Hư Không Huyễn ĐạoChương 127: Di Tích Dưới Vực Sâu
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, không ngừng rung động như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết, nhưng không phải tiếng rên rỉ bi ai, mà là sự chấn động của một bản nguyên đang bị vặn vẹo. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào những luồng hắc khí cuồn cuộn đang trỗi dậy từ sâu thẳm Vực Thẳm Nguyên Thủy. Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước, dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn, lại hiện về, khiến nàng rùng mình. Nơi đây, sự biến chất của linh khí còn khủng khiếp hơn bất cứ nơi nào nàng từng đặt chân tới, một sự vặn vẹo tinh vi mà chỉ bản mệnh Linh Tê mới có thể cảm nhận được.

“Lam Yên tiền bối, có chuyện gì sao?”
Giọng nói trầm ổn của Lạc Phong kéo Lam Yên trở về thực tại. Nàng nhìn thấy chàng trai trẻ đang ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng tỏa ra trường lực lam xám kiên cố, bảo vệ họ khỏi luồng tử lôi và Hư Không hắc hỏa đang cuồn cuộn xung quanh. Mộ Dung Tuyết nép mình vào lồng ngực Lạc Phong, thân thể vẫn còn run rẩy nhẹ vì những chấn động không gian và linh khí hỗn loạn, nhưng ánh mắt nàng đã bình yên hơn rất nhiều khi tựa vào hơi ấm của chàng. Nàng cảm nhận được sự vững chãi từ Lạc Phong, một điểm tựa kiên cường giữa biển cả hỗn loạn.
Lam Yên hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. “Kẻ kế thừa… ý chí cổ xưa của Thiên Tôn Vô Cực đang cố gắng xâm nhập, dẫn dụ chúng ta. Không chỉ vậy… ta cảm nhận được một luồng năng lượng Hư Không bị bóp méo, nó không phải cái bẫy thông thường, mà là một sự ‘uốn nắn’ tinh vi, một con đường… dẫn chúng ta đến một điểm không xác định trên bản đồ.”
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an Mộ Dung Tuyết. “Ta biết, Tuyết nhi. Nàng đừng lo. Ta sẽ bảo vệ nàng.” Ánh mắt chàng kiên nghị, quét qua những Thiên Phù Sơn đổ nát trôi nổi như những hòn đảo cô độc giữa biển Hư Không. Chàng cảm nhận “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út đang rung động mạnh mẽ, hòa cùng Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền. Đó không đơn thuần là sự dẫn dụ của Thiên Tôn, mà là một “tiếng gọi” sâu thẳm, nguyên thủy từ bản nguyên Hư Không, pha lẫn với ý chí “chiếm hữu” lạnh lẽo của kẻ thù. Như thể có hai dòng chảy đang cố gắng kéo chàng về cùng một đích đến, nhưng với những mục đích hoàn toàn khác biệt.
Bất chợt, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bùng sáng rực rỡ. Một điểm mới hiện lên, không phải một Thiên Khuyết Chi Vật đơn lẻ, mà là một Thiên Phù Sơn khổng lồ, đen kịt, lơ lửng ở trung tâm Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nó được bao bọc bởi một lớp sương mù vĩnh cửu, dày đặc đến mức ánh sáng cũng khó xuyên qua. Dưới chân ngọn núi, một khe nứt không gian khổng lồ như một cái miệng vực đang há rộng, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Đó chính là “Tiên Cảnh Nguyên Thủy” mà Thiên Tôn Vô Cực muốn Lạc Phong tìm đến.

“Chúng ta đến rồi.” Lạc Phong khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức mạnh.
***
Ba người Lạc Phong nhanh chóng lao đến Thiên Phù Sơn khổng lồ đó. Khi họ càng đến gần, không khí càng trở nên tĩnh mịch đến rợn người, như thể mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự cổ xưa và cô tịch của nơi này. Những luồng hắc khí cuồn cuộn không ngừng va đập vào trường lực của Lạc Phong, mang theo mùi tanh tưởi của sự mục nát và năng lượng hủy diệt.
Tại miệng vực, một cánh cổng đá cổ kính, khổng lồ hiện ra, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Bề mặt nó phủ đầy rêu phong và những ký tự Hư Không đã bị thời gian và Tạp Khí Thiên Kiếp ăn mòn đến mức gần như không thể nhận ra. Mộ Dung Tuyết nép sát vào Lạc Phong, cảm nhận áp lực ngột ngạt và luồng năng lượng cổ xưa đang tỏa ra từ cánh cổng.
“Lạc huynh… nơi này… thật đáng sợ.” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. “Nó giống như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say vậy.”
Lam Yên tiến lên một bước, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá. Nàng cố gắng dùng Linh Tê Lực giao cảm với nó, nhưng bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng đột nhiên đau nhói dữ dội, như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
“Không… đây không phải trận pháp thông thường, Kẻ kế thừa,” Lam Yên khẽ kêu lên, sắc mặt tái nhợt. “Đây là một phong ấn ký ức… một tàn niệm của Tiên nhân đã ngàn năm. Nó quá cổ xưa, quá mạnh mẽ, và bị bóp méo bởi ý chí hủy diệt. Nó… nó đang cố gắng đồng hóa linh hồn ta!”
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua cánh cổng. Chàng cảm nhận được điều tương tự, một luồng ý chí vừa quen thuộc vừa xa lạ đang cố gắng xuyên qua trường lực của mình, không phải để tấn công, mà là để “mời gọi”, để “kéo” thần trí chàng vào sâu bên trong. Chàng biết đây là một thử thách, một cánh cổng đến với chân tướng, nhưng cũng là một cái bẫy tinh vi của Thiên Tôn Vô Cực.
Không chút do dự, Lạc Phong tiến đến. Chàng đặt lòng bàn tay phải lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của cánh cổng đá. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay chàng đột nhiên bùng sáng mãnh liệt, hòa cùng lam quang dịu nhẹ từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út. Luồng ánh sáng lam xám thuần khiết từ Lạc Phong lan tỏa, kết nối với những ký tự Hư Không cổ xưa trên cánh cổng.

Kỳ lạ thay, cánh cổng đá không hề mở ra. Thay vào đó, những ký tự Hư Không cổ xưa trên đó bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh người, phát ra một luồng sáng lam xám chói lòa, tạo thành một xoáy nước không gian khổng lồ. Xoáy nước đó không chỉ cuốn lấy năng lượng xung quanh, mà còn trực tiếp kéo lấy thần trí của Lạc Phong, khiến chàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, ý thức bị kéo giãn đến cực hạn.
“Lạc Phong!” Mộ Dung Tuyết kinh hãi kêu lên, nàng cảm thấy thân thể chàng đột nhiên cứng đờ, đôi mắt nhắm nghiền, luồng sáng lam xám bao bọc lấy toàn thân chàng. Nàng muốn lao tới, muốn nắm lấy tay chàng, nhưng một bàn tay lạnh lẽo của Lam Yên đã giữ chặt lấy nàng.
“Đừng, Mộ Dung cô nương!” Lam Yên khàn giọng cảnh báo, ánh mắt tràn ngập lo lắng. “Đây là Thần Thức Huyễn Cảnh! Kẻ kế thừa đang bị kéo vào sâu trong ký ức cổ xưa. Mọi can thiệp bên ngoài đều có thể gây tổn thương vĩnh viễn cho linh hồn chàng!”
Mộ Dung Tuyết nhìn Lạc Phong, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng chỉ có thể bất lực đứng đó, nhìn thân ảnh chàng bị luồng sáng lam xám bao bọc, dần dần tan biến vào xoáy nước không gian của cánh cổng đá.
***
Thần thức Lạc Phong bị cuốn vào một huyễn cảnh hỗn loạn, nơi thời gian và không gian đan xen, không có trật tự hay quy luật nào. Xung quanh chàng là vô số mảnh vỡ của các thế giới, những tàn tích của Thiên Cung cổ xưa trôi nổi trong một biển Hư Không vô tận. Đây là nơi Lưu Đồ Cổ được “lưu trữ” dưới dạng ký ức, một thư viện khổng lồ được tạo thành từ những mảnh vỡ của thời gian và không gian.
Lạc Phong thấy mình đứng trên một Thiên Phù Sơn vỡ nát, không phải những mảnh vụn mà chàng thấy bên ngoài, mà là một ngọn núi hùng vĩ nhưng đã bị xé toạc, trơ trọi giữa một chiến trường Hư Không khổng lồ. Xung quanh chàng, vô số Tiên nhân cổ xưa, với y phục rách nát và ánh mắt tuyệt vọng, đang chiến đấu với các thực thể hắc ám khổng lồ từ Hư Không dị giới. Chúng có hình thù quái dị, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp đặc quánh, gầm thét và nuốt chửng linh hồn của các Tiên nhân.

Chàng chứng kiến cảnh tượng Đại Hồng Kiếp một cách chân thực nhất: bầu trời vốn dĩ trong xanh, tràn ngập tiên khí, đột nhiên bị xé toạc thành vô số mảnh, các Thiên Phù Sơn trôi nổi hỗn loạn. Linh khí tinh khiết của Tiên Giới bị hút cạn, biến chất thành Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế, nhấn chìm toàn bộ càn khôn trong sự hủy diệt. Các Tiên nhân lần lượt gục ngã, linh hồn họ bị xé nát hoặc bị các thực thể hắc ám nuốt chửng. Một sự thật kinh hoàng hiện ra trước mắt Lạc Phong: Thiên Tôn Vô Cực không chỉ là kẻ xâm lược, mà còn là “kẻ thao túng ký ức”, đã bóp méo lịch sử, khiến hậu thế tin rằng Đại Hồng Kiếp là một tai họa tự nhiên, chứ không phải một cuộc thu hoạch tàn độc do hắn gây ra.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Lạc Phong thấy một Tiên nhân với dung mạo quen thuộc, nhưng già dặn và mệt mỏi hơn rất nhiều so với những gì chàng từng thấy trong ký ức. Đó chính là mẫu thân chàng, nhưng không còn là hình ảnh mờ ảo mà là một thực thể sống động, đang cố gắng “chắp vá” lại những mảnh vỡ của bầu trời bằng đôi tay rướm máu và bản nguyên tiên lực. Nàng dùng tất cả sức mạnh còn sót lại, kết hợp với bí pháp của Mặc Lão, để tạo ra một phong ấn khổng lồ, khóa chặt luồng hắc khí (mầm mống hủy diệt) trong cơ thể một đứa trẻ sơ sinh – chính là Lạc Phong.
Mẫu thân chàng thất bại trong việc hàn gắn bầu trời, nhưng nàng đã để lại một “mảnh ghép ý chí” cuối cùng – chính là “Lưu Đồ Cổ” – dưới dạng một dòng chảy ký ức và tri thức khổng lồ, ẩn mình trong những tàn tích của Thiên Giới. Dòng chảy này không ngừng vẫy gọi Lạc Phong, như một ánh đèn soi sáng con đường trong đêm tối.
Lạc Phong tiến lại gần dòng chảy ký ức đó. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, bùng phát Hư Không Chi Lực thuần khiết. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út cũng cộng hưởng mạnh mẽ, phát ra lam quang chói lòa, giúp chàng “thu nạp” và “giải mã” Lưu Đồ Cổ một cách dễ dàng.
“Lưu Đồ Cổ” hiện ra trong tâm trí Lạc Phong không phải một bản đồ vật lý khô khan, mà là một “mạng lưới tri thức” khổng lồ, sống động. Nó chỉ dẫn đến các “Thiên Khuyết Chi Vật” và “Hư Không Thư Các” còn sót lại, rải rác khắp các giới, tiết lộ cách “hàn gắn” chúng để tái lập Thiên Đạo chân chính. Nó cũng chỉ rõ “Trái Tim Hư Không” không phải một vật thể hữu hình, mà là “bản nguyên của sự kiến tạo” nằm sâu trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang thiết lập Pháp Trận Hư Không cuối cùng để hoàn thành Đại kế Thế Giới Hồi Quy.
Một sự thật kinh hoàng khác được tiết lộ: Thiên Tôn Vô Cực muốn dùng “Trái Tim Hư Không” và chính Lạc Phong làm “vật tế” để tái tạo vũ trụ theo ý chí ích kỷ của hắn, biến tất cả thành một phần của “Đạo” riêng của hắn. Nhưng “Lưu Đồ Cổ” cũng tiết lộ một cách để “phá vỡ xiềng xích” mà Thiên Tôn Vô Cực đã giăng lên các linh hồn, các chủng tộc cổ xưa, và thậm chí cả Thiên Đạo. Đó là sức mạnh “kiến tạo” tối thượng của Hư Không Huyễn Đạo, ẩn chứa trong Tiên Cốt và Thiên Giới Hạt Giống của Lạc Phong.
Lạc Phong bừng tỉnh. Ý chí kiến tạo bất diệt của chàng bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh mắt chàng sắc bén và trầm tĩnh, không còn một chút mơ hồ hay do dự. Chàng đã hoàn toàn lĩnh ngộ “Lưu Đồ Cổ” và nhận ra con đường phía trước, con đường để lật đổ Thiên Tôn Vô Cực và kiến tạo lại tất cả.
***
Lạc Phong mở choàng mắt, luồng sáng lam xám bao bọc chàng tan biến vào hư không. Chàng thở hổn hển, cảm thấy kiệt sức nhưng tràn đầy sức mạnh và sự minh mẫn chưa từng có. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
Mộ Dung Tuyết, nước mắt lưng tròng vì lo lắng, lao đến ôm chặt Lạc Phong. “Lạc lang! Chàng có sao không? Chàng làm ta sợ chết khiếp!” Nàng vùi đầu vào lồng ngực chàng, cảm nhận sự sống kiên cường vừa trở về từ cõi chết.
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an nàng. “Ta không sao, Tuyết nhi. Ta đã trở về rồi.” Giọng chàng khẽ khàng, nhưng tràn đầy tình yêu và sự vững chãi.
Lam Yên quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, ánh mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể và hy vọng. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngài đã thực sự thấu hiểu bản nguyên Hư Không. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!”
Cùng lúc đó, trong một chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, như thể một lực lượng vô hình vừa xé toạc nó từ bên trong.
“Gầm!”
Thiên Tôn Vô Cực gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phẫn nộ ngập trời. Hắn cảm nhận rõ ràng Lạc Phong đã “giải mã” Lưu Đồ Cổ, đã thấu hiểu âm mưu của hắn, và quan trọng hơn, đã thức tỉnh một phần bản nguyên Tiên Đạo chân chính, vượt xa mọi dự tính của hắn. Luồng ý chí kiến tạo từ Lạc Phong như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào Đạo của sự hủy diệt của hắn.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nụ cười lạnh lẽo, xảo quyệt và tự mãn lại hiện lên trên môi hắn, ánh mắt lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Ha… ha ha… Thú vị! Quá thú vị! Kẻ kế thừa ti tiện… Ngươi lại vượt qua giới hạn của ta. Ngươi dám giải mã Lưu Đồ Cổ và thức tỉnh bản nguyên Tiên Đạo chân chính. Nhưng không sao. Ngươi càng mạnh mẽ, ngươi càng thấu hiểu bản nguyên Hư Không, thì ngươi càng trở thành ‘biến số hoàn mỹ nhất’, ‘chìa khóa hoàn hảo’ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta. Ta chỉ việc ngồi đây, chờ đợi ngày ngươi tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh để ta hoàn thành Đại kế một cách dễ dàng hơn.”
Hắn vẫy nhẹ tay, gọi Hắc La và Thám Ảnh đang run rẩy cúi đầu: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập các Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa, nhưng tuyệt đối không được phép làm tổn hại y! Ta muốn y tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
“Thiên Tôn đại nhân tuân mệnh!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa giây.
Bên trong Di Tích Cổ Xưa, Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sắc lạnh và đầy thách thức. “Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta là chìa khóa?” Giọng chàng dõng dạc, đầy quyết tâm, vang vọng khắp di tích. “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng chói lòa. Một điểm mới rực rỡ hiện lên, không phải một Thiên Khuyết Chi Vật hay Hư Không Thư Các đơn thuần, mà là “Trái Tim Hư Không” – mục tiêu cuối cùng của Thiên Tôn Vô Cực, giờ đây Lạc Phong đã biết cách tiếp cận nó, đã biết con đường dẫn đến bản nguyên của sự kiến tạo.
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến của chàng bùng sáng, trường lực lam xám kiên cố bao bọc cả ba người. Chàng nhìn Lam Yên, khẽ gật đầu, trong mắt ánh lên sự cảm kích.
Ba vệt lam xám quang mang phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù của Vực Thẳm Nguyên Thủy, rời khỏi Di Tích Cổ Xưa, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không”. Một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đang chờ đợi Hư Không Chi Chủ và những người bạn đồng hành của chàng.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: