Hư Không Huyễn ĐạoChương 112: Phá Hủy Điểm Hút Linh
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên không ngừng gào thét, không phải là tiếng kêu cứu thê lương như trước, mà là một điệu nhạc trầm hùng, rung động dữ dội. Nàng đứng lặng trên Thiên Phù Sơn sừng sững, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào khối thạch đài khổng lồ phía xa, nơi hắc khí cuồn cuộn như những xúc tu khổng lồ vươn ra, nuốt chửng cả ánh chiều tà. Đó là Điểm Hút Linh đầu tiên mà họ sẽ phải đối mặt, một Thiên Phù Sơn đã bị ý chí tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực biến chất thành một cỗ máy hút cạn sinh lực.

Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn ngàn năm trước lại hiện về, khiến nàng rùng mình. Nàng đã chứng kiến sự hủy diệt, sự biến chất của linh khí, sự tan rã của trật tự. Nhưng giờ đây, trong tiếng gào thét của bản mệnh Linh Tê, nàng cảm nhận được một điều khác biệt, một hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt, tựa như mầm non vươn lên từ tro tàn. Tất cả đều tập trung vào người thiếu niên đang đứng cạnh nàng.
Mộ Dung Tuyết khẽ nắm chặt tay Lạc Phong, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt trong veo của nàng. Nàng cảm nhận được áp lực nặng nề từ Điểm Hút Linh, một luồng khí tức tanh tưởi, lạnh lẽo đang xâm thực từng tấc da thịt, khiến kinh mạch như muốn đông cứng lại. “Lạc huynh, liệu có quá nguy hiểm không?” Giọng nàng thì thầm, lạc đi trong tiếng gió Hư Không rít gào.
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng, khí thế bất phàm. “Không sao, Tuyết nhi. Đây là con đường ta phải đi.” Hắn khẽ thở dài, luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết từ Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền lan tỏa, nhẹ nhàng xua tan Tạp Khí Thiên Kiếp đang cố gắng xâm thực nàng.
Hắn quay sang nhìn các đại diện Chư Tộc Ẩn Thế đang tụ tập, những gương mặt khắc khổ, ánh mắt pha lẫn lo lắng, nghi ngờ và một tia hy vọng mong manh. Long Trưởng lão của Thần Long Tộc, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt đầy từng trải, cùng Địa Trưởng lão của Thổ Long Cổ Tộc, thân hình vạm vỡ như núi đá, cùng với đại diện của Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc, tổng cộng khoảng mười lăm người, đều đang hướng về Lạc Phong.
“Các vị tộc nhân, chư vị đã chứng kiến sức mạnh của ta.” Lạc Phong cất giọng trầm ổn, vang vọng giữa không gian rộng lớn, át đi tiếng gió rít. “Hôm nay, ta không chỉ muốn ‘phá hủy’ Điểm Hút Linh này, mà là ‘tái tạo’ nó. Biến hủy diệt thành kiến tạo, biến Tạp Khí thành linh khí thuần khiết, biến cái bẫy của Thiên Tôn Vô Cực thành nền móng cho Tiên Đạo mới.”
Long Trưởng lão khẽ hắng giọng, ánh mắt đầy nghi ngại. “Hư Không Chi Chủ… lời ngài nói nghe có vẻ… không tưởng. Tạp Khí Thiên Kiếp đã ăn sâu vào bản nguyên, làm sao có thể tái tạo?”
Địa Trưởng lão trầm giọng tiếp lời, giọng nói vang như tiếng đá lăn. “Đúng vậy, chúng ta đã từng thử nhiều cách, nhưng chỉ có thể phong ấn tạm thời hoặc hủy diệt, để lại vết sẹo vĩnh viễn trên Hư Không. Chẳng có ai có thể chuyển hóa sự hủy diệt thành sự sống.”
Lạc Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa ý cười. Khí chất uy nghiêm của hắn bỗng bùng lên mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực thuần khiết khẽ cuộn trào quanh người, xua tan đi sự nặng nề của Tạp Khí. “Đó là vì các vị chưa tìm thấy con đường của Hư Không Huyễn Đạo chân chính. Ta sẽ cho các vị thấy.”
Hắn bước về phía trước, hướng ánh mắt về Thiên Phù Sơn bị biến chất. Ý chí sắt đá của hắn hiện rõ, không chút dao động. Các Chư Tộc im lặng theo dõi, sự hoài nghi trong lòng họ dần chuyển thành một sự mong chờ mãnh liệt, một khao khát được chứng kiến điều không tưởng.
***
Lạc Phong dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào Điểm Hút Linh. Càng vào sâu, hắc khí càng đặc quánh, như một lớp sương mù đen kịt nuốt chửng mọi ánh sáng. Tạp Khí Thiên Kiếp như những xúc tu vô hình, lạnh lẽo, cố gắng len lỏi vào từng lỗ chân lông, xâm thực kinh mạch, khiến Mộ Dung Tuyết và Lam Yên phải vận dụng linh lực để chống đỡ. Cây cối xung quanh biến dạng thành những hình thù quái dị, khô héo và vặn vẹo như những linh hồn đang rên rỉ trong đau đớn. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, thê lương vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến lòng người thêm bất an. Mùi tanh tưởi của tử khí và ma khí xộc thẳng vào mũi, gây cảm giác buồn nôn.
Đoàn người vừa đi được một đoạn, từ trong bóng tối, một vài thực thể bị Tạp Khí biến chất đột ngột lao ra. Đó là những Cự Thạch Quái khổng lồ, thân hình làm từ đá đen kịt, bị bao phủ bởi hắc khí, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Kế đến là những Linh Thể Hắc Ám không hình dạng, lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện, phát ra những tiếng hú chói tai. Chúng tấn công đoàn người với sự hung tợn và vô tri, chỉ biết hủy diệt.
Các đại diện Chư Tộc ngay lập tức hợp lực chống đỡ. Long Trưởng lão gầm lên một tiếng Long Hống chấn động, sóng âm vô hình mang theo uy lực của Thần Long Cổ Tộc quét ngang, khiến các Cự Thạch Quái lảo đảo. Địa Trưởng lão dậm chân, Địa Khí từ lòng đất bùng lên, trói buộc các Linh Thể Hắc Ám. Các tộc nhân khác cũng thi triển pháp thuật đặc trưng của mình, phối hợp ăn ý, tạo thành một hàng phòng thủ vững chắc.
Mộ Dung Tuyết nhanh chóng sử dụng pháp thuật hỗ trợ, tạo ra những kết giới ánh sáng lung linh, bảo vệ những tộc nhân yếu hơn. Nàng lo lắng nhìn Lạc Phong, nhưng thấy hắn vẫn đứng thẳng, ánh mắt sắc bén, tập trung vào trung tâm của Điểm Hút Linh – một khối kết tinh hắc ám khổng lồ. Khối kết tinh đó có hình dạng như một trái tim đang đập chậm rãi, phát ra ý chí “nuốt chửng” mãnh liệt, hút cạn mọi sinh lực và linh khí xung quanh.

Lạc Phong hít sâu một hơi, khí chất trầm ổn của hắn bỗng bùng lên, bao trùm cả không gian. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng bùng sáng lam xám rực rỡ. Hắn không tung đòn tấn công mà nhẹ nhàng vươn tay ra, lòng bàn tay phải của hắn, nơi vết sẹo Tiên Cốt đã lành lặn, phát ra một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết. Luồng năng lượng này mang theo phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo”, cuồn cuộn bao bọc lấy khối kết tinh hắc ám.
Ngay lập tức, hắc khí từ khối kết tinh bắt đầu bị “gặm nhấm” và “biến đổi” một cách chậm rãi nhưng kiên định. Những luồng hắc khí cuồn cuộn như những sợi tơ bị kéo căng, vặn vẹo, rồi tan rã thành những hạt quang mang đen xám. Nhưng những hạt quang mang đó không biến mất. Dưới sự “thao túng” của Lạc Phong, chúng tiếp tục được “tái tạo” một cách kỳ diệu, chuyển hóa từ màu đen xám u ám sang lam quang tinh khiết.
Khối kết tinh hắc ám khổng lồ dần thu nhỏ lại, màu sắc của nó chuyển từ đen kịt sang xám tro, rồi lam xám, và cuối cùng bùng nổ thành một Tinh Thạch Kiến Tạo rực rỡ, phát ra ánh sáng lam quang huyền ảo, lan tỏa linh khí thuần khiết khắp hang động. Cùng lúc đó, các thực thể bị Tạp Khí biến chất đang chiến đấu với các Chư Tộc bỗng chững lại. Thân thể chúng bắt đầu run rẩy, hắc khí trên người tan rã, để lộ hình dạng ban đầu của những linh hồn bị giam cầm. Giờ đây, chúng được giải thoát, hóa thành những đốm sáng lung linh, bay lượn trong hang động rồi nhẹ nhàng nhập vào Tinh Thạch Kiến Tạo.
Toàn bộ Thiên Phù Sơn rung chuyển dữ dội, nhưng không phải sự sụp đổ hay hủy diệt. Đó là một sự “hồi sinh” vĩ đại.
***
Ánh nắng bình minh đầu tiên chiếu rọi Thiên Phù Sơn, cảnh tượng hiện ra khiến tất cả đều sững sờ. Hắc khí đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là linh khí thuần khiết cuồn cuộn, trong lành đến lạ thường. Cây cối khô héo đã nảy mầm xanh tươi, đâm chồi nảy lộc, hoa cỏ đua nhau khoe sắc thắm, tỏa hương thơm ngát. Dòng Linh Hà trong vắt chảy róc rách, phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Tinh Thạch Kiến Tạo khổng lồ đứng sừng sững trên đỉnh Thiên Phù Sơn, phát ra lam quang huyền ảo, như một ngọn hải đăng của sự sống mới.
Các tộc nhân Chư Tộc đứng kinh ngạc đến ngây người. Họ cảm nhận được sự hồi sinh của vùng đất, linh khí dồi dào chảy qua kinh mạch, gột rửa mọi mệt mỏi và tạp chất. Sau một khoảnh khắc lặng như tờ, họ vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội, kinh ngạc và kính phục tột độ.

Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão cùng tất cả các đại diện Chư Tộc đồng loạt quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, cúi đầu thành kính. “Ngài… Ngài đã thực sự kiến tạo lại tất cả!” Long Trưởng lão run rẩy thốt lên, trong đôi mắt già nua ngấn lệ. “Chúng ta đã sai… Hư Không Chi Chủ chân chính, ngài là hy vọng duy nhất của càn khôn này!”
Lam Yên, đôi mắt xám tro giờ đây đã bừng sáng, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thoát tục. Nàng cũng quỳ một gối xuống, giọng nàng run run, tràn ngập sự kính nể và cảm kích. “Kẻ kế thừa… không, Hư Không Chi Chủ chân chính! Ngài đã làm được! Ngài đã kiến tạo lại tất cả! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, không một lời hối hận!”
Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt Lạc Phong, nước mắt nàng lăn dài vì hạnh phúc và tự hào. Nàng cảm nhận được sự vĩ đại từ chàng, một sức mạnh không chỉ hủy diệt mà còn kiến tạo, mang lại sự sống. “Lạc huynh… chàng thật sự vĩ đại.” Giọng nàng nghẹn ngào.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, khí chất trầm ổn và uy nghi. “Đây chỉ là khởi đầu. Vẫn còn rất nhiều Điểm Hút Linh cần được tái tạo, và cuộc chiến với Thiên Tôn Vô Cực mới chỉ thực sự bắt đầu.”
***
Trong một chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn rung chuyển dữ dội, hiện rõ hình ảnh Thiên Phù Sơn bị biến chất đang được Lạc Phong “tái tạo.” Hắc khí tan biến, linh khí bùng nổ, linh hồn được giải thoát…
“Kẻ kế thừa ti tiện!” Thiên Tôn Vô Cực gầm lên, sát khí từ bản nguyên của hắn bùng nổ, khiến cả chiều không gian rung chuyển. Tấm gương Hư Không trước mặt hắn rạn nứt sâu hơn, những vết nứt như mạng nhện lan rộng. “Ngươi dám ‘tái tạo’ những gì bổn tôn đã định hình? Ngươi đã vượt quá giới hạn của một ‘vật tế’!”

Một khoảnh khắc sau, Thiên Tôn Vô Cực trấn tĩnh lại, ánh mắt hắn lóe lên sự lạnh lẽo và xảo quyệt. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi. “Tuy nhiên… ‘tái tạo’ lại chính là sức mạnh mà bổn tôn cần. Ngươi đang mài giũa chính mình cho bổn tôn. Hắc La, Thám Ảnh!”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân ngai vàng, run rẩy. “Thiên Tôn đại nhân!”
“Tiếp tục giám sát Lạc Phong. Đừng làm tổn hại hắn.” Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói vang vọng như tiếng chuông tử vong. “Nhưng hãy chuẩn bị… những ‘thử thách’ tinh vi hơn. Bổn tôn muốn xem, ngươi có thể ‘tái tạo’ đến mức nào trước khi bị bổn tôn ‘thu hoạch’!”
***
Ám Liệt ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp, thân ảnh hắn hòa lẫn vào hư vô. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng “tái tạo” hùng tráng từ Điểm Hút Linh đầu tiên, một cảm giác ấm áp và hy vọng lan tỏa khắp Hư Không. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo và đầy nguy hiểm từ Thiên Tôn Vô Cực.
“Kẻ kế thừa… ngươi thật sự là nghịch số.” Ám Liệt thì thầm, giọng nói trầm khàn. “Thiên Tôn Vô Cực đã thay đổi kế hoạch. Con đường phía trước của ngươi sẽ còn gian nan hơn gấp bội.”
Hắn không hành động gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán và một tia hứng thú khó hiểu. Đối với Ám Liệt, sự phát triển của Lạc Phong là một biến số thú vị, một quân cờ có thể được lợi dụng trong ván cờ lớn hơn của hắn.
***
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt hắn sắc bén và kiên định nhìn về phía chân trời. “Thiên Tôn Vô Cực… ngươi sẽ phải trả giá!” Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, bao bọc cả ba người.
Cùng Lam Yên và các Chư Tộc Ẩn Thế, Lạc Phong hóa thành những vệt sáng, lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía Điểm Hút Linh tiếp theo được đánh dấu trên tấm bản đồ da thú cổ xưa, mang theo lời tuyên chiến đanh thép và ý chí kiến tạo bất diệt. Cuộc hành trình mới, đầy rẫy thử thách và nguy hiểm, mới chỉ thực sự bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: