Hư Không Huyễn ĐạoChương 129: Linh Hồn Ma Long
Mộ Dung Tuyết nép sát vào lồng ngực kiên cố của Lạc Phong, thân thể nàng khẽ run rẩy không ngừng. Xung quanh họ, những luồng Ma Khí cuộn trào như những con sóng vô hình, nhuốm màu tím than đặc sệt, len lỏi qua trường lực lam xám nhạt mà Lạc Phong tạo ra, mang theo sự lạnh lẽo thấu cốt. Áp lực vô hình đè nặng tâm thần nàng, như có vô số tiếng thì thầm đang cố gắng kéo nàng xuống vực sâu thăm thẳm. Linh lực trong kinh mạch nàng nhanh chóng cạn kiệt, ý chí chao đảo. Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt, run rẩy: “Lạc lang… nơi đây… nguy hiểm quá. Linh lực của thiếp… đang bị hút cạn.”

Bên cạnh, Lam Yên cũng chẳng khá khẩm. Sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, khóe môi ứa ra huyết châu đỏ thẫm. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng thét gào thảm thiết, đau đớn xé nát linh hồn, hiện lên vô số gương mặt vặn vẹo, thống khổ chớp hiện trong làn Ma Khí đặc sệt. Đó là những tàn niệm linh hồn bị giam cầm, đang rên rỉ, cầu cứu. Nàng cố sức thốt, thanh âm khản đặc vì kiệt lực và hoảng sợ: “Ngài… đây không chỉ có Ma Khí… mà là tàn niệm của chúng linh hồn bị Vô Cực Thiên Tôn vặn vẹo! Một ý chí cổ xưa, tàn độc đang chờ chực… nó muốn thôn phệ tất thảy!”
Con rồng ngọc lam xám nhỏ, vốn vẫn lượn quanh Lạc Phong với tiếng kêu trong trẻo sau khi được tái tạo ở Thiên Phù Sơn trước, giờ đây bỗng trở nên cực kỳ bất an. Nó khẽ rít, thân hình ngọc nhỏ run rẩy không ngừng, lam mâu trong trẻo lộ vẻ sợ hãi cùng bất lực. Nó cảm nhận được sự hiện diện của một tồn tại “thủy tổ” nhưng đã hoàn toàn biến chất thành tà ác, một thứ gì đó vượt xa khả năng ứng phó của nó. Con rồng ngọc thu nhỏ hết mức, nép chặt vào vai Lạc Phong, run rẩy đến mức gần như bất động.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt chàng kiên nghị, không chút xao động. Chàng cảm nhận được ý chí “chiếm hữu” lạnh lẽo, quen thuộc của Vô Cực Thiên Tôn đang bao trùm, nhưng lần này còn có thêm một luồng “đói khát” kinh hoàng, không ngừng “gặm nuốt” Hư Không Chi Lực của chàng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải đau nhói dữ dội, tựa vạn kim châm chích. Cổ ngọc giới trên ngón áp út phát ra lam quang mờ nhạt, chớp nháy liên hồi, như một hồi chuông cảnh báo khẩn cấp về một mối nguy hiểm lừa dối, biến chất đang cận kề.
Đúng lúc đó, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ sâu thẳm U Cốc Nguyên Thủy trào lên, cuộn trào ngưng tụ thành một hư ảnh khổng lồ, hình dáng tựa viễn cổ ma long, nhưng dữ tợn và vặn vẹo đến mức khó tả. Nó không có da thịt, chỉ là một khối Ma Khí đen đặc với đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa thăm thẳm, chặn đứng lối đi của ba người.

Linh Hồn Ma Long gầm lên một tiếng kinh thiên, tiếng gầm vang vọng khắp U Cốc, khiến không gian quanh thân vặn vẹo dữ dội như một tấm lụa bị xé toạc. Nó phóng thẳng tới Lạc Phong, không chỉ bằng ma trảo sắc nhọn ngưng tụ từ Ma Khí mà còn phát ra một trường lực thôn phệ kinh hoàng. Trường lực này không chỉ nuốt chửng linh khí mà còn “gặm nuốt” ý chí, kéo linh hồn địch nhân vào vực thẳm diệt vong.
Mộ Dung Tuyết ôm chặt Lạc Phong, thân thể run rẩy không ngừng. Linh lực trong kinh mạch nàng nhanh chóng cạn kiệt, ý chí chao đảo. Nàng thấy vô số gương mặt vặn vẹo, tiếng kêu cứu thê lương của chúng linh hồn bị giam cầm vang vọng trong thức hải, tựa vạn kim châm chích. Nàng thều thào yếu ớt, đôi mắt ngấn lệ: “Lạc lang… thiếp… thiếp không chịu nổi… chúng… chúng đang muốn kéo thiếp đi…” Sắc mặt nàng tái nhợt, gần như mất đi tri giác, hoàn toàn nương tựa vào Lạc Phong.
Lam Yên ứa máu khóe môi, quỵ một gối giữa hư không, đôi mắt xám tro lộ vẻ kinh hãi tột độ. Bản mệnh Linh Tê của nàng bị “gặm nuốt” dữ dội, nàng nhìn thấy rõ ràng những hình ảnh thống khổ của chúng tu sĩ bị Ma Long thôn phệ, linh hồn bị nghiền nát, ý chí bị vặn vẹo. “Ngài… đây là Huyết Hồn Ma Long! Nó được Vô Cực Thiên Tôn tạo ra từ tàn niệm linh hồn và Ma Khí nguyên thủy! Nó thôn phệ cả ý chí và linh hồn! Không thể đối đầu trực diện!” Thanh âm nàng khản đặc, yếu ớt, gần như không thể nghe rõ giữa tiếng gầm rống của Ma Long.
Trường lực lam xám của Lạc Phong liên tục bị Linh Hồn Ma Long “gặm nuốt”, rạn nứt nghiêm trọng. Từng vết nứt nhỏ lan rộng tựa tơ nhện, lam quang chớp nháy bất định, Hư Không Chi Lực tiêu hao cấp tốc. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nứt ra sâu hơn, huyết châu rỉ ra thấm đẫm vào cổ ngọc giới, khiến lam quang của giới cũng trở nên yếu ớt. Lạc Phong ho ra một ngụm hắc huyết, cảm thấy toàn thân rã rời, ý chí bắt đầu chao đảo trước sự thôn phệ tàn độc của Ma Long.
Con rồng ngọc nhỏ trên vai Lạc Phong thét lên tuyệt vọng, lam quang nó phát ra bị áp lực từ Linh Hồn Ma Long đè ép, khiến nó thu nhỏ hết mức, nép chặt vào vai Lạc Phong, gần như bất động, không còn chút sinh lực nào.
Lạc Phong nhận ra đây không phải là một tồn tại có thể đơn thuần “tái tạo” hay “hủy diệt” bằng sức mạnh vật lý. Nó là một thể hợp nhất của sự hủy diệt và chúng linh hồn bị thao túng, một kiệt tác tàn độc của Vô Cực Thiên Tôn. Hắn cần phải “giải thoát” nó, không phải diệt trừ. Hắn nhớ lại lời của Mặc Lão về “kiến tạo từ hủy diệt”, về bản chất của Hư Không Huyễn Đạo là chuyển hóa và tái sinh.
Lạc Phong đứng thẳng, thân hình chàng tuy lảo đảo nhưng vẫn kiên cường như một ngọn núi sừng sững giữa biển Ma Khí. Lam mâu sâu thẳm kiên nghị nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Hắn không lùi bước, bắt đầu vận chuyển Hư Không Chi Lực theo một phương thức khác, tập trung vào phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo.
Hắn nhắm mắt lại, phớt lờ cơn đau thể phách và tinh thần đang hành hạ. Hắn chìm sâu vào nội tại, để Tiên Cốt tinh hạch và Thiên Giới Hạt Giống (trong cổ ngọc giới) “giao cảm” với bản chất của Linh Hồn Ma Long.
Trong huyễn cảnh thần thức, Lạc Phong “nhìn thấy” ký ức của Linh Hồn Ma Long. Nó vốn là một viễn cổ Ma Long, hùng vĩ, từng bảo hộ một phần của Hư Không Chi Tâm, là một trong những sinh linh nguyên thủy nhất của U Cốc Nguyên Thủy. Nhưng sau Đại Hồng Kiếp, nó đã bị Vô Cực Thiên Tôn “kí sinh” và “vặn vẹo” bằng “Hạt Giống Hắc Ám” cùng vô số tàn niệm linh hồn của chúng Tiên nhân bị y đánh bại. Ý chí “đói khát” mà Lạc Phong cảm nhận không phải của Ma Long, mà là của Vô Cực Thiên Tôn đang thao túng, đang biến nó thành một cỗ máy hút cạn linh hồn và ý chí để nuôi dưỡng đại kế của y. Lạc Phong cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Ma Long, sự giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và tà ý đang điều khiển nó.
Lạc Phong giác ngộ: Bản chất của Hư Không Huyễn Đạo không chỉ là “tái tạo” từ hư vô hay “gặm nuốt” để hủy diệt, mà còn là “thanh tẩy” và “chuyển hóa” từ sự biến chất. Để đối phó với sự thôn phệ ý chí tàn độc này, hắn phải dùng phẩm chất “thao túng” để đảo ngược bản chất của nó, biến sự “nuốt chửng” thành “thanh lọc” và “phóng thích”, và dùng “tái tạo” để phục hồi chúng linh hồn bị giam cầm, trả lại cho chúng sự tự do và bản nguyên.
Lạc Phong mở mắt, lam mâu sâu thẳm ánh lên sự minh triết và lòng trắc ẩn chưa từng có. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Linh Hồn Ma Long, thanh âm trầm ổn, vang vọng như tiếng chuông cổ xưa giữa U Cốc: “Ngươi không phải kẻ thù… ngươi là tù nhân của một ý chí tàn độc. Ta sẽ giải thoát ngươi.”
Lạc Phong bùng nổ Hư Không Chi Lực thuần khiết, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bỗng rực sáng chói lòa, không tấn công mà tạo thành một vòng xoáy lam xám khổng lồ, uyển chuyển bao bọc lấy Linh Hồn Ma Long. Vòng xoáy không gian này không mang theo sát khí hủy diệt, mà là một luồng năng lượng kiến tạo và thanh tẩy vô cùng mạnh mẽ.

Trong vòng xoáy, phẩm chất “thao túng” của Lạc Phong bắt đầu “xoay chuyển” dòng chảy thôn phệ của Ma Long, biến nó từ việc hút vào thành việc “thanh lọc” và “phóng thích”. Từng luồng Ma Khí đen đặc bị kéo ngược ra, qua sự tôi luyện của Lạc Phong, chuyển hóa thành những hạt năng lượng xám tro tinh khiết. Đồng thời, phẩm chất “tái tạo” bắt đầu “gột rửa” từng tàn niệm linh hồn, tách chúng khỏi Ma Khí ô uế, chuyển hóa chúng thành lam quang tinh khiết.
Linh Hồn Ma Long gầm lên đau đớn dữ dội, giãy giụa kịch liệt trong vòng xoáy lam xám, tựa một con thú bị trói buộc đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích vô hình. Nhưng dần dần, tiếng gầm biến thành tiếng rên rỉ thống khổ, và hắc ám thân thể của nó bắt đầu tan chảy, không phải hủy diệt mà là “thanh tẩy”. Vô số lam quang từ chúng linh hồn được giải thoát bay lên, hòa vào Hư Không, mang theo tiếng cảm ơn thầm lặng, tựa những vì sao vụt sáng giữa màn đêm.

Con rồng ngọc nhỏ trên vai Lạc Phong thét lên vui mừng, lam quang nó phát ra ngày càng mạnh mẽ, tựa được tiếp thêm sinh lực từ sự thanh tẩy. Nó thoát khỏi áp lực, bay lượn quanh Lạc Phong, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và vui sướng.
Cuối cùng, Linh Hồn Ma Long hoàn toàn tan biến, không còn là tồn tại Ma Khí tàn độc. Nơi nó đứng, chỉ còn lại một “Hạt Giống Linh Hồn Hư Không” tinh khiết, phát ra lam quang dịu nhẹ, lấp lánh tựa một viên ngọc quý. Thiên Phù Sơn quanh thân được thanh tẩy, Ma Khí tan biến hoàn toàn, thay vào đó là linh khí dồi dào, bầu trời phía trên trở nên trong xanh hơn, tựa một bức tranh mới được vẽ lại.
Lạc Phong kiệt lực, lảo đảo nhưng vẫn đứng vững, ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải đã ngừng rỉ máu, nhưng vẫn hằn sâu, tỏa ra lam quang dịu nhẹ, tựa một dấu ấn vĩnh viễn của “Hư Không Chi Chủ” chân chính. Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch chàng, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn.
Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào lồng ngực Lạc Phong, lệ rơi dài nhưng ánh mắt tràn đầy tình yêu và tự hào: “Lạc lang… chàng đã làm được… chàng thật vĩ đại. Cảm ơn chàng… đã bảo hộ thiếp.”
Lam Yên quỳ một gối, gương mặt tái nhợt giờ đã hồng hào trở lại, ánh mắt kính nể tột độ, thanh âm run rẩy: “Ngài… Ngài đã thực sự vượt qua mọi cực hạn. Ngài là Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất thảy!”
Con rồng ngọc nhỏ kêu lên vui vẻ, nhẹ nhàng đậu lên Hạt Giống Linh Hồn Hư Không, hai tồn tại hòa quyện vào nhau, tạo ra một luồng sinh lực mới, tỏa ra lam quang dịu nhẹ, một biểu tượng của sự tái sinh.
Cùng lúc đó, trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn ngự trên hắc quang bảo tọa. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn rung chuyển dữ dội, xuất hiện vết rạn nứt sâu hơn, lan rộng tựa tơ nhện, báo hiệu sự bất mãn tột độ. Vô Cực Thiên Tôn gầm lên phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng khắp Hư Không: “Tên kế thừa ti tiện! Dám tái tạo kiệt tác của bổn tôn! Dám giải thoát linh hồn mà bổn tôn đã định đoạt!”
Nhưng rồi, hắn nhanh chóng trấn tĩnh, nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm: “Thú vị… ngươi càng mạnh mẽ, càng lĩnh ngộ sâu sắc, ngươi càng trở thành chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn. Vật tế… ngươi sẽ tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!” Hắn vẫy nhẹ tay, ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh đang run rẩy không ngừng, sắc mặt tái nhợt, cúi đầu sâu hơn: “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này! Chuẩn bị những thử thách tinh vi hơn! Nhưng tuyệt đối không được làm tổn hại hắn! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
“Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa khắc.
Ám Liệt, ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp gần đó, cảm nhận luồng năng lượng “tái tạo” hùng tráng từ Lạc Phong và ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo từ Vô Cực Thiên Tôn. Hắn khẽ nhếch môi, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thán phục và tia hy vọng mãnh liệt: “Nghịch thiên giả… kiến tạo giả… con đường của ngươi sẽ gian nan hơn gấp bội… nhưng ngươi là hy vọng duy nhất để phá vỡ xiềng xích đó.”
Lạc Phong nhìn về phía “Trái Tim Hư Không” trên tấm bản đồ da thú cổ xưa, ánh mắt sắc bén và kiên định chưa từng có. Hắn tuyên bố, thanh âm vang vọng khắp U Cốc, mang theo ý chí bất diệt của một Hư Không Chi Chủ chân chính: “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà Vô Cực Thiên Tôn khao khát để khóa chặt vận mệnh của hắn! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến ngũ sắc của chàng bùng sáng rực rỡ, trường lực lam xám kiên cố bao bọc cả ba người. Ba vệt lam xám quang mang phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù Ma Khí còn sót lại, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không”. Hạt Giống Linh Hồn Hư Không, cùng con rồng ngọc lam xám nhỏ, bay lượn quanh chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho một Tiên Đạo đã bị lãng quên, đang chờ Hư Không Chi Chủ kiến tạo lại.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: