Hư Không Huyễn ĐạoChương 119: Đối Đầu Thiên Tướng
Luồng Hư Không Chi Lực lam xám của Lạc Phong tản đi, để lộ Tôn Giả Hắc Ám đang quỵ gối, yếu ớt và bàng hoàng. Tôn Giả Hắc Ám thều thào bày tỏ lòng biết ơn Lạc Phong vì đã giải thoát y khỏi xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực. Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế, bao gồm Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc, kinh ngạc và hoài nghi trước sự thay đổi của Tôn Giả Hắc Ám. Mộ Dung Tuyết lo lắng hỏi Lạc Phong về sự thật của Tôn Giả Hắc Ám. Lam Yên xác nhận Tôn Giả Hắc Ám đã được giải thoát, Huyết Hồn Khế Ước đã tan biến, và y không còn là công cụ của Thiên Tôn Vô Cực, đồng thời khẳng định Hư Không Huyễn Đạo của Lạc Phong có khả năng kiến tạo. Lạc Phong khẳng định Tôn Giả Hắc Ám đã tự do sau thời gian dài làm tù nhân. Tôn Giả Hắc Ám bày tỏ sự hổ thẹn và nguyện dùng mọi thông tin về đại kế của Thiên Tôn Vô Cực, đặc biệt là “Hạt Giống Hắc Ám”, để chuộc lỗi. Lạc Phong chấp nhận lời đề nghị của Tôn Giả Hắc Ám và yêu cầu y tiết lộ thông tin. Tôn Giả Hắc Ám tiết lộ Thiên Tôn Vô Cực muốn “tái tạo” vũ trụ theo ý chí của mình, biến vạn vật thành “Tạp Khí Thiên Kiếp” để nuôi dưỡng bản nguyên Hư Không, và tồn tại một “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy” ở Vực Thẳm Nguyên Thủy. Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế từ nghi ngờ chuyển sang kinh hãi tột độ khi nghe về âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực. Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế, bao gồm Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão, bày tỏ lòng kính phục và nguyện đi theo Lạc Phong, coi chàng là hy vọng cuối cùng. Thiên Tôn Vô Cực quan sát Lạc Phong “thanh tẩy” và “tái tạo” Tôn Giả Hắc Ám qua tấm gương Hư Không, ban đầu phẫn nộ nhưng sau đó chuyển sang nụ cười lạnh lẽo và tính toán. Thiên Tôn Vô Cực nhận ra sức mạnh “tái tạo” của Lạc Phong là “chìa khóa” hoàn hảo cho “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của y, và muốn biến Lạc Phong thành “vật tế” để dâng lên “Trái Tim Hư Không”. Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh tiếp tục giám sát Lạc Phong, chuẩn bị “Thử thách Tiên Cảnh” liên quan đến “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy”, và tuyệt đối không được làm tổn hại Lạc Phong. Hắc La và Thám Ảnh bối rối nhưng tuân lệnh Thiên Tôn Vô Cực, nhận thấy mệnh lệnh trái ngược với trước đây. Lạc Phong nhận ra âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực và tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực chàng bừng sáng, đánh dấu “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy”. Lạc Phong tuyên bố sẽ dùng chính “chìa khóa” mà Thiên Tôn Vô Cực khao khát để khóa chặt vận mệnh của y, và sẽ “Hàn Gắn Bầu Trời” để kiến tạo một Tiên Đạo mới. Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết, cùng Tôn Giả, Lam Yên, Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc, bay về phía “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy”.

***
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng lên ánh sáng rực rỡ, xé toang màn sương mù xám xịt của Thiên Phù Sơn. Lam Yên lướt theo sát phía sau, ánh mắt xám tro u uẩn không ngừng dò xét những dòng chảy Hư Không xung quanh. Họ đang lao vút qua những Thiên Phù Sơn hoang tàn, hướng về Phong Ấn Tháp theo sự chỉ dẫn của chiếc nhẫn ngọc cổ xưa và tấm bản đồ da thú. Không gian xung quanh dần trở nên tĩnh mịch một cách đáng sợ, không một tiếng gió, không một gợn sóng linh khí. Sự yên tĩnh này không phải là bình yên, mà là một dấu hiệu của sự bất thường, của một mối nguy hiểm đang tiềm ẩn.
Mộ Dung Tuyết nép vào lồng ngực Lạc Phong, cảm nhận sự bất an dâng lên trong lòng. Nàng ngẩng đầu nhìn chàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa chút lo lắng, thì thầm hỏi: “Lạc huynh, chàng có cảm thấy gì không? Nơi đây… quá tĩnh lặng.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan sự yên ắng đến rợn người.
Lạc Phong siết nhẹ Mộ Dung Tuyết, hơi ấm từ bàn tay chàng truyền sang nàng, xua đi phần nào nỗi sợ hãi. “Không sao, Tuyết nhi. Ta sẽ bảo vệ nàng.” Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, quét qua màn sương mù dày đặc. Chàng cảm nhận một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo đang bao trùm, nó không trực tiếp tấn công nhưng lại tạo ra một áp lực tinh thần cực lớn, khiến không gian dường như bị đè nén, nặng nề đến khó thở.
Đột nhiên, Lam Yên khựng lại giữa không trung, thân hình bạch y phiêu dật khẽ run rẩy. Sắc mặt nàng tái mét, đôi mắt xám tro u uẩn bỗng mở to, lộ ra vẻ kinh hãi tột độ. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, không ngừng rung động như một hồi chuông cảnh báo cấp bách, xé toạc sự tĩnh lặng của Hư Không. Một nỗi đau đớn kịch liệt ập đến, khiến nàng không kìm được mà ho ra một ngụm máu nhỏ, nhuộm đỏ vạt áo trắng tinh. Nàng kiệt sức, lảo đảo, dường như chỉ còn chút hơi tàn để trụ vững.

“Kẻ kế thừa! Cẩn thận!” Lam Yên thều thào, giọng khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. “Có một luồng ý chí… nó đang vặn vẹo thời gian! Không chỉ không gian… mà là thời gian cục bộ!” Nàng đưa tay chỉ về phía trước, nơi màn sương mù xám xịt đang cuộn xoáy một cách kỳ lạ, như có một lực lượng vô hình đang bóp méo cả dòng chảy của thời gian.
Lạc Phong không chần chừ. Đôi Linh Phiến lam xám sau lưng chàng bùng sáng rực rỡ, tạo thành một trường lực không gian vững chắc, trong suốt, bao bọc lấy cả ba người. Trường lực này không chỉ chống lại áp lực vô hình đang đè nặng mà còn cố gắng ổn định sự vặn vẹo thời gian cục bộ do Lam Yên cảnh báo. Chàng biết, đối mặt với một kẻ có thể thao túng thời gian, mọi hành động đều phải cẩn trọng tuyệt đối.
Ngay khi trường lực của Lạc Phong được dựng lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn ngưng tụ phía trước, xé toang màn sương mù xám xịt. Từ trong đó, một thân ảnh cao lớn, khoác áo choàng đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện không một tiếng động. Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, tỏa ra khí tức hùng mạnh, lạnh lẽo, mang theo uy áp hủy diệt. Đây chính là một Thiên Tướng Hư Không, một trong những lực lượng tinh nhuệ được Thiên Tôn Vô Cực đích thân phái đến, và khí tức của hắn hùng mạnh hơn hẳn những kẻ Lạc Phong từng đối đầu trước đây.

Thiên Tướng Hư Không đứng lơ lửng, nhìn xuống Lạc Phong với ánh mắt lạnh lùng, pha chút khinh thường, như thể đang nhìn một con kiến nhỏ bé. Hắn cất giọng trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ hư vô, từng lời như xuyên thẳng vào tâm trí, mang theo sự ngạo mạn và ý chí thao túng: “Ngươi chính là kẻ kế thừa? Kẻ dám tự xưng Hư Không Chi Chủ? Ngươi chỉ là một vật tế, một món đồ chơi được Thiên Tôn đại nhân mài giũa mà thôi. Hôm nay, ta sẽ là kẻ mài giũa ngươi.”
Thiên Tướng Hư Không không đợi Lạc Phong đáp lời, hắn giơ tay lên. Không gian xung quanh Lạc Phong đột ngột vặn vẹo dữ dội, không chỉ bóp méo tầm nhìn mà còn tạo ra một lực cản vô hình khổng lồ. Đồng thời, một lực lượng quỷ dị kéo căng, làm chậm mọi chuyển động của Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Họ cảm thấy như bị kẹt trong một dòng sông bùn đặc quánh, mỗi cử động dù nhỏ nhất cũng trở nên nặng nề gấp vạn lần, tiêu hao linh lực và ý chí kinh khủng.
Thiên Tướng Hư Không nở nụ cười lạnh lẽo, lại giơ tay. Một luồng tử quang xé rách không gian, không chỉ tấn công vật lý mà còn tạo ra hàng loạt “vòng lặp thời gian” nhỏ. Những vòng lặp này khiến các đòn tấn công của nó dường như xuất hiện cùng lúc từ nhiều điểm thời gian khác nhau, khó lòng né tránh, tạo ra một trận mưa tử quang không ngừng nghỉ.
