Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:48:47 | Lượt xem: 2

Bầu trời của Vô Cực Đại Lục chưa bao giờ cuồng bạo đến thế. Trên đỉnh Vô Cực Sơn, nơi Lâm Phàm đã thống nhất toàn bộ tiểu lục địa và thiết lập Thiên Đạo Môn, một trận kiếp lôi kinh thiên động địa đang giáng xuống. Những tia sét màu tím đen, lớn như những cây cổ thụ trăm năm, xé toạc không gian, mang theo uy năng hủy diệt của thiên địa. Chúng không còn là những đạo lôi bình thường mà là “Thiên Phạt Lôi Kiếp”, một hình thức thử thách tối cao mà chỉ những cường giả sắp phi thăng mới phải đối mặt. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và năng lượng hỗn loạn, khiến các cường giả của Thiên Đạo Môn dù đứng cách xa hàng trăm dặm vẫn cảm thấy tim đập thình thịch, linh hồn run rẩy.

Lâm Phàm đứng sừng sững giữa tâm bão, thân ảnh nhỏ bé nhưng lại kiên cường một cách khó tin. Quần áo của hắn đã rách nát, mái tóc đen nhánh bị gió lốc thổi tung, lộ ra khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiên nghị. Từng đạo lôi kiếp giáng xuống, không ngừng oanh tạc vào thân thể hắn, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất. Khác với những người khác cố gắng chống đỡ hoặc né tránh, Lâm Phàm lại làm một việc khiến tất cả mọi người phải kinh hãi – hắn chủ động hấp thu. Mỗi khi một đạo lôi giáng xuống, cơ thể hắn lại phát ra ánh sáng chói lòa, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt, nhưng ngay lập tức lại được chữa lành bằng một tốc độ kinh người.

Bên trong cơ thể, mảnh linh hồn Thiên Đạo đã hoàn toàn thức tỉnh, hóa thành một hệ thống tinh vi đang hoạt động hết công suất. “Đinh! Phát hiện năng lượng lôi đình cấp độ Thiên Phạt. Bắt đầu phân tích cấu trúc năng lượng… Thành công phân tích. Bắt đầu tiến hóa thể chất và linh hồn… Tỷ lệ dung hợp: 1%… 5%… 10%…”. Giọng nói lạnh lùng của hệ thống vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm, nhưng mỗi một con số tăng lên lại mang đến cho hắn một cảm giác bùng nổ của sức mạnh. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang được tái tạo, trở nên rắn chắc và tinh khiết hơn. Linh hồn hắn như một khối thép được tôi luyện trong lò lửa, những tạp chất được loại bỏ, chỉ còn lại sự tinh túy và bền bỉ.

Những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, vốn dĩ chỉ mơ hồ như sương khói, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn. Hắn thấy một vũ trụ bao la, thấy sự hy sinh vĩ đại của một thực thể tối cao, và thấy một mối đe dọa kinh hoàng đang rình rập trong khoảng không vô tận. Những hình ảnh đó khiến hắn hiểu rõ hơn về sứ mệnh của mình, không chỉ là thống nhất tiểu lục địa hay phi thăng lên Thượng Giới, mà là một trách nhiệm to lớn hơn, liên quan đến sự tồn vong của vô số thế giới.

Bên dưới, các trưởng lão của Thiên Đạo Môn, cùng với những cường giả từ các tông môn và vương triều đã quy phục, đều đang nín thở theo dõi. Huyền Kiếm Tử, sư phụ của Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng pha lẫn niềm tự hào khôn tả. “Đứa trẻ này… nó đã vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng,” ông lẩm bẩm, “Hấp thu Thiên Phạt Lôi Kiếp để cường hóa bản thân, đây là điên rồ hay là thiên tài tuyệt đỉnh?”

Bên cạnh ông, Nguỵ Vô Song, nữ nhân vật phụ tài năng và là tri kỷ của Lâm Phàm, nắm chặt tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. Nàng hiểu rõ Lâm Phàm không phải là người bình thường, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến nàng không khỏi run sợ. “Lâm Phàm, chàng nhất định phải thành công,” nàng thì thầm, “Đại Lục Trung Ương đang chờ chàng.”

Lôi kiếp càng lúc càng dữ dội. Từ màu tím đen, chúng dần chuyển sang màu vàng kim, mang theo uy áp của pháp tắc nguyên thủy. Đây là đợt lôi kiếp cuối cùng, cũng là mạnh nhất, được gọi là “Hoàng Kim Phạt Lôi”. Nó không chỉ tấn công thể xác mà còn nhắm vào linh hồn, ý chí của người vượt kiếp. Nếu Lâm Phàm thất bại ở đây, hắn sẽ hóa thành tro bụi, không còn cơ hội chuyển thế.

“Đùng!!!” Một tiếng nổ vang dội như xé rách màng nhĩ, một cột sét vàng kim khổng lồ giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Phàm. Cả Vô Cực Sơn rung chuyển dữ dội, một phần đỉnh núi bị san phẳng. Một hào quang chói lòa bao trùm lấy Lâm Phàm, khiến không ai có thể nhìn rõ được bên trong. Các cường giả đều nín thở, có người đã nhắm mắt lại, không dám chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó.

Giây phút đó, Lâm Phàm cảm thấy như toàn bộ vũ trụ đang đè nén lên mình. Pháp tắc của Hoàng Kim Phạt Lôi cố gắng xé nát linh hồn hắn, đồng hóa ý chí hắn vào hư vô. Nhưng chính lúc đó, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn bùng nổ với một ánh sáng chưa từng có. “Đinh! Phát hiện ý chí hủy diệt. Bắt đầu đồng hóa và chuyển hóa… Thành công chuyển hóa. Năng lượng lôi đình đã đạt đến giới hạn hấp thu. Thể chất và linh hồn đã đạt đến cực hạn của tiểu thế giới. Chuẩn bị phi thăng!”

Một luồng sức mạnh vô cùng cường đại trào dâng trong cơ thể Lâm Phàm, vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng biết. Hắn cảm thấy mình như một vũ trụ nhỏ, có thể điều khiển vạn vật. Một tiếng gầm nhẹ phát ra từ cổ họng hắn, không phải vì đau đớn mà là vì sự giải thoát, sự bùng nổ của năng lượng. Hào quang vàng kim bao phủ hắn không còn là của lôi kiếp nữa, mà là của chính hắn, một ánh sáng rực rỡ và thuần khiết.

Khi ánh sáng dần tan đi, hình ảnh Lâm Phàm hiện ra khiến tất cả mọi người phải sững sờ. Hắn không hề bị tổn hại. Thể chất hắn đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, mỗi một thớ thịt, mỗi một kinh mạch đều ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa. Linh hồn hắn đã trở nên trong suốt, như một viên ngọc không tỳ vết, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng lại uy nghiêm vô cùng. Hắn đứng đó, không còn là thiếu niên của Vô Cực Đại Lục, mà là một tồn tại đã vượt qua giới hạn của phàm trần.

Một cảm giác siêu thoát, tự do chưa từng có dâng trào trong lòng Lâm Phàm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây lôi kiếp đã tan biến, để lại một khoảng không xanh thẳm đến lạ. Nhưng không gian đó lại không còn trống rỗng. Một cánh cổng khổng lồ, làm bằng ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như vạn vì sao, từ từ hiện ra giữa không trung. Đó chính là “Đại Đạo Chi Môn”, cánh cửa dẫn lên Đại Lục Trung Ương, hay còn gọi là Tiên Giới trong truyền thuyết.

Lâm Phàm quay lại, ánh mắt quét qua những người đang quỳ rạp dưới chân núi. Ánh mắt hắn không còn vẻ non nớt của thiếu niên, mà thay vào đó là sự thâm sâu, uy nghiêm của một vị Thiên Đạo. “Ta đã thành công vượt qua Thiên Phạt Lôi Kiếp. Vô Cực Đại Lục này, từ nay sẽ do Thiên Đạo Môn quản lý. Các ngươi hãy tuân thủ pháp tắc ta đã đặt ra, gìn giữ sự bình yên và thịnh vượng của thế giới này.” Giọng nói của hắn vang vọng khắp tiểu lục địa, mang theo một sức mạnh trấn áp không thể cưỡng lại.

Hắn nhìn về phía Huyền Kiếm Tử và Nguỵ Vô Song. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. “Sư phụ, Vô Song, ta đi đây. Sứ mệnh của ta còn lớn lao hơn nhiều. Một ngày nào đó, ta sẽ trở về, hoặc các ngươi sẽ đến tìm ta ở một thế giới cao hơn.”

Huyền Kiếm Tử gật đầu, trong mắt đầy vẻ tự hào và mong đợi. Nguỵ Vô Song không nói gì, chỉ lặng lẽ khắc ghi hình bóng của chàng trai vĩ đại này vào sâu thẳm trái tim nàng.

Lâm Phàm không chần chừ. Bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát. Hắn bay lên không trung, hướng thẳng đến Đại Đạo Chi Môn. Cánh cổng ánh sáng mở rộng, nuốt chửng thân ảnh hắn vào trong. Không có tiếng nổ, không có chấn động, chỉ có một luồng sáng chói lòa vụt qua, rồi cánh cổng từ từ khép lại, biến mất hoàn toàn, như chưa từng tồn tại.

Vô Cực Đại Lục trở lại vẻ bình yên vốn có, nhưng mọi sinh linh đều biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và một truyền thuyết vĩ đại vừa rời đi, để lại hy vọng và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

Lâm Phàm, giờ đây đã là một tồn tại siêu việt, đã đặt bước chân đầu tiên vào một thế giới hoàn toàn mới, nơi có những cường giả chân chính và những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi hắn khám phá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8