Hư Không Huyễn Đạo
Chương 126: Tìm Kiếm Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:56 | Lượt xem: 5

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của Lam Yên không ngừng gào thét, không phải là tiếng cảnh báo về hiểm họa cận kề, mà là một âm thanh xé nát linh hồn, một khúc bi ca của sự biến chất. Nàng lùi lại một bước trên không trung, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào khoảng không vặn vẹo phía trước. Một mảnh ký ức lạnh lẽo, kinh hoàng lướt qua tâm trí nàng – cảnh tượng Linh Tê Cổ Phái lụi tàn dưới ánh mắt nhòm ngó tàn độc của Thiên Nhãn từ ngàn năm trước, và nàng như thấy lại những sư tỷ muội của mình, linh lực biến chất, hóa thành những cái xác không hồn trong vòng xoáy Tạp Khí Thiên Kiếp. Tiếng gầm thét của quái vật, tiếng khóc than của tu sĩ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc mà nàng không bao giờ muốn nghe lại.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tìm Kiếm Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, hơi thở chàng trầm ổn, vững vàng như trụ đá giữa phong ba. Đôi Linh Phiến ngũ sắc rực rỡ sau lưng chàng bùng sáng, tạo thành một trường lực lam xám kiên cố, bao bọc cả ba người. Trường lực ấy như một tấm khiên vô hình, xé toạc luồng tử lôi xanh biếc và Hư Không hắc hỏa đỏ rực đang cuồn cuộn lao tới, biến chúng thành những đốm sáng li ti tan biến vào hư vô. Mộ Dung Tuyết nép vào Lạc Phong, đôi mắt trong veo phản chiếu cảnh tượng tan hoang của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Những mảnh vỡ thế giới trôi lơ lửng như những hòn đảo cô độc giữa biển Hư Không vô tận, được kết nối bằng những dòng Linh Hà đã biến chất, cuộn xoáy như những con trăn khổng lồ. Nàng cảm nhận được sự lo âu dâng trào trong lòng, nhưng hơi ấm từ vòng tay Lạc Phong, cùng nhịp đập mạnh mẽ từ lồng ngực chàng, lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tìm Kiếm Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Lam Yên khó nhọc hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. Nàng nhìn Lạc Phong với vẻ kính nể sâu sắc, đôi mắt xám tro ẩn chứa một tia hy vọng. “Tôn giả… Kẻ kế thừa… Cẩn trọng. Ý chí của Thiên Tôn đang đợi ngươi. Đây là mấu chốt trong đại kế của y.” Giọng nàng khàn đặc, nhưng kiên định. Nàng cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn độc đang len lỏi trong từng ngóc ngách của Vực Thẳm này, không ngừng cố gắng vặn vẹo không gian, thao túng dòng chảy năng lượng, như một con quỷ đói đang chờ đợi con mồi.

Lạc Phong khẽ gật đầu, ánh mắt lam xám sâu thẳm quét qua không gian hỗn loạn. Chàng cảm nhận luồng ý chí “chiếm hữu” của Thiên Tôn Vô Cực ngày càng rõ ràng, như một bàn tay vô hình đang cố gắng nắm lấy vận mệnh của chàng. Nhưng đồng thời, “Thiên Giới Hạt Giống” ẩn sâu trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng cũng phát ra lam quang ấm áp, dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn dắt chàng về phía trước. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động mạnh mẽ, hòa cùng nhịp đập của chiếc nhẫn, như đang thôi thúc chàng tiến lên. Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong đột ngột bừng sáng, điểm “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy” trên đó hiện lên to lớn và chói lòa hơn tất cả, như một lời mời gọi đầy chết chóc.

“Lạc huynh… Nơi này… nguy hiểm quá.” Mộ Dung Tuyết run rẩy thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như tan biến trong tiếng gào thét của tử lôi. “Liệu có thật sự có hy vọng ở phía trước không?”

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an Tuyết nhi, khẽ vuốt mái tóc dài của nàng. “Ta sẽ bảo vệ nàng, Tuyết nhi. Hy vọng nằm ở chính chúng ta. Điểm Hút Linh Nguyên Thủy chính là một phần của nó.” Giọng chàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Chàng biết, Thiên Tôn Vô Cực đang chờ đợi, nhưng chàng không sợ. Chàng sẽ biến cái bẫy này thành cơ hội của chính mình.

Khi ba người tiến đến gần Điểm Hút Linh Nguyên Thủy, một khối Thiên Phù Sơn khổng lồ bị bóp méo, bao phủ bởi hắc khí đen đặc, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo dữ dội. Một luồng lực hút vô hình, mạnh mẽ kéo giật cả ba người vào một không gian khác. Ánh sáng chợt tắt, rồi lại bùng lên trong một màn sương mù tím than dày đặc, bao trùm mọi thứ. Đây chính là “Huyễn Cảnh Thiên Đạo” mà Thiên Tôn Vô Cực đã giăng bẫy.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tìm Kiếm Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Mộ Dung Tuyết và Lam Yên ngay lập tức cảm thấy choáng váng, linh lực trong kinh mạch hỗn loạn, tinh thần bị áp chế mạnh mẽ. Họ cảm thấy lạc lõng giữa một không gian vô định, nơi những nỗi sợ hãi và ám ảnh cá nhân trỗi dậy. Mộ Dung Tuyết thấy mình bị bao vây bởi những linh hồn oán hận của tộc nhân Lạc thị, những người mà nàng không thể bảo vệ. Lam Yên lại chìm vào ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái, thấy mình bất lực chứng kiến sư môn bị hủy diệt, những lời nguyền rủa từ các thế hệ tiền bối vang vọng bên tai.

Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động dữ dội, như muốn xé toạc lớp phong ấn vô hình. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nhói buốt, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. Huyễn cảnh hiện ra những viễn cảnh tàn khốc, không phải là cám dỗ về quyền lực đơn thuần, mà là những luận điệu sắc bén tấn công trực diện vào triết lý kiến tạo của chàng.

Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng khắp Huyễn Cảnh, đầy mê hoặc và thách thức: “Ngươi muốn kiến tạo? Ngươi sẽ trở thành ta thôi! Định mệnh của kẻ kế thừa là gánh vác sự hủy diệt, rồi tái tạo theo ý chí của kẻ mạnh nhất! Ngươi cũng chỉ là một kẻ độc tài khác, Lạc Phong! Ngươi sẽ cô độc trên đỉnh cao, không ai hiểu ngươi! Mọi sự tái tạo đều dẫn đến sự thao túng mới. Ngươi sẽ lại biến thế giới này thành một phiên bản khác của sự mục nát, chỉ khác ở chỗ, kẻ cai trị là ngươi!”

Trong huyễn cảnh, Lạc Phong thấy mình, sau khi “Hàn Gắn Bầu Trời”, trở thành một Thiên Tôn Vô Cực thứ hai, ngồi trên ngai vàng Hư Không, cô độc và lạnh lẽo. Vạn vật quỳ rạp dưới chân chàng, không phải vì kính trọng mà vì sợ hãi. Chàng thấy một vũ trụ bị Lạc Phong “tái tạo” nhưng đầy rẫy sự bất công và đau khổ do chính ý chí của hắn áp đặt. Những linh hồn vô tội bị nghiền nát, những thế giới bị đồng hóa, tất cả đều mang danh nghĩa “kiến tạo” của Lạc Phong, nhưng lại chẳng khác gì sự hủy diệt của Thiên Tôn. Nỗi sợ hãi và hoài nghi dâng trào trong tâm trí Lạc Phong, cố gắng bóp méo lý tưởng của chàng.

Lạc Phong cố gắng giữ vững tâm trí, vận dụng phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo để chống lại sự bóp méo của huyễn cảnh. Nhưng những hình ảnh quá chân thực, những lời nói quá sắc bén, khiến chàng chao đảo.

“Lạc huynh… đừng quên…” Mộ Dung Tuyết, nước mắt lăn dài trên má, dù đang chìm trong nỗi sợ hãi của riêng mình, vẫn cố gắng thì thầm. Tiếng nàng yếu ớt, nhưng lại như một tia sáng xuyên qua màn đêm huyễn cảnh, vọng đến tâm trí Lạc Phong. “Tuyết nhi luôn tin tưởng huynh… Huynh không cô độc…” Nàng đưa bàn tay run rẩy, nắm chặt lấy tay Lạc Phong, truyền chút linh lực yếu ớt cuối cùng, cùng với tình yêu và niềm tin không lay chuyển.

Cùng lúc đó, Lam Yên, dù kiệt sức, vẫn dùng bản mệnh Linh Tê của mình, tạo một sợi liên kết tinh thần yếu ớt. Nàng cố gắng “gọi” Lạc Phong trở về, giọng nói kiên định vang vọng: “Chủ nhân… Chủ nhân là Hư Không Chi Chủ chân chính… Lý tưởng của Chủ nhân là kiến tạo, không phải chiếm hữu! Đừng để y thao túng!”

Lạc Phong cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Tuyết nhi, cùng sự tin tưởng và tình yêu vô bờ bến. Chàng nghe rõ lời thì thầm của nàng, và giọng nói kiên định của Tiền bối Lam Yên. Những điều đó như những mỏ neo vững chắc, kéo chàng ra khỏi vực sâu của hoài nghi. Chàng nhận ra, lý do chàng chiến đấu không phải là vì quyền lực, mà là vì những người chàng yêu thương, vì một Tiên Đạo công bằng, nơi vạn vật được tự do định đoạt vận mệnh của mình.

“Ta là Lạc Phong!” Chàng gầm lên, ý chí sắt đá, đôi mắt lam xám bừng sáng, xua tan màn sương mù của huyễn cảnh. “Ta kiến tạo Tiên Đạo cho vạn vật, không phải cho riêng mình! Ta sẽ không bao giờ là ngươi, Thiên Tôn Vô Cực! Ta sẽ tạo ra một trật tự chân chính, nơi không có sự thao túng, không có sự hủy diệt nhân danh kiến tạo!”

Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ từ Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đạt đến đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện vào ý chí kiến tạo bất diệt. Chàng không chỉ phá giải huyễn cảnh, mà còn bắt đầu “viết lại” nó. Những hình ảnh độc tài tan biến, thay vào đó là sự công bằng, những viễn cảnh cô độc biến thành sự đoàn kết của vạn vật. Tương lai tăm tối bị xé toạc, nhường chỗ cho một Tiên Đạo mới rực rỡ, nơi vạn vật cùng tồn tại hài hòa, không bị bất kỳ ý chí nào áp đặt.

Huyễn Cảnh Thiên Đạo vỡ vụn như tấm gương bị đập nát, tan biến vào hư không. Điểm Hút Linh Nguyên Thủy rung chuyển dữ dội, không còn là khối Thiên Phù Sơn bị bóp méo bởi hắc khí, mà hiện ra chân thân của nó – một ngọn núi cổ kính, hùng vĩ, nhưng vẫn còn vương vấn những vết sẹo của sự hủy diệt. Lạc Phong kiệt sức, nhưng ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, khí chất trầm ổn và uy nghiêm.

Chàng tập trung toàn bộ Hư Không Chi Lực, bao bọc khối Thiên Phù Sơn khổng lồ. Phẩm chất “tái tạo” được vận dụng đến cực hạn. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc bùng sáng chói lòa, kết nối với bản nguyên của Thiên Phù Sơn, giúp Lạc Phong thấu hiểu cấu trúc và tiềm năng tái tạo của nó. Từng chút một, khối Thiên Phù Sơn, từng là Điểm Hút Linh, bắt đầu chuyển hóa thần kỳ. Hắc khí tan biến, Tạp Khí Thiên Kiếp được thanh lọc thành linh khí tinh khiết, những vết sẹo không gian co lại và lành lặn. Ngọn núi biến đổi, từ một cỗ máy hút cạn sinh lực thành một “Thiên Khuyết Chi Vật” nguyên thủy, to lớn, lấp lánh lam quang, mang hình dáng một mảnh vỡ trời với những ký tự cổ xưa khắc sâu trên bề mặt, phát ra một luồng sinh khí dồi dào.

Khi Thiên Khuyết Chi Vật hoàn toàn tái tạo, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bỗng chốc bừng sáng. Một mảnh ghép mới, rực rỡ hơn tất cả những điểm trước đó, hiện rõ trên bản đồ, khắc sâu vào vị trí của Điểm Hút Linh Nguyên Thủy. Đồng thời, “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc của Lạc Phong phát ra lam quang chói lòa, cộng hưởng mạnh mẽ, truyền tải luồng thông tin cổ xưa vào tâm trí Lạc Phong. Chàng hiểu rằng đây là một mảnh của “Lưu Đồ Cổ” chân chính, chứa đựng manh mối về “Tiên Cảnh Nguyên Thủy” và các mảnh ghép Thiên Giới còn lại, là chìa khóa để hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.

Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong tỏa lam quang dịu nhẹ, không còn rỉ máu, mà trở thành một dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ, biểu tượng cho khả năng kiến tạo và tái sinh.

Lam Yên, đôi mắt rưng rưng, quỳ một gối xuống, giọng nàng run rẩy nhưng hùng tráng: “Chủ nhân… Chủ nhân đã thành công! Chủ nhân đích thực là Hư Không Chi Chủ chân chính! Người đã tái tạo lại bản nguyên Thiên Giới! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Chủ nhân đến cùng trời cuối đất!”

Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt Lạc Phong, hạnh phúc tột độ. “Lạc huynh… huynh thật sự đã làm được! Huynh là niềm tự hào của Tuyết nhi!” Nàng vùi đầu vào lồng ngực chàng, cảm nhận sự vĩ đại và ấm áp từ Lạc Phong.

Lạc Phong ôm Tuyết nhi vào lòng, nhìn Thiên Khuyết Chi Vật lấp lánh ánh lam quang, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm: “Đây chỉ là khởi đầu, Tuyết nhi. Chúng ta đã có thêm một mảnh ghép của Lưu Đồ Cổ. Con đường Hàn Gắn Bầu Trời đã rõ ràng hơn bao giờ hết.”

***

Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Thiên Tôn Vô Cực đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện vết rạn nứt sâu hơn, báo hiệu sự “tái tạo” của Lạc Phong đã vượt xa mọi dự đoán của hắn.

“Aaaaa!”

Thiên Tôn Vô Cực gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, khuôn mặt vặn vẹo vì phẫn nộ. Luồng uy áp hắc ám từ cơ thể hắn bùng phát, khiến vạn luồng hắc khí xung quanh ngai vàng gào thét điên cuồng, không gian như muốn sụp đổ. Hắc La và Thám Ảnh run rẩy cúi đầu, sợ hãi tột độ, không dám ngẩng mặt.

Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, sự phẫn nộ trên gương mặt Thiên Tôn Vô Cực đột ngột biến mất. Hắn từ từ ngồi lại xuống ngai vàng, nụ cười lạnh lẽo, xảo quyệt và đầy tự mãn lại hiện lên trên môi. Hắn vuốt nhẹ vết rạn trên tấm gương Hư Không, ánh mắt lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt đen sâu thẳm ấy, lại có một tia bối rối khó hiểu, như một hạt mầm nghi ngờ vừa nhen nhóm.

“Ha… ha ha… Thú vị! Quá thú vị!” Hắn khẽ cười trầm đục. “Kẻ kế thừa ti tiện… Ngươi lại vượt qua giới hạn của ta, tái tạo những gì ta đã định hình. Ngươi dám biến Điểm Hút Linh thành Thiên Khuyết Chi Vật! Nhưng không sao. Ngươi càng mạnh mẽ, ngươi càng tịnh hóa được nhiều tạp khí, thì ‘Thiên Giới Hạt Giống’ trong cơ thể ngươi càng trở nên thuần khiết. Ngươi càng kiến tạo lại bản nguyên Thiên Giới, thì đó cũng là lúc ngươi hoàn thành việc mài giũa chiếc chìa khóa hoàn mỹ nhất cho ta. Ta chỉ việc ngồi đây, chờ đợi ngày ngươi tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh để ta hoàn thành ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ một cách dễ dàng hơn.”

Hắn vẫy nhẹ tay, gọi Hắc La và Thám Ảnh: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập các Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất, nhưng không được phép làm tổn hại đến kẻ kế thừa. Hãy chuẩn bị cho y một ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tinh vi hơn nữa tại ‘Tiên Cảnh Nguyên Thủy’ tiếp theo. Hãy ép y dốc toàn lực để kích hoạt hoàn toàn ‘Thiên Giới Hạt Giống’, để y tự tay mở ra cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt của chính mình!”

“Thuộc hạ tuân mệnh!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa giây, lập tức hóa thành hai luồng hắc yên biến mất vào hư không.

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tìm Kiếm Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Bên trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, Lạc Phong cảm nhận được luồng ý chí tự mãn và lạnh lẽo của Thiên Tôn Vô Cực đang lan tỏa, như một lời thách thức vô hình. Nhưng chàng không hề nao núng. Chàng siết chặt tấm bản đồ da thú cổ xưa, ánh mắt sắc lạnh và đầy thách thức.

“Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta là chìa khóa?” Giọng chàng dõng dạc, đầy quyết tâm, vang vọng khắp Vực Thẳm Nguyên Thủy, hòa cùng luồng linh khí tinh khiết vừa được tái tạo. “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến của chàng bùng sáng, trường lực lam xám kiên cố bao bọc cả ba người. Chàng nhìn Tiền bối Lam Yên, khẽ gật đầu, trong mắt ánh lên sự cảm kích.

Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ chàng. “Lạc huynh… con đường phía trước còn gian nan lắm.” Nàng thì thầm, giọng nói pha chút lo lắng.

Lạc Phong khẽ hôn lên trán Tuyết nhi, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía trước. “Ta biết. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta sẽ không bao giờ để nàng cô độc.”

Lam Yên, ánh mắt tràn đầy hy vọng, thì thầm: “Hư Không Chi Chủ chân chính… Chủ nhân sẽ kiến tạo lại tất cả.”

Tấm bản đồ da thú trong ngực Lạc Phong bùng sáng một điểm mới, rực rỡ hơn, chỉ dẫn đến một “Tiên Cảnh Nguyên Thủy” bí ẩn, sâu thẳm hơn nữa trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện, nơi chân lý và ảo ảnh giao thoa.

Ba vệt lam xám quang mang phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù của Vực Thẳm Nguyên Thủy, rời khỏi Thiên Khuyết Chi Vật vừa được tái tạo, hướng thẳng về phía mục tiêu mới. Một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đang chờ đợi Hư Không Chi Chủ và những người bạn đồng hành của chàng.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8