Hư Không Huyễn Đạo
Chương 125: Lời Nguyền Của Tiên Đạo

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:55 | Lượt xem: 7

Một luồng hắc khí mỏng manh nhưng sắc bén như lưỡi đao xẹt qua tầm mắt, cắt đứt dòng hồi tưởng đang dâng trào trong thức hải của Lam Yên.

Nàng khẽ rùng mình, lùi lại nửa bước trên phiến đá lơ lửng giữa hư không. Gió rít gào qua những khe nứt của Thiên Phù Sơn hoang tàn, mang theo mùi của đá vụn bị thiêu cháy và thứ tạp khí tanh tưởi quen thuộc. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm thần nàng bị kéo về ngàn năm trước, thời điểm Linh Tê Cổ Phái của nàng sụp đổ. Nàng nhớ như in cái ngày vòm trời xanh biếc bỗng nứt toác như một chiếc bình gốm bị đập vỡ, những con mắt khổng lồ của Thiên Nhãn từ trên cao nhìn xuống với sự lạnh lùng tàn nhẫn, và tiếng gào thét thê lương của các sư tỷ muội khi linh lực trong cơ thể họ đột ngột biến chất, hóa thành ngọn lửa xám tro tự thiêu rụi kinh mạch. Đó không đơn thuần là một cuộc tàn sát, đó là sự tước đoạt tận gốc rễ.

“Tiền bối Lam Yên, ngài vẫn ổn chứ?”

Giọng nói trầm ấm, vững chãi của Lạc Phong kéo nàng về thực tại. Lam Yên ngước mắt lên, nhìn thiếu niên đang đứng trước mặt mình. Lạc Phong lúc này không còn vẻ gầy gò, yếu ớt của kẻ bị ruồng bỏ ở biên ải năm xưa. Thân hình chàng thẳng tắp như ngọn thương cắm vào hư không, đôi Linh Phiến ngũ sắc tuy đã ẩn đi, song luồng khí tức lam xám mờ ảo vẫn không ngừng dao động quanh vai chàng, tạo thành một kết giới vô hình che chở cho cả ba người khỏi những luồng tử lôi đang chực chờ bổ xuống từ tầng mây hỗn độn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Tiên Đạo

Trong vòng tay chàng, Mộ Dung Tuyết khẽ cử động. Dung nhan nàng dù đã hồng hào trở lại nhờ luồng sinh lực ấm áp từ Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong, song ánh mắt vẫn không giấu nổi sự lo âu khi nhìn về phía trước.

Nơi đó, sừng sững giữa màn sương mù vĩnh cửu của Thiên Phù Sơn cô độc, là một tòa tháp đá đen kịt, rêu phong bám đầy trên những vết nứt loang lổ. Tháp Cổ Thư. Tòa tháp không hề phát ra bất kỳ dao động linh lực nào, nhưng sự tĩnh lặng quỷ dị bao trùm lấy nó lại giống như cái miệng khổng lồ của một quái thú viễn cổ, sẵn sàng nuốt chửng mọi kẻ dám bén mảng đến gần.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Tiên Đạo

“Ta không sao,” Lam Yên khẽ lắc đầu, cố gắng đè nén sự run rẩy trong giọng nói. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng đang gầm thét, không phải vì sợ hãi một thế lực vật lý, mà vì một áp lực vô hình, sự vặn vẹo Thiên Cơ tinh vi đến cực hạn đang bao phủ toàn bộ tòa tháp này. “Nhưng tòa tháp này… nó ẩn chứa thứ gì đó rất đáng sợ. Khí tức của nó không giống với bất kỳ ma vật nào dưới Vực Thẳm. Nó lạnh lẽo, trống rỗng, nhưng lại mang theo một ý chí muốn uốn nắn, đồng hóa vạn vật xung quanh.”

Lạc Phong nheo mắt, đôi mày khẽ nhíu lại. Chàng đặt nhẹ Mộ Dung Tuyết xuống phiến đá phủ đầy bụi xám, bàn tay to lớn, ấm áp khẽ siết lấy vai nàng, tựa một lời trấn an thầm lặng. Trên lòng bàn tay phải của chàng, vết sẹo Tiên Cốt nhói lên từng nhịp đều đặn, tỏa ra luồng lam quang dịu nhẹ nhưng sắc bén. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út cũng rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong trầm thấp, như thể đang cộng hưởng với một tiếng gọi vô hình từ sâu trong tòa tháp cổ.

“Tuyết nhi, nàng ở lại đây cùng tiền bối Lam Yên. Ta cảm nhận được luồng ý chí đang gọi ta từ bên trong,” Lạc Phong trầm giọng nói, ánh mắt chàng hướng thẳng về phía cánh cổng đá đổ nát của Tháp Cổ Thư.

“Không, Lạc huynh,” Mộ Dung Tuyết nắm chặt lấy vạt áo chàng, ánh mắt ngập tràn thâm tình và sự kiên định không chút lung lay. “Thiên địa đã vỡ, vạn vật đều nằm trong vòng xoáy tai kiếp. Huynh đi đâu, Tuyết nhi sẽ theo đó. Dù phía trước có là vực sâu muôn trượng, ta cũng muốn đứng cạnh huynh.”

Nhìn vào ánh mắt trong vắt nhưng chứa đựng quyết tâm sắt đá của nàng, Lạc Phong khẽ thở dài, trong lòng dâng lên luồng ấm áp kỳ lạ. Chàng không từ chối nữa, chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay sang Lam Yên: “Tiền bối, chúng ta cùng vào.”

Ba người bước qua cánh cổng đá hoang tàn của Tháp Cổ Thư. Ngay khi bước chân họ chạm vào sàn tháp, tiếng “ầm” trầm đục vang lên sau lưng. Cánh cổng đá tự động khép chặt, nhốt họ vào không gian tối tăm, ngột ngạt.

Khứu giác của Lạc Phong ngay lập tức bị lấp đầy bởi mùi giấy cũ mục nát, mùi đá ẩm ướt ngàn năm và thứ mùi tanh nồng rất nhẹ của tạp khí đã bị phong kín từ lâu. Xung quanh họ, vạn giá sách bằng đá đã sụp đổ, những cuộn thẻ tre và cổ thư ố vàng nằm rải rác trên mặt đất, bị bao phủ bởi một lớp bụi dày.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là ở trung tâm đại sảnh của tòa tháp, có phiến đá Hư Không khổng lồ, sẫm màu, nằm im lìm. Phiến đá không hề có góc cạnh sắc bén, bề mặt của nó nhẵn nhụi như được mài giũa bởi dòng chảy của thời gian, và trên đó khắc đầy những ký tự cổ xưa phát ra lam quang yếu ớt.

Lạc Phong tiến lại gần phiến đá. Mỗi bước chân của chàng dường như đều khiến những ký tự trên phiến đá sáng lên đôi chút. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tuôn chảy luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết dọc theo kinh mạch, tập trung vào lòng bàn tay phải.

“Phong nhi…”

Tiếng gọi mơ hồ, như hư như thực, đột ngột vang lên bên tai Lạc Phong, khiến toàn thân chàng cứng đờ. Tiếng gọi ấy không phát ra từ không gian xung quanh, mà nó vọng ra từ chính chiếc nhẫn ngọc cổ xưa và vết sẹo Tiên Cốt trên tay chàng. Đó là giọng nói của mẫu thân, dịu dàng, ấm áp, nhưng lại chứa đựng nỗi u buồn sâu thẳm mà ngàn năm cũng không thể xóa nhòa.

Không chút do dự, Lạc Phong đặt lòng bàn tay phải lên bề mặt lạnh buốt của phiến đá Hư Không.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Tiên Đạo

Oanh!

Tiếng nổ vô hình vang lên trong thức hải của Lạc Phong. Lam quang chói lòa bùng phát từ phiến đá, nuốt chửng lấy thân ảnh của chàng. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên kinh hãi hét lên, nhưng họ không thể tiến lại gần, bởi trường lực không gian lam xám cực kỳ mạnh mẽ đã bùng lên xung quanh Lạc Phong, đẩy lui mọi lực lượng bên ngoài. Lam Yên vội vàng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng, tạo ra màng sương lam nhạt bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết và bản thân, bảo vệ họ khỏi sự ăn mòn của luồng năng lượng cuồng bạo đang tràn ra từ phiến đá.

Trong khi đó, thần trí của Lạc Phong đã hoàn toàn chìm sâu vào xoáy nước không gian vô tận. Chàng thấy mình đang lơ lửng giữa khoảng không gian Hồng Hoang nguyên sơ.

Nơi đó, bầu trời chưa hề rạn nứt, nhưng nó lại mang màu sắc xám xịt, u ám đến đáng sợ. Chàng nhìn thấy bóng dáng của Mặc Lão. Nhưng đó không phải là lão già bán thảo dược dính đầy bụi trần ở Long Kiều Trấn, mà là Tiên nhân siêu thoát, khoác trên mình bộ trường bào trắng tinh khiết, mái tóc bạc bay múa trong gió hư không. Dung nhan ông trầm mặc, ánh mắt u uẩn nhìn về phía cuộn da thú khổng lồ lơ lửng trước mặt, nơi ông đang dùng tiên lực phác họa những đường nét phức tạp của “Lưu Đồ Cổ”.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Tiên Đạo

“Tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng đến đây…” Giọng nói của Mặc Lão vang lên, mang theo sự mệt mỏi và mãn nguyện của người đã hoàn thành sứ mệnh kéo dài vạn niên. “Nếu ngươi nhìn thấy những dòng ký ức này, nghĩa là ta đã không còn tồn tại trên thế gian. Nhưng hạt giống mà chúng ta gieo trồng… cuối cùng đã nảy mầm.”

Cảnh tượng trước mắt Lạc Phong đột ngột thay đổi. Chàng thấy mẫu thân mình. Bà đứng cạnh Mặc Lão, dung nhan tuyệt thế nhưng tái nhợt không huyết sắc. Trước mặt họ là vầng sáng khổng lồ đầy những ký tự cổ xưa đang rạn nứt dữ dội – đó chính là bản nguyên của Thiên Đạo thế giới này. Từ trong những vết nứt của vầng sáng ấy, vô số luồng hắc khí tanh tưởi, hung bạo trào ra. Đó không phải là tạp khí thông thường, mà là ý chí ngoại lai, tàn độc và tham lam vô hạn. Lạc Phong nhận ra khí tức đó – chính là Thiên Tôn Vô Cực.

“Phong nhi của ta…” Mẹ chàng khẽ thì thầm, bàn tay run rẩy vuốt ve vầng sáng bảo vệ xung quanh đứa trẻ sơ sinh đang khóc nấc lên – đứa trẻ đó chính là Lạc Phong của kiếp này. “Mẹ xin lỗi vì đã gieo phong ấn này lên người con. Nhưng đây là cách duy nhất để bảo vệ con, bảo vệ ‘Thiên Giới Hạt Giống’ khỏi sự dòm ngó của kẻ xâm lược.”

Mặc Lão đứng bên cạnh, giọng nói trầm thấp vang lên đầy phẫn nộ: “Thiên Tôn Vô Cực… y không chỉ phá hủy Thiên Giới để thu hoạch linh lực. Sự tàn độc của y vượt xa tưởng tượng của chúng sinh. Y đã dùng bản nguyên của Hư Không dị giới để *nguyền rủa* chính Tiên Đạo của chúng ta!”

“Nguyền rủa Tiên Đạo?” Lạc Phong thầm nghĩ, thần trí chàng chấn động dữ dội.

