Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:45:35 | Lượt xem: 2

Chương 140: Đại Kiếp Lôi Đình, Thần Hồn Thăng Hoa

Trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, ngọn núi cao nhất của tiểu lục địa, nơi Lâm Phàm đã chọn làm địa điểm phi thăng, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Một đài tế cổ kính, được Lâm Phàm đích thân cải tạo từ một di tích thượng cổ, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, khắc họa vô số phù văn phức tạp. Xung quanh đài, hàng vạn cường giả từ Thiên Đạo Môn và các thế lực đồng minh đều tề tựu, ánh mắt vừa sùng bái vừa lo lắng nhìn về bóng dáng cô độc trên đỉnh.

Lâm Phàm đứng đó, thân hình cao ngất, mái tóc đen tung bay trong gió. Hắn không mặc trường bào hoa lệ mà chỉ là một bộ đồ tu luyện đơn giản, nhưng khí chất lại siêu phàm thoát tục, tựa như một vị thần giáng thế. Vạn vật trên tiểu lục địa này đều đã nằm gọn trong tầm tay hắn. Hắn đã kiến tạo một trật tự mới, mang lại hòa bình và thịnh vượng chưa từng có. Nhưng giới hạn của thế giới này đã quá rõ ràng. Những pháp tắc yếu ớt không thể tiếp tục chứa đựng sức mạnh đang bùng nổ trong hắn. Hắn phải phi thăng, phải đến một thế giới rộng lớn hơn để tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để khám phá sự thật về bản nguyên của mình.

Bên dưới đài tế, Mộ Dung Tuyết, nữ nhân vật phụ tài năng, nay đã là Tông chủ Huyền Kiếm Tông và là cánh tay phải của Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Các trưởng lão, đệ tử cốt cán của Thiên Đạo Môn cũng đều nín thở. Họ biết, kiếp nạn phi thăng không phải trò đùa. Đặc biệt là với Lâm Phàm, người mang theo một phần linh hồn Thiên Đạo, kiếp nạn của hắn chắc chắn sẽ vượt xa những gì bình thường.

Một tiếng sấm trầm đục vang vọng từ chân trời xa xăm, báo hiệu điềm chẳng lành. Bầu trời quang đãng bỗng chốc bị bao phủ bởi những tầng mây đen kịt, xoáy vặn như một hố đen khổng lồ. Điện quang màu tím, xanh, vàng bắt đầu xẹt qua kẽ mây, chiếu sáng khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy chết chóc. Áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật, khiến những cường giả cấp cao cũng phải hít thở khó khăn, tim đập thình thịch.

Lâm Phàm ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén xuyên qua tầng mây đen kịt. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của thế giới, sự kháng cự của pháp tắc muốn giữ chân hắn. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một lực hút mãnh liệt từ phía trên, từ một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi. Hệ thống trong đầu hắn rung động nhẹ, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh cao cả.

“Đến đây đi!” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm, giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá.

Cùng lúc đó, một tia chớp đầu tiên giáng xuống. Nó không phải là tia chớp bình thường, mà là một cột lôi đình khổng lồ, màu tím sẫm, mang theo uy năng hủy diệt, nuốt chửng cả ngọn Thiên Đạo Sơn. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn tung tóe. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ những người yếu tim, nhưng đa số vẫn kiên cường đứng vững, dõi theo bóng dáng Lâm Phàm.

Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay kết ấn, toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng kim. Hắn không chỉ phòng ngự, mà còn chủ động nghênh đón. Khi cột lôi đình khổng lồ sắp chạm tới, hắn hét lớn một tiếng, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, trực tiếp hấp thu tia sét đầu tiên.

“Phân Tích & Tiến Hóa!”

Hệ thống bắt đầu hoạt động điên cuồng. Tia sét uy mãnh, đủ để biến một ngọn núi thành tro bụi, bị hút vào cơ thể Lâm Phàm. Hàng ngàn, hàng vạn sợi điện năng chạy dọc kinh mạch hắn, mang theo sự tàn phá và tái tạo. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn gào thét, đau đớn tột độ. Cơ bắp co giật, xương cốt kêu răng rắc như muốn vỡ vụn. Nhưng cùng lúc đó, một dòng năng lượng tinh thuần, mạnh mẽ được hệ thống phân tích và chuyển hóa, tẩm bổ cho cơ thể hắn.

Thể chất của Lâm Phàm bắt đầu biến đổi nhanh chóng. Tạp chất trong máu thịt bị thanh tẩy, cơ bắp trở nên dẻo dai và rắn chắc hơn. Linh hồn hắn cũng được tôi luyện trong biển lôi đình, trở nên kiên cố và trong suốt như lưu ly. Hắn cảm thấy mình đang lột xác, từng bước thoát ly khỏi phàm trần.

Một tia chớp thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư nối tiếp nhau giáng xuống, mạnh hơn tia trước gấp bội. Lôi đình không còn chỉ là màu tím, mà đã xuất hiện những dải màu xanh lam, đỏ rực, cuộn xoáy vào nhau tạo thành một cơn bão năng lượng. Lâm Phàm vẫn đứng đó, như một tảng đá ngàn năm giữa biển động. Hắn hấp thu từng tia, từng tia. Đau đớn tột cùng, nhưng ý chí hắn lại càng thêm kiên cường. Trong sâu thẳm linh hồn, những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy bắt đầu rung chuyển, như đang cộng hưởng với sức mạnh lôi đình.

Một khoảnh khắc, trong cơn bão lôi đình, Lâm Phàm dường như nhìn thấy một viễn cảnh. Một vũ trụ cổ xưa, rộng lớn, tràn ngập năng lượng. Rồi một thực thể khổng lồ, đen tối, như một cái bóng không đáy, nuốt chửng mọi thứ. Và một ánh sáng chói lòa, hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa đó. Ánh sáng đó, mang theo cảm giác quen thuộc đến rợn người, chính là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Cảm giác đau đớn, cô độc, nhưng cũng tràn đầy sự vĩ đại và bất khuất. Hình ảnh thoáng qua, rồi tan biến, nhưng nó khắc sâu vào tâm trí Lâm Phàm, củng cố thêm quyết tâm của hắn.

Kiếp nạn phi thăng kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Bầu trời không ngừng giáng xuống những đợt lôi đình kinh thiên động địa. Từ “Lôi Điện Tinh Hoa” đến “Thiên Phạt Chi Lôi”, rồi đỉnh điểm là “Hỗn Độn Thần Lôi” – những tia sét mang theo sức mạnh của hỗn độn nguyên thủy, có thể phá hủy cả không gian và thời gian. Lâm Phàm đã phải sử dụng tất cả các công pháp, thần thông mình học được, kết hợp với khả năng “Tiến Hóa” của hệ thống, để chống chịu và hấp thu. Cơ thể hắn đã trở thành một lò luyện khổng lồ, tinh luyện linh hồn và thể chất đến mức độ siêu việt.

Đến rạng sáng ngày thứ tư, một tia sét cuối cùng, to lớn gấp mười lần những tia trước, màu vàng kim rực rỡ, mang theo khí tức của hủy diệt và tái sinh, giáng thẳng xuống Lâm Phàm. Đây là “Thần Kiếp Lôi Đình”, thử thách cuối cùng dành cho những ai muốn siêu việt phàm trần. Lâm Phàm không lùi bước, hắn hét lên một tiếng vang vọng trời đất, toàn bộ sức mạnh tích lũy trong ba ngày qua bùng nổ, biến thành một luồng sáng chói mắt, đối đầu trực diện với tia sét vàng kim.

ẦM!!!

Một tiếng nổ long trời lở đất, ánh sáng chói lòa bao phủ cả ngọn Thiên Đạo Sơn. Mây đen bị xé toạc, lộ ra một khoảng không gian trống rỗng. Mọi người bên dưới đều nhắm mắt lại, tưởng chừng như tận thế đã đến. Khi ánh sáng tan đi, bụi mù lắng xuống, Thiên Đạo Sơn đã bị san phẳng một nửa, nhưng Lâm Phàm vẫn đứng đó, sừng sững giữa đống đổ nát.

Toàn thân hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, không còn một vết thương nào. Khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, không còn là cường giả phàm trần. Hắn đã siêu thoát. Tóc đen của hắn nay xen lẫn những sợi bạc lấp lánh như tinh tú, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Hắn đã hoàn toàn hấp thu năng lượng lôi đình, cường hóa thể chất và linh hồn đến một cảnh giới mà người phàm không thể tưởng tượng. Phần linh hồn Thiên Đạo trong hắn cũng trở nên rõ ràng hơn, như một ngọn lửa bùng cháy, thôi thúc hắn tiến về phía trước.

Đúng lúc đó, giữa khoảng không bị xé toạc trên bầu trời, một khe nứt khổng lồ xuất hiện. Không gian bên trong khe nứt không phải là hỗn độn, mà là một thế giới khác, tràn ngập linh khí nồng đậm và những ánh sáng rực rỡ. Một con đường cầu vồng rực rỡ xuất hiện từ trong khe nứt, từ từ hạ xuống chân Lâm Phàm.

“Đó là… Đại Đạo Chi Môn!” Một trưởng lão Thiên Đạo Môn thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc.

Đây chính là con đường dẫn lên Đại Lục Trung Ương, nơi các cường giả chân chính ngự trị, nơi có những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi. Lâm Phàm quay đầu lại, nhìn xuống những gương mặt quen thuộc bên dưới. Ánh mắt hắn lướ qua Mộ Dung Tuyết, qua các đệ tử thân cận, qua toàn bộ Thiên Đạo Môn. Hắn mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự từ biệt và hứa hẹn.

“Ta đi đây. Các ngươi hãy cố gắng tu luyện, bảo vệ tiểu lục địa này. Ta sẽ trở lại.” Giọng nói hắn vang vọng khắp không gian, mang theo uy năng của Thiên Đạo mới hình thành.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe. “Lâm Phàm, chàng phải cẩn thận!”

Lâm Phàm gật đầu, sau đó không chần chừ, sải bước lên con đường cầu vồng. Từng bước chân hắn đều mang theo sức mạnh lay động không gian. Hắn không ngoảnh đầu lại. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai và bí ẩn. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì hắn không còn là Lâm Phàm của ngày xưa. Hắn là một phần của Thiên Đạo, và sứ mệnh của hắn là tái tạo lại trật tự vũ trụ.

Ánh sáng cầu vồng bao phủ lấy hắn, rồi từ từ bay lên, xuyên qua khe nứt trên bầu trời và biến mất. Khe nứt cũng dần khép lại, trả lại bầu trời trong xanh. Nhưng trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, và trong lòng mỗi người dân của tiểu lục địa, một huyền thoại mới đã được sinh ra. Lâm Phàm đã phi thăng. Hành trình chinh phục các thế giới, tìm kiếm bản nguyên và đối mặt với mối đe dọa vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8