Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:42:42 | Lượt xem: 2

Bên trong Vô Cực Thánh Địa, đỉnh núi cao nhất, nơi quanh năm mây mù bao phủ và linh khí cuồn cuộn, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá cổ xưa. Hắn đã đạt đến cảnh giới chí tôn của tiểu lục địa này, mọi pháp tắc dường như đều cúi đầu trước ý chí của hắn. Nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác trói buộc khó tả vẫn đè nặng. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn đang réo gọi, thúc giục hắn vượt qua giới hạn của thế giới phàm trần, vươn tới một cảnh giới cao hơn, nơi những mảnh ký ức về sứ mệnh vĩ đại sẽ trở nên rõ ràng hơn.

Đã ba tháng trôi qua kể từ khi Lâm Phàm thống nhất tiểu lục địa, thiết lập trật tự mới và truyền bá những công pháp hắn đã “tiến hóa” từ vô số bí điển. Hắn là một vị Thánh Chủ trẻ tuổi, uy danh lẫy lừng, nhưng tâm trí hắn không ngừng hướng về phía trước. “Đại Lục Trung Ương,” cái tên ấy vang vọng trong tâm trí hắn, cùng với những hình ảnh chập chờn về một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy cường giả và bí mật.

Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ, lóe lên ánh sáng trí tuệ và kiên định. Hắn cảm nhận được “pháp tắc trói buộc” của thế giới này đã đạt đến cực điểm. Mỗi lần hắn cố gắng vận dụng sức mạnh vượt quá một giới hạn nhất định, một áp lực vô hình sẽ xuất hiện, như thể vũ trụ này đang cố gắng đẩy hắn ra ngoài. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy hắn cần phải phi thăng.

“Hệ thống,” Lâm Phàm thì thầm trong tâm trí. Một luồng thông tin vô hình tức thì hiện lên, vẽ ra một bản đồ chi tiết về các điểm tập trung lôi đình tự nhiên trên tiểu lục địa, cùng với những phân tích về cường độ và thuộc tính của chúng. “Lôi kiếp là cánh cửa để tôi bước lên, không phải là trở ngại,” hắn tự nhủ. Khác với những tu sĩ khác sợ hãi lôi kiếp, Lâm Phàm lại xem nó như một cơ hội quý giá để tôi luyện bản thân.

Hắn chọn một khu vực biệt lập ở cực tây tiểu lục địa, nơi có những dãy núi lửa đã tắt và những vùng sa mạc rộng lớn, ít người qua lại. Nơi đây hội tụ khí tức bạo ngược của đất trời, là điểm lý tưởng để hấp dẫn lôi kiếp mạnh nhất. Trước khi đi, hắn đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa cho Thiên Đạo Môn và giao phó quyền lực cho những người đáng tin cậy. Hắn biết, một khi phi thăng, có thể sẽ rất lâu mới có thể trở về.

Khi Lâm Phàm đặt chân đến vùng sa mạc hoang vu, bầu trời vẫn xanh ngắt, nhưng một cảm giác nặng nề đã bắt đầu lan tỏa. Hắn tìm một đỉnh núi đá đen, trơ trụi giữa sa mạc, nơi đã trải qua hàng triệu năm phong hóa. Đây sẽ là chiến trường của hắn.

Hắn ngồi xuống, khoanh chân, điều hòa hơi thở. Linh lực trong cơ thể cuồn cuộn như sóng biển, linh hồn tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Hắn không cần dùng bất kỳ bí pháp nào để triệu hồi lôi kiếp, bởi vì sự hiện diện của hắn, một thực thể đã vượt quá giới hạn của thế giới này, tự nó đã là một lời khiêu chiến đối với Thiên Đạo của tiểu lục địa.

Không lâu sau, những đám mây đen kịt bắt đầu tụ tập trên bầu trời. Ban đầu chỉ là những áng mây nhỏ, nhưng rồi chúng nhanh chóng mở rộng, nuốt chửng cả bầu trời xanh, biến ngày thành đêm. Gió bắt đầu gào thét, mang theo cát bụi và những hạt mưa nhỏ li ti. Áp lực kinh khủng từ trên cao đè xuống, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm dường như đông cứng lại.

Những tiếng sấm đầu tiên vang lên, không phải là tiếng sấm bình thường mà là tiếng gầm rú của một con thú khổng lồ đang thức giấc, chấn động cả linh hồn. Tia chớp xé toạc màn đêm, vẽ nên những đường cong rực rỡ trên nền trời đen kịt, chiếu sáng khuôn mặt kiên nghị của Lâm Phàm.

Đợt lôi kiếp đầu tiên ập xuống. Hàng chục tia sét màu tím sẫm, dày như thân cây cổ thụ, đồng loạt giáng thẳng vào Lâm Phàm. Chúng mang theo uy lực hủy diệt khủng khiếp, có thể dễ dàng biến một ngọn núi thành tro bụi. Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng thẳng, vận dụng công pháp Thiên Đạo Bất Diệt mà hắn đã “tiến hóa” đến cực điểm. Một vầng sáng vàng rực bao quanh cơ thể hắn, tạo thành một lớp phòng ngự vững chắc.

RẦM! RẦM! RẦM!

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên hồi. Ngọn núi rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn tung tóe. Lớp phòng ngự của Lâm Phàm tuy mạnh mẽ nhưng cũng bị lôi đình đánh cho nứt vỡ, rồi lại nhanh chóng phục hồi. Hắn cảm nhận được sức nóng bỏng rát và cơn đau tê tái xuyên thấu cơ thể, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự hưng phấn kỳ lạ trỗi dậy.

Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống tự động kích hoạt. Lâm Phàm không chỉ chống đỡ, hắn còn chủ động “Phân Tích” cấu trúc và năng lượng của lôi đình. Trong mắt người khác, lôi kiếp là hủy diệt, là tai ương. Nhưng trong mắt Lâm Phàm, được hỗ trợ bởi mảnh linh hồn Thiên Đạo, lôi đình là một dạng năng lượng nguyên thủy, tinh thuần, mang trong mình cả sự hủy diệt lẫn sự tái sinh.

Hắn bắt đầu thử nghiệm. Thay vì chỉ phòng ngự, hắn chủ động mở ra một khe hở nhỏ trong phòng ngự của mình, để một tia sét đánh thẳng vào cánh tay. Cơn đau như xé rách da thịt, nhưng ngay lập tức, hệ thống bắt đầu “Phân Tích” tia sét đó. Thông tin đổ về tâm trí hắn: cấu trúc năng lượng, tần số dao động, cách thức nó tác động lên cơ thể và kinh mạch.

“Tiến Hóa!” Lâm Phàm ra lệnh. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, hòa cùng năng lượng lôi đình vừa hấp thu, dẫn nó đi khắp kinh mạch. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim đâm chọc, rồi hàng vạn con kiến đang gặm nhấm. Cơ thể hắn co giật, nhưng sau cơn đau là một sự thay đổi vi tế. Kinh mạch của hắn, vốn đã rộng lớn, giờ đây lại được mở rộng thêm một chút, trở nên kiên cố và dẻo dai hơn. Tạp chất còn sót lại trong cơ thể bị năng lượng lôi đình đốt cháy, thanh lọc hoàn toàn.

Đợt lôi kiếp thứ hai mạnh hơn, dữ dội hơn. Những tia sét không còn màu tím sẫm mà chuyển sang màu vàng kim, chứa đựng uy lực của pháp tắc thiên địa. Chúng không chỉ tấn công thể xác mà còn nhắm vào linh hồn. Lâm Phàm nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào việc hấp thu và “tiến hóa”. Hắn để lôi đình oanh tạc, dùng ý chí của mình để điều khiển nó, dẫn dắt nó đi khắp châu thân, tôi luyện từng tấc thịt, từng thớ gân, từng khúc xương.

Linh hồn hắn cũng được tắm gội trong biển lôi đình. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang vắt kiệt mọi tạp niệm, mọi tạp chất trong linh hồn hắn, khiến nó trở nên trong suốt và kiên cố hơn. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn cũng phát ra ánh sáng rực rỡ, hấp thu một phần nhỏ năng lượng lôi đình, trở nên mạnh mẽ hơn, và lại một chút ký ức mơ hồ lóe lên trong tâm trí hắn – hình ảnh về một thế giới tan vỡ, một thực thể khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ, và một Thiên Đạo đang tự hủy để phong ấn.

Những ký ức đó chỉ thoáng qua, nhưng đủ để củng cố quyết tâm của Lâm Phàm. Hắn không chỉ vì bản thân, mà còn vì một sứ mệnh vĩ đại hơn. Cơn đau không còn là trở ngại, mà là chất xúc tác cho sự tiến hóa.

Lôi kiếp tiếp tục giáng xuống, không ngừng nghỉ. Từ đợt ba, bốn, đến đợt thứ chín. Mỗi đợt đều mạnh hơn đợt trước, đỉnh điểm là “Cửu Thiên Thần Lôi”, những tia sét màu trắng bạc, mang theo khí tức hủy diệt của không gian và thời gian. Lúc này, Lâm Phàm đã biến thành một pho tượng than đen, da thịt nứt nẻ, xương cốt lộ ra. Hắn gần như kiệt sức, ý thức mơ hồ. Nhưng ý chí kiên cường và bản năng Thiên Đạo đã giúp hắn trụ vững.

Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân bùng nổ linh lực, đồng thời mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn cũng phát ra một luồng sáng chói lòa, bao bọc lấy hắn. Hắn không còn cố gắng hấp thu một cách thụ động, mà chủ động đón nhận, biến mình thành một cái lò luyện khổng lồ, luyện hóa toàn bộ Cửu Thiên Thần Lôi.

Một sức mạnh nguyên thủy bùng nổ trong cơ thể hắn. Những tia sét trắng bạc không còn gây tổn thương mà bị hắn cưỡng ép hấp thu, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng thuần túy, chảy vào kinh mạch, nuôi dưỡng linh hồn, và thậm chí còn củng cố mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn. Cơ thể hắn bắt đầu tái tạo. Da thịt mới mọc ra, trong suốt như ngọc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Xương cốt trở nên cứng cáp hơn kim cương, kinh mạch rộng lớn gấp bội, có thể chứa đựng linh lực khổng lồ.

Đặc biệt, linh hồn của hắn đã đạt đến một cảnh giới chưa từng có. Nó không chỉ tinh khiết, mà còn mang theo một chút khí tức của Thiên Đạo, khiến hắn có thể cảm nhận và điều khiển các pháp tắc của thế giới này một cách dễ dàng hơn bao giờ hết.

Sau đợt Cửu Thiên Thần Lôi cuối cùng, bầu trời bắt đầu quang đãng trở lại. Mây đen tan biến, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi sa mạc. Lâm Phàm đứng dậy, toàn thân trần trụi, nhưng cơ thể hắn hoàn hảo không tì vết, tỏa ra một luồng khí tức thần thánh. Hắn không còn là một tu sĩ phàm trần, mà đã trở thành một thực thể siêu việt, một vị bán thần.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lần này, hắn không còn cảm thấy sự trói buộc nữa. Thay vào đó, một cánh cửa vô hình hiện ra trong tâm trí hắn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và sức hút khó cưỡng. Đó chính là “Đại Đạo Chi Môn”, cánh cổng dẫn lên Đại Lục Trung Ương, nơi có những cảnh giới cao hơn và bí mật lớn hơn đang chờ đợi.

Lâm Phàm mỉm cười. Một nụ cười tự tin và đầy hứa hẹn. Hắn đã hoàn thành bước chuẩn bị quan trọng nhất. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, để khám phá những bí mật của vũ trụ, và để bước gần hơn đến sứ mệnh vĩ đại của Thiên Đạo Trùng Sinh.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể và linh hồn. Sức mạnh lôi đình đã hòa tan hoàn toàn vào hắn, trở thành một phần của bản nguyên. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” và ý chí kiên cường của mình, hắn tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Đại Lục Trung Ương, ta đến đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8