Thiên Đạo Trùng SinhChương 131
Không khí trên đại lục đã thống nhất dường như thay đổi trong cảm nhận của Lâm Phàm. Nó không còn là sự bao la, vô tận như trước kia hắn từng cảm nhận. Thay vào đó, một áp lực tinh tế, gần như không thể nhận ra, đè nặng lên hắn, một lời thì thầm lặng lẽ từ chính kết cấu của sự tồn tại, cho hắn biết rằng hắn đã đạt đến đỉnh cao của thế giới này. Mỗi hơi thở, mỗi cử động của hắn, dường như đều chạm vào một giới hạn vô hình, một rào cản vĩ đại của luật vũ trụ đã trói buộc thế giới hạ đẳng này.
Hắn đứng trên đỉnh cao nhất của Vô Cực Thánh Địa, trái tim tinh thần mới của đại lục thống nhất, một nơi do chính hắn kiến tạo. Bên dưới, những thành phố rộng lớn và những vùng đất xanh tươi rộn ràng năng lượng của một nền văn minh thịnh vượng, đắm chìm trong hòa bình và phú quý mà hắn đã mang lại. Tuy nhiên, một cảm giác không trọn vẹn vẫn gặm nhấm hắn. Tu vi của hắn đã chững lại, không phải vì bất kỳ thiếu sót nào về tài năng hay tài nguyên, mà vì chính Đại Đạo của thế giới này không còn đủ sức nâng đỡ sự phát triển tiếp theo của hắn nữa. Hắn là một con cá trong cái ao đã trở nên quá nhỏ, khao khát đại dương vô bờ.
Những mảnh ký ức rời rạc của Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù vẫn còn mơ hồ, vẫn vang vọng trong hắn, thúc giục hắn tiến lên. Chúng nói về những cảnh giới cao hơn, về những đại lục rộng lớn trôi nổi giữa các dòng sông tinh tú, về những sinh linh có sức mạnh đủ để nghiền nát các vì sao. Hắn biết, một cách bản năng, rằng hành trình thực sự của mình, sứ mệnh cuối cùng của mình, nằm xa hơn thế giới này. Thời điểm để Phi Thăng đã đến.
Lâm Phàm tập hợp những đồng minh và đệ tử thân cận nhất của mình, bao gồm cả người bạn đồng hành tài năng mà hắn đã kết giao, Lạc Băng Ngưng, một nữ nhân với trí tuệ sắc bén và lòng trung thành kiên định đã chứng tỏ giá trị vô cùng. Hắn giải thích quyết định của mình, sự thay đổi tinh tế trong Pháp Tắc của thế giới đã trói buộc hắn. Một làn sóng cảm xúc lẫn lộn bao trùm cuộc hội ngộ – tự hào, ngưỡng mộ, nhưng cũng là một nỗi mất mát sâu sắc và sự lo lắng.
“Sư tôn, người thật sự phải đi sao?” Lạc Băng Ngưng hỏi, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào. “Thần giới liệu có nguy hiểm không?”
Lâm Phàm mỉm cười trấn an. “Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Thế giới này đã yên bình, ta tin tưởng các con có thể giữ vững nó. Sứ mệnh của ta, ta cảm nhận được, nằm ở một nơi xa hơn, nơi ta có thể tìm thấy những mảnh vỡ khác của Thiên Đạo. Chỉ khi ta trở nên mạnh mẽ hơn, ta mới có thể bảo vệ tất cả các con khỏi những mối đe dọa thực sự.”
Hắn dành vài tháng tiếp theo để chuẩn bị tỉ mỉ. Hắn củng cố quyền lực của Vô Cực Thánh Địa, đảm bảo sự ổn định và thịnh vượng trong thời gian hắn vắng mặt. Hắn truyền thụ những kiến thức sâu sắc nhất và những công pháp tu luyện độc đáo, được tinh luyện qua hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn, cho những người thân tín. Hắn cẩn thận sắp xếp vô số tài nguyên linh khí đã tích lũy, để lại đủ cho sự phát triển liên tục của đại lục, nhưng giữ lại những thứ mạnh mẽ nhất cho chính quá trình phi thăng của mình. Hệ thống của hắn đã hoạt động không ngừng nghỉ, phân tích từng cấu trúc của thế giới, tìm kiếm thời điểm và địa điểm tối ưu cho kiếp nạn phi thăng đầy hiểm nguy.
Cuối cùng, ngày đó cũng đến. Bầu trời phía trên Vô Cực Sơn, ngọn núi thiêng, bắt đầu cuộn xoáy với những đám mây đen vần vũ. Một sự căng thẳng rõ rệt bao trùm toàn bộ đại lục. Từ mọi ngóc ngách, các tu sĩ ngước nhìn lên, trái tim họ tràn ngập sự kinh ngạc và lo sợ. Họ biết điều gì sắp xảy ra – Đại Lục Phi Thăng Kiếp, một thử thách sấm sét thần thánh nhằm kiểm tra giá trị của những người tìm cách thoát khỏi xiềng xích của thế giới.
Lâm Phàm, khoác trên mình bộ y phục trắng đơn giản, đứng bình tĩnh trên đỉnh núi. Cơ thể hắn rung lên với năng lượng linh khí khổng lồ, mọi tế bào đều thức tỉnh và sẵn sàng. Hệ thống bên trong hắn phát ra ánh sáng mờ nhạt, đã tính toán mọi biến số, mọi kết quả tiềm năng. Nó đã xác định được một thuộc tính độc đáo của kiếp nạn sấm sét: mặc dù bản chất là hủy diệt, nó cũng mang theo một năng lượng nguyên thủy, hỗn loạn có thể được “tịnh hóa” và “tiến hóa”.
Tia sét đầu tiên giáng xuống. Đó không phải là tia sét vàng điển hình của các kiếp nạn tu luyện. Đây là một màu tím sẫm, đáng sợ, lấp lánh với một sức mạnh hủy diệt cổ xưa dường như xé toạc cả không gian. Nó giáng xuống với cơn thịnh nộ của một vị thần bị khinh miệt, nhắm thẳng vào Lâm Phàm.
Thay vì né tránh hay đơn giản là chống đỡ, Lâm Phàm đã làm một điều táo bạo. Hắn đối mặt trực diện với tia sét, không phải bằng một lá chắn phòng thủ, mà bằng một tư thế mở, cơ thể hắn như một vật dẫn. Tia sét tím bao trùm lấy hắn, khiến những người chứng kiến kinh hoàng. Họ tưởng rằng hắn sẽ bị thiêu rụi, nhưng thay vào đó, một vầng hào quang rực rỡ, rung động bao quanh hình thể của hắn.
Trong vòng ôm cháy bỏng của tia sét, Lâm Phàm kích hoạt hệ thống của mình. “Phân Tích! Tiến Hóa Lôi Đình Nguyên Lực!”
Hệ thống hoạt động, xử lý năng lượng hỗn loạn. Nó xác định các thành phần hủy diệt, tách biệt chúng, và đồng thời bắt đầu chiết xuất bản chất thô sơ, chưa được tinh luyện của sáng tạo và hủy diệt ẩn chứa trong tia sét. Đây không chỉ là việc hấp thụ năng lượng; đó là thay đổi cơ bản bản chất của nó. Làn sóng dữ dội, hủy diệt đang bị phân tách, năng lượng thuần túy của nó được khai thác và định hướng, trong khi các khía cạnh có hại của nó bị loại bỏ.
Cơn đau, dữ dội và xé nát linh hồn, chạy khắp cơ thể Lâm Phàm. Mọi đầu dây thần kinh đều kêu gào, xương cốt hắn rung lên dữ dội, và các cơ quan nội tạng cảm giác như đang bị xé nát rồi tái tạo. Nhưng ý chí của hắn, được rèn giũa qua vô số trận chiến và những tàn dư của quyết tâm Thiên Đạo, vẫn kiên cường. Hắn đã đối mặt với những điều tồi tệ hơn nhiều, và hắn hiểu ý nghĩa sâu sắc của khoảnh khắc này.
Với mỗi tia sét liên tiếp, sức mạnh của nó càng tăng lên, càng hung dữ hơn. Bầu trời chuyển sang màu đen giận dữ, được chiếu sáng bởi những tia chớp tím và đỏ chói lòa. Các ngọn núi rung chuyển, và không khí dường như nứt ra với sức mạnh khổng lồ. Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn đứng vững. Cơ thể hắn, ban đầu bầm tím và cháy xém, bắt đầu phát sáng. Năng lượng sét hấp thụ không chỉ chữa lành hắn; nó đang biến đổi hắn.
Cơ bắp hắn trở nên rắn chắc hơn, được thấm nhuần sức mạnh nguyên thủy của bầu trời. Xương cốt hắn cứng lại, lấp lánh một ánh tím mờ. Máu hắn chảy mạnh mẽ với sinh lực mới, mang theo tinh túy của sấm sét qua tĩnh mạch. Quan trọng nhất, linh hồn của hắn, cốt lõi của bản thể hắn và là vật chứa các mảnh Thiên Đạo, đang trải qua một quá trình biến đổi căn bản. Các năng lượng hỗn loạn, sau khi được tịnh hóa, tích hợp liền mạch, củng cố nền tảng tinh thần của hắn, làm sắc bén các giác quan và làm sâu sắc thêm mối liên hệ của hắn với các luật vũ trụ.
Các mảnh Thiên Đạo bên trong hắn rung động hài hòa với những tia sét đang tới, như thể nhận ra một nguồn năng lượng tương tự, dù còn thô sơ. Chúng dường như hướng dẫn hệ thống, đẩy nhanh quá trình tịnh hóa và tích hợp. Những hình ảnh mơ hồ, thoáng qua lóe lên trong tâm trí hắn: những cơn bão khổng lồ hoành hành khắp các hệ sao, sự ra đời của các thiên hà giữa bụi vũ trụ, điệu nhảy cuồng nộ của sáng tạo và hủy diệt – tất cả đều được cung cấp bởi một năng lượng nguyên thủy tương tự.
Khi tia sét cuối cùng, tàn khốc nhất giáng xuống, một cột sáng tím thuần khiết, tập trung, Lâm Phàm gầm lên. Hắn không chỉ hấp thụ nó; hắn chủ động đón nhận nó, kéo nó vào Đan Điền của mình, nơi hạt nhân tu luyện đang hình thành của hắn xoay tròn như một thiên hà thu nhỏ. Hạt nhân, vốn đã rất mạnh mẽ, bắt đầu mở rộng, tỏa ra một vầng hào quang của sức mạnh tuyệt đối và sự ổn định. Nó không còn chỉ là một hạt nhân tu luyện; nó đang trở thành một Thiên Đạo thu nhỏ, một điểm hội tụ cho các pháp tắc mà hắn đang bắt đầu thể hiện.
Cơn bão hoành hành tưởng chừng như vô tận, nhưng cuối cùng, với một tiếng sấm sét cuối cùng vang dội, nó bắt đầu lắng xuống. Những đám mây đen rút đi, để lộ một bầu trời xanh trong, thanh khiết, không giống bất cứ điều gì từng thấy trước đây. Một ánh sáng vàng dịu, pha chút tím, bao phủ đỉnh núi.
Lâm Phàm đứng đó, tái sinh. Y phục trắng của hắn đã rách nát, nhưng cơ thể hắn hoàn hảo, tỏa ra một vầng hào quang trầm tĩnh, nhưng vô cùng mạnh mẽ. Đôi mắt hắn, giờ đây sâu thẳm và rõ ràng hơn, chứa đựng một sự khôn ngoan vượt thời gian. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” quen thuộc đã tiến hóa, giao diện của nó giờ đây hiển thị thông tin về “Thiên Đạo Nguyên Lực” và “Vũ Trụ Pháp Tắc”, không còn chỉ là những vật liệu tầm thường.
Hắn không chỉ sống sót qua kiếp nạn; hắn đã chinh phục nó, biến bản chất hủy diệt của nó thành nền tảng sức mạnh của chính mình. Hắn không còn chỉ là một tu sĩ; hắn là một cây cầu, một vật dẫn giữa các hạ giới và các tầng cao hơn, thấm đẫm sức mạnh của chính thiên giới. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí giờ đây cảm thấy nhẹ nhàng và vô tận. Những xiềng xích đã biến mất. Hắn đã sẵn sàng.
Bên dưới, các đồng minh và đệ tử của hắn im lặng kinh ngạc, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò. Họ đã chứng kiến một phép màu, một minh chứng chân thực cho sức mạnh của người lãnh đạo mình. Lạc Băng Ngưng, nước mắt chảy dài trên má, biết rằng Lâm Phàm đã được định sẵn cho sự vĩ đại vượt xa sự hiểu biết của họ. Hắn không còn chỉ là Sư tôn của họ, mà là một thứ gì đó hơn thế, một thứ gì đó thần thánh.
Lâm Phàm ngước nhìn lên, ánh mắt xuyên thấu bầu trời vừa quang đãng, vượt qua những đám mây, vượt qua các vì sao, hướng về cánh cổng lấp lánh xa xôi dẫn đến Đại Lục Trung Ương. Trái tim hắn đập rộn ràng với sự mong đợi. Hành trình thực sự vừa mới bắt đầu.