Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:49:05 | Lượt xem: 2

Chương 149

Trên đỉnh núi Vô Cực, nơi Thiên Đạo Môn ngự trị, không khí đặc quánh sự căng thẳng và kỳ vọng. Bầu trời vốn trong xanh nay bị bao phủ bởi mây đen cuồn cuộn, dày đặc đến mức ánh sáng ban ngày cũng khó lòng xuyên thấu. Những tia sét màu tím đen, mang theo uy năng hủy diệt của thiên địa, không ngừng giáng xuống điểm trung tâm, nơi một bóng người đơn độc đang đứng vững như một ngọn núi.

Đó là Lâm Phàm. Hắn đứng thẳng tắp, thân ảnh không chút lay chuyển giữa cuồng phong và lôi đình. Quần áo đã rách nát, mái tóc đen nhánh tung bay tán loạn, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như những vì sao xa xăm, ẩn chứa một ý chí kiên định đến mức đáng sợ. Đây là khắc cuối cùng của lôi kiếp phi thăng, cũng là thử thách lớn nhất mà hắn phải đối mặt để rời bỏ tiểu thế giới này, bước lên con đường rộng lớn hơn.

Hàng ngàn đệ tử Thiên Đạo Môn, cùng với các tông chủ từ các tông môn lớn khác trên tiểu lục địa, đều tề tựu dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn lên với vẻ lo lắng khôn nguôi. Trong số đó có Triệu Vân Long, vị tướng quân trung thành đã cùng Lâm Phàm chinh chiến khắp nơi, và Lạc Tuyết, vị Thiếu Nữ Thần Bí đã từng gặp gỡ, nay là một trưởng lão quan trọng của Thiên Đạo Môn. Sư phụ của Lâm Phàm, Trưởng lão Huyền Kiếm Tông, cũng có mặt, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa.

“Sức mạnh của Thiên Đạo Chi Lôi thật khủng khiếp,” Triệu Vân Long thì thầm, nắm chặt chuôi kiếm. “Liệu Tông chủ có thể vượt qua?”

Lạc Tuyết khẽ lắc đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhưng sâu thẳm. “Không còn là vấn đề của việc vượt qua nữa, mà là vấn đề của sự dung hợp. Hắn đang hấp thu nó.”

Quả đúng như lời Lạc Tuyết, Lâm Phàm không chỉ chống đỡ. Hắn đang chủ động nghênh đón từng đạo lôi đình. Bên trong cơ thể hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” vận hành đến cực hạn, biến những tia sét hủy diệt thành nguồn năng lượng thanh tẩy, cường hóa từng tế bào, từng kinh mạch, từng mảnh linh hồn Thiên Đạo đang dần thức tỉnh. Mỗi khi một tia sét giáng xuống, cơ thể Lâm Phàm lại phát ra một vầng sáng rực rỡ hơn, như thể đang được đúc lại từ chính sức mạnh của thiên địa.

Trong tâm thức, những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng về các vũ trụ bị hủy diệt, về một thực thể khổng lồ nuốt chửng các thế giới, và về sự hy sinh vĩ đại của một ý chí tối cao để phong ấn mối hiểm họa đó. Hắn cảm nhận được gánh nặng của một sứ mệnh vũ trụ, một định mệnh không thể tránh khỏi. Tiểu lục địa này, dù rộng lớn và hùng vĩ trong mắt phàm nhân, chỉ là một hạt cát nhỏ trong vô vàn thế giới đang chờ hắn khám phá, và bảo vệ.

“Ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này,” Lâm Phàm tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, hòa cùng tiếng sấm sét. “Từ khi ta thức tỉnh, từ khi ta bắt đầu tiến hóa, tất cả đều hướng về đây.”

Năng lượng trong cơ thể hắn đạt đến một đỉnh điểm không thể tưởng tượng. Pháp tắc của tiểu thế giới này đã không còn đủ để chứa đựng hắn, tựa như một con rồng thiêng đã quá lớn để ở trong ao cạn. Một lực hút vô hình, nhưng mạnh mẽ đến kinh hoàng, bắt đầu kéo hắn lên cao hơn, xuyên qua tầng mây đen.

Bỗng nhiên, một ánh sáng chói lòa xé toạc bầu trời. Không phải là ánh sáng của sét, mà là một vầng hào quang rực rỡ, tinh khiết, mang theo hơi thở của Đại Đạo Nguyên Thủy. Các đám mây đen tan biến, để lộ ra một cảnh tượng thần thánh: một cánh cổng khổng lồ, được tạo thành từ những luồng ánh sáng đa sắc, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Đại Đạo Chi Môn, cánh cửa dẫn lên Đại Lục Trung Ương, hay còn gọi là Tiên Giới sơ khai của thế giới này.

Cánh cổng từ từ mở ra, để lộ ra một không gian vô tận đầy sao, tràn ngập năng lượng linh khí dồi dào đến mức không thể tưởng tượng. Một luồng linh khí tinh thuần tràn xuống, khiến mọi sinh linh dưới chân núi đều cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi có dấu hiệu tăng tiến.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn cánh cổng, đôi mắt phản chiếu sự hùng vĩ của nó. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong, một bản năng mách bảo rằng đây chính là con đường hắn phải đi. Hắn quay đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt quen thuộc bên dưới.

Triệu Vân Long, với vẻ mặt kiên định, gật đầu nhẹ, như một lời hứa sẽ bảo vệ giang sơn này. Lạc Tuyết mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, hàm ý chúc phúc và hy vọng. Sư phụ hắn, với đôi mắt đỏ hoe, vẫy tay từ biệt.

Lâm Phàm không nói một lời. Lời từ biệt đã nằm trong hành động của hắn, trong sự tin tưởng hắn đặt vào những người ở lại. Hắn đã kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo Môn hùng mạnh, đủ sức duy trì hòa bình và phát triển cho tiểu lục địa này. Di sản của hắn đã được thiết lập.

Với một nụ cười nhẹ trên môi, Lâm Phàm lướt đi. Thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng, bay thẳng vào Đại Đạo Chi Môn đang mở rộng. Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp thiên địa, không phải là tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng nổ của sự khai sáng, của một cánh cửa mới được mở ra.

Trong khoảnh khắc hắn xuyên qua cánh cổng, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Không gian xung quanh biến đổi, thời gian như ngừng lại rồi lại trôi đi với tốc độ chóng mặt. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn pháp tắc mới đang vận hành, những luồng năng lượng mạnh mẽ và phức tạp hơn gấp trăm lần so với thế giới hắn vừa rời đi. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một cấp độ hoàn toàn mới.

Cánh cổng đóng lại phía sau hắn, để lại một vầng hào quang mờ nhạt trên bầu trời. Dưới chân núi Vô Cực, tất cả mọi người đều quỳ xuống, cúi đầu trước sự ra đi của vị Chí Tôn, vị Thiên Đạo của thế giới phàm trần này. Họ biết rằng, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và Lâm Phàm, vị thiếu niên phế vật ngày nào, nay đã vươn lên, trở thành một huyền thoại, một biểu tượng của sự phi thăng, và là người mở đường cho một hành trình vĩ đại hơn nhiều, một hành trình khám phá những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ, trên Đại Lục Trung Ương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8