Thiên Đạo Trùng SinhChương 147
Chân trời phía Tây đã biến thành một dải lụa đỏ rực, nhưng không phải vẻ đẹp bình minh hay hoàng hôn thường thấy, mà là một màu đỏ thẫm như máu, ẩn chứa sự cuồng bạo và uy áp không thể tả. Đại lục, vốn đã được Lâm Phàm thống nhất và ban cho một trật tự mới, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Tất cả sinh linh, từ phàm nhân yếu ớt đến cường giả đỉnh cao, đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảm nhận được một luồng khí tức hủy diệt đang dần ngưng tụ.
Trong một vùng cấm địa được bao bọc bởi vô số trận pháp phòng ngự tối cao, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên đỉnh một ngọn núi cao nhất. Xung quanh hắn, chín đạo linh mạch thượng phẩm cuồn cuộn linh khí, biến không gian thành một biển năng lượng nồng đậm. Hắn đã dành ba năm để củng cố nền móng tu vi, dung hợp hoàn toàn mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ bé đã thu được, và chuẩn bị cho khoảnh khắc phi thăng trọng đại này. Giờ đây, hắn đã đạt đến đỉnh cao của phàm giới, chạm đến ngưỡng cửa của Tiên Giới.
Một cơn gió mạnh bỗng thổi qua, mang theo những hạt mưa nhỏ li ti mang theo mùi vị của sấm sét. Đôi mắt Lâm Phàm từ từ mở ra, ánh sáng tinh tú lóe lên trong con ngươi đen láy. Hắn đứng dậy, tấm áo bào trắng khẽ lay động, thân hình cao lớn đứng thẳng tắp như một ngọn thương cắm thẳng vào trời xanh. Hắn cảm nhận rõ ràng sự dao động của pháp tắc vũ trụ, sự ghen ghét của thiên địa đối với kẻ muốn phá vỡ giới hạn phàm trần.
“Đến đi,” hắn lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. “Kiếp lôi này, sẽ là bậc thang để ta bước lên.”
Đúng lúc này, trên bầu trời, đám mây đỏ thẫm bắt đầu xoáy tròn dữ dội, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ che phủ cả vạn dặm. Tia chớp màu tím đen bắt đầu nhấp nháy bên trong, phát ra những tiếng rít gào như dã thú bị nhốt. Uy áp kinh hoàng từ trên cao đổ xuống, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo, những ngọn núi xa xa bắt đầu nứt vỡ, cây cối hóa thành tro bụi.
“Đây là… Thiên Đạo Kiếp Lôi!” Một trưởng lão của Thiên Đạo Môn (thế lực do Lâm Phàm sáng lập), vốn là một cường giả từng trải, run rẩy nói. “Khí tức này còn mạnh hơn gấp trăm lần so với những gì ghi lại trong điển tịch cổ! Chẳng lẽ… đây là kiếp lôi dành cho người mang theo Thiên Đạo Linh Hồn?”
Mọi người đều nín thở. Họ đã chứng kiến Lâm Phàm từ một thiếu niên phế vật vươn lên, thống nhất tiểu lục địa, tạo ra một kỷ nguyên huy hoàng. Nhưng lần này, đối thủ của hắn là thiên địa, là pháp tắc tối cao của vũ trụ. Liệu hắn có thể thành công?
“ẦMMMM!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Tia chớp đầu tiên, to lớn như một ngọn núi, màu sắc tím đen xen lẫn vàng kim, mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên sơ, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Phàm. Không gian xung quanh tia chớp vỡ vụn, tạo thành những lỗ đen nhỏ li ti.
Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bỗng tỏa ra một luồng sáng ngũ sắc huyền ảo. Cơ thể hắn, vốn đã được cường hóa đến cực hạn bởi khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, giờ đây như một cái hố đen nuốt chửng tất cả. Khi tia chớp giáng xuống, hắn không dùng bất kỳ công pháp phòng ngự nào mà trực tiếp dùng thân thể đón nhận.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Tia lôi điện kinh hoàng xuyên qua cơ thể hắn, khiến hắn co giật dữ dội. Máu từ khóe miệng hắn trào ra, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không chút sợ hãi. Đồng thời, hệ thống trong đầu hắn điên cuồng hoạt động:
“Phân tích năng lượng Thiên Đạo Kiếp Lôi… Thành phần: Lôi Điện Nguyên Khí, Pháp Tắc Hủy Diệt, Ý Chí Thiên Địa… Bắt đầu tiến hóa thể chất và linh hồn…”
Khác với những tu sĩ khác chỉ có thể chống đỡ hoặc hấp thu một phần nhỏ lôi đình để rèn luyện, Lâm Phàm lại chủ động “tiến hóa” bản thân bằng năng lượng hủy diệt này. Từng sợi lôi điện tím đen được hệ thống phân giải, sau đó được tái cấu trúc và dung hợp vào từng tế bào, từng mạch máu, từng thớ thịt của hắn. Cả linh hồn hắn cũng chìm đắm trong biển lôi, trải qua quá trình thanh tẩy và cường hóa đau đớn tột cùng.
“ẦM! ẦM! ẦM!”
Liên tiếp các đạo lôi giáng xuống, không ngừng nghỉ. Mỗi đạo lôi đều mạnh hơn đạo trước, với số lượng ngày càng tăng. Ban đầu là một đạo, sau đó là ba, rồi chín, rồi hàng chục đạo lôi điện khổng lồ cùng lúc đổ ập xuống như thác lũ. Toàn bộ ngọn núi nơi Lâm Phàm đứng đã bị đánh nát thành tro bụi, hắn lơ lửng giữa không trung, xung quanh là biển lôi điện cuồng bạo.
Cơ thể Lâm Phàm liên tục nứt vỡ, máu thịt văng tung tóe, nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng sống mạnh mẽ lại tái tạo chúng. Quá trình hủy diệt và tái sinh diễn ra liên tục, khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn sau mỗi lần bị đánh nát. Những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trong linh hồn hắn cũng được kích hoạt, giúp hắn hiểu sâu hơn về bản chất của lôi kiếp, về sự cân bằng giữa hủy diệt và sáng tạo.
Hắn bắt đầu chủ động dẫn dắt lôi điện vào cơ thể, không chỉ để cường hóa mà còn để điều hòa và dung hợp chúng vào sâu bên trong. Linh hồn hắn hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, điên cuồng hấp thu năng lượng lôi đình, biến nó thành một phần của chính mình. Những vết nứt nhỏ trong linh hồn hắn, do quá trình dung hợp mảnh vỡ Thiên Đạo chưa hoàn hảo, giờ đây được lấp đầy và củng cố bởi năng lượng lôi kiếp.
“Thiên Đạo Luân Hồi Quyết!” Lâm Phàm gầm nhẹ. Một công pháp do hắn tự sáng tạo, dựa trên những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo, bắt đầu vận chuyển. Hắn không chỉ hấp thu năng lượng lôi đình, mà còn biến đổi nó, chuyển hóa sức mạnh hủy diệt thành sức sống nguyên thủy, sau đó lại chuyển hóa ngược lại. Đây là một chu trình tuần hoàn, một sự dung hợp giữa âm và dương, giữa sống và chết.
Lôi kiếp càng ngày càng trở nên đáng sợ. Đám mây đen đã biến thành một vực sâu không đáy, bên trong không ngừng phun trào ra những tia sét hình rồng, hình phượng, hình quỷ dị, mang theo ý chí của thiên địa muốn diệt trừ kẻ nghịch thiên. Những tia sét này không chỉ tấn công thể xác mà còn nhắm thẳng vào linh hồn, muốn xé nát ý chí của Lâm Phàm.
Có lúc, Lâm Phàm gần như gục ngã. Ý chí hủy diệt của lôi kiếp quá mạnh mẽ, muốn nhấn chìm hắn vào vực sâu của sự tuyệt vọng. Nhưng mỗi khi hắn cảm thấy sắp không chịu nổi, những mảnh ký ức về sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại hiện lên, nhắc nhở hắn về Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự cần thiết của một Thiên Đạo mới.
“Ta là Thiên Đạo! Ta sẽ không bao giờ gục ngã!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp càn khôn, dường như đối chọi lại với ý chí của thiên địa. Toàn thân hắn bùng cháy một ngọn lửa vàng kim rực rỡ, đó là ngọn lửa của sự sống, của ý chí kiên cường, của Thiên Đạo chưa hoàn chỉnh.
Kiếp lôi đạt đến đỉnh điểm. Một đạo lôi kiếp tối thượng, màu sắc hỗn độn, bao gồm tất cả các loại năng lượng hủy diệt, từ hỏa lôi, phong lôi, đến không gian lôi, thời gian lôi, ngưng tụ thành một cây cột sét khổng lồ, xuyên thủng bầu trời, giáng thẳng xuống. Đây là đòn đánh cuối cùng, mạnh nhất của thiên địa, đủ để xóa sổ một vị Tiên Tôn sơ cấp.
Lâm Phàm không còn lựa chọn nào khác. Hắn vận dụng tất cả sức mạnh, tất cả công pháp, tất cả ý chí của mình. Hắn bỗng hóa thành một cái bóng mờ ảo, không còn là hình dạng con người, mà là một thực thể dung hợp giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và hủy diệt. Hắn vươn hai tay lên, không phải để chống đỡ, mà là để “ôm lấy” cây cột sét khổng lồ.
“Tiến hóa! Dung hợp! Thiên Đạo Vô Cực!”
Tiếng gầm của hắn vang lên như một lời tuyên thệ. Cây cột sét khổng lồ không tiêu diệt hắn, mà bị hắn từ từ hấp thu, nuốt chửng. Năng lượng hủy diệt trong cột sét bị “Phân Tích” và “Tiến Hóa” với tốc độ kinh hoàng. Thân thể hắn phình to rồi lại thu nhỏ, biến đổi không ngừng. Linh hồn hắn cảm nhận được sự hòa hợp tuyệt đối với pháp tắc lôi đình, như thể hắn chính là lôi kiếp, và lôi kiếp chính là hắn.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tiếng gầm thét của lôi kiếp dần tắt. Đám mây đen cuồng bạo bắt đầu tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh đến lạ thường. Ánh nắng ban mai xuyên qua những đám mây còn sót lại, chiếu rọi xuống.
Trên không trung, Lâm Phàm lơ lửng. Quần áo hắn rách nát, da thịt hắn đầy vết thương chằng chịt, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa và tối cao lan tỏa từ hắn, khiến tất cả sinh linh đều phải quỳ phục. Hắn không còn là một phàm nhân, mà đã vượt qua phàm trần, chạm đến ngưỡng cửa của vĩnh hằng.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi triệt để bên trong. Từng tế bào, từng linh mạch, từng giọt máu đều được tái tạo, mang theo sức mạnh lôi đình nguyên thủy. Linh hồn hắn đã hoàn toàn dung hợp với mảnh vỡ Thiên Đạo, trở nên kiên cố và mạnh mẽ hơn gấp vạn lần. Hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho chặng đường tiếp theo, chặng đường đến với Tiên Giới, nơi những bí mật sâu xa hơn của Thiên Đạo đang chờ đợi.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm Phàm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt xuyên qua vô số tầng không gian, như thể đã nhìn thấy được cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của các cường giả chân chính, nơi sứ mệnh thực sự của hắn sẽ bắt đầu.