Thiên Đạo Trùng SinhChương 134
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Sơn, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững uy nghiêm, nhìn xuống vô số quần sơn trùng điệp, rồi xa hơn nữa là toàn bộ tiểu lục địa đã được hắn thống nhất. Gió thổi lồng lộng, cuốn theo khí tức linh hoạt của vạn vật, nhưng trong tâm khảm hắn, một cảm giác trói buộc vô hình lại càng lúc càng rõ rệt.
Hắn đã đạt đến đỉnh phong của thế giới này, mọi pháp tắc dường như đều cúi đầu trước ý chí của hắn. Nhưng chính sự thống trị tuyệt đối ấy lại là một lời nhắc nhở rằng thế giới này quá nhỏ bé, không còn đủ không gian cho hắn phát triển nữa. Pháp tắc của tiểu lục địa đã bắt đầu phản phệ, đẩy hắn ra, đòi hỏi hắn phải phi thăng lên một cảnh giới cao hơn, nơi chân chính thuộc về những cường giả như hắn.
Trước khi bắt đầu, Lâm Phàm đã triệu tập tất cả các cường giả của Thiên Đạo Môn, các bằng hữu thân thiết và cả những người từng đối đầu nhưng nay đã quy phục. Trên quảng trường rộng lớn dưới chân Thiên Đạo Sơn, hàng vạn người tề tựu, ánh mắt chứa đầy kính ngưỡng và lo lắng. Lâm Phàm đứng trước mặt họ, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng khắp không gian.
“Ta đã thống nhất tiểu lục địa này, mang lại hòa bình và thịnh vượng. Nhưng con đường tu luyện là vô tận, và thế giới này đã không còn đủ để ta tiến xa hơn. Ta sẽ phi thăng lên Đại Lục Trung Ương, nơi có những thử thách lớn hơn, và cũng là nơi ta có thể tìm thấy những mảnh vỡ khác của bản thân mình.”
Hắn không nói rõ về Thiên Đạo, về sứ mệnh, vì điều đó vẫn còn quá xa vời đối với họ. Nhưng ý chí kiên định của hắn đã truyền đến từng người, khiến họ hiểu rằng đây là một bước đi không thể tránh khỏi.
Thiên Đạo Môn đã được giao lại cho Liễu Như Yên, người con gái tài năng mà hắn đã tin tưởng từ lâu. Các vị trưởng lão, các bằng hữu thân thiết như Tần Phong, Mộ Dung Tuyết cũng được giao những trọng trách quan trọng. Hắn đã để lại vô số công pháp, bảo vật, và cả những hiểu biết sâu sắc về pháp tắc để họ có thể tiếp tục phát triển. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn khi hắn nhìn thấy những ánh mắt lo lắng nhưng đầy quyết tâm của họ. Hắn biết, mình đã không cô độc.
Sau khi sắp xếp mọi việc, Lâm Phàm chọn một ngọn núi cao nhất, tách biệt nhất trong dãy Thiên Đạo Sơn để đối mặt với kiếp nạn. Đây là nơi linh khí cuồn cuộn, nhưng cũng là nơi có thể chịu đựng được sức tàn phá kinh hoàng của lôi kiếp.
Hắn khoanh chân ngồi giữa đỉnh núi bằng phẳng, xung quanh là một trận pháp phòng ngự đơn giản nhưng hiệu quả, được hắn tự tay bố trí. Trong không gian trữ vật của mình, hắn có vô số linh dược bảo mệnh, nhưng hắn biết, chúng chỉ là thứ yếu. Quan trọng nhất là ý chí, là linh hồn và bản chất Thiên Đạo đang dần thức tỉnh trong cơ thể hắn.
Bầu trời trong xanh bắt đầu chuyển màu. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng ánh sáng mặt trời. Không khí trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi. Một áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật, khiến chim chóc ngừng hót, yêu thú run rẩy ẩn mình.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể mình. Mảnh linh hồn Thiên Đạo, hay còn gọi là hệ thống, đang rung động mạnh mẽ, như một tín hiệu báo trước cho cơn bão sắp tới.
Một tiếng “RẦM” kinh thiên động địa xé toạc màn trời. Tia sét đầu tiên giáng xuống, không phải một tia đơn độc, mà là một chùm sét vàng rực, dày đặc như vòi rồng, chứa đựng sức mạnh hủy diệt của thiên địa. Trận pháp phòng ngự của Lâm Phàm lập tức kích hoạt, tạo ra một màn chắn ánh sáng bảo vệ.
Màn chắn rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn đứng vững. Lâm Phàm không hề hoảng sợ, hắn mở mắt, ánh mắt sáng rực. “Đến đây đi!” Hắn thì thầm, một nụ cười thách thức hiện trên môi.
Tia sét thứ hai mạnh hơn, kèm theo những tiếng nổ chói tai. Lần này, trận pháp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ. Lâm Phàm không trông cậy hoàn toàn vào trận pháp. Hắn vận chuyển công pháp, toàn thân rực sáng bởi linh lực. Hắn tung ra một quyền, một luồng năng lượng khổng lồ bắn thẳng lên trời, đối đầu với tia sét.
Va chạm kinh hoàng, không gian như muốn vỡ vụn. Lâm Phàm cảm thấy một luồng năng lượng hủy diệt xuyên qua cánh tay hắn, khiến xương cốt đau nhức. Nhưng hắn không lùi bước. Thay vào đó, một ý niệm táo bạo nảy ra trong đầu hắn.
“Hệ thống, phân tích năng lượng lôi đình!”
Âm thanh lạnh nhạt của hệ thống vang lên trong tâm trí hắn:
“Đang phân tích… Năng lượng lôi đình cấp độ pháp tắc tiểu thế giới. Chứa đựng ý chí tẩy luyện của thiên địa. Có thể hấp thu và chuyển hóa. Đề xuất: Mở rộng kinh mạch, vận chuyển công pháp “Thiên Đạo Lôi Đình Quyết” (phiên bản tiến hóa) để dẫn lôi nhập thể.”
Lâm Phàm không ngần ngại. Hắn lập tức thay đổi công pháp. “Thiên Đạo Lôi Đình Quyết” là công pháp hắn tự sáng tạo và tiến hóa từ những công pháp lôi hệ cấp thấp nhất, giờ đây đã trở thành một thần thông dẫn lôi nhập thể. Hắn chủ động mở rộng các kinh mạch, hít sâu, và đón nhận luồng sét thứ ba đang ầm ầm giáng xuống.
“Aaaaa!”
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Lâm Phàm. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội. Lôi đình không còn chỉ là sức mạnh hủy diệt, mà là hàng triệu mũi kim đang đâm xuyên qua từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào của hắn. Mùi khét lẹt bốc lên từ cơ thể, tóc tai dựng đứng, da thịt nứt nẻ, chảy máu.
Cơn đau đớn tột cùng, tưởng chừng có thể xé nát linh hồn. Nhưng Lâm Phàm kiên trì. Hắn cảm nhận được năng lượng lôi đình đang được dẫn vào kinh mạch, được hệ thống và công pháp Thiên Đạo Lôi Đình Quyết tinh luyện, loại bỏ tạp chất, và chuyển hóa thành năng lượng của chính hắn. Từng giọt năng lượng lôi đình tinh túy len lỏi vào cơ thể, tẩy rửa tạp chất, cường hóa kinh mạch, xương cốt, thậm chí cả nội tạng.
Trong sâu thẳm linh hồn, các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu cộng hưởng mãnh liệt. Chúng như những nam châm, thu hút và hấp thu năng lượng lôi đình, biến nó thành một phần của bản chất Thiên Đạo. Một luồng ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm – về một Thiên Đạo Nguyên Thủy từng tắm mình trong bão tố vũ trụ, rèn luyện bản thân qua vô số kỷ nguyên.
Kiếp nạn càng lúc càng dữ dội. Tia sét không còn là chùm, mà là những “Lôi Long” khổng lồ, gầm thét xé rách không gian, mang theo sức mạnh đủ để san bằng cả một ngọn núi. Cơn mưa lôi đình dường như vô tận, không ngừng giáng xuống Lâm Phàm. Trận pháp phòng ngự đã hoàn toàn vỡ vụn, không còn chút tác dụng nào.
Lâm Phàm giờ đây hoàn toàn trần trụi đối mặt với lôi kiếp. Thân thể hắn đã biến thành một màu than đen, nhưng bên trong, một ánh sáng vàng rực đang bùng lên mạnh mẽ. Hắn không còn gầm thét, mà chỉ hít thở nặng nhọc, mỗi hơi thở đều kéo theo những tia sét nhỏ xẹt qua kẽ răng. Hắn đã đạt đến giới hạn của thể xác, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên cường.
“Chưa đủ! Vẫn chưa đủ!” Hắn rống lên trong tâm trí. “Ta cần mạnh hơn nữa! Cần hấp thu tất cả!”
Trong khoảnh khắc sinh tử, hệ thống phát ra một cảnh báo:
“Cơ thể đạt đến giới hạn. Có nguy cơ tan biến. Đề xuất: Kích hoạt tiềm năng Thiên Đạo tối đa, hòa mình vào lôi kiếp, sử dụng Ý Chí Thiên Đạo để đồng hóa.”
Lâm Phàm không cần hệ thống nhắc nhở. Bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã thức tỉnh hoàn toàn trong hắn. Hắn không còn chỉ là hấp thu, mà là hòa mình vào lôi kiếp. Hắn mở rộng tất cả các lỗ chân lông, các huyệt đạo, biến cơ thể mình thành một cái động không đáy, nuốt chửng những tia sét đang giáng xuống.
Cơn đau không hề giảm đi, ngược lại còn tăng lên gấp bội. Nhưng Lâm Phàm giờ đây đã hiểu. Đây không phải là sự trừng phạt, mà là sự tẩy luyện. Mỗi tia sét là một lần rèn giũa, một lần thanh lọc. Linh hồn hắn trở nên trong suốt hơn, thể chất hắn trở nên kiên cố hơn, như thép đã qua trăm ngàn lần nung đúc.
Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn không còn chỉ cộng hưởng, mà chúng đang dần dung hợp lại với nhau, tạo thành một luồng sức mạnh nguyên thủy, thuần khiết. Một tia sáng trí tuệ cổ xưa bùng lên trong tâm trí Lâm Phàm, giúp hắn hiểu được bản chất của pháp tắc lôi đình, cách nó vận hành, và cách biến nó thành một phần của bản thân.
Hắn không chỉ hấp thu năng lượng, mà còn hấp thu cả “ý chí” của lôi kiếp, biến nó thành ý chí của riêng mình. Thân thể hắn từ màu đen cháy bắt đầu chuyển sang màu vàng kim nhàn nhạt, phát ra ánh sáng lung linh. Từng vết nứt trên da thịt nhanh chóng khép lại, để lộ ra làn da mới mịn màng và cứng rắn hơn.
Lôi kiếp cuối cùng giáng xuống, không phải là Lôi Long, mà là một cột sét khổng lồ, màu tím sẫm, chứa đựng sức mạnh hủy diệt của toàn bộ tiểu lục địa. Nó giống như một nhát búa của thiên địa, muốn đập tan mọi thứ đứng trước nó. Nhưng Lâm Phàm đã sẵn sàng. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay dang rộng, đón nhận toàn bộ sức mạnh đó.
Cột sét tím nuốt chửng Lâm Phàm. Từ xa, những người ở Thiên Đạo Môn chỉ thấy một cột sáng chói lòa vút lên trời, sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc mây đen, để lại một quầng sáng rực rỡ trên bầu trời.
Khi ánh sáng dần tan, trên đỉnh núi, Lâm Phàm vẫn đứng đó. Quần áo đã cháy rụi, nhưng thân thể hắn hoàn hảo không tì vết. Một luồng linh lực mạnh mẽ, thuần khiết và cổ xưa tỏa ra từ hắn, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Các kinh mạch của hắn đã được mở rộng đến cực hạn, chứa đựng sức mạnh lôi đình đã được chuyển hóa.
Thể chất của hắn đã đạt đến một cảnh giới phi phàm, như một khối bảo ngọc được tôi luyện qua lửa và sét, cứng rắn không gì sánh bằng. Linh hồn hắn trong suốt như pha lê, ý chí kiên cố như thép. Hắn cảm thấy mình đã siêu việt khỏi mọi giới hạn của thế giới này.
Trên bầu trời, những đám mây đen dần tan biến, trả lại ánh sáng mặt trời. Một cầu vồng rực rỡ xuất hiện, vắt ngang qua đỉnh núi, như một lời chúc mừng từ thiên địa. Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận được một cánh cửa vô hình đang mở ra trước mắt hắn – Đại Đạo Chi Môn, cánh cửa dẫn lên Tiên Giới.
Hắn đã sẵn sàng cho bước tiếp theo của hành trình. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định, không còn là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt, mà là một Chí Tôn của tiểu lục địa, một người mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo, chuẩn bị vươn tới những vì sao xa xôi.