Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:43:48 | Lượt xem: 2

Trong không gian tĩnh lặng của Thiên Đạo Môn, một luồng khí tức hùng vĩ mà áp lực đang dần ngưng tụ. Lâm Phàm, vị tông chủ trẻ tuổi đã thống nhất toàn bộ tiểu lục địa, ngồi xếp bằng trên đỉnh ngọn núi cao nhất, nơi không khí loãng hơn và gần với tầng mây hơn bất cứ nơi nào khác. Ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu sự yên bình của một người đã đạt đến đỉnh cao của thế giới phàm trần, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự háo hức và quyết tâm đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay: Thiên Kiếp Phi Thăng.

Kể từ khi thống nhất tiểu lục địa và thiết lập trật tự mới, Lâm Phàm đã cảm nhận rõ ràng sự ràng buộc của pháp tắc thế giới này. Sức mạnh của hắn đã vượt quá giới hạn mà tiểu thế giới có thể dung nạp, giống như một con cá voi khổng lồ bị giam cầm trong một cái ao nhỏ. Mỗi hơi thở, mỗi cử động của hắn đều khiến không gian xung quanh rung chuyển, báo hiệu rằng đã đến lúc phải phá vỡ xiềng xích, vươn mình ra biển lớn.

Hắn đã chuẩn bị kỹ càng. Trong hơn một năm qua, Lâm Phàm đã bế quan, dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống để tinh luyện cơ thể và linh hồn đến mức độ hoàn mỹ nhất có thể. Hắn đã tìm kiếm và hấp thu vô số linh dược quý hiếm, thậm chí là những khoáng vật cổ xưa có khả năng dẫn lôi, để tạo ra một cơ thể kháng lôi và một linh hồn cường đại. Hệ thống trong tâm thức hắn không ngừng phân tích các loại năng lượng, giúp hắn hiểu rõ bản chất của sấm sét, không chỉ là sức mạnh hủy diệt mà còn là một dạng năng lượng tinh thuần có thể hấp thu và chuyển hóa.

Một tháng trước, bầu trời trên Thiên Đạo Môn đã bắt đầu xuất hiện những dị tượng. Những đám mây đen kịt không tự nhiên, mang theo áp lực nghẹt thở, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét màu tím nhạt, báo hiệu sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Các cường giả của tiểu lục địa, từ những vị lão tổ của các tông môn cổ xưa đến những minh chủ vương triều, đều ngẩng đầu nhìn lên, lòng vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ. Họ biết, Lâm Phàm Sư Tổ sắp phi thăng, và đây sẽ là một sự kiện chấn động, chưa từng có trong lịch sử tiểu lục địa.

Hôm nay, ngày định mệnh đã đến. Mặt trời bị che khuất hoàn toàn bởi một khối mây đen khổng lồ, đặc quánh như mực tàu. Tiếng sấm rền vang từ xa, không phải là tiếng sấm bình thường, mà là tiếng gầm thét của Thiên Địa, mang theo ý chí thẩm phán của vũ trụ. Không khí trở nên nặng nề đến mức ngay cả những cường giả cấp Thần Đạo cũng cảm thấy khó thở, linh hồn run rẩy.

Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên, mà thay vào đó là sự kiên nghị của một người đã trải qua vô số sinh tử. Hắn đứng dậy, thân hình thẳng tắp như một ngọn núi, đối diện với bầu trời đang dần trở nên điên cuồng. Quần áo hắn không gió tự động bay phấp phới, một luồng hào quang mờ nhạt bao quanh cơ thể, đó là dấu hiệu của sức mạnh đã đạt đến cực hạn của phàm giới.

“Thiên Kiếp… đến đây đi!” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ổn, nhưng vang vọng khắp ngọn núi. Hắn không có vẻ sợ hãi hay lo lắng, chỉ có một sự mong chờ mãnh liệt.

Ngay lập tức, bầu trời như bị xé toạc. Một cột sét màu tím đậm, to bằng cả một tòa tháp, giáng thẳng xuống vị trí của Lâm Phàm. Đây là đợt sét đầu tiên, thường là để thử thách ý chí và phòng ngự cơ bản của người độ kiếp. Sức mạnh của nó đủ để san phẳng một ngọn núi, biến một cường giả phàm trần thành tro bụi.

Nhưng Lâm Phàm không né tránh. Hắn giơ hai tay lên trời, không vận dụng bất kỳ công pháp phòng ngự nào mà chỉ kích hoạt năng lượng trong cơ thể. Một luồng ánh sáng vàng nhạt bùng lên từ người hắn, đối chọi trực diện với cột sét. Hệ thống trong đầu hắn hoạt động hết công suất:

<div>

<b>[Phân Tích Sấm Sét Cấp I: Hoàn thành 100%]
</b> <b>[Bản chất: Năng lượng hủy diệt nguyên thủy, chứa đựng yếu tố Lôi Đình Chi Nguyên. Có thể chuyển hóa thành Lôi Đình Tinh Hoa.]
</b> <b>[Đề xuất Tiến Hóa: Hấp thu Lôi Đình Chi Nguyên, cường hóa Thần Thể, tôi luyện Linh Hồn. Tăng cường khả năng kháng lôi và cảm ngộ Lôi Đình Pháp Tắc.]
</b>
</p></div>

Với sự hướng dẫn của hệ thống, Lâm Phàm không chống cự mà chủ động dẫn dắt năng lượng sét vào cơ thể. Cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt xé, bị thiêu đốt từ trong ra ngoài. Cơ bắp co giật, xương cốt kêu răng rắc, máu huyết sôi trào. Nhưng hắn nghiến răng chịu đựng, từng chút một điều khiển luồng năng lượng hung bạo ấy chảy qua kinh mạch, qua từng tế bào. Dưới tác động của năng lượng sét, những tạp chất cuối cùng trong cơ thể hắn bị loại bỏ, kinh mạch được mở rộng và cường hóa, trở nên bền bỉ hơn kim cương.

Sét đánh liên tục, mỗi đợt mạnh hơn đợt trước. Hết tia sét tím lại đến tia sét vàng, rồi tia sét xanh biếc mang theo khí tức hủy diệt. Cơ thể Lâm Phàm liên tục bị đánh nát rồi lại tái tạo, như một lò rèn đang tôi luyện một thanh thần binh. Làn da hắn cháy sém, rồi lại lành lặn, trở nên trong suốt và sáng bóng như ngọc. Linh hồn hắn cũng không ngoại lệ. Mỗi khi một tia sét xuyên qua thức hải, nó mang theo cảm giác đau đớn tột cùng, nhưng đồng thời cũng gột rửa mọi tạp niệm, mở rộng không gian ý thức và làm cho linh hồn trở nên vững chắc, trong suốt hơn.

Một mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong đầu hắn, giống như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm. Hắn nhìn thấy một vũ trụ rộng lớn, nơi vô số tia sét không ngừng giáng xuống, không phải là sự trừng phạt mà là quá trình tái tạo, là nguồn năng lượng sinh ra vạn vật. Hắn hiểu ra rằng, sấm sét không chỉ là hủy diệt, mà còn là khởi nguồn của sự sống, là một phần không thể thiếu của Thiên Đạo.

Với sự hiểu biết mới mẻ này, Lâm Phàm không còn chỉ đơn thuần hấp thu. Hắn bắt đầu chủ động điều khiển luồng năng lượng sét, xoay chuyển nó trong cơ thể theo một chu kỳ đặc biệt, giống như một vòng luân hồi thu nhỏ. Năng lượng sét được chuyển hóa thành Lôi Đình Tinh Hoa, không chỉ cường hóa thể chất mà còn nuôi dưỡng linh hồn, giúp hắn cảm ngộ sâu sắc hơn về Lôi Đình Pháp Tắc. Đây là một bước đột phá vượt xa những gì một phàm nhân có thể làm được.

Đợt sét thứ chín, cũng là đợt mạnh nhất, cuối cùng cũng giáng xuống. Nó không còn là một cột sét đơn thuần, mà là một lốc xoáy sét khổng lồ, cuốn theo vô số thiên thạch và năng lượng hỗn loạn, tạo thành một cơn bão hủy diệt. Cả ngọn núi nơi Lâm Phàm đứng đã bị san phẳng từ lâu, chỉ còn lại một hố sâu khổng lồ được bao bọc bởi năng lượng sét.

Lâm Phàm đứng giữa tâm bão, tóc tai dựng đứng, ánh mắt rực sáng. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, mà là một chiến thần bất diệt. Năng lượng Thiên Đạo trong linh hồn hắn bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình, không phải để chống đỡ mà để dẫn dắt. Hắn hét lớn một tiếng, toàn thân hóa thành một tia sét vàng kim, lao thẳng vào tâm lốc xoáy. Đó không phải là tự sát, mà là một sự dung hợp, một sự đồng hóa.

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả tiểu lục địa. Ánh sáng chói lòa bao phủ mọi thứ, khiến không ai có thể nhìn rõ. Các cường giả bên dưới đều nhắm mắt lại, trong lòng vừa hoảng sợ vừa kinh ngạc. Họ không biết Lâm Phàm có thành công hay không, nhưng họ biết, sau khoảnh khắc này, thế giới sẽ không còn như xưa nữa.

Khi ánh sáng dần tắt, và tiếng sấm cuối cùng cũng im bặt, bầu trời bắt đầu quang đãng trở lại. Mây đen tan biến, để lộ ra bầu trời xanh thẳm, trong vắt đến lạ thường. Tại trung tâm của hố sâu, nơi từng là đỉnh núi, một bóng người đứng sừng sững. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí tức thần thánh, không còn là phàm nhân. Làn da hắn trắng như ngọc, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của lôi đình. Đôi mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả tinh tú và sấm chớp. Mái tóc đen dài khẽ lay động trong làn gió nhẹ.

Lâm Phàm đã thành công. Hắn không chỉ vượt qua Thiên Kiếp, mà còn hấp thu và luyện hóa năng lượng của nó, cường hóa thể chất đến cảnh giới Vô Thượng Lôi Thể, và linh hồn đạt đến cấp độ Tiên Linh. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong hắn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bức tranh dần được tô màu. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của vũ trụ, sự tồn tại của Đại Lục Trung Ương, và những thế giới cao hơn đang chờ đợi hắn.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảm nhận được một cánh cửa vô hình đang dần mở ra – đó là cánh cửa dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi những cường giả chân chính đang chờ đợi. Sứ mệnh của hắn, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Hắn biết, đã đến lúc phải rời đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8