thần Lạc Phong: “Ngươi mang theo khí tức hỗn độn, huyết mạch ẩn chứa mầm mống hủy diệt, và phong ấn kia… chẳng phải là dấu ấn của kẻ đã hủy diệt chúng ta sao? Nói đi, kẻ ngoại lai, ngươi là gián điệp của Thiên Tôn?”
Lạc Phong vẫn giữ thái độ bình tĩnh, ánh mắt chàng kiên nghị nhìn thẳng vào lão giả, không hề né tránh. “Vãn bối Lạc Phong. Ta đến đây để tìm kiếm liên minh, chung tay chống lại Thiên Tôn Vô Cực, hàn gắn bầu trời và tái tạo Tiên Đạo chân chính.”
Lão giả nghe vậy, nở một nụ cười khẩy, ánh mắt đầy khinh miệt và sự mệt mỏi của tuế nguyệt. “Hàn gắn bầu trời? Tái tạo Tiên Đạo? Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào lời của một kẻ mang trong mình tàn dư sức mạnh của kẻ thù sao? Ngươi có biết bao nhiêu tộc nhân của ta đã bị những kẻ như ngươi lừa dối, để rồi bị Thiên Tôn Vô Cực nuốt chửng linh hồn ư? Thần Long Tộc ta đã phải trả giá quá đắt cho sự tin tưởng mù quáng!”
Lão giả nói đoạn, giọng điệu càng trở nên bi phẫn, như thể đang sống lại những ký ức đau thương đã bị chôn vùi. Các tu sĩ Thần Long Tộc phía sau cũng siết chặt binh khí, ánh mắt căm phẫn và đau đớn.
Lam Yên bước lên một bước, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên nghị. “Tiền bối, xin hãy tin tưởng. Lạc Phong là Hư Không Chi Chủ chân chính, người được chọn để kiến tạo. Huyết mạch của hắn đã được thanh tẩy, phong ấn đã chuyển hóa thành Tiên Cốt. Ta, Lam Yên của Linh Tê Cổ Phái, nguyện dùng bản mệnh của ta để bảo chứng!”
Lão giả quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như băng nhìn Lam Yên, lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tâm can nàng, khơi gợi nỗi đau ngàn năm của Linh Tê Cổ Phái. “Linh Tê Cổ Phái? Một phái đã lụi tàn vì quá tin vào Hư Không và lời hứa hão huyền. Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào lời của một kẻ bị Thiên Tôn lừa dối, mang theo nỗi ám ảnh của quá khứ ư? Linh Tê Cổ Phái các ngươi đã thất bại thảm hại, để rồi phải ẩn mình trong bóng tối, vậy tư cách gì để bảo chứng cho kẻ này?”

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của Lam Yên kêu gào dữ dội, nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc linh hồn, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, không lùi bước.
Mộ Dung Tuyết nép mình vào Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy bần bật trước sự uy hiếp của lão giả, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu, đôi mắt trong veo ánh lên sự kiên nghị và phẫn nộ. “Lạc huynh không phải gián điệp! Huynh ấy đã cứu ta, cứu gia tộc Lạc thị khỏi lời nguyền của Thiên Tôn! Huynh ấy đã tiêu diệt quái vật của Thiên Tôn! Huynh ấy là người duy nhất có thể hàn gắn bầu trời!”
Lão giả lại cười khẩy, ánh mắt đầy sự thương hại pha lẫn khinh miệt nhìn Mộ Dung Tuyết. “Mắt thấy chưa hẳn là thật. Bị thao túng mà không hay biết, đó mới là điều đáng sợ nhất. Ngươi, cô gái nhỏ, đã bị ý chí của hắn che mắt rồi. Sự ngây thơ của ngươi… sẽ chỉ dẫn đến hủy diệt mà thôi.”
Lạc Phong cảm nhận được nỗi phẫn nộ dâng trào trong tâm. Chàng biết, những lời nói suông không thể xóa tan định kiến ngàn năm đã ăn sâu vào tâm thần của Thần Long Tộc, những người đã phải chịu quá nhiều tổn thương từ Thiên Tôn Vô Cực. Chàng hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên sự kiên nghị và quyết đoán. Chàng không nói thêm lời nào, đôi Linh Phiến lam xám sau lưng bùng nổ, một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, mang theo phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” lan tỏa khắp không gian.
Lạc Phong đưa lòng bàn tay phải lên, vết sẹo Tiên Cốt trên đó phát sáng rực rỡ, như một tiểu thái dương. Một luồng lam quang tinh khiết từ tay chàng bắn ra, bao phủ lấy một tảng đá bị nhiễm Tạp Khí Thiên Kiếp gần đó. Tảng đá này đã hóa đen sì, rỉ ra hắc khí tanh tưởi, là một vật chứng cho sự hủy diệt của Thiên Tôn.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Tạp Khí Thiên Kiếp trên tảng đá nhanh chóng bị “gặm nhấm” và “tịnh hóa”. Tảng đá từ màu đen u ám, mục ruỗng, dần trở lại màu xám tro ban đầu, thậm chí còn tinh khiết hơn, như thể chưa từng bị ô nhiễm.

Các tu sĩ Thần Long Tộc và lão giả kinh ngạc tột độ, ánh mắt họ bắt đầu dao động, xôn xao nghị luận. Họ chưa từng thấy Tạp Khí Thiên Kiếp bị tịnh hóa một cách dễ dàng và triệt để như vậy. Sức mạnh này không phải của Thiên Tôn, không phải của bất kỳ kẻ nào họ từng biết.
Lam Yên nắm lấy cơ hội, lớn tiếng giải thích, giọng nói đầy xúc động và hy vọng: “Tiền bối! Hắn không chỉ tịnh hóa Tạp Khí, mà còn có thể chuyển hóa cả năng lượng bị tha hóa! Đây là sức mạnh của Hư Không Chi Chủ chân chính, là hy vọng duy nhất để chống lại Thiên Tôn Vô Cực! Hắn là nghịch số, là người được chọn để kiến tạo lại tất cả!”
Lão giả trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt phức tạp nhìn Lạc Phong. Lão không thể phủ nhận sự khác biệt sâu sắc trong Hư Không Chi Lực của Lạc Phong. Sức mạnh này không phải là sự thao túng hay hủy diệt, mà là sự kiến tạo và tịnh hóa.
Lão giả hạ quyền trượng, ra hiệu cho các tu sĩ Thần Long Tộc hạ binh khí, nhưng vẫn giữ thái độ nghiêm nghị, ánh mắt vẫn đầy sự dò xét. “Sức mạnh của ngươi… quả thật khác biệt. Nhưng lời nói và một hành động nhỏ chưa đủ để xóa tan nỗi ám ảnh ngàn năm của Thần Long Tộc ta. Để chứng minh ngươi không phải vật dẫn, không phải công cụ của Thiên Tôn, ngươi phải vượt qua ‘Thử Thách Hư Không Tịnh Hóa’.”
Lão giả chỉ vào một khe nứt không gian nhỏ, đen kịt, nằm sâu trong Thiên Phù Sơn, nơi có luồng hắc khí cuồn cuộn rỉ ra, mang theo mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp. Lạc Phong nhìn vào khe nứt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng rung động kịch liệt. Chàng cảm nhận được một luồng ý chí quen thuộc từ Thiên Tôn Vô Cực đang chờ đợi bên trong, như một kẻ săn mồi kiên nhẫn đang giăng bẫy.
Lạc Phong nhếch mép, một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt. Chàng biết, đây không chỉ là thử thách của Thần Long Tộc, mà còn là một “cái bẫy” tinh vi mà Thiên Tôn Vô Cực đã thiết lập từ xa, lợi dụng sự nghi ngờ của Chư Tộc để “mài giũa” chàng.
“Ta chấp nhận.” Lạc Phong dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang vọng, không chút do dự. (Thầm nghĩ: “Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta tự mài giũa mình? Tốt thôi, ta sẽ dùng chính sự mài giũa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và khai mở Tiên Đạo mới!”)
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Lạc Phong, giọng nói nàng đầy lo lắng: “Lạc huynh, nơi đó… rất nguy hiểm.”
Lam Yên nhìn khe nứt, bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng kêu gào cảnh báo. “Kẻ kế thừa, đó không chỉ là thử thách của Thần Long Tộc. Ta cảm nhận được ý chí của Thiên Tôn Vô Cực đang ẩn mình trong đó! Hắn muốn lợi dụng ngươi!”
Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt chàng trấn an nhưng đầy quyết tâm. “Đừng lo, Tuyết nhi, Lam Yên tiền bối. Ta biết phải làm gì. Ta sẽ bảo hộ cả hai, và ta sẽ không lùi bước. Cuộc chiến này, ta sẽ là người định đoạt!”
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, cùng Lam Yên bước về phía khe nứt không gian đen kịt. Hắc khí cuồn cuộn từ khe nứt trào ra, cố gắng ăn mòn trường lực phòng hộ của Lạc Phong. Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc, bùng nổ lam quang rực rỡ, xé toang hắc khí, dẫn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên tiến vào bên trong.
Ba vệt sáng chói lòa biến mất vào khe nứt, để lại cổng đá Thần Long Tộc yên lặng, và các tu sĩ Thần Long Tộc dõi theo với ánh mắt phức tạp, chờ đợi kết quả. Bên trong khe nứt, một luồng ý chí viễn cổ, tàn độc đang chờ đợi, nhưng Lạc Phong đã sẵn sàng đối mặt.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: