Thiên Đạo Trùng SinhChương 133
Chân trời phía Tây của Lục Địa Thần Phong, tại đỉnh Vạn Kiếp Sơn – nơi quanh năm mây mù bao phủ, sấm sét vần vũ tự nhiên – Lâm Phàm đứng sừng sững, thân ảnh đơn độc nhưng kiên nghị như một ngọn núi. Hắn đã thống nhất toàn bộ tiểu lục địa, kiến tạo Thiên Đạo Môn uy chấn tứ phương, danh tiếng lẫy lừng. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, hắn vẫn cảm nhận rõ ràng sự trói buộc vô hình của pháp tắc thế giới này, một xiềng xích nhẹ nhàng nhưng kiên cố, nhắc nhở hắn đã đến lúc phải vươn tới một cảnh giới cao hơn. Giờ đây, Vạn Kiếp Sơn chính là cánh cửa dẫn hắn đến con đường phi thăng, đối mặt với thử thách tối thượng của phàm nhân: Thiên Kiếp.
Trước khi đến đây, Lâm Phàm đã dành ba tháng bế quan, củng cố toàn bộ căn cơ, tinh luyện từng tia linh lực trong cơ thể. Hắn đã giao phó Thiên Đạo Môn cho những người đáng tin cậy nhất, bao gồm cả vị trưởng lão Huyền Kiếm Tông năm xưa, giờ đã trở thành một vị hộ pháp quyền lực. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi ẩn hiện bóng dáng những thành trì mà hắn đã gây dựng, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp: hoài niệm, mãn nguyện, và cả sự mong chờ.
Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề bắt đầu lan tỏa từ bầu trời, ép xuống Vạn Kiếp Sơn. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như những con sóng khổng lồ, che lấp cả vầng dương chói chang, biến ban ngày thành đêm tối. Không khí trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít gào như những lời thì thầm của quỷ dữ. Ngay cả những yêu thú mạnh nhất trên Vạn Kiếp Sơn cũng run rẩy, ẩn mình vào hang động sâu nhất, không dám phát ra một tiếng động nhỏ.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang reo vang phấn khích, nhưng cũng xen lẫn một chút căng thẳng. Hắn biết, Thiên Kiếp không đơn thuần là thử thách sức mạnh, mà còn là sự tôi luyện ý chí và linh hồn. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành với tốc độ tối đa, tự động phân tích luồng năng lượng hỗn loạn đang hội tụ trên đỉnh đầu.
“Sấm sét Thiên Kiếp, nguồn gốc của sự hủy diệt và tái sinh. Cơ hội để cường hóa, không phải để trốn tránh!” Lâm Phàm tự nhủ. Hắn không định dùng trận pháp hay bảo vật để phòng ngự, mà muốn trực tiếp dùng thân thể và linh hồn để đón nhận, để hấp thu. Đây là một quyết định điên rồ trong mắt bất kỳ tu sĩ nào, nhưng đối với Lâm Phàm, hắn cần phải vượt qua giới hạn của chính mình, phải dùng Thiên Kiếp để tôi luyện một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
“Ầm!!!”
Tiếng sấm đầu tiên vang dội, xé toạc màn đêm nhân tạo, rung chuyển cả không gian. Một tia sét màu tím ngắt, thô to như một thân cây cổ thụ, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Phàm. Không chút do dự, hắn không né tránh, mà giơ hai tay lên, đón lấy tia sét như thể đó là một món quà. Tia sét tím va chạm vào hắn, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, tạo ra một quầng sáng chói lòa, khiến đá núi xung quanh vỡ vụn, cây cối hóa thành tro bụi.
Một cơn đau thấu xương lan khắp cơ thể Lâm Phàm. Cơ bắp co giật dữ dội, kinh mạch bị năng lượng lôi đình xung kích đến mức muốn nứt toác. Nhưng cùng lúc đó, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” đã nhanh chóng làm việc. Nó phân tách từng hạt năng lượng lôi đình, loại bỏ tạp chất, và chuyển hóa chúng thành một dòng năng lượng thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn, rồi dẫn vào từng kinh mạch, từng tế bào, từng thớ thịt của hắn.
“Tuyệt vời! Đây chính là năng lượng mà ta cần!” Lâm Phàm nghiến răng, mặc kệ cơn đau rát như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé. Hắn vận chuyển công pháp, chủ động dẫn dắt dòng năng lượng lôi đình vào sâu bên trong Đan Điền, vào biển linh hồn. Tạp chất trong cơ thể hắn bị lôi đình đốt cháy, được bài xuất ra ngoài dưới dạng khói đen. Lớp da cũ bong tróc, lộ ra lớp da mới trắng nõn, ẩn chứa sức sống mãnh liệt. Xương cốt của hắn kêu răng rắc, trở nên cứng cáp hơn, dẻo dai hơn, ánh lên sắc vàng nhạt.
Sấm sét càng lúc càng dày đặc, không còn là những tia đơn lẻ, mà là từng luồng, từng trận. Sét màu xanh lam, màu vàng kim, màu đỏ rực thi nhau giáng xuống, biến Vạn Kiếp Sơn thành một biển lôi đình. Lâm Phàm đứng giữa tâm bão, mái tóc đen bị lôi phong thổi tung, quần áo rách nát, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, rực cháy như hai ngọn lửa. Hắn không ngừng hấp thu, không ngừng tôi luyện. Linh hồn hắn cũng đang chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp. Mỗi khi một tia sét đánh vào, linh hồn hắn như bị xé toạc, nhưng rồi lại được năng lượng lôi đình tinh luyện, trở nên trong suốt và vững chắc hơn.
Những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy một vũ trụ hỗn độn, những tia sét đầu tiên khai thiên lập địa, những quy tắc được hình thành từ năng lượng nguyên thủy. Hắn nhìn thấy sự vĩ đại của Thiên Đạo, và cả sự hy sinh của nó. Cơn đau thể xác và linh hồn bỗng chốc trở thành chất xúc tác, giúp hắn hiểu sâu sắc hơn về bản chất của pháp tắc, về sự tuần hoàn của hủy diệt và sáng tạo.
Một tiếng gầm vang vọng từ trên cao, bầu trời đen kịt tụ lại thành hình một con lôi long khổng lồ, đôi mắt đỏ rực như máu, mang theo khí tức hủy diệt kinh hoàng, lao thẳng xuống Lâm Phàm. Đây là đòn công kích mạnh nhất của Thiên Kiếp, mang theo ý chí của thế giới muốn ngăn cản hắn phá vỡ xiềng xích.
Lâm Phàm không hoảng sợ. Hắn nở một nụ cười ngạo nghễ, toàn thân phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, bao phủ bởi những tia sét màu tím mà hắn vừa hấp thu được. Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh, kết hợp với sự hiểu biết mới về lôi đình, tung ra một quyền. Quyền này không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn thuần là sức mạnh thuần túy, nhưng lại mang theo một ý chí bất khuất, một sự thách thức ngông cuồng với Thiên Kiếp.
“Thiên Đạo cũng phải cúi đầu trước ý chí của ta!” Hắn gầm lên.
Cú đấm của hắn va chạm trực diện với đầu của lôi long. Một tiếng nổ rung trời lở đất vang lên, một luồng xung kích kinh hoàng quét sạch mọi thứ trong phạm vi hàng trăm dặm. Lôi long bị đánh tan thành vô số mảnh sét nhỏ, nhưng năng lượng của nó không hề tiêu tán, mà bị Lâm Phàm chủ động hấp thu vào cơ thể như một dòng sông chảy về biển lớn. Toàn bộ năng lượng lôi đình của con lôi long khổng lồ được dẫn vào Đan Điền của hắn, nơi một viên kim đan màu vàng kim đang tỏa sáng rực rỡ, kích thước tăng lên gấp đôi, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh đáng sợ.
Linh hồn hắn cũng được tắm gội trong biển năng lượng ấy, trở nên trong suốt như thủy tinh, kiên cố như kim cương. Những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy không còn là chớp nhoáng, mà dần dần kết nối lại, tạo thành một dòng chảy thông suốt trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự phức tạp của các pháp tắc, và cả nỗi cô đơn của Thiên Đạo.
Khi tia sét cuối cùng tan biến, bầu trời Vạn Kiếp Sơn không còn mây đen mà trở nên trong xanh đến lạ thường. Một cầu vồng rực rỡ xuất hiện, vắt ngang qua đỉnh núi, và những tia nắng vàng óng ả chiếu rọi xuống thân ảnh Lâm Phàm. Hắn đứng đó, thân thể trần trụi, nhưng mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu đều ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, vượt xa bất kỳ phàm nhân nào trên Lục Địa Thần Phong. Mái tóc hắn đã trở nên dài hơn, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú.
Một luồng khí tức thuần khiết, mạnh mẽ từ sâu thẳm không gian bắt đầu trào xuống, bao bọc lấy Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được một cánh cửa vô hình đang mở ra trước mắt mình, một con đường dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả thực sự và những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi. Đó chính là “Đại Đạo Chi Môn”, cánh cổng dẫn lên cảnh giới cao hơn, Tiên Giới.
Lâm Phàm mỉm cười. Hắn đã thành công vượt qua Thiên Kiếp, cường hóa thể chất và linh hồn đến mức độ chưa từng có. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà là một kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của Thần. Với sức mạnh mới này, hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào ở thế giới bên trên, để tiếp tục hành trình khám phá bản thân và hoàn thành sứ mệnh Thiên Đạo của mình.