“Phải,” tàn niệm của Mặc Lão trong ký ức tiếp tục vang lên, như thể trả lời cho sự hoang mang của chàng. “Y đã âm thầm bóp méo quy tắc vận hành của Thiên Đạo. Con đường tu tiên chân chính dẫn đến sự siêu thoát vĩnh hằng đã bị y cắt đứt từ ngàn năm trước. Cái gọi là ‘thăng tiên’, ‘đột phá’ ở thế giới hiện tại, thực chất chỉ là cái bẫy tinh vi. Y biến vạn vật chúng sinh thành những ‘vật chứa’ linh lực. Khi tu sĩ khổ luyện, hấp thụ linh khí biến chất chứa đầy Tạp Khí Thiên Kiếp, họ nghĩ rằng mình đang mạnh lên, nhưng thực chất là đang tự biến mình thành những quả chín mọng, chờ đợi ngày y kích hoạt ‘Thế Giới Hồi Quy’ để thu hoạch toàn bộ.”

“Mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh của vạn tu sĩ từ trước đến nay… đều chỉ là để nuôi dưỡng cho dã tâm của y. Tu tiên càng cao, xiềng xích của lời nguyền càng thắt chặt vào linh hồn. Không ai có thể thoát khỏi, bởi vì chính con đường họ đang đi đã bị bóp méo ngay từ điểm khởi đầu!”

Lời nói của Mặc Lão như những tiếng sấm sét nổ vang giữa tâm thần Lạc Phong. Chàng bàng hoàng nhận ra sự thật tàn khốc này. Lời nguyền huyết mạch của gia tộc Lạc thị, sự lụi tàn của các cổ phái, và cả sự biến chất của linh khí thế giới… tất cả không phải là tai nạn tự nhiên, mà là một hệ thống chăn nuôi khổng lồ được thiết kế bởi Thiên Tôn Vô Cực.

“Nhưng con thì khác, Phong nhi,” giọng nói của mẫu thân chàng vang lên, mang theo tia hy vọng cuối cùng. “Trong cơ thể con có phong ấn bảo vệ ‘Thiên Giới Hạt Giống’ – bản nguyên Tiên Đạo chân chính chưa bị vẩn đục. Khi con thức tỉnh Tiên Cốt, làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, con không chỉ có sứ mệnh vá lại bầu trời vật lý này. Con phải dùng sức mạnh ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ của mình để đập tan lời nguyền của y, kiến tạo lại con đường tu tiên chân chính cho vạn vật chúng sinh!”

“Hãy nhớ kỹ, tiểu tử…” Thân ảnh Mặc Lão và mẫu thân dần nhạt nhòa trong ánh sáng lam xám. “Ngươi không phải là công cụ của thiên mệnh. Ngươi là người định đoạt vận mệnh!”

Oanh!

Luồng ánh sáng lam xám bùng phát đến cực hạn rồi đột ngột thu lại vào trong đan điền của Lạc Phong.

Chàng mở choàng mắt. Ánh mắt lam xám của chàng lúc này sâu thẳm như đầm nước cổ, ẩn chứa uy áp trầm ổn và sắt đá chưa từng có. Toàn bộ tòa Tháp Cổ Thư rung chuyển nhẹ, lớp bụi trần ngàn năm bám trên các giá sách và sàn đá tự động bị luồng lực lượng vô hình thổi bay, tịnh hóa hoàn toàn. Sự ẩm mốc, u ám của tòa tháp biến mất, thay vào đó là bầu không khí trong lành, thanh tịnh đến kỳ lạ.

“Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết lao đến, ôm chặt lấy cánh tay chàng, ánh mắt nàng ngấn lệ vì lo lắng. “Huynh vừa rồi… làm ta sợ phát khiếp.”

Lạc Phong nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nàng, truyền sang luồng ấm áp để xoa dịu nỗi sợ hãi của nàng. Chàng nhìn sang Lam Yên, người đang quỳ một gối trên nền đá, hai tay chắp lại trước ngực, đầu cúi sâu với sự thành kính tuyệt đối.

“Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính,” Lam Yên thều thào, giọng nói chứa đựng sự kính nể và niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có. “Bản mệnh Linh Tê của ta… vừa rồi đã cảm nhận được bản nguyên Tiên Đạo nguyên thủy bùng cháy trong cơ thể Ngài. Lời nguyền… lời nguyền rủa ngàn năm nay đè nặng lên Linh Tê Cổ Phái và chúng sinh hạ giới, cuối cùng đã có người phá giải.”

Lạc Phong đỡ Lam Yên đứng dậy, giọng nói của chàng trầm thấp nhưng vang vọng khắp đại sảnh tòa Tháp Cổ Thư, mang theo ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi:

“Tiền bối Lam Yên, đứng lên đi. Ta đã biết tất cả.” Chàng nhìn về phía vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, nơi đang phát ra lam quang dịu nhẹ, hòa quyện hoàn hảo với chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. “Thiên Tôn Vô Cực… y muốn biến cả càn khôn này thành trang trại của y, biến con đường tu tiên thành cái bẫy chết người để thu hoạch chúng sinh. Y nghĩ rằng ta sẽ là ‘chìa khóa’ hoàn hảo để y hoàn thành kế hoạch hủy diệt đó.”

Chàng khẽ nhếch môi, nụ cười sắc lạnh như băng hiện lên trên gương mặt thanh tú: “Nhưng y đã nhầm. Ta quả thực là chìa khóa. Nhưng là chiếc chìa khóa sẽ khóa chặt vận mệnh của y vào cõi hư vô vĩnh hằng! Ta không chỉ hàn gắn bầu trời vỡ nát này. Ta sẽ dùng Hư Không Huyễn Đạo của mình, dùng sức mạnh thao túng và tái tạo này, để đập tan lời nguyền của y, kiến tạo lại Tiên Đạo chân chính, trật tự công bằng cho khắp ba giới!”

Mộ Dung Tuyết nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng không còn chút sợ hãi nào nữa, chỉ có niềm tự hào và tình yêu vô bờ bến. Nàng siết chặt lấy tay chàng, khẽ nói: “Lạc huynh, dù con đường phía trước có gian nan thế nào, Tuyết nhi cũng sẽ luôn ở bên huynh, cùng huynh lật đổ trật tự giả tạo này.”

Lam Yên cũng cúi đầu, ánh mắt bừng sáng lên ngọn lửa quyết tâm: “Linh Tê Cổ Phái nguyện dâng hiến tất cả để phò tá Ngài, kiến tạo lại tiên lộ!”

***

Trong lúc đó, tại cõi không gian hắc ám vô tận xa xôi.

Thiên Tôn Vô Cực đang ngồi trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn đột ngột chấn động dữ dội. Tiếng “rắc” giòn giã vang lên, vết rạn nứt sâu hoắm xuất hiện ngay giữa tấm gương, cắt đôi hình ảnh của Lạc Phong đang đứng trong tòa Tháp Cổ Thư.

“Cái gì?!”

Thiên Tôn Vô Cực đột ngột đứng bật dậy, luồng uy áp khổng lồ từ cơ thể hắn bùng phát, khiến vạn luồng hắc khí xung quanh ngai vàng gào thét điên cuồng. Ánh mắt đen sâu thẳm của hắn co rút lại, tràn ngập sự phẫn nộ tột độ. Hắn cảm nhận được sự “lệch lạc” cực kỳ nghiêm trọng trong dòng chảy vận mệnh mà hắn đã dày công sắp đặt. Luồng ý chí kiến tạo, tịnh hóa bùng lên từ Lạc Phong vừa rồi không chỉ là sự phản kháng thông thường, mà nó đang chạm vào bản nguyên của lời nguyền Tiên Đạo mà hắn đã giăng ra ngàn năm nay.

“Kẻ kế thừa ti tiện! Ngươi dám… ngươi dám tự ý thức tỉnh bản nguyên Tiên Đạo chân chính!” Giọng hắn trầm thấp, rống lên như sấm truyền qua các tầng không gian.

Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, sự phẫn nộ trên gương mặt Thiên Tôn Vô Cực đột ngột biến mất. Hắn từ từ ngồi lại xuống ngai vàng, nụ cười lạnh lẽo, xảo quyệt và đầy tự mãn lại hiện lên trên môi. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào vết rạn nứt trên tấm gương Hư Không, lóe lên sự hưng phấn điên cuồng.

“Ha… ha ha… Thú vị! Quá thú vị!” Hắn khẽ cười trầm đục. “Ngươi nghĩ rằng ngươi đang đi ngược lại ý chí của ta? Ngươi nghĩ rằng ngươi đang tự mình định đoạt vận mệnh? Không, Lạc Phong… ngươi càng mạnh mẽ, ngươi càng tịnh hóa được nhiều tạp khí, thì ‘Thiên Giới Hạt Giống’ trong cơ thể ngươi càng trở nên thuần khiết. Khi ngươi tái tạo lại bản nguyên Tiên Đạo, đó cũng là lúc ngươi hoàn thành việc mài giũa chiếc chìa khóa hoàn mỹ nhất cho ta. Ta chỉ việc ngồi đây, chờ đợi ngày ngươi tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh để ta hoàn thành ‘Thế Giới Hồi Quy’ một cách dễ dàng hơn.”

Hắn vẫy nhẹ tay, gọi hai bóng đen đang quỳ rạp dưới thềm đá, run rẩy không ngừng vì sợ hãi.

“Hắc La, Thám Ảnh!”

“Khởi… khởi bẩm Thiên Tôn đại nhân, thuộc hạ có mặt!” Hắc La vội vàng dập đầu, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

“Triệu tập thêm các Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất,” Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không chút nhiệt độ. “Kẻ kế thừa đã đi đến tòa Tháp Cổ Thư và nhận ra chân tướng. Tiếp theo, y chắc chắn sẽ tìm đến ‘Điểm Hút Linh Nguyên Thủy’ ở Vực Thẳm Nguyên Thủy để thử nghiệm sức mạnh tái tạo của mình. Hãy chuẩn bị cho y một Thử thách Tiên Cảnh thật tinh vi tại đó. Nhớ kỹ, không được phép làm tổn hại đến y, nhưng phải ép y dốc toàn lực để kích hoạt hoàn toàn ‘Thiên Giới Hạt Giống’. Bổn tôn muốn thấy y tự tay mở ra cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt của chính mình.”

“Thuộc hạ tuân mệnh!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa giây, lập tức hóa thành hai luồng hắc yên biến mất vào hư không.

***

Bên trong tòa Tháp Cổ Thư, tấm bản đồ da thú cổ xưa cất giấu trong ngực Lạc Phong đột ngột bay ra, lơ lửng giữa không trung.

Trên bề mặt tấm bản đồ, những đường nét mờ nhạt bỗng chốc được lấp đầy bởi luồng ánh sáng lam xám rực rỡ. Điểm sáng mới, lớn hơn và chói lòa hơn tất cả các điểm trước đó, bùng lên ở khu vực sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Điểm Hút Linh Nguyên Thủy.

Lạc Phong nhìn điểm sáng ấy, ánh mắt chàng sắc lạnh như hai lưỡi kiếm bén. Chàng biết, Thiên Tôn Vô Cực đang chờ đợi chàng ở đó, đang giăng sẵn cái bẫy tinh vi hơn để thu hoạch sức mạnh của chàng. Nhưng chàng cũng biết, đây là cơ hội duy nhất để chàng đảo ngược thế cờ, dùng chính sức mạnh “tái tạo” đã thức tỉnh để đập tan xiềng xích của lời nguyền Tiên Đạo.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến tuy không xuất hiện hữu hình nhưng trường lực không gian lam xám khổng lồ đã bao bọc lấy cả ba người. Chàng nhìn Lam Yên, khẽ gật đầu:

“Chúng ta đi. Đã đến lúc kết thúc trò chơi của y.”

Ba vệt lam xám quang mang bùng lên rực rỡ, xé rách khoảng không tối tăm của tòa Tháp Cổ Thư, phóng vút lên bầu trời Thiên Phù Sơn hoang tàn, hướng thẳng về phía vực sâu thăm thẳm, nơi trận chiến định đoạt vận mệnh của cả càn khôn đang chờ đợi họ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8