Hư Không Huyễn ĐạoChương 118: Cuộc Săn Đuổi Không Ngừng
Uy áp của Thiên Tôn Vô Cực như một tảng băng khổng lồ đè nặng lên chiều không gian hắc ám, khiến Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp, run rẩy không ngừng. Nhưng cơn thịnh nộ dữ dội ấy lại tan biến nhanh chóng đến lạ thường, nhường chỗ cho một nụ cười lạnh lẽo, quỷ dị, ẩn chứa khát vọng điên cuồng tột độ. Ánh mắt Thiên Tôn Vô Cực lóe lên mưu tính thâm trầm khi hắn chạm ngón tay vào tấm gương Hư Không, tựa vuốt ve một món đồ chơi quý giá.

Trên tấm gương, hình ảnh Lạc Phong đứng uy nghi giữa liên minh của mình, trên một Thiên Phù Sơn giờ đây tràn đầy sức sống, bầu trời trong xanh và linh khí dồi dào, hiện rõ mồn một. Nơi từng là Điểm Hút Linh hoang tàn, nay đã biến thành một tiên cảnh thu nhỏ, minh chứng cho năng lực “tái tạo” phi phàm của Lạc Phong.
“Thật sự là… ‘kiến tạo sư’ của bổn tôn…” Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng trong ý niệm, trầm thấp nhưng đầy mưu mô thâm sâu, “Kẻ kế thừa ti tiện, ngươi đã vượt xa mọi dự đoán. Sức mạnh ‘tái tạo’ này… chính là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của bổn tôn. Ngươi không chỉ là vật tế… ngươi là ‘Thiên Cơ’ mà bổn tôn đã chờ đợi từ vô số kỷ nguyên.”
Hắn nhắm mắt lại, một luồng ý niệm vô hình quét ngang Hắc La và Thám Ảnh, khiến linh hồn họ như bị siết chặt. Hắn hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo, bí hiểm và xảo quyệt. Nụ cười quỷ dị càng giãn rộng, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm trí Lạc Phong.
“Hắc La, Thám Ảnh!” Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp, khiến linh hồn họ run rẩy đến tận xương tủy. “Triệu tập ‘Thiên Tướng Hư Không’ tinh nhuệ nhất! Mục tiêu không phải hủy diệt, mà là ‘dẫn dụ’ ‘Thiên Cơ’ này đến ‘Cốt Giới Hư Không’ bằng mọi giá. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo… Bổn tôn muốn xem hắn có thể ‘kiến tạo’ đến mức nào trong vòng vây của bổn tôn!”
Hắc La và Thám Ảnh bối rối, hoang mang nhìn nhau. Mệnh lệnh này hoàn toàn trái ngược với mệnh lệnh trước đây – không phải truy sát, mà là bảo vệ và dẫn dụ, và giờ đây là “thu hoạch” một cách xảo quyệt. Nhưng họ vẫn cúi đầu cung kính tuân lệnh, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ trước sự xảo quyệt và tàn độc của chủ nhân.
“Rõ… rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La run rẩy đáp lời, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. “Thuộc hạ tuân lệnh!” Thám Ảnh cũng vội vàng phụ họa, giọng nói lí nhí run rẩy, sau đó cả hai tan biến vào hư không, mang theo mệnh lệnh đầy mâu thuẫn và chết chóc.
***
Lạc Phong ôm lấy Mộ Dung Tuyết vào lòng. Nàng nép sát vào hắn, ánh mắt ngập tràn tình ý và sự tin cậy, không còn chút sợ hãi. Cùng với Lam Yên và các vị trưởng lão Chư Tộc Ẩn Thế – Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc – họ hóa thành những vệt sáng, bay vút lên trời cao, hướng về phía Thiên Khuyết Chi Vật tiếp theo. Thiên Phù Sơn vừa được tái tạo dần lùi lại phía sau, trở thành một điểm sáng xanh biếc giữa không trung.
