Hư Không Huyễn Đạo
Chương 130: Thức Tỉnh Huyết Mạch (Twist)

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:57:05 | Lượt xem: 4

Trong Vực Thẳm Nguyên Thủy sâu thẳm, những luồng tử lôi xanh biếc, hắc hỏa Hư Không đỏ rực vẫn không thôi cuộn xoáy, gào thét như vạn ác quỷ đói khát. Trường lực lam xám của Lạc Phong, kiên cố bao bọc Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên, bị đẩy đến cực hạn. Mỗi đợt va đập của rồng lửa, rắn điện ngưng tụ từ năng lượng hỗn loạn, đều tạo nên những vết rạn nứt sâu hoắm, ánh sáng chớp tắt bất định tựa ngọn đèn dầu trước gió. Thân thể Lạc Phong, dù đã được Tiên Cốt tôi luyện, vẫn cảm thấy rát bỏng, tựa bị vạn lưỡi dao vô hình cào cấu. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nhói lên, huyết tươi rỉ ra, thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, một cảm giác nóng rực cùng lạnh buốt đồng thời dâng lên.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lồng ngực Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy không thôi. Linh lực trong kinh mạch nàng đã cạn kiệt, ý chí chao đảo trước áp lực hủy diệt bao trùm. Nàng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn ánh lên niềm tin tuyệt đối, tựa muốn nói: “Chàng ở đâu, thiếp ở đó.”

Lam Yên, dù dung nhan tái nhợt vì kiệt sức, vẫn cố gắng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng vào viên ngọc bội Linh Tê trên tay Lạc Phong. Bản mệnh Linh Tê của nàng rên rỉ thê lương trong thức hải, nàng khàn đặc giọng cảnh báo: “Ngài… cẩn trọng! Những thực thể này… chúng là Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm đang phòng vệ! Chúng không mang ý chí tà ác… mà là sự phản kháng nguyên thủy!”

Lời nói của Lam Yên tựa một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Phong. Chàng đột ngột nhận ra bản chất của ý chí nguyên thủy đang tấn công mình. Đó không phải là sự tà ác hay thao túng như Vô Cực Thiên Tôn, mà là một bản năng phòng vệ thuần túy, tựa một sinh linh bị đe dọa đang cố gắng bảo vệ bản thân.

“Phòng vệ…” Lạc Phong thì thầm, đôi mắt lam xám sâu thẳm. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng cùng “Thiên Giới Hạt Giống” ẩn sâu trong chiếc nhẫn ngọc cộng hưởng kịch liệt. Một luồng thông tin cổ xưa, hỗn độn nhưng chân thật, bắt đầu tuôn chảy vào thức hải chàng. Chàng nhận ra, “Trái Tim Hư Không” không chỉ là mục tiêu của Vô Cực Thiên Tôn, mà còn là một tồn tại cổ xưa, mang ký ức của toàn bộ vũ trụ, đang cố gắng chống lại sự hủy diệt.

Nhưng lúc này, trường lực của Lạc Phong đã bị phá vỡ hoàn toàn. Rồng lửa cùng rắn điện gào thét, cào cấu vào da thịt chàng, xé rách y phục, để lộ những vết thương sâu hoắm. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong nứt ra sâu hơn nữa, huyết tươi tựa suối nhỏ, thấm đẫm chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. Một luồng hắc khí lạnh buốt, mang theo ý chí “đói khát” nguyên thủy, bắt đầu xâm thực vào kinh mạch chàng, cố gắng đồng hóa Tiên Cốt tinh hạch.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thức Tỉnh Huyết Mạch (Twist)

“Không… không thể để chúng bị hủy diệt!” Lạc Phong gầm lên trong thâm tâm. Ta không còn cố gắng chống đỡ, mà nhắm chặt mắt lại, buông bỏ mọi phòng ngự. Chàng vận dụng toàn bộ thần trí, dùng Hư Không Huyễn Đạo của mình để “giao cảm” cùng “thấu hiểu” ý chí nguyên thủy của Linh Hồn Bản Nguyên.

Lam Yên thấy Lạc Phong từ bỏ phòng ngự, kinh hãi tột độ. Nàng biết Lạc Phong đang liều mạng. Dốc chút Linh Tê Lực cuối cùng, nàng hóa thành một sợi khói lam nhạt, bao phủ lấy viên ngọc bội Linh Tê trên tay Lạc Phong, tạo nên một sợi dây liên kết mong manh, giúp Lạc Phong kết nối sâu hơn với ý chí nguyên thủy đang gào thét trong vực sâu.

Thần trí Lạc Phong được kéo vào một huyễn cảnh thần thức chân thực đến đáng sợ. Chàng thấy Linh Hồn Bản Nguyên, một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng tràn ngập sự sống, đang cuộn mình trong nỗi đau cùng ký ức về Đại Hồng Kiếp. Chàng chứng kiến sự xuất hiện của Vô Cực Thiên Tôn, kẻ xâm lược từ Hư Không dị giới, đã hút cạn linh khí, biến Tiên Giới thành Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế, xé toạc thanh thiên thành vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi. Chàng thấy vô số Tiên nhân cùng chủng tộc cổ xưa bị đánh bại, linh hồn bị giam cầm trong Linh Hồn Cổ Thụ, bị trói buộc bởi Huyết Hồn Khế Ước cùng Lời Nguyền Hút Linh.

Nhưng giữa sự hủy diệt đó, Lạc Phong cũng thấy những tia sáng le lói của sự phản kháng. Chàng thấy hình ảnh mẫu thân chàng cùng Mặc Lão, hai Tiên nhân vĩ đại, đã hy sinh bản nguyên tiên lực, dung hợp bí pháp để tạo nên một phong ấn khổng lồ. Phong ấn đó không chỉ khóa chặt Vô Cực Thiên Tôn, mà còn khóa chặt luồng hắc khí, “mầm mống hủy diệt” mà Vô Cực Thiên Tôn đã gieo vào thân thể đứa trẻ sơ sinh – chính là Lạc Phong – biến nó thành một hạt giống tiềm năng, chờ đợi ngày Lạc Phong thức tỉnh Tiên Cốt để “tái tạo” lại tất cả.

Lạc Phong thấu hiểu tất cả. Cuộc đời phế vật bị khinh miệt của chàng, những lời nguyền gia tộc, những phong ấn cấm đoán… tất cả đều là một lớp bọc bảo vệ vĩ đại, một sự hy sinh thầm lặng mà mẫu thân chàng cùng Mặc Lão đã dựng lên để bảo vệ “Thiên Giới Hạt Giống” cùng tiềm năng “kiến tạo” trong chàng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thức Tỉnh Huyết Mạch (Twist)

Nhưng khi Lạc Phong chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của Vô Cực Thiên Tôn, một luồng hắc khí lạnh buốt, mang theo ý chí “đói khát” nguyên thủy, bắt đầu xâm thực vào kinh mạch chàng. Đó là “mầm mống hủy diệt” mà Vô Cực Thiên Tôn đã gieo vào, nay bị kích thích bởi sự “giao cảm” của Lạc Phong với Linh Hồn Bản Nguyên. Nó cố gắng đồng hóa Tiên Cốt tinh hạch, biến Lạc Phong thành một công cụ hủy diệt hoàn hảo cho hắn.

Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong nứt ra sâu hơn nữa, huyết tươi tựa suối nhỏ, thấm đẫm chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. Một cơn đau xé toạc thần trí, cùng với sự cám dỗ ghê gớm của một sức mạnh hủy diệt cuồng bạo. Lạc Phong cảm thấy ý chí lung lay, Hư Không Chi Lực cạn kiệt nhanh chóng. Chàng gần như mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.

Trong khoảnh khắc nguy cấp nhất, khi Ma Long Nguyên Thủy trong huyễn cảnh chuẩn bị thôn phệ hoàn toàn Linh Hồn Bản Nguyên cùng Lạc Phong, “mầm mống hủy diệt” đã được mẫu thân cùng Mặc Lão phong ấn trong Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong bỗng nhiên bùng nổ, không phải là sự hủy diệt như dự kiến, mà là một sự “tái tạo” cực đoan.

Năng lượng hắc ám nguyên thủy nhưng tinh thuần, mang phẩm chất “ăn mòn” cùng “nuốt chửng” nhưng lại có thể “thao túng” được, cuộn trào từ Tiên Cốt tinh hạch. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong biến thành một ấn ký lam xám đen huyền ảo, phát ra ánh sáng uy nghiêm mà lạnh lẽo, tựa một con mắt thứ ba của Hư Không.

Lạc Phong cảm nhận một sức mạnh thể chất kinh người, một khả năng điều khiển hắc ám (Ma Khí) hoàn toàn mới mẻ, nhưng đi kèm là một sự lạnh lẽo cùng khao khát hủy diệt, muốn nuốt chửng tất cả. Chàng phải vật lộn để giữ vững lý trí, dùng ý chí sắt đá của Hư Không Chi Chủ cùng phẩm chất “Thao Túng” của mình để không chỉ chiến đấu với ý chí của Ma Long Nguyên Thủy, mà còn “thao túng” cùng “chuyển hóa” chính sức mạnh hắc ám vừa thức tỉnh này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thức Tỉnh Huyết Mạch (Twist)

“Ta… không phải là công cụ hủy diệt! Ta là Hư Không Chi Chủ… là kẻ kiến tạo!” Lạc Phong gầm lên một tiếng trầm thấp, không còn là tiếng gầm phẫn nộ mà là tiếng gầm của “kiến tạo”, tiếng gầm vang vọng khắp huyễn cảnh thần thức. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bỗng nhiên biến đổi, pha lẫn sắc đen huyền ảo, trở thành “Linh Phiến Hư Không Hắc Ám” – biểu tượng của sự dung hợp hoàn mỹ giữa kiến tạo cùng hủy diệt. Chàng không bị mất kiểm soát, mà là hoàn toàn “làm chủ” sức mạnh mới, ánh mắt lam xám giờ đây sâu thẳm tựa vũ trụ, lóe lên tia sáng đen huyền bí, tựa hai hố đen thu nhỏ nhưng lại tràn đầy sinh cơ.

Với Linh Phiến Hư Không Hắc Ám cùng sức mạnh mới, Lạc Phong phản công. Chàng không tiêu diệt Ma Long Nguyên Thủy, mà dùng phẩm chất “thao túng”, “ăn mòn” cùng “hắc ám” để “gặm nhấm” cùng “chuyển hóa” từng phần của nó. Từng xúc tu hắc khí của Ma Long Nguyên Thủy, từng con mắt đỏ rực, từng luồng ý chí thôn phệ… tất cả đều bị Lạc Phong “thao túng”, “ăn mòn” cùng “biến đổi”, không còn là năng lượng hủy diệt mà trở thành một luồng “Hư Không Hắc Ám Chi Lực” tinh thuần, phục vụ cho sự kiến tạo.

Ma Long Nguyên Thủy rên rỉ đau đớn, hư ảnh của nó dần tan biến, để lại một “Hạt Giống Bản Nguyên Hư Không Hắc Ám” (một Thiên Khuyết Chi Vật mới, hình dạng một viên ngọc đen tuyền lấp lánh lam quang). Toàn bộ huyễn cảnh thần thức tan vỡ, Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm bùng nổ lam quang rực rỡ, truyền tải toàn bộ thông tin về âm mưu của Vô Cực Thiên Tôn cùng cách hắn muốn “tái tạo” vũ trụ theo ý chí ích kỷ của hắn.

Lạc Phong kiệt sức sau trận chiến nội tâm cùng ngoại giới, nhưng Hư Không Chi Lực của chàng giờ đây thuần khiết, mạnh mẽ cùng ổn định hơn bao giờ hết, phẩm chất “thao túng”, “tái tạo” cùng “hắc ám” đã đạt đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện không tì vết. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải chàng đã ngừng rỉ huyết, giờ đây là một ấn ký lam xám đen huyền ảo, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.

Mộ Dung Tuyết, vẫn nép chặt trong vòng tay Lạc Phong, ban đầu kinh hãi trước sự biến đổi của Lạc Phong. Nàng cảm nhận được luồng sức mạnh hắc ám nhưng lại thấy Lạc Phong vẫn giữ vững lý trí cùng “kiến tạo” từ hủy diệt, nàng càng thêm tin tưởng cùng yêu thương. Nàng thì thầm, giọng run run: “Lạc huynh… chàng… chàng thật vĩ đại! Đa tạ chàng… đã bảo hộ thiếp.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thức Tỉnh Huyết Mạch (Twist)

Lam Yên, ánh mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể cùng một tia lo lắng sâu thẳm. Nàng nhận ra Lạc Phong không chỉ là Hư Không Chi Chủ mà còn là “nghịch số” duy nhất có thể dung hợp cả sáng tạo cùng hủy diệt. Nàng nói với giọng đầy cảm thán: “Ngài… Ngài đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, là hy vọng duy nhất để kiến tạo lại tất thảy!” Nàng quỳ một gối xuống, tuyên bố Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Lạc Phong đến cùng trời cuối đất, chứng kiến chàng kiến tạo lại tất thảy.

Con rồng ngọc lam xám nhỏ, nay đã hòa quyện với Hạt Giống Linh Hồn Hư Không, vui vẻ bay lượn quanh Lạc Phong, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một lời hứa của sự khởi đầu mới. Nó sau đó hòa quyện thêm với Hạt Giống Bản Nguyên Hư Không Hắc Ám, tạo thành một thực thể rồng ngọc lam xám đen huyền ảo, nhỏ nhắn nhưng uy nghiêm, bay lượn quanh Lạc Phong, tượng trưng cho sự kiến tạo từ hủy diệt.

Cùng lúc đó, trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn ngự trên hắc quang bảo tọa. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn rung chuyển dữ dội, xuất hiện vết rạn nứt sâu hơn, lan rộng tựa tơ nhện. Ban đầu hắn phẫn nộ tột cùng khi Lạc Phong dám “tái tạo” cùng “giải thoát” một “công cụ” khác của hắn. Nhưng sau đó, hắn trấn tĩnh lại, nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm: “Thú vị… ngươi càng mạnh mẽ, càng lĩnh ngộ sâu sắc, ngươi càng trở thành chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn. Vật tế… ngươi sẽ tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!” Hắn vẫy nhẹ tay, ra lệnh cho Hắc La cùng Thám Ảnh đang run rẩy không thôi, sắc mặt tái nhợt, cúi đầu sâu hơn: “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này! Chuẩn bị những thử thách tinh vi hơn! Nhưng tuyệt đối không được làm tổn hại hắn! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”

“Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La cùng Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa khắc.

Ám Liệt, ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp gần đó, cảm nhận luồng năng lượng “hắc ám” nhưng “kiến tạo” từ Lạc Phong, cùng với ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo từ Vô Cực Thiên Tôn. Hắn khẽ nhếch môi, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thán phục cùng tia hy vọng mãnh liệt: “Nghịch số… ngươi đã thức tỉnh một sức mạnh có thể lật đổ hắn. Con đường phía trước của ngươi sẽ gian nan hơn gấp bội… nhưng ngươi là hy vọng duy nhất để phá vỡ xiềng xích đó.”

Lạc Phong nhìn về phía “Trái Tim Hư Không” trên tấm bản đồ da thú cổ xưa, ánh mắt sắc bén cùng kiên định chưa từng có, mang theo ý chí bất diệt của một Hư Không Chi Chủ chân chính. Chàng tuyên bố, thanh âm vang vọng khắp Vực Thẳm Nguyên Thủy, mang theo sức mạnh cùng ý chí: “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà Vô Cực Thiên Tôn khao khát để khóa chặt vận mệnh của hắn! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời cùng kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám của chàng bùng sáng rực rỡ, trường lực lam xám kiên cố bao bọc cả ba người. Ba vệt lam xám quang mang phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù Ma Khí còn sót lại, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không”. Hạt Giống Bản Nguyên Hư Không Hắc Ám cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo, bay lượn quanh chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho một Tiên Đạo đã bị lãng quên, đang chờ Hư Không Chi Chủ kiến tạo lại.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8