Hư Không Huyễn Đạo
Chương 116: Lòng Biết Ơn Của Tôn Giả

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:44 | Lượt xem: 5

Luồng Hư Không Chi Lực lam xám cuộn trào từ Lạc Phong dần tản đi như sương khói, để lộ một cảnh tượng khiến tất cả nín thở. Nơi vừa rồi Tôn Giả Hắc Ám cuồng bạo tung hoành, giờ chỉ còn một thân ảnh gầy gò, khoác chiếc áo choàng đen rách nát, từ từ quỵ gối xuống nền đất tan hoang. Không còn đôi mắt đỏ rực hung tợn, thay vào đó là một cặp mắt đen láy, ánh lên vẻ bàng hoàng, yếu ớt và một nỗi sợ hãi sâu thẳm, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lòng Biết Ơn Của Tôn Giả

“Kẻ… Kẻ kế thừa… Ngươi… Ngươi đã giải thoát ta… khỏi xiềng xích của y…” Giọng nói khàn đặc, thều thào vang lên, chứa đựng sự xúc động đến tột cùng, khiến không khí nặng trĩu.

Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế, từ Long Trưởng lão uy nghiêm đến Địa Trưởng lão trầm mặc, cùng đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc, đều xôn xao, kinh ngạc tột độ. Họ không thể tin vào mắt mình. Kẻ vừa rồi còn là ác mộng, giờ lại quỳ rạp, yếu ớt đến đáng thương. Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão nhìn nhau, hoài nghi chưa dứt, nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn từ tàn dư uy áp của Tôn Giả Hắc Ám. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự tàn độc dưới bàn tay kẻ này, làm sao có thể tin một sự thay đổi chóng vánh đến vậy?

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, bàn tay nàng lạnh toát, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy lo lắng: “Lạc huynh… hắn… hắn có thật sự…” Nàng cảm nhận được sự yếu ớt của kẻ kia, nhưng nỗi ám ảnh về những đòn tấn công hủy diệt vẫn còn in sâu trong tâm trí.

Lam Yên tiến lên một bước, mái tóc đen dài bay nhẹ trong làn gió Hư Không thanh tịnh vừa được Lạc Phong kiến tạo. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rung động mạnh mẽ, không còn là tiếng gào thét bi ai mà là một điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo. Ánh mắt xám tro u uẩn của nàng quét qua Tôn Giả Hắc Ám, xuyên thấu qua vẻ ngoài yếu ớt, nhìn rõ bản chất linh hồn đã được thanh tẩy. “Hắn đã được giải thoát. Huyết Hồn Khế Ước đã tan biến. Hắn không còn là công cụ của Thiên Tôn Vô Cực.” Giọng nàng rõ ràng, vang vọng, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong, hướng về phía các Chư Tộc Ẩn Thế. “Đây là Hư Không Huyễn Đạo chân chính. Không chỉ hủy diệt, mà còn kiến tạo!”

Lạc Phong đứng thẳng, khí chất uy nghiêm, trầm ổn tỏa ra từ mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch. Đôi mắt lam xám sâu thẳm của chàng nhìn thẳng vào Tôn Giả Hắc Ám, không chút dao động. “Ngươi đã là một tù nhân quá lâu. Giờ đây, ngươi đã tự do.” Giọng chàng trầm ấm, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển, như lời phán quyết của một vị chủ tể.

Tôn Giả Hắc Ám ngẩng đầu, đôi mắt đen láy giờ đây không còn sự điên loạn mà chỉ còn sự biết ơn và hổ thẹn sâu sắc. Hắn nhìn Lạc Phong, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi từng nhuốm máu của vô số sinh linh vô tội. “Ta… ta đã phạm vô số tội ác dưới sự điều khiển của y. Ta không dám cầu xin tha thứ, nhưng ta nguyện dùng hết những gì mình biết để chuộc lỗi. Ta biết về đại kế của y… về ‘Hạt Giống Hắc Ám’…” Giọng hắn run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự kiên quyết, như muốn gột rửa những vết nhơ trong linh hồn.

Lạc Phong khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén nhưng lại ẩn chứa sự bao dung vô hạn. “Nói đi. Mỗi thông tin đều là chìa khóa để kiến tạo lại trật tự.” Giọng chàng trầm ấm, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của Tôn Giả.

Tôn Giả Hắc Ám bắt đầu kể, từng lời nói như những mảnh vỡ ký ức đau thương được ghép lại. Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế lắng nghe, sắc mặt từ nghi ngờ dần chuyển sang kinh ngạc, rồi kinh hãi tột độ khi mức độ khủng khiếp của âm mưu được hé lộ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lòng Biết Ơn Của Tôn Giả

“Thiên Tôn Vô Cực… y không chỉ muốn hủy diệt. Y muốn ‘tái tạo’ vũ trụ theo ý chí của y, biến tất cả thành một phần của ‘Đạo’ ích kỷ của y.” Tôn Giả giải thích chi tiết, giọng hắn ngày càng rõ ràng hơn, như thể việc trút bỏ gánh nặng đang dần trả lại cho hắn sự thanh thoát. “’Hạt Giống Hắc Ám’ là trung tâm của mọi Điểm Hút Linh mà y đã tạo ra. Nó không chỉ hút linh khí, nó còn hấp thụ ‘ý chí sinh mệnh’ của vạn vật, biến chúng thành ‘Tạp Khí Thiên Kiếp’ để nuôi dưỡng bản nguyên Hư Không của y. Ở sâu thẳm Vực Thẳm Nguyên Thủy… có một ‘Điểm Hút Linh Nguyên Thủy’ lớn nhất, nơi y sẽ gieo ‘Hạt Giống Nguyên Thủy’ để hồi sinh toàn bộ Hư Không của y, biến cả càn khôn thành một phần của y.”

Tôn Giả dừng lại một lát, lấy hơi, rồi nói tiếp, đôi mắt đen láy ánh lên sự căm hờn không thể che giấu. “Ta… ta biết vị trí chính xác của ‘Điểm Hút Linh Nguyên Thủy’ đó và cách y bảo vệ nó, các cấm chế và bẫy rập.” Hắn nhắm mắt lại, một luồng ý niệm tinh thần thuần túy thoát ra, truyền thẳng vào tâm trí Lạc Phong. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Phong nhìn thấy một bản đồ chi tiết, không phải trên giấy mà là trong Hư Không, với những điểm sáng, những đường nét phức tạp, và cả những cạm bẫy chết người được đánh dấu rõ ràng.

Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão rùng mình, sắc mặt trắng bệch. Âm mưu này, sự tàn độc này, vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, móng tay hằn sâu vào da thịt chàng, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng vẫn không rời khỏi Lạc Phong, niềm tin vào chàng vẫn là trụ cột vững chắc nhất. Lam Yên nhắm mắt, bản mệnh Linh Tê của nàng gào thét, xác nhận từng lời của Tôn Giả Hắc Ám là sự thật. Nàng cảm nhận được sự rung chuyển của vận mệnh.

Lạc Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén, kiên định nhìn thẳng vào Tôn Giả. “Ngươi đã cung cấp thông tin quý giá. Ta sẽ không để ngươi chuộc lỗi bằng cái chết. Ngươi sẽ chuộc lỗi bằng cách sống, và chiến đấu cho một Tiên Đạo mới.” Giọng chàng uy nghiêm, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ hay chối cãi nào, như thể chàng đang định đoạt lại vận mệnh của cả một thực thể.

Lạc Phong giơ tay phải lên. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, tựa như một dấu ấn vĩnh cửu. Chàng chạm nhẹ vào vai Tôn Giả Hắc Ám, một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp truyền vào cơ thể hắn, không phải để chữa lành vết thương thể xác mà để kiến tạo một ý chí, một mục đích sống mới.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lòng Biết Ơn Của Tôn Giả

“Ta sẽ tái tạo vận mệnh của ngươi. Ngươi sẽ không còn là ‘Tôn Giả Hắc Ám’, mà là một ‘người thủ hộ’ cho Tiên Đạo mới. Hãy đi theo ta, và chứng kiến sự kiến tạo này.” Lời nói của Lạc Phong vang vọng, không chỉ trong không gian mà còn trong tâm khảm của Tôn Giả, như một lời thề, một lời hứa, một mệnh lệnh không thể chối từ.

Tôn Giả Hắc Ám cúi đầu sâu hơn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đã thanh tỉnh, gột rửa đi những vết nhơ của quá khứ. Hắn cảm nhận được sự tự do hoàn toàn, một cảm giác mà hắn tưởng chừng đã đánh mất vĩnh viễn.

“Đa tạ… Hư Không Chi Chủ!” Giọng hắn nghẹn ngào, đầy sự thành kính, như một tín đồ vừa tìm thấy ánh sáng chân lý. “Ta nguyện… đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất!”

Lời thề của Tôn Giả Hắc Ám vang vọng, khiến tất cả các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu sâu sắc. Niềm tin vào Lạc Phong, vào Hư Không Chi Chủ chân chính, đã đạt đến đỉnh điểm. Mọi hoài nghi, mọi sợ hãi đều tan biến, thay vào đó là sự kính phục tột cùng.

Long Trưởng lão, giọng nói run rẩy nhưng đầy kính phục, cất lời: “Hư Không Chi Chủ… Ngài không chỉ hủy diệt mà còn kiến tạo. Chúng tôi nguyện đi theo Ngài!”

Địa Trưởng lão, nước mắt rưng rưng, thì thầm: “Ngài là hy vọng cuối cùng của chúng sinh!”

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ. Hắn thấy Lạc Phong đang “thanh tẩy” và “tái tạo” Tôn Giả Hắc Ám, biến một “tác phẩm” của hắn thành một “thủ hộ” cho cái gọi là Tiên Đạo mới.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lòng Biết Ơn Của Tôn Giả

Ban đầu, Thiên Tôn Vô Cực gầm lên phẫn nộ, một tiếng rống kinh thiên động địa khiến tấm gương Hư Không trước mặt hắn rạn nứt sâu hơn, luồng sát khí cuồn cuộn như bão tố. “Dám… dám biến đổi ‘tác phẩm’ của bổn tôn! Dám làm sạch ‘công cụ’ của ta! Kẻ kế thừa ti tiện!” Giọng hắn trầm thấp, chứa đựng sát ý và sự tức giận tột cùng, vang vọng khắp chiều không gian.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, cơn thịnh nộ của Thiên Tôn Vô Cực tan biến nhanh chóng đến đáng sợ. Một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi hắn, ánh mắt lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. Hắn chạm ngón tay vào tấm gương Hư Không, như đang vuốt ve một món đồ chơi quý giá, và thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong ý niệm, mang theo sự tàn độc và mưu mô sâu xa: “Thật thú vị… Hắn không chỉ hấp thụ, thao túng mà còn ‘tái tạo’. Tên Tôn Giả Hắc Ám đó… đã trở thành một ‘thí nghiệm thành công’ khác của bổn tôn. Sức mạnh ‘tái tạo’ này… chính là ‘chìa khóa’ hoàn hảo nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn. Hắn càng mạnh, càng đặc biệt, thì ‘vật tế’ càng hoàn mỹ. Ngươi sẽ tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’, Lạc Phong. Ngươi sẽ là công cụ vĩ đại nhất của ta! Ngươi sẽ là nền tảng cho trật tự mới mà bổn tôn kiến tạo!”

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy bần bật trước uy áp kinh hoàng. Sắc mặt họ trắng bệch, không dám thở mạnh, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp, khiến linh hồn họ như bị bóp nghẹt: “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục giám sát ‘chìa khóa’ đó. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo, nhưng lần này phải liên quan đến ‘Điểm Hút Linh Nguyên Thủy’ mà hắn sắp tìm đến. Đảm bảo hắn đến đó một cách nguyên vẹn. Tuyệt đối không được làm tổn hại đến ‘chìa khóa’ này!”

Hắc La và Thám Ảnh bối rối, hoang mang nhìn nhau. Mệnh lệnh này hoàn toàn trái ngược với những gì họ từng nhận được trước đây – không phải truy sát, mà là bảo vệ và dẫn dụ. Nhưng họ vẫn cúi đầu tuân lệnh, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng trước sự xảo quyệt và tàn độc của chủ nhân. “Rõ… rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La run rẩy đáp lời. “Thuộc hạ tuân lệnh!” Thám Ảnh cũng vội vàng phụ họa, giọng nói lí nhí, run rẩy.

Trên Thiên Phù Sơn, nơi Điểm Hút Linh vừa được tái tạo thành vùng đất tràn đầy sức sống, bầu trời trong xanh, linh khí dồi dào. Lạc Phong nhìn về phía chân trời, ánh mắt sắc bén và kiên định, thấu rõ âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực. Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng, một điểm mới bùng sáng chói lòa – chính là “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy” mà Tôn Giả vừa tiết lộ, chấm lam rực rỡ giữa nền da cũ kỹ, như lời hiệu triệu cho hành trình mới.

Lạc Phong tuyên bố, giọng nói mạnh mẽ và kiên quyết, như lời thề vang vọng khắp càn khôn: “Ngươi muốn ta dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’, Thiên Tôn Vô Cực? Ngươi muốn biến ta thành ‘vật tế’ cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của ngươi? Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, bao bọc lấy cả hai. Tôn Giả (nay là người thủ hộ), Lam Yên, Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc cũng hóa thành những vệt sáng, bay vút lên không trung, theo sát Lạc Phong.

Họ lao vút về phía Điểm Hút Linh Nguyên Thủy được đánh dấu trên bản đồ, mang theo hy vọng và quyết tâm kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Tiên Đạo chân chính cho toàn bộ Hư Không.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8