Trường lực lam xám của Lạc Phong bị oanh kích liên tục, xuất hiện những vết rạn nứt ngày càng lớn. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên khẽ rên lên vì áp lực khủng khiếp, linh lực trong cơ thể họ dao động kịch liệt, như sắp vỡ vụn. Lạc Phong nhíu mày, ánh mắt sắc bén, nhận ra sự nguy hiểm chết người của khả năng điều khiển thời gian cục bộ này. Hắn cảm thấy một tia tử quang sượt qua vai, xuyên qua trường lực bảo vệ đã rạn nứt, để lại một vết cắt sâu, máu tươi rỉ ra. Cơn đau nhói buốt, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn biết, nếu không nhanh chóng phản ứng, họ sẽ bị nghiền nát bởi những đòn tấn công vô tận này, không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần.

Lạc Phong hít sâu một hơi, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền quay cuồng kịch liệt, hấp thu Hư Không Chi Lực thuần khiết để chống đỡ. Hắn đã lĩnh ngộ “Giam Cầm”, nhưng đây là lần đầu tiên đối mặt với sự kết hợp không gian-thời gian ở cấp độ tinh vi và hủy diệt như thế này. Hắn biết, đối đầu trực diện chỉ là tự sát.
Chàng không chống đỡ trực diện, mà nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung thần trí. Chàng cảm nhận từng luồng lực vặn vẹo không gian và dòng chảy thời gian bị bóp méo xung quanh. Hắn dùng Hư Không Chi Lực thuần khiết, phẩm chất “Giam Cầm” để cố định trường lực của mình, tạo ra một “điểm neo” vững chắc, bất động trong dòng chảy hỗn loạn của thời không bị Thiên Tướng thao túng.
Lam Yên, dù trọng thương và kiệt sức, vẫn cố gắng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng. Bản mệnh Linh Tê của nàng rung động dữ dội, truyền một luồng thần niệm khẩn cấp vào tâm trí Lạc Phong: “Kẻ kế thừa! Nó đang bị phân tâm… ở các điểm thời gian khác nhau! Nó không thể duy trì quá nhiều vòng lặp cùng lúc mà không bị ảnh hưởng đến bản thân!”
Lời cảnh báo của Lam Yên như một tia sét đánh thẳng vào thức hải Lạc Phong, khiến chàng bừng tỉnh. Lạc Phong lĩnh ngộ: “Thao Túng” và “Tái Tạo” không chỉ dành cho không gian, mà còn cho cả thời gian. Hắn không thể đảo ngược thời gian, nhưng có thể “thao túng” và “tái tạo” dòng chảy của nó trong phạm vi nhỏ, làm rối loạn cân bằng của Thiên Tướng. Nếu Thiên Tướng phải phân tâm để duy trì các vòng lặp, đó chính là điểm yếu của nó.
Lạc Phong mở choàng mắt, đôi mắt lam xám ánh lên vẻ sắc bén chưa từng có. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng nổ ánh sáng rực rỡ, không còn là màu lam xám đơn thuần mà pha lẫn những dải quang phổ kỳ ảo, như chứa đựng vô số khả năng của thời không. Hắn vung tay, Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “Giam Cầm” và “Thao Túng” hóa thành vô số sợi xích vô hình, trong suốt, quấn lấy từng luồng tử quang đang lao đến. Những sợi xích này không chỉ làm chậm các đòn tấn công mà còn “bẻ cong” quỹ đạo của chúng, khiến chúng chệch hướng một cách khó hiểu.
Lạc Phong tiến lên một bước, dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực vào một đòn đánh. Lần này, hắn không tấn công Thiên Tướng trực diện. Thay vào đó, hắn “giam cầm” và “tái tạo” chính “dòng thời gian cục bộ” xung quanh Thiên Tướng, khiến nó trở nên hỗn loạn. Từng khoảnh khắc, từng dòng chảy thời gian mà Thiên Tướng đang kiểm soát bị Lạc Phong “thao túng” ngược lại, biến nó thành một mê cung thời gian vô nghĩa.
Thiên Tướng Hư Không đột ngột cảm thấy thân thể mình như bị “kẹt” lại, không thể di chuyển hay thi triển pháp thuật. Các vòng lặp thời gian xung quanh nó bắt đầu rối loạn, tan biến, rồi lại xuất hiện một cách vô nghĩa, không theo bất kỳ quy luật nào. Nó lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ, đôi mắt đỏ rực co rút lại vì không thể tin vào những gì đang xảy ra.
Thiên Tướng Hư Không gầm lên phẫn nộ, cố gắng thoát khỏi sự giam cầm nhưng vô ích. Nó cảm thấy Hư Không Chi Lực của Lạc Phong không chỉ khóa chặt không gian mà còn “phong tỏa” khả năng vận hành thời gian của nó, khiến nó như một pho tượng bị đóng băng trong chính dòng chảy thời gian mà nó từng làm chủ. Sự bất lực dâng lên trong lòng Thiên Tướng, pha lẫn sự hoảng loạn hiếm có.
Lạc Phong không tấn công thêm. Chàng chỉ giữ vững “Lồng Giam Thời Không” của mình, để Thiên Tướng chìm đắm trong sự hỗn loạn của chính nó. Hắn nhìn Thiên Tướng, ánh mắt lam xám sâu thẳm mang theo vẻ kiên định và lòng trắc ẩn, nói: “Ngươi không phải kẻ thù của ta, Thiên Tướng. Ngươi chỉ là một công cụ bị thao túng. Ta sẽ không hủy diệt ngươi, nhưng ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của ta không thể bị giam cầm.”
Vừa dứt lời, Lạc Phong lại vung tay. Hư Không Chi Lực biến thành một luồng sáng lam xám tinh khiết, “ăn mòn” và “tái tạo” một phần năng lượng ký sinh trên người Thiên Tướng Hư Không, giống như cách hắn đã làm với Ám Liệt. Luồng sáng này len lỏi qua lớp giáp trụ Hư Không, xuyên thẳng vào bản nguyên linh hồn của Thiên Tướng, thanh tẩy những tạp chất do Tạp Khí Thiên Kiếp và ý chí của Thiên Tôn Vô Cực để lại.
Thiên Tướng Hư Không rên lên một tiếng đau đớn dữ dội, không phải vì tổn thương thể xác mà là vì linh hồn nó đang được “giải thoát”. Ấn ký đen kịt trên cổ tay nó chợt lóe lên rồi mờ đi, như một xiềng xích bị cắt đứt. Nó cảm thấy một phần xiềng xích vô hình của mình bị suy yếu, một cảm giác tự do mơ hồ dấy lên trong tâm trí vốn đã bị thao túng từ lâu. Nó nhìn Lạc Phong với ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc, vừa phẫn nộ vì sự yếu đuối của bản thân, lại vừa có chút bàng hoàng trước sức mạnh và lòng trắc ẩn của Lạc Phong.
Thiên Tướng Hư Không không còn khả năng chiến đấu. Nó nhận ra mình đã thất bại, không phải trong sức mạnh, mà trong ý chí. Nó hóa thành một luồng hắc khí mỏng manh, xé rách không gian và biến mất trong chớp mắt, rút lui trong nhục nhã và sự hỗn loạn nội tâm.
Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt Lạc Phong, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại rạng rỡ niềm tự hào và tình yêu. “Lạc huynh, chàng lại làm được rồi! Chàng không sao chứ?” Nàng lo lắng kiểm tra vết cắt trên vai chàng. Lam Yên cũng quỳ một gối xuống, ánh mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể và hy vọng. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Kẻ kế thừa đã làm được!”
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, khiến tâm hồn chàng bình yên. Chàng cảm nhận sức mạnh Hư Không Chi Lực của mình càng thêm vững chắc, phẩm chất “Giam Cầm” đã hoàn toàn dung hợp vào Hư Không Huyễn Đạo, trở thành một phần bản năng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn giờ đây phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ.
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn phản chiếu cảnh Lạc Phong chiến thắng. Ban đầu, ánh mắt Thiên Tôn lóe lên sự phẫn nộ tột cùng khi “tác phẩm” của hắn bị Lạc Phong “thanh tẩy” và “tái tạo”. Nhưng rất nhanh, sự phẫn nộ đó biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nhếch lên khóe môi Thiên Tôn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán sâu xa và một niềm hứng thú điên cuồng. “Thật thú vị. Kẻ kế thừa này… lại một lần nữa vượt quá mong đợi. Hắn thực sự là ‘chìa khóa’ hoàn hảo nhất… Cứ để hắn trưởng thành. Cốt Giới Hư Không đang chờ đợi.”
Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp run rẩy dưới chân hắn: “Tiếp tục giám sát. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo. Đảm bảo ‘chìa khóa’ này đến được đích… nguyên vẹn.”
Hắc La và Thám Ảnh bối rối, cúi đầu sâu hơn, không dám thắc mắc về sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy của chúng.
Lạc Phong nhìn về phía chân trời, nơi màn sương mù vẫn còn bao phủ, nhưng ánh mắt chàng kiên định, sắc lạnh. Chàng thì thầm, giọng nói vang vọng như một lời thề: “Thiên Tôn Vô Cực… ngươi càng muốn giam cầm, ta càng muốn kiến tạo.” Hắn bế Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên hóa thành ba vệt sáng, lao vút về phía Phong Ấn Tháp, với tấm bản đồ da thú trong ngực bừng sáng một điểm mới, chỉ dẫn một con đường không thể lay chuyển.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: