Hư Không Huyễn ĐạoChương 120: Giới Hạn Của Linh Phiến
“Lạc huynh, ta cảm thấy nơi đây… quá đỗi tĩnh mịch. Có gì đó không đúng.” Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự bất an rõ rệt. Nàng nép mình sát vào lồng ngực Lạc Phong, đôi mắt trong veo không ngừng dò xét màn sương mù xám tro đặc quánh đang bao phủ vùng Thiên Phù Sơn hoang tàn này. Linh Phiến lam xám của Lạc Phong tỏa ra trường lực kiên cố, xua đi những luồng Thiên Kiếp Tạp Khí lạnh lẽo, nhưng không xua đi được cảm giác rợn người đang xâm lấn tâm trí nàng.
Bỗng, Lam Yên đột ngột biến sắc. Bản Mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gầm thét dữ dội, như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết rung lên tận xương tủy. Nàng lùi lại một bước, ánh mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào màn sương mù phía trước, khàn giọng thốt lên: “Cạm bẫy! Một cạm bẫy không gian vô cùng tinh xảo, ẩn chứa sát ý cực đoan!”

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua không gian. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nhói buốt, và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra lam quang mờ nhạt, rung động không ngừng, cảnh báo một mối nguy hiểm đang cận kề. Chàng không cần Lam Yên nhắc nhở, trực giác của Hư Không Chi Chủ đã sớm mách bảo điều bất thường.
Đúng lúc đó, màn sương mù xám tro bỗng xé toạc. Hai Hư Không Thiên Tướng, với đôi mắt đỏ rực như lửa quỷ, thân ảnh ẩn hiện mờ ảo trong hắc khí, đột ngột xuất hiện từ hai bên sườn Thiên Phù Sơn, vây khốn ba người. Chúng không gầm thét như những Ma Vật phàm tục, chỉ im lặng giương nanh múa vuốt, tạo ra những khe nứt không gian nhỏ sắc lẹm, nhắm thẳng vào trường lực của Lạc Phong. Từng khe nứt tựa lưỡi dao vô hình, xé rách không khí, phát ra âm thanh chói tai. Lạc Phong lập tức nhận ra đây là một chiến thuật liên thủ, không đơn thuần là sức mạnh cá nhân. *Chúng muốn cắt đứt đường lui của ta!*

Lạc Phong không chút chần chừ, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng phát Hư Không Chi Lực thuần khiết. Một “Thời Không Lao Lung” khổng lồ, lam xám vặn vẹo, được tạo ra chỉ trong một tích tắc, bao trùm, giam cầm một trong hai Hư Không Thiên Tướng. Luồng năng lượng cuồn cuộn của Thời Không Lao Lung ngay lập tức bóp méo không gian xung quanh Hư Không Thiên Tướng, khiến nó như bị giam cầm trong một dòng xoáy thời không hỗn loạn. Đồng thời, Lạc Phong vận dụng phẩm chất “Thao Túng” trong Hư Không Huyễn Đạo, bẻ cong quỹ đạo của luồng hắc khí cuồng bạo mà Hư Không Thiên Tướng còn lại vừa phóng ra, khiến đòn tấn công của nó chệch hướng, va vào ngọn Thiên Phù Sơn đổ nát gần đó, tạo ra tiếng nổ long trời lở đất.
Tuy nhiên, Hư Không Thiên Tướng thứ hai không tấn công trực diện. Nó vẫn giữ khoảng cách, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia xảo quyệt. Bằng một thủ pháp không gian vô cùng tinh xảo, nó liên tục tạo ra hàng trăm “phụ không gian xoáy” nhỏ bé nhưng sắc lẹm, tựa mũi kim vô hình. Những dòng xoáy này không nhắm vào Lạc Phong, mà va chạm, cộng hưởng với trường lực của Lạc Phong, nhắm thẳng vào bản thể Linh Phiến ngũ sắc.
“Rắc rắc…!”
Một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng ngọc vỡ vụn. Đôi Linh Phiến của Lạc Phong bắt đầu xuất hiện những vết rạn lam xám li ti trên bề mặt, ánh sáng ngũ sắc chớp tắt bất định. Hư Không Chi Lực của chàng tiêu hao cấp tốc khi cố gắng duy trì độ ổn định của trường lực bảo vệ và Thời Không Lao Lung. Mùi khét của năng lượng quá tải bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Lam Yên sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro mở to, tràn đầy kinh hãi. Nàng thốt lên, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi: “Linh Phiến không thể chịu được! Các kết cấu không gian đang bị phá vỡ từ bên trong! Chúng đang nhắm vào bản nguyên của ngươi!” Nàng cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của Linh Phiến, như thể một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, sắp đứt lìa.
Mộ Dung Tuyết hoảng sợ tột độ, ôm chặt lấy Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy bần bật. Nàng cảm nhận rõ sự rung lắc dữ dội và áp lực nặng nề từ Linh Phiến, như thể linh hồn nàng đang bị xé toạc. “Lạc huynh… ngươi hãy cẩn thận!” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào.
Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt Tinh Hạch trong đan điền rung động dữ dội, một cơn đau nhói lan khắp kinh mạch. Chàng nhận ra Linh Phiến của mình, dù được cường hóa bởi Hư Không Chi Lực nguyên thủy và dung hợp các phẩm chất “thao túng” và “tái tạo”, vẫn là một “khí cụ” vật lý có giới hạn. Nó không thể duy trì đồng thời quá nhiều cấu trúc không gian phức tạp ở cấp độ tinh xảo như vậy, cũng như chống chịu đòn tấn công nhắm vào chính bản thể nó. Dù sắc bén đến đâu, một thanh kiếm cũng có thể bị mài mòn; dù vững chắc đến mấy, một con đê cũng có điểm yếu.
Hư Không Thiên Tướng bị giam cầm trong Thời Không Lao Lung bắt đầu gầm nhẹ, nó không ngừng dùng ký sinh năng lượng của mình để “ăn mòn” từ bên trong. Thời Không Lao Lung vốn kiên cố giờ đây có dấu hiệu lung lay dữ dội, vết rạn nứt xuất hiện dày đặc hơn. Tiếng “rắc rắc” từ Linh Phiến càng lúc càng lớn, như báo hiệu sự sụp đổ tất yếu.
Lạc Phong nhắm mắt, ý chí kiên định, song nội tâm lại dấy lên bất lực. Chàng cảm thấy mình đang bị đẩy vào một giới hạn mới, một bức tường vô hình chưa từng đối mặt. *Không thể tiếp tục chiến đấu theo cách này. Linh Phiến của ta… đã đạt đến giới hạn. Nếu tiếp tục cố chấp, ta sẽ không chỉ mất đi Linh Phiến, mà còn có thể mất đi cả Tuyết nhi và Tiền bối Lam Yên.*
Một tia quyết đoán lóe lên trong tâm trí Lạc Phong. Chàng chẳng thể để mình bị động.
Lạc Phong mở choàng mắt, ánh mắt lam xám lóe lên quyết đoán không thể lay chuyển. Chàng không còn tập trung vào việc duy trì Linh Phiến nữa. Thay vào đó, chàng bùng phát toàn bộ Hư Không Chi Lực thuần khiết còn lại từ Tiên Cốt Tinh Hạch, không thông qua Linh Phiến bị tổn hại, mà trực tiếp “thiêu đốt” và “hòa tan” các phụ không gian xoáy của Hư Không Thiên Tướng thứ hai. Luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy, không bị giới hạn bởi hình thái vật lý, tỏa ra một sức mạnh hủy diệt lẫn kiến tạo, xé toạc kết cấu không gian phức tạp của đối thủ.

Đồng thời, chàng dùng phẩm chất “Tái Tạo” trong Hư Không Huyễn Đạo để cưỡng ép “phục hồi” Thời Không Lao Lung, nhưng chỉ đủ để giữ chân Hư Không Thiên Tướng thứ nhất trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, không phải để giam cầm vĩnh viễn, mà là để tạo ra khoảng trống.
“Tuyết nhi, Tiền bối Lam Yên, bám chắc vào ta!” Lạc Phong gầm lên, ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm chặt Lam Yên. Chàng không hề do dự, kích hoạt “điểm bùng nổ không gian” được tạo ra bằng Hư Không Chi Lực nguyên thủy, xé toạc khe nứt không gian khổng lồ ngay trước mặt, thoát khỏi vòng vây hiểm nghèo. Đôi Linh Phiến của chàng, sau khi chịu đựng quá nhiều áp lực, hoàn toàn tắt lịm, trở nên xám xịt và nứt nẻ nghiêm trọng, tựa hai mảnh ngọc vỡ, tạm thời không thể sử dụng.
Một tiếng “Ầm!” kinh thiên động địa vang lên ngay phía sau họ khi khe nứt không gian khép lại, cắt đứt hoàn toàn sự truy đuổi của hai Hư Không Thiên Tướng. Ba người xuất hiện trên ngọn Thiên Phù Sơn hoang vắng khác, cách xa chiến trường cũ vạn dặm. Lạc Phong kiệt sức, lảo đảo nhưng vẫn đứng vững, hơi thở dồn dập, từng thớ thịt đau nhức như bị xé toạc. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nhói buốt, rỉ ra tia máu nhỏ, thấm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa.
Mộ Dung Tuyết lo lắng đỡ lấy chàng, nước mắt lưng tròng: “Lạc huynh… ngươi không sao chứ?” Nàng cẩn thận kiểm tra vết cắt trên vai chàng, lòng quặn thắt.

Lam Yên nhìn đôi Linh Phiến của Lạc Phong, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng pha lẫn kính nể sâu sắc. Nàng quỳ một gối, giọng nói run rẩy: “Ngươi đã… vượt qua được. Đúng là Hư Không Chi Chủ chân chính!”
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, khiến tâm hồn chàng bình yên giữa cơn kiệt quệ. Chàng nội thị bản thân. Tiên Cốt Tinh Hạch vẫn vững chắc, Hư Không Chi Lực thuần khiết vẫn cuộn trào, nhưng Linh Phiến đã bị tổn hại nặng nề. Chàng nhận ra giới hạn không phải ở sức mạnh Hư Không Chi Lực của mình, mà ở cách chàng đang *sử dụng* nó thông qua Linh Phiến. Linh Phiến là một phần của chàng, sự mở rộng bản nguyên, nhưng nó vẫn mang hình thái vật lý, vẫn có cấu trúc và giới hạn chịu đựng. Chàng cần phải vượt lên khỏi phụ thuộc vào hình thái vật lý này.
*Không chỉ “điều khiển” không gian, ta sẽ “trở thành” không gian!* Lạc Phong thầm nghĩ, tia sáng chói lòa lóe lên trong tâm trí chàng. *Ta cần phải biến Linh Phiến từ “khí cụ” vật lý thành “ý chí” của Hư Không, phần mở rộng không giới hạn của bản thân. Ta sẽ không còn bị giới hạn bởi hình thái vật chất, mà sẽ hòa mình vào bản nguyên Hư Không, biến mọi thứ thành một phần ý chí của ta.* Giác ngộ này không chỉ là một đột phá về sức mạnh, mà còn là một sự thăng hoa về triết lý, về bản chất của Hư Không Huyễn Đạo.
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trên hắc quang ngai vàng, quan sát Lạc Phong qua Hư Không Cổ Kính khổng lồ. Tấm gương xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt, thể hiện phẫn nộ của hắn khi Lạc Phong phá vỡ cạm bẫy tinh xảo.
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân, run rẩy, không dám ngẩng đầu. Chúng cảm nhận được sát khí ngưng đọng từ Thiên Tôn Vô Cực, lạnh lẽo đến thấu xương.
Thiên Tôn Vô Cực ban đầu gầm lên tiếng phẫn nộ kinh thiên động địa, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội, các tinh tú xa xôi cũng như muốn nổ tung. “Lại một lần nữa! Kẻ kế thừa ti tiện này dám phá hủy kế hoạch của bổn tôn!” Nhưng sau đó, hắn nhanh chóng trấn định lại, nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nhếch lên khóe môi. Ánh mắt hắn lóe lên tính toán sâu xa và niềm hứng thú điên cuồng. “Thật thú vị. Kẻ kế thừa này… lại một lần nữa vượt quá mong đợi. Hắn thực sự là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất… Việc Linh Phiến của hắn bị tổn hại lại là ‘thử thách’ cần thiết để hắn ‘trưởng thành’ theo hướng bổn tôn mong muốn.”
Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh, giọng nói trầm thấp, đầy uy áp, tựa lời phán quyết: “Tăng cường giám sát. Chuẩn bị ‘Tiên Cảnh Thử Thách’ tiếp theo… nhưng lần này, hãy nhắm vào *tâm cảnh* kẻ kế thừa. Đảm bảo hắn *tự nguyện* dâng hiến ‘Hư Không Chi Tâm’.”
Hắc La và Thám Ảnh bối rối, cúi đầu sâu, không dám thắc mắc về thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy, khiến chúng chỉ biết tuân phục vô điều kiện.
Trên Thiên Phù Sơn hoang tàn, Lạc Phong nhìn đôi Linh Phiến của mình, không còn vẻ thất vọng mà thay vào đó là ánh sáng quyết tâm sắt đá. “Linh Phiến có giới hạn, nhưng Hư Không thì không.” Chàng tuyên bố, giọng nói vang vọng tựa lời thề, tràn đầy ý chí kiến tạo bất diệt. “Ta sẽ biến Linh Phiến thành ý chí của Hư Không, không còn là khí cụ, mà là bản nguyên. Ta sẽ không chỉ ‘điều khiển’ không gian, ta sẽ ‘trở thành’ không gian!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt tràn đầy tin tưởng tuyệt đối: “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi đi theo đó. Sinh tử tương tùy!” Nàng cảm nhận được sự vĩ đại đang bùng phát trong Lạc Phong, và nàng nguyện sẽ luôn ở bên chàng, dù đối mặt hiểm nguy nào.
Lam Yên gật đầu, khuôn mặt hiện rõ kính nể sâu sắc: “Ngươi sẽ kiến tạo lại tất cả. Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng ngươi đến cùng trời cuối đất.”
Lạc Phong kích hoạt Tiên Cốt Tinh Hạch. Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào mạnh mẽ từ sâu bên trong chàng, không cần thông qua Linh Phiến bị tổn hại. Tấm bản đồ da thú trong ngực chàng bừng sáng điểm mới, chói lòa hơn bao giờ hết, chỉ dẫn đến Thiên Khuyết Chi Vật khác, có lẽ là nơi chứa đựng bí mật về cách “thăng hoa” Linh Phiến và dung hợp nó với bản nguyên Hư Không.
Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết vào lòng, cùng Lam Yên hóa thành ba đạo lam xám quang mang. Họ lao vút lên không trung, không còn dùng Linh Phiến ngự không, mà hoàn toàn bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, hướng thẳng về phía mục tiêu mới. Ánh mắt chàng tràn ngập thách thức và ý chí kiến tạo bất diệt, tựa vì sao băng xé toạc màn đêm, mang theo sứ mệnh thay đổi càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: