Hư Không Huyễn ĐạoChương 131: Phản Phệ Của Huyết Mạch
Mộ Dung Tuyết nép mình trong vòng tay Lạc Phong, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ, kiên cố nơi lồng ngực chàng. Gió Hư Không rít lên bên tai, mang theo hơi thở của tử lôi và hắc hỏa, nhưng nàng vẫn thấy an bình lạ thường khi có chàng bên cạnh. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám của Lạc Phong bừng sáng rực rỡ, bao bọc họ trong một trường lực lam xám kiên cố, xé toạc màn sương mù Ma Khí còn sót lại của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo nhỏ nhắn, uy nghiêm, bay lượn quanh Lạc Phong, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một lời hứa của sự kiến tạo mới. Mọi thứ đang tiến về phía trước, hướng đến “Trái Tim Hư Không” bí ẩn, và niềm tin trong lòng Mộ Dung Tuyết chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Thế rồi, một chấn động đột ngột xé toạc sự bình yên đó.
Thân thể Lạc Phong chợt co giật dữ dội, một luồng năng lượng Hư Không Hắc Ám khổng lồ, nguyên thủy và hỗn loạn, bùng nổ từ sâu trong Tiên Cốt tinh hạch của chàng. Nó không mang theo ý chí tà ác, nhưng lại là bản năng nguyên thủy, vô tận, muốn đồng hóa mọi thứ, kéo chúng trở về trạng thái bản nguyên, vô tận của Hư Không. Lực phản phệ mạnh đến mức khiến kinh mạch Lạc Phong căng cứng đến cực hạn, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động điên cuồng, như hai dòng chảy đối lập đang cố gắng nuốt chửng lẫn nhau.

Mộ Dung Tuyết bị Lạc Phong siết chặt trong vòng tay, cảm nhận rõ sự hỗn loạn và đau đớn khủng khiếp từ chàng. Nàng rùng mình, sắc mặt trắng bệch vì lo lắng. “Lạc huynh… chàng sao vậy? Đừng làm thiếp sợ…!” Giọng nàng run rẩy, đầy lo âu, tựa như một sợi tơ mong manh muốn níu giữ Lạc Phong lại với thực tại.
Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám trên lưng Lạc Phong bùng sáng rực rỡ, nhưng cũng chớp tắt hỗn loạn, không gian xung quanh vặn vẹo mạnh mẽ, tạo ra những vết nứt nhỏ vô định trong hư không. Ấn ký lam xám đen huyền ảo trên lòng bàn tay phải của chàng nứt ra, rỉ ra những giọt máu đen kịt, hòa vào lam quang, tạo thành luồng khí tức vừa thần thánh vừa tà dị, vừa kiến tạo vừa muốn đồng hóa. Sắc mặt Lạc Phong trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền lại vì sự đau đớn và xung đột ý chí bên trong.
Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo đang bay lượn quanh Lạc Phong đột ngột gầm lên một tiếng đau đớn thê lương, thân hình nó co quắp, ánh sáng trên vảy rồng chớp tắt liên tục, như một phần bản thể của Lạc Phong đang bị giằng xé. Nó không phải sợ hãi, mà là sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của chủ nhân, với sự giằng xé giữa bản nguyên và ý chí.
Lam Yên, dù đã kiệt sức và sắc mặt tái nhợt, vẫn cảm nhận được sự “phản phệ” kinh hoàng của huyết mạch Hư Không. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, cảnh báo về một sự mất cân bằng cực độ, một hiểm họa không thể lường trước nếu Lạc Phong không thể kiểm soát. Nàng cố gắng tiến lại gần hơn, bàn tay nắm chặt. “Kẻ kế thừa! Cẩn thận! Huyết mạch… đang phản phệ! Nó quá mạnh…!” Giọng nàng khàn đặc, đầy cảnh báo, nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực.
Thần trí Lạc Phong bị kéo vào một huyễn cảnh hỗn loạn, nơi vô số hình ảnh về sự trống rỗng, sự đồng hóa vũ trụ, và sự cô độc của Hư Không Hắc Ám nguyên thủy ập đến. Nó không mang ý chí hủy diệt có chủ đích, mà là bản năng nguyên thủy muốn nuốt chửng mọi thứ để trở về trạng thái bản nguyên, vô tận. Một giọng nói vô hình, cổ xưa, trầm thấp vang vọng trong tâm trí Lạc Phong, cố gắng “dẫn dụ” hắn buông bỏ ý chí kiến tạo, hòa mình vào bản nguyên hỗn loạn, trở thành một phần của Hư Không Hắc Ám vô tận.
“Buông bỏ đi… hòa vào Hư Không vô tận… trở thành Bản Nguyên… hủy diệt để tái sinh…” Giọng nói đó đầy cám dỗ, như một lời hứa về sự giải thoát khỏi mọi gánh nặng, mọi trách nhiệm. Lạc Phong cảm thấy một sự cám dỗ ghê gớm, bản năng nguyên thủy trỗi dậy, muốn hủy diệt mọi thứ để tái lập trật tự theo cách đơn giản nhất, không cần đến sự phức tạp của kiến tạo. Trong khoảnh khắc đó, hắn gần như muốn buông xuôi, để bản thân chìm vào sự trống rỗng an yên của Hư Không nguyên thủy.
Trong thực tại, Lạc Phong đứng bất động giữa không trung, đôi mắt nhắm nghiền, ấn ký trên tay nhấp nháy dữ dội, máu đen vẫn rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống hư không vô định. Trường lực bảo hộ của chàng yếu dần, tử lôi xanh biếc và hắc hỏa đỏ rực từ Vực Thẳm Nguyên Thủy bắt đầu chạm vào, gây ra những vết bỏng nhẹ trên da thịt chàng, mùi khét nhẹ lan tỏa.
“Lạc huynh… xin chàng… đừng bỏ thiếp!” Nước mắt Mộ Dung Tuyết lăn dài, linh lực yếu ớt của nàng cố gắng truyền vào Lạc Phong, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay chàng, hơi ấm của nàng là sợi dây liên kết mong manh nhất với thực tại. Nàng sợ hãi, không phải sợ cái chết, mà sợ mất đi Lạc Phong, mất đi ánh sáng hy vọng của nàng.
Lam Yên, dù kiệt sức, nhưng ánh mắt xám tro vẫn kiên định, nàng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng vào Lạc Phong, tạo ra một sợi dây liên kết tinh thần mờ nhạt. Sợi dây đó không phải để điều khiển, mà để giúp Lạc Phong cảm nhận được sự sống, ý chí kiên cường và niềm hy vọng từ những người chàng muốn bảo vệ. “Kẻ kế thừa… ngươi… ngươi là hy vọng… của tất cả!” Giọng nàng thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng của cả một thế giới đang đặt cược vào chàng.
Trong huyễn cảnh, Lạc Phong nhìn thấy hình ảnh Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, thấy ánh mắt lo âu, sợ hãi nhưng tràn đầy tin tưởng của họ. Chàng nhớ lại ký ức về lời thề “Hàn Gắn Bầu Trời”, “kiến tạo Tiên Đạo mới”, và lời hứa với mẫu thân hắn về một trật tự chân chính, nơi không còn sự hủy diệt vô nghĩa. Chàng nhận ra bản chất của Hư Không Hắc Ám không phải là để hủy diệt đơn thuần, mà là một phần nguyên thủy cần được *hài hòa* và *kiến tạo* bằng ý chí của hắn.

Ý chí của Lạc Phong bùng nổ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chàng từ chối sự dẫn dụ của bản nguyên Hắc Ám. Thanh âm vang vọng trong huyễn cảnh, không phải tiếng gầm thét cuồng loạn, mà là lời khẳng định trầm ổn, kiên định, xuyên thấu bản nguyên Hư Không Hắc Ám: “Không! Ta là Hư Không Chi Chủ chân chính! Ta không phải vật tế, không phải công cụ của bất cứ ai, kể cả bản nguyên Hư Không này! Ta sẽ không bị sức mạnh của chính mình thao túng! Ta sẽ *thao túng* và *tái tạo* Hắc Ám, biến nó thành một phần của Đạo kiến tạo của ta!”
Lạc Phong mở choàng mắt, ánh mắt lam xám sâu thẳm, không còn vẻ hỗn loạn hay đau đớn mà tràn đầy sự tĩnh lặng, uy nghiêm và một sự thấu hiểu sâu sắc. Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào từ Tiên Cốt tinh hạch, không còn xung đột mà hoàn toàn hài hòa với bản nguyên Hư Không Hắc Ám. Hai phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” của Lạc Phong đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện hoàn toàn vào Hư Không Huyễn Đạo, trở thành bản năng thứ hai của chàng, tựa như hơi thở.

Ấn ký lam xám đen trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong ngừng rỉ máu, ánh sáng của nó trở nên ổn định, vừa huyền ảo vừa mang vẻ kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám của Lạc Phong bùng sáng rực rỡ, nhưng không còn chớp tắt hỗn loạn, mà tỏa ra luồng ánh sáng lam xám đen ổn định, vững chắc, mang theo hơi thở của sự sống và cái chết, của hủy diệt và kiến tạo.
Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo rên rỉ một tiếng nhẹ nhõm, thân hình nó giãn ra, vảy rồng lấp lánh ánh sáng hài hòa, nó bay lượn quanh Lạc Phong, tựa như một người bạn đồng hành trung thành và một phần sức mạnh đã được thuần hóa. Trường lực không gian lam xám bao bọc cả ba người trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, tiêu tán mọi tử lôi và hắc hỏa xung quanh một cách dễ dàng, không để một tia năng lượng hỗn loạn nào chạm tới.
Lạc Phong siết nhẹ Mộ Dung Tuyết vào lòng, trấn an nàng bằng sự bình yên và sức mạnh mới. “Tuyết nhi, không sao rồi. Ta ở đây.” Giọng chàng trầm ấm, vững chãi, xua tan mọi nỗi sợ hãi trong lòng Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết ôm chặt Lạc Phong, vùi mặt vào lồng ngực chàng, cảm nhận sự an toàn và sức mạnh vĩ đại. Nàng thì thầm, giọng hạnh phúc, nhẹ nhõm: “Lạc huynh… chàng… chàng đã làm được… Thiếp tin chàng…” Nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má nàng.
Lam Yên cảm nhận bản mệnh Linh Tê của mình được thanh tẩy và củng cố bởi luồng Hư Không Chi Lực hài hòa của Lạc Phong. Nàng quỳ một gối xuống, ánh mắt tràn ngập kính nể và hy vọng tột độ. “Ngài… Ngài đã thực sự vượt qua… Hư Không Chi Chủ chân chính!” Giọng nàng đầy cảm thán và tôn kính.
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn ngự trên hắc quang bảo tọa, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không. Tấm gương rung chuyển dữ dội, các vết rạn nứt sâu hơn, lan rộng tựa tơ nhện. Nhưng hắn không còn gầm lên phẫn nộ. Thay vào đó, hắn nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Thú vị… rất thú vị! Ngươi càng mạnh… thì \’Đại kế Thế Giới Hồi Quy\’ của bổn tôn càng hoàn mỹ…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh như vọng từ vực sâu thăm thẳm. “Vật tế… ngươi sẽ tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
Ám Liệt, ẩn mình trong khe nứt không gian, cảm nhận được luồng năng lượng Hư Không Hắc Ám từ Lạc Phong, nhưng không còn là sự hỗn loạn mà là sự hài hòa, kiến tạo. Đôi mắt hắn lóe lên một tia hy vọng mãnh liệt, một tia lửa nhỏ trong đêm tối vô tận. “Nghịch số… ngươi đã thuần hóa được cả Hắc Ám. Hy vọng… thực sự đang ở nơi ngươi…”
Lạc Phong nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, thanh âm trầm ổn vang vọng khắp Vực Thẳm Nguyên Thủy, mang theo ý chí bất diệt của một Hư Không Chi Chủ chân chính. “Vô Cực Thiên Tôn, ngươi đã đánh giá thấp \’Hư Không Chi Chủ\’ này. Cuộc chơi… mới chỉ bắt đầu.”
Chàng nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, cùng Lam Yên và con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo hóa thành ba vệt lam xám quang mang, phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù Ma Khí, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không” với một ý chí bất diệt, không gì có thể lay chuyển. Nhưng sâu thẳm dưới đáy Vực Thẳm Nguyên Thủy, một luồng ý chí cổ xưa hơn, tàn độc hơn, vừa được thức tỉnh bởi sự đột phá của Lạc Phong, đang âm thầm dâng lên, chờ đợi con mồi của nó…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: