Hư Không Huyễn ĐạoChương 121: Học Hỏi Từ Cổ Thư
Lạc Phong khẽ ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, cùng Lam Yên hóa thành ba đạo lam xám quang mang. Bọn họ phóng vút lên không trung, chẳng còn ngự Linh Phiến, mà hoàn toàn bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, hướng thẳng về phía mục tiêu mới. Ánh mắt hắn thâm thúy, tràn ngập ý chí kiến tạo bất diệt, tựa sao băng xé rách màn đêm, mang theo sứ mệnh xoay chuyển càn khôn.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch, đẩy ba người đi với tốc độ kinh hồn, xé rách những khoảng không vô định giữa các Thiên Phù Sơn đổ nát. Mỗi lần dịch chuyển, một cơn đau nhói lại chạy dọc vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn, như lời nhắc nhở về tổn hại của Linh Phiến, song cũng là sự tôi luyện mạnh mẽ, giúp hắn cảm nhận rõ hơn sự kết nối với bản nguyên Hư Không.
Hắn dừng lại giữa một khoảng không vô định tịch mịch, nơi chẳng Linh Hà cuộn chảy, chẳng Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế, chỉ sự trống rỗng nguyên sơ đến đáng sợ của bản nguyên Hư Không. Nơi đây tựa tấm gương phản chiếu sự tịch lặng sâu thẳm trong tâm trí Lạc Phong, một bình yên lạ thường trước bão giông. Lạc Phong khẽ vung tay, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào từ Tiên Cốt tinh hạch, tạo nên một kết giới không gian trong suốt, bao bọc lấy cả ba người. Kết giới này chẳng chỉ ngăn cách bọn họ khỏi thế giới bên ngoài, mà còn che giấu mọi khí tức, khiến bọn họ trở nên vô hình trước mọi ánh mắt dò xét.

Hắn khẽ đặt Mộ Dung Tuyết xuống một mảnh phù vân mềm mại do Hư Không Chi Lực ngưng tụ, sau đó quay sang Lam Yên, ánh mắt kiên nghị.
“Đây là ‘điểm tịch lặng’ ta vừa lĩnh ngộ được,” Lạc Phong trầm giọng, hơi thở còn nặng nhọc, song giọng nói tràn đầy tự tin. “Chúng ta sẽ an toàn nơi đây một thời gian.”
Mộ Dung Tuyết nép sát vào Lạc Phong, cảm nhận sự ấm áp, kiên cố từ Hư Không Chi Lực của hắn. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng. “Lạc lang… chàng có vẻ mệt mỏi.”
Lam Yên, dù vẫn còn yếu ớt, song bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng khẽ rung động dữ dội, cảm nhận được sự tinh xảo, hoàn mỹ của kết giới mà Lạc Phong vừa tạo nên. Nàng nhìn hắn với ánh mắt kính nể sâu sắc. “Chẳng ngờ Ngài lại có thể tự tạo nên một không gian ẩn mình như vậy. Hư Không Chi Chủ chân chính… quả nhiên vượt xa tưởng tượng.”
Lạc Phong khẽ lắc đầu, nụ cười mệt mỏi song kiên nghị hiện rõ trên môi. “Ta cần nhập định. Giác ngộ của ta về Linh Phiến cần được xác thực, phát triển.”
Nói rồi, Lạc Phong không chần chừ, ngồi xuống trong tư thế tọa thiền, nhắm mắt lại. Thần thức của hắn lập tức tiến vào không gian chiếc nhẫn ngọc cổ xưa.
Song lần này, không gian nhẫn chẳng còn hiện ra như thư các quen thuộc với những giá sách cũ kỹ. Thay vào đó là một thư viện hư ảo khổng lồ, vô tận, những giá sách cổ kính Lạc Phong chưa từng thấy, được bao phủ bởi hàng tỷ tỷ ký tự Hư Không lung linh, huyền ảo, bơi lượn trong không gian tựa những vì sao nhỏ. Một luồng ý chí cổ xưa, tinh thuần hơn, chẳng mang theo chút tà niệm hay chiếm hữu nào, cuộn trào, tựa đang mời gọi Lạc Phong tiến sâu vào. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn, dù chỉ là một vệt lam xám nhạt, lại bừng sáng rực rỡ, cộng hưởng mạnh mẽ với không gian kỳ lạ này.
Lạc Phong không chút do dự, bước đi trong thư viện hư ảo. Mỗi bước chân của hắn đều cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với bản nguyên Hư Không. Hắn tiến sâu vào, chạm vào một Thiên Thư không chất liệu, chỉ là một khối năng lượng Hư Không ngưng tụ thành hình dạng sách cổ. Ngay khi thần thức Lạc Phong chạm vào, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay tròn kịch liệt với tốc độ chưa từng có, chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út phát ra lam quang chói lòa, bao phủ toàn bộ thư viện.
Một luồng thông tin khổng lồ, chẳng phải ngôn ngữ hay hình ảnh cụ thể, mà là dòng chảy ý niệm về bản nguyên không gian, thời gian, ập vào thần trí Lạc Phong. Hắn thấy những tàn ảnh ký ức của các Tiên nhân cổ xưa, bọn họ chẳng dùng pháp thuật để bay lượn, chẳng cần Linh Phiến vật lý để xé rách không gian. Thay vào đó, bọn họ hòa mình vào Hư Không, biến bản thân thành ý chí không gian, xuyên qua các chiều thời gian một cách tự nhiên, như cá bơi trong nước, như chim lượn trên trời. Bọn họ là Hư Không, Hư Không là bọn họ.

*Đây… đây mới là Hư Không Huyễn Đạo chân chính!* Lạc Phong thầm thốt trong tâm trí, một tia sáng chói lòa bùng nổ trong thức hải hắn. *Chẳng phải công pháp, mà là bản nguyên! Linh Phiến chẳng phải cánh… nó là ý chí của ta được Hư Không phản chiếu! Giác ngộ của ta… là đúng! Giới hạn của Linh Phiến vật lý chẳng còn tồn tại khi ta hòa mình vào Hư Không.*
Lạc Phong lĩnh ngộ rằng Linh Phiến chính là điểm hội tụ ý chí của Hư Không Chi Chủ, là cầu nối để bản thân hắn và bản nguyên Hư Không hợp nhất, chẳng còn là khí cụ bị giới hạn bởi vật chất. Giác ngộ về Thăng hoa Linh Phiến của hắn được củng cố, hoàn thiện đến mức viên mãn. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển từng hạt Hư Không, biến chúng thành ý chí của mình, chẳng còn bị ràng buộc bởi bất kỳ hình thái vật lý nào.
Sâu hơn trong thư viện hư ảo, Lạc Phong tìm thấy một Thiên Đồ khắc trên một phiến đá cổ xưa, chẳng phải bản đồ địa lý, mà là sơ đồ Trái Tim Hư Không – một pháp trận kiến tạo, hủy diệt khổng lồ, nằm ở lõi của mọi vũ trụ. Và Thiên Giới Hạt Giống ẩn sâu trong chiếc nhẫn ngọc của hắn chính là hạt nhân để kích hoạt nó.
*Trái Tim Hư Không… nó chẳng chỉ là nơi Thiên Tôn Vô Cực muốn tái tạo vũ trụ, mà còn là bản nguyên Tiên Đạo đã mất, nơi mọi sự sống và quy tắc khởi nguồn!* Lạc Phong bàng hoàng nhận ra. *Thiên Tôn Vô Cực muốn biến ta thành vật tế để điều khiển nó, để hoàn thành đại kế ích kỷ của y. Y muốn ta tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không, để y có thể hủy diệt, tái tạo tất cả theo ý muốn của y.*
Một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong tâm trí Lạc Phong, song nhanh chóng bị dập tắt bởi ý chí kiến tạo bất diệt. *Song y đã lầm! Ta sẽ dùng nó để kiến tạo lại tất cả! Chẳng phải để hủy diệt, mà để hàn gắn, tái sinh!* Lạc Phong thầm thề, đôi mắt thần thức ánh lên sự kiên định, quyết tâm chưa từng có.
Trong khi Lạc Phong đang chìm sâu vào quá trình giác ngộ, khám phá nội tại, bên ngoài kết giới không gian tịch lặng, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên ngồi tựa vào nhau. Mộ Dung Tuyết vẫn còn lo lắng, song ánh mắt nàng kiên định nhìn về phía Lạc Phong đang nhập định.
Lam Yên đột nhiên nhắm mắt lại, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, chẳng phải vì nguy hiểm hay tà niệm, mà vì một luồng năng lượng Hư Không khổng lồ, mang phẩm chất Thăng Hoa, Thao Túng và Tái Tạo đang bùng nổ từ Lạc Phong. Luồng năng lượng thuần khiết này không ngừng thanh tẩy, củng cố bản mệnh Linh Tê của nàng, khiến nó trở nên trong sáng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa được tái sinh.

Nàng mở choàng mắt, ánh nhìn kính nể tột cùng, xen lẫn chút hoang mang về tương lai. Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự thay đổi trong Lam Yên, nàng lay nhẹ cánh tay Lam Yên.
“Lam Yên tỷ tỷ, chàng ấy… chàng ấy có sao không?” Mộ Dung Tuyết lo lắng hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên. “Thiếp cảm thấy một luồng năng lượng vĩ đại đang tuôn trào từ chàng ấy, mạnh mẽ đến mức khiến thiếp vừa sợ hãi vừa cảm thấy bình yên lạ thường.”
Lam Yên nhìn về phía Lạc Phong, giọng thì thầm đầy kính nể, chút hoang mang, song cũng ẩn chứa niềm hy vọng mãnh liệt. “Chẳng sao đâu, Mộ Dung muội muội. Hư Không Chi Chủ… đang thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính. Hắn đã tìm thấy con đường để thăng hoa Linh Phiến, vượt xa mọi dự liệu của ta. Bản nguyên Hư Không đang hòa mình vào hắn. Song… điều này cũng sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu lớn hơn bao giờ hết cho Thiên Tôn Vô Cực.” Nàng thở dài, vận mệnh của vũ trụ giờ đây dường như hoàn toàn nằm trên vai Lạc Phong.
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang chìm sâu vào giác ngộ, luồng Hư Không Chi Lực của hắn mạnh mẽ hơn, phẩm chất Thăng Hoa hòa quyện hoàn hảo với Thao Túng, Tái Tạo, tạo thành một vòng xoáy lam xám rực rỡ, bao trùm lấy hắn.
Thiên Tôn Vô Cực nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt y lóe lên sự tính toán sâu xa, tự mãn tột độ. “Kẻ kế thừa này… quả nhiên chẳng phụ kỳ vọng của bổn tôn. Hắn đang tự mình thăng hoa, tự mình tôi luyện chìa khóa hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta. Càng mạnh mẽ, càng thấu hiểu Hư Không, thì lại càng là vật tế hoàn mỹ cho bản nguyên của ta.”
Hắc La, Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy vì uy áp kinh thiên động địa của y. Bọn chúng cảm nhận được sự hứng thú điên cuồng từ Thiên Tôn Vô Cực, song cũng là nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào xương tủy.
Thiên Tôn Vô Cực đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn Hắc La, Thám Ảnh, giọng nói trầm thấp, đầy uy áp, tựa lời phán quyết của thần linh. “Tiếp tục giám sát Thiên Cơ này. Chuẩn bị Thử thách Tiên Cảnh tiếp theo… song lần này, hãy nhắm vào *tâm cảnh* kẻ kế thừa. Đảm bảo hắn *tự nguyện* dâng hiến Hư Không Chi Tâm. Tuyệt đối chẳng được làm tổn hại đến chìa khóa của ta. Hắn sẽ là nền tảng cho trật tự mới.”
“Dạ, Thiên Tôn.” Hắc La run rẩy cúi đầu, giọng nói khản đặc.
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Thám Ảnh cũng run rẩy phụ họa, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Bọn chúng bối rối trước mệnh lệnh khó hiểu này – vừa thử thách, vừa bảo vệ, song chẳng dám thắc mắc. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy, khiến bọn chúng chỉ biết tuân phục vô điều kiện.
Lạc Phong rời khỏi không gian nhẫn, mở choàng mắt. Đôi mắt lam xám sâu thẳm, ánh lên sự tự tin, ý chí kiến tạo bất diệt, chẳng còn chút mơ hồ hay do dự. Khí tức của hắn trở nên trầm ổn, uy nghiêm hơn bao giờ hết, tựa một vị thần vừa thức tỉnh từ giấc ngủ vĩnh hằng.
Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào quanh Lạc Phong, chẳng cần Linh Phiến vật lý. Hắn cảm nhận rõ ràng bản thân đã hòa mình vào Hư Không, Linh Phiến đã thăng hoa thành một phần ý chí của hắn, chẳng còn là vật chất. Ngay cả vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải cũng tỏa ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của Hư Không Chi Chủ.
Tấm bản đồ da thú trong ngực Lạc Phong bừng sáng rực rỡ, một điểm mới chói lòa hơn bao giờ hết, chỉ dẫn đến Thiên Khuyết Chi Vật tiếp theo – nơi hắn tin rằng sẽ là mảnh ghép cuối cùng để kích hoạt Thiên Giới Hạt Giống, Trái Tim Hư Không.
Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương, quyết tâm.
“Tuyết nhi, Lam Yên tiền bối,” Lạc Phong trầm giọng, giọng nói hắn mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tịch lặng, tựa lời tuyên chiến gửi tới tận cùng Hư Không. “Ta đã hiểu. Thiên Tôn Vô Cực muốn Trái Tim Hư Không chẳng phải để kiến tạo. Y muốn nó để hủy diệt, tái tạo vũ trụ theo ý chí ích kỷ của y. Y muốn ta trở thành chìa khóa, vật tế hoàn mỹ nhất cho y.”
Ánh mắt Lạc Phong sắc lạnh, hướng về phía hư không vô tận, như thể xuyên thấu qua các chiều không gian để nhìn thẳng vào Thiên Tôn Vô Cực. “Song y đã lầm. Ta sẽ dùng chính chìa khóa y khao khát để khóa chặt vận mệnh của y! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời, tái tạo tất cả, kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn này!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập tình yêu, kiên định, tựa đầu vào vai hắn. “Lạc lang… chàng đi đâu, thiếp sẽ đi cùng chàng đến đó. Sinh tử tương tùy, không hối hận!”
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt kính nể tột cùng, giọng nói nàng tràn đầy hy vọng, trung thành. “Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong khẽ ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, cùng Lam Yên hóa thành ba đạo lam xám quang mang. Kết giới không gian do Lạc Phong tạo nên tan biến vào hư vô, tựa chưa từng tồn tại. Bọn họ chẳng còn dùng Linh Phiến mà hoàn toàn bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, phóng vút lên không trung, xé rách khoảng không vô định.
Ba vệt sáng phóng đi tựa sao băng, hướng thẳng về phía mục tiêu mới được đánhMarks trên bản đồ, mang theo sứ mệnh xoay chuyển càn khôn, đối mặt với vận mệnh đã được định sẵn, cùng một tương lai vô định song đầy hứa hẹn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: