Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:50:14 | Lượt xem: 2

Sau khi trải qua kiếp lôi đình kinh thiên động địa và thành công phá vỡ giới hạn của tiểu lục địa, Lâm Phàm cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ hư không, như thể toàn bộ thế giới đang đẩy hắn lên một tầng cao hơn. Chỉ trong một khoảnh khắc, cảnh vật xung quanh hắn thay đổi hoàn toàn. Ánh sáng chói lòa tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời rộng lớn đến vô tận, với những dải mây tím cuộn xoáy như rồng lượn, và linh khí nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù. Hắn biết, mình đã đến Đại Lục Trung Ương – một thế giới mà ngay cả trong giấc mơ, những cường giả phàm trần cũng khó lòng tưởng tượng nổi.

Lâm Phàm đáp xuống một khu rừng cổ thụ, nơi những thân cây cao vút đến che khuất cả bầu trời, mỗi chiếc lá đều phát ra ánh sáng lung linh của linh khí. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận nguồn năng lượng thuần khiết tràn vào cơ thể, tẩy rửa từng thớ thịt, từng kinh mạch. Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm hơn gấp trăm lần so với tiểu lục địa, mà còn tinh khiết hơn, mang theo một loại “ý vị” của Đại Đạo, khiến tâm thần hắn cũng trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Hệ thống trong đầu hắn khẽ rung động, tự động phân tích và hấp thu loại năng lượng mới này, đồng thời đưa ra vô số thông tin về các loại vật liệu, pháp tắc và sinh vật xung quanh.

“Đại Lục Trung Ương… quả nhiên không làm ta thất vọng,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tán cây cổ thụ khổng lồ. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ đang lẩn khuất trong khu rừng, có cả yêu thú cấp cao và những tu sĩ đang bế quan. Thế giới này không hề bình yên, nhưng chính sự khắc nghiệt đó lại là động lực để hắn tiến lên.

Hắn không vội vàng hành động. Với kinh nghiệm từ tiểu lục địa, Lâm Phàm hiểu rằng việc đầu tiên khi đến một thế giới mới là phải thu thập thông tin và hiểu rõ luật chơi. Hắn dành vài ngày để ẩn mình trong rừng, quan sát các sinh vật, phân tích các loại linh thảo, và thậm chí là “tiến hóa” một số loại cây cối bình thường thành linh dược cấp thấp để tự cung cấp tài nguyên. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn ở Đại Lục Trung Ương dường như còn mạnh mẽ hơn, bởi vì bản thân các vật chất ở đây đã có phẩm chất cao hơn rất nhiều.

Sau khi đã có một cái nhìn tổng quan về khu vực, Lâm Phàm quyết định đi về phía đông, nơi hắn cảm nhận được những luồng khí tức nhân loại mạnh mẽ và phức tạp nhất. Hắn biết, đó hẳn là một thành phố hoặc một trung tâm tu luyện lớn. Hắn không che giấu khí tức của mình hoàn toàn, nhưng cũng không phô trương, chỉ giữ ở mức đủ để không bị xem thường, nhưng cũng không quá nổi bật để gây chú ý không cần thiết.

Vài ngày sau, một tòa thành khổng lồ hiện ra trước mắt Lâm Phàm. Bức tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá không lồ phát sáng lấp lánh, khắc đầy những trận pháp cổ xưa. Cổng thành rộng lớn, tấp nập người ra vào, đủ loại tu sĩ với đủ loại trang phục, khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở tiểu lục địa. Đây là Cổ Nguyên Thành, một trong những thành phố lớn nhất của khu vực phía đông Đại Lục Trung Ương.

Lâm Phàm bước vào thành, cảm nhận sự huyên náo và phồn thịnh. Các cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp bảo, công pháp, và thậm chí là những vật phẩm mà hắn chưa từng nghe tên. Hắn điềm nhiên dạo bước, ánh mắt lướt qua mọi thứ, thu thập thông tin qua những cuộc trò chuyện của người qua đường, và thỉnh thoảng, hệ thống lại đưa ra những phân tích sâu sắc về một loại vật liệu hay một công pháp nào đó.

Hắn dừng lại trước một quán trà ven đường, gọi một bình linh trà và ngồi xuống một góc khuất, tiếp tục quan sát. Khí tức của hắn, dù không yếu, nhưng lại mang theo một sự “xa lạ” nhất định, không giống với bất kỳ tu sĩ nào ở Cổ Nguyên Thành. Điều này nhanh chóng thu hút sự chú ý của một nhóm thanh niên đang ngồi ở bàn gần đó.

Nhóm thanh niên này gồm ba nam một nữ, ăn mặc sang trọng, khí tức mạnh mẽ, đều đạt đến cảnh giới Hóa Thần trở lên, thậm chí có người đã chạm đến Hợp Thể kỳ. Họ có vẻ là những “Thiếu Gia” và “Tiểu Thư” đến từ các gia tộc hoặc tông môn lớn. Người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, tay cầm một chiếc quạt ngọc, thỉnh thoảng lại phe phẩy tạo ra một luồng linh khí nhẹ.

“Này, các ngươi có thấy không?” Nam tử cầm quạt, tên là Tiêu Phong, con trai trưởng của Tiêu gia – một trong Tứ Đại Gia Tộc ở khu vực này, khẽ nói với những người bạn của mình, ánh mắt liếc về phía Lâm Phàm. “Tên đó nhìn lạ mặt quá. Khí tức không tệ, nhưng lại có vẻ gì đó hơi… thô kệch.”

“Ha ha, Tiêu huynh nói chí phải,” một nam tử khác, thân hình vạm vỡ, cười vang. “Có lẽ là một tên nhà quê mới từ hạ giới phi thăng lên đây chăng? Nhìn cái cách hắn ngơ ngác kia kìa, chắc chưa từng thấy Cổ Nguyên Thành hùng vĩ thế này bao giờ.”

Cô gái duy nhất trong nhóm, Lý Vân Nhi, tiểu thư của Lý gia, khẽ nhíu mày. “Đừng nói lung tung. Dù là từ hạ giới lên, có thể phi thăng được cũng phải là một thiên tài ở thế giới của hắn. Chúng ta không nên khinh thường.” Tuy nói vậy, nhưng trong giọng điệu của nàng vẫn ẩn chứa một chút ngạo mạn khó che giấu.

Tiêu Phong cười khẩy. “Thiên tài hạ giới thì sao? Ở Đại Lục Trung Ương này, thiên tài hạ giới cũng chỉ là đá lót đường cho chúng ta mà thôi. Chẳng lẽ ngươi quên những kẻ đã phi thăng trước đây rồi sao? Mấy tên đó, có đứa nào sống sót được quá ba năm mà không gia nhập một thế lực nhỏ bé, sống cảnh bị sai vặt không?”

Lời lẽ của Tiêu Phong không hề che giấu, đủ để Lâm Phàm nghe rõ từng chữ. Hắn nhấp một ngụm linh trà, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không hề có chút dao động. Những lời khinh miệt này, hắn đã nghe quá nhiều từ thời còn là phế vật ở Lâm gia. Đối với hắn bây giờ, chúng chỉ như những cơn gió thoảng qua.

Thấy Lâm Phàm không phản ứng, Tiêu Phong càng thêm đắc ý. Hắn đứng dậy, bước đến gần bàn của Lâm Phàm, dáng vẻ bề trên. “Này huynh đài, nhìn huynh đài có vẻ lạ mặt, chắc mới đến Cổ Nguyên Thành này lần đầu phải không?”

Lâm Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản đối diện với Tiêu Phong. “Có gì muốn hỏi?”

Giọng điệu của Lâm Phàm không kiêu ngạo, nhưng cũng không hề hạ thấp mình, một sự bình tĩnh đến lạ thường khiến Tiêu Phong hơi bất ngờ. Hắn vốn nghĩ tên này sẽ phải sợ sệt hoặc nịnh bợ mình.

“Ồ, có vẻ huynh đài cũng không phải loại người nhút nhát,” Tiêu Phong nhếch mép. “Ta là Tiêu Phong, con trưởng của Tiêu gia. Huynh đài có vẻ có khí tức đặc biệt, không biết xuất thân từ đâu? Đừng nói là từ mấy cái hạ giới rách nát lên đây nhé? Nếu vậy thì ta khuyên huynh đài nên tìm một chỗ nhỏ mà nương tựa, đừng mơ mộng hão huyền ở Đại Lục Trung Ương này.”

Một luồng áp lực vô hình từ Tiêu Phong nhẹ nhàng tỏa ra, bao trùm lấy Lâm Phàm. Đó là một cách thức quen thuộc của các tu sĩ ở Đại Lục Trung Ương để thăm dò thực lực và thị uy. Với cảnh giới Hợp Thể kỳ của Tiêu Phong, luồng áp lực này đủ để khiến một tu sĩ Hóa Thần bình thường phải run rẩy.

Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn ngồi yên vị, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. Luồng áp lực của Tiêu Phong chạm vào hắn, nhưng như chạm vào một tảng đá ngàn năm, không hề suy chuyển. Thậm chí, Lâm Phàm còn cảm thấy luồng áp lực đó tự động bị một thứ gì đó trong cơ thể mình “phân tích” và “tiêu hóa” một cách im lặng. Hắn mỉm cười nhạt.

“Tiêu thiếu gia có vẻ thích suy đoán về người khác,” Lâm Phàm nhẹ nhàng nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Tại hạ Lâm Phàm, đến từ một nơi mà có lẽ Tiêu thiếu gia chưa từng nghe tên. Về việc nương tựa hay mộng tưởng, đó là chuyện của riêng tại hạ, không cần Tiêu thiếu gia phải bận tâm.”

Sự điềm tĩnh của Lâm Phàm khiến Tiêu Phong và những người bạn của hắn ngạc nhiên. Luồng áp lực mà hắn phóng ra hoàn toàn không có tác dụng. Không những thế, Lâm Phàm còn đáp lại một cách thẳng thừng, không hề có chút e dè nào.

“Ồ, khẩu khí không nhỏ,” Tiêu Phong hơi cau mày, trong lòng có chút khó chịu. Hắn không ngờ một kẻ lạ mặt lại có thể bình tĩnh như vậy trước áp lực của mình. “Vậy không biết Lâm huynh đài đến Đại Lục Trung Ương này có mục đích gì? Hay chỉ là đến để mở mang tầm mắt, rồi lại chui vào một góc nào đó mà sống qua ngày?”

Lâm Phàm đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Phong. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa một sự uy nghiêm và cổ xưa mà Tiêu Phong không thể nào hiểu được. “Mục đích của ta… có lẽ là thứ mà Tiêu thiếu gia và những người bạn của ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới.”

Một cảm giác ớn lạnh không tên chạy dọc sống lưng Tiêu Phong. Ánh mắt của Lâm Phàm không hề có sát ý, nhưng lại mang theo một sự áp bách vô hình, như thể hắn đang đứng trước một ngọn núi cao vút mà không thể nào trèo qua. Hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một cảm giác rằng người trước mặt không hề đơn giản.

“Ngươi…!” Nam tử vạm vỡ bên cạnh Tiêu Phong định lên tiếng mắng, nhưng bị Tiêu Phong giơ tay ngăn lại.

Tiêu Phong thu lại vẻ kiêu ngạo, đổi thành một nụ cười gượng gạo. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp đối phương. Một kẻ có thể chịu được áp lực của hắn mà không biến sắc, lại còn có ánh mắt thâm sâu như vậy, tuyệt đối không phải là một “thiên tài hạ giới” bình thường.

“Ha ha, Lâm huynh đài quả nhiên là người có chí lớn,” Tiêu Phong cười một tiếng khô khốc. “Là Tiêu mỗ đường đột. Mong Lâm huynh đài thứ lỗi. Hi vọng sau này chúng ta còn có cơ hội gặp lại.”

Nói rồi, Tiêu Phong cùng nhóm bạn nhanh chóng rời khỏi quán trà, vội vàng đi về phía xa. Lý Vân Nhi, cô gái duy nhất trong nhóm, trước khi đi còn liếc nhìn Lâm Phàm một cái đầy vẻ tò mò và suy tư.

Lâm Phàm khẽ lắc đầu, tiếp tục nhấp ngụm trà. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những cuộc gặp gỡ tương tự sẽ diễn ra ở Đại Lục Trung Ương này. Những kẻ tự phụ vì xuất thân và cảnh giới của mình, nhưng lại không nhìn thấu được bản chất bên trong. Hắn không hề tức giận, ngược lại, hắn cảm thấy có chút buồn cười. So với sứ mệnh của mình, những mâu thuẫn nhỏ nhặt này chẳng đáng là gì.

“Hệ thống, phân tích cấu trúc linh khí của Đại Lục Trung Ương,” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong đầu. “Đồng thời, tìm kiếm dấu vết của các mảnh vỡ Thiên Đạo tiềm năng.”

“Đang thực hiện phân tích… Phát hiện cấu trúc linh khí phức tạp, có sự hiện diện của Đại Đạo Pháp Tắc nguyên thủy. Dấu vết mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ được phát hiện rải rác khắp khu vực, nhưng bị che giấu bởi các trận pháp và thế lực mạnh mẽ.” Hệ thống nhanh chóng phản hồi.

Lâm Phàm khẽ gật đầu. Hắn biết hành trình của mình sẽ còn dài và đầy chông gai. Đại Lục Trung Ương chỉ là bước khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực mạnh mẽ hơn, những bí mật sâu xa hơn, và những mảnh vỡ Thiên Đạo đang chờ hắn thu thập. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Với sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh trong mình, và khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” vô song, hắn tin rằng mình sẽ chinh phục được mọi thử thách, từng bước tiến đến mục tiêu cuối cùng: trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.

Hắn đứng dậy, đặt vài viên linh thạch lên bàn. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây tím vẫn cuộn xoáy. Hành trình mới đã bắt đầu. Đại Lục Trung Ương, ta đến rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8