Không khí trên cao trong lành, nhưng càng tiến sâu vào vùng Hư Không rộng lớn, một luồng gió lạnh lẽo, sắc như dao bắt đầu thổi tới. Các Thiên Phù Sơn trôi nổi xung quanh hiện ra với vẻ hoang tàn, u ám hơn, tựa những hòn đảo chết chóc giữa biển cả hư vô.
Đột nhiên, bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, một cơn đau nhói xé toạc linh hồn nàng, khiến sắc mặt nàng trắng bệch như tờ. Nàng lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt xám tro u uẩn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi không có gì ngoài sự trống rỗng.

“Kẻ kế thừa! Cẩn thận!” Giọng Lam Yên khàn đặc, đầy vẻ kinh hãi. “Có ý chí cổ xưa đang khóa chặt chúng ta! Chúng mạnh hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng đối mặt! Đây không phải Ma Vật thông thường, mà là… là ý chí được ngưng tụ từ Hư Không Hắc Ám!”
Mộ Dung Tuyết nép sát vào Lạc Phong, cảm nhận áp lực vô hình đè nặng, linh lực trong kinh mạch vận hành trì trệ, không gian xung quanh như đông cứng. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, không phải vì cái chết, mà vì sự bất lực.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bừng sáng chói lọi, tạo trường lực lam xám kiên cố bao bọc toàn bộ liên minh. Hắn cảm nhận hàng chục luồng khí tức cường đại, lạnh lẽo, mang theo phẩm chất “ăn mòn” và “thao túng” đang lao tới từ mọi phía, mục tiêu rõ ràng là hắn. Chúng không chỉ nhắm vào cơ thể, mà còn cố gắng xuyên thẳng vào Tiên Cốt tinh hạch, bóp méo ý chí của hắn.
Từ hư không rạn nứt, ba bóng đen khổng lồ xé toạc màn trời, xuất hiện uy nghi. Chúng không có hình dạng cố định, mà là những thực thể bán nhân bán thú ghê rợn, được ngưng tụ từ Tạp Khí Thiên Kiếp và ý chí của Thiên Tôn Vô Cực. Đôi mắt đỏ rực như máu của chúng khóa chặt lấy Lạc Phong, phát ra ánh nhìn tàn độc và khát máu. Chúng là ba “Thiên Tướng Hư Không” – những kẻ mạnh nhất dưới trướng Thiên Tôn Vô Cực, được phái đến để thực hiện “thử thách” nghiệt ngã.

Thiên Tướng Hư Không thứ nhất, thân hình vạm vỡ như núi, toàn thân bao phủ bởi những khối cơ bắp cuồn cuộn được ngưng tụ từ hắc khí, gầm lên một tiếng động tựa sấm sét xé toạc màng nhĩ. Hắn vung cánh tay khổng lồ, tạo ra hàng ngàn lưỡi dao không gian xám tro sắc bén, lao thẳng vào trường lực của Lạc Phong như một cơn mưa hủy diệt. Mỗi lưỡi dao mang theo phẩm chất “ăn mòn” của Hư Không, cố gắng xé rách lớp bảo vệ lam xám.
Thiên Tướng Hư Không thứ hai, thân thể bao phủ bởi một lớp hắc khí cuồn cuộn, từ đó vô số tàn niệm của những sinh linh bị đồng hóa trỗi dậy, tạo thành những gương mặt méo mó, thống khổ. Hắn tung ra luồng hắc khí cuồn cuộn, mang theo vô số tàn niệm bị đồng hóa, cố gắng xâm thực và đồng hóa các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế. Linh lực của các trưởng lão bắt đầu tiêu hao nhanh chóng, những vết đen mờ nhạt xuất hiện trên da thịt họ, báo hiệu sự đồng hóa đang diễn ra.
Thiên Tướng Hư Không thứ ba, với đôi cánh dơi khổng lồ mọc ra từ lưng và cặp sừng nhọn hoắt trên đầu, lao thẳng vào Lạc Phong với tốc độ kinh hồn. Hắn không tấn công bằng chiêu thức hoa mỹ, mà dùng chính sức mạnh thể chất và áp lực không gian để “áp chế” và “bắt giữ” Lạc Phong, mục tiêu rõ ràng là không gây tổn hại chí mạng, nhưng phải khống chế hoàn toàn.
***
Không trung hỗn loạn, các Thiên Phù Sơn xung quanh rung chuyển dữ dội, tiếng gầm rú và tiếng va chạm nổ tung vang vọng khắp Hư Không. Liên minh của Lạc Phong ngay lập tức rơi vào thế bị động.
Long Trưởng lão, với thân hình hóa bán long nhân, gầm lên một tiếng giận dữ, phun ra luồng long tức kim sắc rực lửa, cố gắng đẩy lùi luồng hắc khí của Thiên Tướng thứ hai. Địa Trưởng lão dậm chân, tạo địa chấn, triệu hồi các khối đá khổng lồ từ những Thiên Phù Sơn gần đó, kết hợp với long tức của Long Trưởng lão tạo thành đòn công kích vật lý và năng lượng. Đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc thi triển pháp thuật nguyên tố của riêng mình, tạo ra những lá chắn lửa và băng, cùng nhau chống đỡ luồng hắc khí và tàn niệm của Thiên Tướng thứ hai.

Họ bị đẩy lùi từng bước, linh lực tiêu hao nhanh chóng, nhưng vẫn kiên cường tạo ra một hàng rào phòng thủ, ánh mắt đầy lo âu nhìn về Lạc Phong, người đang đối mặt với nguy hiểm lớn nhất.
Tôn Giả Hắc Ám, dù còn yếu ớt sau khi được thanh tẩy, cũng dốc hết sức mình. Hắn dùng năng lượng “ký sinh” đã được thanh tẩy của mình, tạo ra những sợi xích vô hình bằng Hư Không Chi Lực, quấn lấy Thiên Tướng thứ ba, làm chậm tốc độ của nó. “Kẻ kế thừa! Chúng không muốn giết ngươi! Chúng muốn ‘dẫn dụ’ ngươi! Hạch tâm của chúng nằm ở Thiên Phù Sơn phía Đông Bắc, nơi có một ‘Tháp Giam Cầm’ cổ xưa!” Tôn Giả Hắc Ám hét lên, giọng hắn vẫn còn yếu ớt nhưng đầy cấp bách.
Lạc Phong đối mặt trực diện với Thiên Tướng thứ ba, không né tránh. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng với tốc độ kinh hoàng, Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ, đôi Linh Phiến ngũ sắc chớp động liên tục, tạo ra vô số phân thân hư ảo để phân tán sự chú ý và làm Thiên Tướng không thể khóa chặt hắn. Hắn không tấn công bằng sức mạnh đối sức, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu Hư Không của mình.
Hắn vận dụng Hư Không Huyễn Đạo, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đến cực hạn. Khi lưỡi dao không gian của Thiên Tướng thứ nhất xé rách trường lực bảo vệ, Lạc Phong không cố gắng chống đỡ mà “gặm nhấm” và “biến đổi” chúng. Những lưỡi dao sắc bén ấy, khi chạm vào Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, lập tức tan rã thành những luồng gió vô hại. Luồng hắc khí xâm thực của Thiên Tướng thứ hai, thay vì ăn mòn, lại bị Lạc Phong “tái tạo” thành sương mù tinh khiết, xua tan tàn niệm và làm dịu đi sự đồng hóa của các trưởng lão.
Lạc Phong nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh. “Hừ, Thiên Tôn Vô Cực… ngươi lại muốn dùng ‘thử thách’ để ‘dẫn dụ’ ta sao? Vậy thì ta sẽ biến ‘giam cầm’ của ngươi thành ‘tái tạo’ của ta!” Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên trong đầu Lạc Phong. Hắn vô tình lĩnh ngộ được bản chất của “Giam Cầm” – không phải là một phẩm chất để nhốt giữ, mà là khả năng nắm giữ và khóa chặt các “luồng ý chí” hay “quy tắc” trong không gian. Hắn nhận ra, Tôn Giả Hắc Ám đã được “giam cầm” bởi ý chí của Thiên Tôn, và giờ đây, hắn có thể phản phệ lại sự giam cầm đó.
Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực đến cực hạn, đôi Linh Phiến ngũ sắc bùng nổ, không gian xung quanh Thiên Tướng thứ nhất và thứ hai đột ngột vặn vẹo dữ dội. Hắn không hủy diệt mà “thao túng” chúng, khiến chúng tự va chạm vào nhau. Hai Thiên Tướng, vốn được tạo ra từ Tạp Khí Thiên Kiếp, giờ đây bị chính phẩm chất “thao túng” của Lạc Phong biến thành những con rối. Chúng không thể điều khiển cơ thể, bị đẩy vào nhau, tạo ra một vụ nổ không gian lớn, tạm thời giam giữ chúng trong vòng xoáy Hư Không do chính chúng tạo ra.
***
Vụ nổ không gian tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi, một lối thoát tạm thời. Nhưng liên minh Chư Tộc Ẩn Thế đã kiệt sức, nhiều người đã bị thương, linh lực cạn kiệt.
Lam Yên nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, bản mệnh Linh Tê của nàng tuy kiệt quệ nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm con đường an toàn nhất. “Kẻ kế thừa! Phía trước có một khe nứt không gian cổ xưa, có thể thoát ra khỏi vòng vây này! Nhưng nó quá nhỏ, không thể đưa tất cả đi cùng!” Giọng nàng yếu ớt nhưng đầy cấp bách.
Lạc Phong nhìn về phía các Chư Tộc Ẩn Thế đang chật vật chống đỡ, ánh mắt hắn đầy sự lo lắng. Hắn biết không thể mang tất cả đi cùng mà vẫn đảm bảo an toàn cho Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, cũng như hoàn thành sứ mệnh lớn hơn.
“Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão! Các vị hãy dẫn tộc nhân lui về Thiên Phù Sơn an toàn gần nhất! Tôn Giả Hắc Ám, ngươi hãy giúp họ! Ta sẽ cầm chân bọn chúng và mở đường máu!” Lạc Phong ra lệnh, giọng nói kiên định và đầy uy quyền, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão, dù không muốn chia cắt, nhưng hiểu tình thế nguy hiểm. Họ cúi đầu, ánh mắt đầy kính phục: “Tuân lệnh Hư Không Chi Chủ! Xin ngài bảo trọng! Chúng thần sẽ chờ đợi ngày ngài trở về!” Tôn Giả Hắc Ám gật đầu, lao đến hỗ trợ các tộc nhân, dùng chút sức lực còn lại để mở đường thoát.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, một tia Hư Không Chi Lực thuần khiết ấm áp truyền vào nàng, xua tan nỗi sợ hãi và trấn an tâm hồn nàng. “Tuyết nhi, tin ta! Huynh sẽ bảo vệ nàng!”
Mộ Dung Tuyết nép sát vào lồng ngực Lạc Phong, siết chặt vạt áo hắn, ánh mắt kiên định không hề dao động. “Thiếp tin huynh, Lạc huynh! Sinh tử tương tùy!” Lời thề của nàng không chỉ là lời nói, mà là một phần linh hồn, hòa quyện vào Lạc Phong.
Ám Liệt, ẩn mình trong khe nứt không gian gần đó, cảm nhận sự kiên quyết của Lạc Phong, khẽ nhếch mép, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt thâm thúy. Hắn thầm nghĩ: “Nghịch số… ngươi thật sự là nghịch số duy nhất, người có thể phá vỡ xiềng xích của y.” Hắn không trực tiếp can thiệp, nhưng dùng một “dấu hiệu Hư Không” bí mật, đã được “bóp méo” bởi Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, chỉ dẫn một con đường thoát hiểm an toàn hơn trong khe nứt. Một luồng thần niệm mỏng manh, chỉ Lạc Phong mới có thể cảm nhận, lướt qua tâm trí hắn: “Tháp Giam Cầm… ở phía Đông Bắc… nơi y muốn đặt bẫy ngươi.”
Lạc Phong cảm nhận được dấu hiệu và lời cảnh báo từ Ám Liệt. Hắn kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc đến cực hạn, bao bọc Mộ Dung Tuyết và Lam Yên trong một trường lực lam xám rực rỡ. Hắn lao thẳng vào khe nứt không gian, không hề ngoảnh lại, để lại phía sau một vụ nổ Hư Không lớn hơn, giam cầm ba Thiên Tướng Hư Không trong một mê cung không gian tạm thời, tạo đủ thời gian cho liên minh rút lui.
***
Bên trong khe nứt không gian, một không gian chật hẹp, đầy dòng chảy năng lượng hỗn loạn và áp lực khủng khiếp, nhưng được Lạc Phong “thao túng” để tạo thành con đường. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên xuất hiện ở một Thiên Phù Sơn xa lạ, hoang tàn hơn, nhưng không còn dấu vết của cuộc truy đuổi. Bầu trời nơi đây bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt, che khuất ánh sáng, tạo nên một vẻ cô tịch đáng sợ.
Lạc Phong cảm nhận luồng ý chí của Thiên Tôn Vô Cực vẫn đang “dẫn dụ” hắn, nhưng giờ đây, hắn đã lĩnh ngộ thêm một “phẩm chất” mới trong lúc chiến đấu và thao túng không gian: “Giam Cầm”. Nó không phải là giam cầm vật lý, mà là khả năng nắm giữ và khóa chặt các “luồng ý chí” hay “quy tắc” trong không gian. Hắn nhận ra, đây chính là cách Thiên Tôn Vô Cực đã “giam cầm” các linh hồn, các thế giới, và thậm chí cả “Thiên Đạo” nguyên thủy.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong bỗng phát ra lam quang rực rỡ, ấm áp đến lạ thường. Tấm bản đồ da thú trong ngực hắn bùng sáng một điểm mới: một “Thiên Khuyết Chi Vật” nằm sâu trong một “Hư Không Thâm Uyên” khác, được đánh dấu kèm theo ký tự cổ xưa: “Phong Ấn Tháp”. Đó là nơi mà Ám Liệt đã cảnh báo, nơi mà Thiên Tôn Vô Cực muốn Lạc Phong tự tìm đến.
Lạc Phong ngước nhìn bầu trời vẫn còn u ám xa xăm, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng, đầy thách thức. “Thiên Tôn Vô Cực… ngươi muốn dùng ‘giam cầm’ để trói buộc ta sao? Vậy thì ta sẽ dùng chính ‘phẩm chất giam cầm’ của ngươi để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và ‘tái tạo’ lại tất cả từ bên trong!” Giọng nói của hắn vang vọng trong Hư Không, mang theo ý chí kiên định và sự tự tin tuyệt đối của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, tay kia nắm lấy tay Lam Yên, ánh mắt kiên định, không hề dao động. “Chúng ta sẽ đến ‘Phong Ấn Tháp’!”
Ba người hóa thành vệt sáng, lao vút lên không trung, xuyên qua màn sương mù dày đặc, tiếp tục hành trình vào một vùng đất mới, nguy hiểm hơn nhưng cũng ẩn chứa nhiều bí mật hơn. Lời thách thức của Lạc Phong vang vọng trong Hư Không, tựa như tiếng chuông báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu, một cuộc chiến định đoạt vận mệnh càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: