Thiên Đạo Trùng SinhChương 153
Một tiếng rắc nhỏ vang vọng trong hư không vô tận, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn và khởi đầu của một hành trình vĩ đại. Lâm Phàm cảm thấy toàn thân mình như bị xé toạc, sau đó là cảm giác được bao bọc bởi một dòng năng lượng nguyên thủy, thuần túy và mạnh mẽ đến khó tin. Ánh sáng chói lòa tan biến, thay vào đó là một khung cảnh hùng vĩ, choáng ngợp đến mức khiến tâm trí hắn gần như ngừng đập.
Hắn không còn ở trên tiểu lục địa cằn cỗi của mình nữa. Dưới chân hắn là một đỉnh núi cao vút, mây mù bao phủ, đá núi lởm chởm sắc nhọn như kiếm, xuyên thẳng lên bầu trời xanh thẳm đến vô cùng. Những ngọn núi không chỉ cao, mà còn tỏa ra một khí tức cổ xưa, nặng nề, như thể chúng đã đứng vững ở đây hàng triệu năm, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng thịnh rồi suy tàn. Trên đỉnh núi, những cây cổ thụ cao chót vót, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, lá cây xanh biếc như ngọc, tỏa ra linh quang nhàn nhạt.
Khí tức linh khí! Không, không phải linh khí bình thường. Đây là Tiên Linh Chi Khí! Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân mình như được gột rửa, mọi mệt mỏi tiêu tan, kinh mạch rung động dữ dội, tu vi vốn dĩ đã đạt đến đỉnh phong của hạ giới bỗng nhiên có dấu hiệu muốn đột phá. Tốc độ hấp thu này, sự thuần túy này, gấp hàng vạn lần so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Mỗi một lỗ chân lông của hắn đều mở ra, tham lam nuốt chửng thứ năng lượng dồi dào, sinh động này.
“Đại Lục Trung Ương… quả nhiên không tầm thường!” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt quét qua cảnh vật xung quanh. Xa xa, những ngọn núi nối tiếp nhau trùng trùng điệp điệp, cao hơn cả bầu trời hắn từng biết. Một con sông lớn cuồn cuộn chảy qua thung lũng, nước sông trong vắt đến mức có thể nhìn thấy đáy, nhưng lại rộng lớn đến mức không thấy bờ bên kia. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi lơ lửng, nhưng không phải là hơi nước thông thường, mà là những đám mây linh khí cô đọng, ẩn chứa sức mạnh khổng lồ.
Hắn cảm thấy mình như một con ếch ngồi đáy giếng vừa mới thoát ra khỏi cái giếng nhỏ bé của mình. Mọi thành tựu, mọi danh tiếng mà hắn đã đạt được ở hạ giới dường như trở nên nhỏ bé, không đáng kể khi đối mặt với sự hùng vĩ và uy áp của Đại Lục Trung Ương. Nơi đây, có lẽ ngay cả một con chim sẻ bình thường cũng có thể mạnh hơn một con yêu thú cấp cao ở tiểu lục địa của hắn.
“Hệ thống, phân tích môi trường xung quanh.” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong đầu.
Một dòng thông tin nhanh chóng hiện lên trong tâm trí hắn:
“
[Môi Trường: Đại Lục Trung Ương, Vùng Ngoại Vi Hoang Dã.]
[Nồng Độ Linh Khí: Cực Cao (chứa đựng Tiên Linh Chi Khí sơ khai).]
[Pháp Tắc Không Gian: Cực Kỳ ổn định, gấp vạn lần hạ giới. Cấm chế tự nhiên cực mạnh, phi hành tốc độ cao bị hạn chế.]
[Sinh Vật: Quái vật cấp Thần Khí (tương đương với cảnh giới Phi Thăng Giả ở hạ giới) xuất hiện rải rác. Yêu thú cấp Tiên Thiên (tương đương cảnh giới Chân Tiên) có thể được tìm thấy trong các khu vực sâu hơn.]
[Nguy Hiểm Tiềm Tàng: Cao. Cường giả nhiều như mây, yếu tố bất ngờ nhiều.]
“
Lâm Phàm hít một hơi lạnh. Quái vật cấp Thần Khí? Yêu thú cấp Tiên Thiên? Nghĩa là những con quái vật cấp thấp nhất ở đây cũng có thể dễ dàng hủy diệt một vương triều ở tiểu lục địa của hắn. Hắn vừa mới phi thăng, tu vi chỉ vừa mới ổn định ở cảnh giới Phi Thăng Giả, tương đương với tầng dưới của Đại Lục Trung Ương này. Hắn không còn là Chí Tôn vô địch nữa.
Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, một ngọn lửa rực cháy lại bùng lên trong lòng Lâm Phàm. Đây mới chính là nơi để hắn tôi luyện bản thân, nơi để hắn tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo hò, khao khát được mạnh mẽ hơn, khao khát được đối mặt với những thử thách mới.
“Chí Tôn của hạ giới… ở đây chỉ là một người bình thường.” Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và quyết đoán. “Nhưng ta sẽ không chỉ là người bình thường!”
Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn thận từng bước. Ngay cả việc đi lại trên địa hình này cũng đòi hỏi nhiều sức lực hơn. Trọng lực ở đây dường như lớn hơn, không khí cũng đặc hơn, nhưng đồng thời, cơ thể hắn cũng đang dần thích nghi, trở nên rắn chắc và mạnh mẽ hơn theo từng nhịp thở.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang vọng từ thung lũng bên dưới. Lâm Phàm ẩn mình vào một tảng đá lớn, vận dụng công pháp Huyền Thiên Vô Ảnh của mình, che giấu khí tức. Một con quái vật khổng lồ, cao hơn chục trượng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, với bộ lông đen như mực và đôi mắt đỏ rực như máu, đang săn mồi. Đó là một con Hắc Viên Cự Ma, một loại yêu thú cấp Thần Khí, đang truy đuổi một bầy Linh Lộc, những con hươu có sừng phát sáng, chạy trốn tán loạn.
Hắc Viên Cự Ma vung một cánh tay, tạo ra một cơn gió xoáy mạnh mẽ, xé nát vài cây cổ thụ. Linh Lộc kêu thét thảm thiết, nhưng không con nào có thể thoát khỏi móng vuốt của nó. Sức mạnh thuần túy, tàn bạo, và hoàn toàn vượt xa những gì Lâm Phàm từng chứng kiến ở hạ giới.
Lâm Phàm nhíu mày. Nếu là ở hạ giới, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt con Hắc Viên Cự Ma này. Nhưng ở đây, hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nén. Nếu liều lĩnh, hắn có thể sẽ gặp nguy hiểm. Hắn cần phải cẩn trọng hơn, tìm hiểu kỹ lưỡng hơn trước khi ra tay.
“Hệ thống, phân tích Hắc Viên Cự Ma.”
“
[Hắc Viên Cự Ma]
[Cảnh Giới: Thần Khí Trung Kỳ]
[Năng Lực: Sức mạnh thể chất kinh người, phòng ngự cao, khả năng hấp thu năng lượng từ đất trời để hồi phục.]
[Điểm Yếu: Đầu, mắt (khó tấn công do phòng ngự cao). Có thể bị suy yếu bởi các nguyên tố ánh sáng hoặc lôi đình thuần túy.]
“
Lâm Phàm ghi nhớ thông tin. Hắn có thể đối phó, nhưng sẽ tốn nhiều công sức. Quan trọng hơn, hắn không muốn tạo ra quá nhiều động tĩnh ngay khi vừa đặt chân đến. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm các thành phố, các tông môn lớn, nơi có thể ẩn chứa thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo.
Hắn tiếp tục đi sâu vào rừng núi, men theo những con đường mòn do yêu thú tạo ra. Càng đi, hắn càng cảm thấy sự rộng lớn của Đại Lục Trung Ương. Những loài thực vật kỳ lạ, những viên đá phát sáng, những thác nước từ trên trời đổ xuống như dải ngân hà… tất cả đều là những cảnh tượng mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra.
Vài ngày sau, Lâm Phàm đã trải qua vài cuộc chạm trán nhỏ với những con quái vật cấp thấp hơn. Hắn không giết chúng, mà chỉ thử nghiệm sức mạnh của mình, kiểm tra giới hạn của bản thân trong môi trường mới. Hắn nhận ra, dù sức mạnh của hắn đã bị giảm đi so với khi ở hạ giới (do sự thay đổi của pháp tắc và giới hạn của cảnh giới), nhưng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống vẫn hoạt động hiệu quả như thường. Hắn có thể tiến hóa các loại linh thảo, tinh luyện năng lượng, và thậm chí là cải thiện công pháp của mình để phù hợp hơn với Tiên Linh Chi Khí.
Trong một lần dừng chân bên bờ suối, Lâm Phàm ngồi xuống, nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy năng lượng trong cơ thể. Hắn không ngừng hấp thu Tiên Linh Chi Khí, cảm thấy tu vi của mình đang dần dần vững chắc hơn, từng chút một tiến lên. Hắn đã hiểu, đây là một cuộc đua marathon, không phải là một cuộc chạy nước rút. Vội vàng ở nơi này sẽ chỉ mang lại cái chết.
“Ký chủ, phát hiện dấu hiệu của nhân loại phía Tây Bắc.” Hệ thống đột ngột thông báo.
Lâm Phàm mở mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng. Cuối cùng cũng tìm thấy dấu vết của con người. Điều đó có nghĩa là hắn đang tiến gần đến một thành phố hoặc một khu định cư nào đó.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía Tây Bắc, nơi có một vệt sáng mờ ảo trên đường chân trời. Đó có thể là ánh đèn của một thành phố, hay ánh sáng của một kết giới phòng ngự. Dù là gì đi nữa, đó cũng là mục tiêu tiếp theo của hắn.
“Đại Lục Trung Ương, ta đến đây!” Lâm Phàm thì thầm, bước chân vững vàng hơn, ánh mắt đầy kiên định. Hành trình của Thiên Đạo Trùng Sinh, bây giờ mới thực sự bắt đầu.