Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:49:39 | Lượt xem: 2

Cánh cổng không gian rung chuyển dữ dội, xé toạc một mảng hư không tĩnh mịch. Từ bên trong, một bóng người chậm rãi bước ra, thân hình như ẩn chứa vô vàn bí ẩn, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Đó chính là Lâm Phàm, người vừa hoàn thành cuộc phi thăng kinh thiên động địa từ tiểu lục địa hạ đẳng, chính thức đặt chân lên Đại Lục Trung Ương – vùng đất được mệnh danh là trái tim của phàm giới, nơi hội tụ của vô số cường giả và bí mật cổ xưa.

Ngay khi bước ra khỏi vòng xoáy không gian, một làn sóng linh khí nồng đậm, tinh thuần đến mức khó tin ập thẳng vào mặt Lâm Phàm, khiến hắn phải hít sâu một hơi. Linh khí ở tiểu lục địa của hắn so với nơi này chẳng khác nào nước ao tù so với đại dương mênh mông. Mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, dường như mọi tế bào trong cơ thể đều đang reo hò, khao khát hấp thu nguồn năng lượng thuần túy này.

Lâm Phàm đứng trên một đỉnh núi cao vút, mây mù bao phủ, chỉ lộ ra những mỏm đá sắc nhọn, hùng vĩ. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát một phần rộng lớn của Đại Lục Trung Ương. Đập vào mắt hắn là một khung cảnh choáng ngợp: những dãy núi trập trùng ẩn hiện trong sương mờ, cao đến mức tưởng như chạm tới tận trời xanh; những dòng sông lớn uốn lượn như những con rồng khổng lồ, phản chiếu ánh sáng mặt trời rực rỡ; và đặc biệt nhất là những thành trì nguy nga, đồ sộ, được xây dựng bằng những loại đá quý hiếm, phát ra ánh sáng huyền ảo, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất.

Những kiến trúc ở đây hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng thấy. Chúng không chỉ lớn hơn, tinh xảo hơn, mà còn ẩn chứa những phù văn cổ xưa, những trận pháp cường đại, khiến chúng không chỉ là nơi ở mà còn là những pháo đài bất khả xâm phạm. Từ xa, Lâm Phàm có thể cảm nhận được những luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ các thành trì, chứng tỏ nơi đó tập trung không ít cường giả.

“Đây chính là Đại Lục Trung Ương sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, một cảm giác choáng ngợp dâng lên trong lòng. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho một thế giới hùng vĩ hơn, nhưng thực tế vẫn vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. So với nơi này, tiểu lục địa hắn sinh ra và lớn lên thật sự chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương vũ trụ.

Hệ thống trong tâm trí hắn cũng kịp thời đưa ra phân tích:

Đinh! Môi trường phát hiện: Đại Lục Trung Ương. Nồng độ linh khí: Gấp 1000 lần so với tiểu lục địa hạ đẳng. Pháp tắc thế giới: Hoàn thiện hơn, vững chắc hơn, chứa đựng nhiều quy tắc Đại Đạo sâu sắc hơn. Cảnh giới tu luyện tối đa được hỗ trợ: Thần Cảnh đỉnh phong. Phát hiện nhiều loại tài nguyên khoáng sản, linh dược, và sinh vật cấp cao chưa từng được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu trước đây.

“Thần Cảnh đỉnh phong…” Lâm Phàm nhíu mày. Ở tiểu lục địa, cảnh giới tối cao chỉ là Hóa Thần, và hắn đã là Chí Tôn của phàm giới đó. Giờ đây, hắn chỉ mới phi thăng lên, có lẽ ở Đại Lục Trung Ương này, hắn chỉ là một tu sĩ bình thường, thậm chí là yếu kém. Cảm giác mạnh mẽ, vô địch mà hắn có được sau khi thống nhất tiểu lục địa đã tan biến như bọt biển, thay vào đó là sự khiêm tốn và khao khát mạnh mẽ hơn.

Nhưng cùng với sự choáng ngợp, Lâm Phàm cảm thấy một nguồn năng lượng tiềm ẩn trong cơ thể mình đang sôi sục. Mảnh linh hồn Thiên Đạo, thứ đã ban cho hắn khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, dường như cũng đang reo vang, vui mừng khi được đến một môi trường phong phú hơn, nơi nó có thể hấp thu và phát triển mạnh mẽ hơn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng hơn. Từng tế bào trong cơ thể hắn đang tự động hấp thu linh khí, tinh lọc tạp chất, và củng cố vững chắc nền móng tu luyện. Pháp tắc của Đại Lục Trung Ương không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn phức tạp hơn, chứa đựng những đạo lý thâm sâu mà trước đây hắn chưa từng tiếp xúc. Hệ thống bắt đầu tự động phân tích và mô phỏng các pháp tắc này, giúp hắn thích nghi nhanh chóng.

Hồi tưởng lại hành trình từ một phế vật bị khinh miệt, bị từ hôn, đến khi trở thành Chí Tôn thống nhất tiểu lục địa, Lâm Phàm không khỏi cảm thấy bùi ngùi. Mỗi bước đi đều là sự tôi luyện, mỗi trận chiến đều là sự trưởng thành. Giờ đây, hắn lại đứng trước một khởi đầu mới, một thế giới mới với những thử thách lớn hơn, nguy hiểm hơn nhưng cũng tiềm ẩn nhiều cơ hội hơn.

Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương của linh thảo và một chút hơi thở của yêu thú cấp cao. Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua những ngọn núi xung quanh. Hắn biết, ngay cả những ngọn núi hoang vu này cũng có thể ẩn chứa những sinh vật đáng sợ, những cạm bẫy chết người. Sự kiêu ngạo không có chỗ ở nơi đây, chỉ có sự cẩn trọng và sức mạnh chân chính mới giúp hắn tồn tại.

Hắn không vội vã hành động. Bước đầu tiên, hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này. Địa lý, các thế lực lớn, quy tắc sinh tồn, và quan trọng nhất là cách các mảnh vỡ Thiên Đạo khác có thể tồn tại ở đây. Ký ức mơ hồ về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn đó, thúc đẩy hắn không ngừng tiến lên.

Lâm Phàm vận chuyển một chút chân nguyên, cảm nhận sức mạnh dồi dào chảy trong huyết quản. Cảnh giới của hắn hiện tại là Đại Thừa hậu kỳ, chỉ cách cảnh giới Phi Thăng một bước. Với chất lượng linh khí ở đây, tốc độ tu luyện của hắn chắc chắn sẽ tăng lên đáng kể. Hắn tin rằng, với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hệ thống, hắn sẽ nhanh chóng bắt kịp và vượt qua các thiên tài của Đại Lục Trung Ương.

Bỗng nhiên, từ phía chân trời xa xăm, một luồng sáng chói lòa vụt qua, kéo theo một tiếng nổ lớn vang dội khắp không gian. Dù đứng cách xa hàng ngàn dặm, Lâm Phàm vẫn cảm nhận được chấn động mạnh mẽ, và luồng năng lượng còn sót lại từ vụ nổ đó cũng đủ khiến những cường giả Hóa Thần bình thường phải run sợ.

Hệ thống tự động phân tích:

Đinh! Phát hiện dao động năng lượng cấp độ Hư Tiên. Nguyên nhân: Hai cường giả cấp Hư Tiên đang giao chiến. Khoảng cách ước tính: 3000 dặm về phía Đông Nam.

Hư Tiên! Đó là cảnh giới mà ở tiểu lục địa của hắn chỉ là truyền thuyết. Vậy mà ở đây, chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, hai cường giả Hư Tiên đã giao chiến, và chấn động của nó còn lan đến tận đây. Điều này càng khẳng định suy đoán của Lâm Phàm: Đại Lục Trung Ương là một thế giới hoàn toàn khác, nơi mạnh được yếu thua được thể hiện một cách trần trụi và khốc liệt hơn.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Không phải là nụ cười sợ hãi, mà là nụ cười của sự hứng thú, của một chiến binh khao khát được thử thách. Hắn đã quá quen với việc đứng trên đỉnh cao, giờ đây, việc trở lại vị trí khởi điểm lại mang đến một cảm giác tươi mới, thôi thúc hắn chinh phục những đỉnh cao mới.

“Đại Lục Trung Ương, ta đến rồi!” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói ẩn chứa sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Hắn thu lại ánh mắt, bắt đầu vận dụng thân pháp, lướt đi như một làn khói giữa những ngọn núi mờ sương. Hắn biết, hành trình sắp tới sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Bởi vì, hắn không chỉ là Lâm Phàm, hắn còn là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang trong mình sứ mệnh tái tạo vũ trụ.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm một thành thị lớn để thu thập thông tin và hòa nhập vào thế giới mới này. Đồng thời, hắn cũng cần tìm cách che giấu thân phận của mình, tránh gây chú ý quá sớm. Sức mạnh của hắn tuy không yếu, nhưng ở một nơi mà cường giả Hư Tiên có thể dễ dàng giao chiến, sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa.

Hành trình của một phế vật thức tỉnh Thiên Đạo trên Đại Lục Trung Ương hùng vĩ, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8