Thiên Đạo Trùng SinhChương 154
Chương 154: Đại Lục Trung Ương – Vùng Đất Của Huyền Ảo
Cảm giác xé rách không gian dữ dội cuối cùng cũng lắng xuống, thay vào đó là một luồng năng lượng khổng lồ tràn ngập khắp cơ thể, dường như muốn nghiền nát mọi thứ bên trong Lâm Phàm. Hắn gắng gượng mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào giác quan là một bầu trời xanh thẳm đến mức khó tin, không một gợn mây, nhưng lại ẩn chứa những luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ, khiến linh hồn hắn phải run rẩy.
Hắn đang đứng trên một đỉnh núi cheo leo, những tảng đá khổng lồ vươn lên như những ngón tay của người khổng lồ, xuyên thẳng qua tầng mây. Dưới chân hắn, một thảm thực vật xanh tươi trải dài vô tận, nhưng không phải là những cây cỏ thông thường. Những thân cây cao vút, cành lá rậm rạp như được chạm khắc từ ngọc bích, lấp lánh thứ ánh sáng huyền ảo. Từ độ cao này, Lâm Phàm có thể nhìn thấy những dòng sông rộng lớn như dải ngân hà uốn lượn, những hồ nước trong veo phản chiếu ánh mặt trời, và xa hơn nữa, những thành trì khổng lồ sừng sững, được xây dựng từ những khối đá không thể tưởng tượng nổi, với những tòa tháp chọc trời vươn thẳng tới tận chân mây.
“Đây… là Đại Lục Trung Ương sao?”
Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. Tiểu lục địa nơi hắn sinh ra, dù đã thống nhất và trở thành Chí Tôn, cũng chỉ là một góc nhỏ bé, tầm thường so với cảnh tượng hùng vĩ trước mắt. Linh khí ở đây đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh khiết và sức sống dồi dào, khiến kinh mạch hắn tự động vận chuyển, cường hóa cơ thể từng chút một. Chỉ cần đứng yên, hắn đã có thể cảm nhận được sức mạnh của mình đang âm thầm tăng lên.
“Đúng vậy, chủ nhân. Nơi này là Đại Lục Trung Ương, một trong ba ngàn Đại Thế Giới dưới sự quản lý trực tiếp của Tiên Giới. Linh khí nồng độ gấp vạn lần so với hạ giới. Các pháp tắc ở đây cũng phức tạp và hoàn chỉnh hơn rất nhiều. Khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa’ của ngài sẽ có nhiều đất dụng võ hơn.”
Giọng nói của mảnh linh hồn Thiên Đạo (hệ thống) vang lên trong đầu Lâm Phàm, trầm ổn và không chút cảm xúc, nhưng lại mang đến cho hắn một sự an tâm nhất định. Hắn biết, dù có choáng ngợp đến mấy, hắn cũng không hề đơn độc.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cố gắng hấp thu và xử lý những thông tin khổng lồ đang ập đến. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trong hắn, dù vẫn còn mơ hồ, cũng đang rung động mạnh mẽ, như thể nhận ra cố hương. Cảm giác này không chỉ là sự choáng ngợp của một phàm nhân trước cảnh giới cao hơn, mà còn là sự thức tỉnh của một thực thể vĩ đại từng quản lý vô số thế giới.
Hắn hít thở sâu, cố gắng điều hòa tâm trạng. Cơn đau nhức từ quá trình phi thăng nhanh chóng được xoa dịu bởi linh khí dồi dào. Hắn cảm thấy mình như một con cá nhỏ vừa được thả vào đại dương bao la. Trước đây, hắn là vua của một cái ao, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một hạt cát bé nhỏ giữa vô vàn sinh linh mạnh mẽ hơn.
Từ xa, một tiếng chim hót vang vọng, không phải là tiếng chim thông thường mà là một âm thanh trong trẻo, mang theo năng lượng dao động mạnh mẽ, dường như có thể xuyên thấu mây xanh. Lâm Phàm ngước nhìn. Một con chim khổng lồ với đôi cánh dát vàng, dài hàng trăm trượng, lướt qua bầu trời, để lại sau nó một vệt sáng chói lòa. Nó không mang theo chút sát khí nào, nhưng sự hùng vĩ và sức mạnh ẩn chứa trong mỗi cú vỗ cánh của nó khiến Lâm Phàm ý thức được rằng, ngay cả một con chim ở nơi đây cũng có thể sở hữu sức mạnh kinh người, có lẽ tương đương với một cường giả Nguyên Anh hoặc Hóa Thần ở tiểu lục địa của hắn.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Sức mạnh của hắn ở hạ giới là vô địch, nhưng ở đây, hắn chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn mới. Cảm giác vừa kích thích vừa áp lực. Hắn không còn là thiếu niên phế vật, cũng không còn là Chí Tôn của một tiểu lục địa nhỏ bé. Hắn là Lâm Phàm, một mảnh linh hồn Thiên Đạo đang trên hành trình tái sinh, và đây mới chỉ là khởi đầu.
Hệ thống bắt đầu phân tích môi trường xung quanh một cách tự động:
“
Phân tích hoàn tất: Khu vực hiện tại là biên giới phía Tây của Đại Lục Trung Ương, thuộc lãnh thổ của Vạn Đạo Thánh Địa. Nồng độ linh khí: Cấp Thần Phẩm Thượng Giai. Độ cứng vật chất: Cấp Tiên Giới Sơ Cấp. Pháp tắc không gian: Ổn định, hoàn chỉnh, khó bị phá vỡ. Phát hiện nhiều loại tài nguyên quý hiếm chưa từng xuất hiện ở hạ giới, bao gồm: Linh Thảo Tiên Phẩm, Khoáng Thạch Thần Cấp, Huyết Mạch Yêu Thú Cổ Đại.
”
Những thông tin này khiến Lâm Phàm không khỏi thán phục. Ngay cả những thứ được coi là “thần cấp” ở thế giới của hắn cũng chỉ là cấp độ “sơ cấp” ở đây. Điều đó có nghĩa là con đường tu luyện phía trước còn dài và gian nan hơn gấp bội.
“Chủ nhân, nên tìm một nơi ẩn mình để làm quen với pháp tắc nơi đây và củng cố tu vi trước khi hành động. Việc hấp thu linh khí ở đây sẽ giúp ngài nhanh chóng thích nghi và phát triển.” hệ thống đề xuất.
Lâm Phàm gật đầu, đồng ý với lời khuyên. Hắn không thể mạo hiểm lao vào một thế giới mà hắn hoàn toàn không hiểu rõ. Sự cẩn trọng luôn là yếu tố sống còn.
Hắn phóng tầm mắt ra xa, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự sống hoặc một con đường mòn. Xa xa về phía chân trời, có một dải núi hùng vĩ khác, cao hơn và hiểm trở hơn, bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn phát ra từ đó, vừa mạnh mẽ vừa khó lường.
“Phân tích dải núi kia.” Lâm Phàm ra lệnh.
“
Dải núi: Thập Vạn Đại Sơn. Khu vực cấm địa của Vạn Đạo Thánh Địa. Chứa nhiều loại yêu thú cấp cao và cơ duyên. Tuy nhiên, cũng ẩn chứa nguy hiểm tiềm tàng từ các trận pháp cổ xưa và quái vật biến dị. Không khuyến khích tiến vào khi chưa có đủ thực lực.
”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Ngay cả một nơi nhìn có vẻ hoang dã như vậy cũng đã thuộc về một thế lực lớn. Điều đó cho thấy Đại Lục Trung Ương này đã được phân chia và kiểm soát chặt chẽ đến mức nào. Hắn không thể tùy tiện hành động.
Hắn bắt đầu di chuyển xuống sườn núi, bước đi nhẹ nhàng, cẩn trọng. Mỗi bước chân đều thăm dò địa hình và cảm nhận năng lượng xung quanh. Hắn không muốn gây chú ý ngay lập tức. Mục tiêu hiện tại là tìm một nơi kín đáo để tu luyện, hấp thu linh khí và tìm hiểu thêm về thế giới mới này.
Trên đường đi, hắn vô tình bắt gặp một loại cây ăn quả mà ở hạ giới sẽ được coi là linh quả hiếm có, nhưng ở đây, chúng mọc tràn lan như cỏ dại. Lâm Phàm đưa tay hái một quả, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”.
“
Phân tích: Linh Quả Thanh Phong. Cấp độ: Phàm Phẩm Thượng Giai (Đại Lục Trung Ương). Chứa linh khí thanh khiết, giúp thanh lọc tạp chất. Có thể Tiến Hóa thành: Tiên Quả Thanh Minh (yêu cầu 1000 điểm Tiến Hóa), Thần Quả Thanh U (yêu cầu 10000 điểm Tiến Hóa).
”
Lâm Phàm mỉm cười. Đây chính là lợi thế lớn nhất của hắn. Với khả năng này, hắn có thể biến những tài nguyên tầm thường thành báu vật, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với các cường giả bản địa. Hắn cắn một miếng, vị ngọt mát và luồng linh khí tinh khiết tràn ngập cơ thể, khiến hắn cảm thấy sảng khoái.
Khi xuống đến chân núi, hắn phát hiện một con suối nhỏ, nước trong vắt đến tận đáy, chảy róc rách qua những viên đá phát sáng. Xung quanh suối, những đóa hoa kỳ lạ nở rộ, tỏa hương thơm ngào ngạt. Lâm Phàm quyết định dừng chân tại đây.
Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển công pháp. Linh khí xung quanh cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn như thủy triều dâng. Mỗi tế bào, mỗi kinh mạch đều như được tắm trong suối nguồn sinh lực. Hắn cảm thấy sự trói buộc vô hình của hạ giới đã hoàn toàn biến mất, cơ thể và linh hồn hắn được giải phóng, tự do vươn tới những cảnh giới cao hơn.
Trong khoảnh khắc đó, một tia ký ức mờ nhạt từ Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Đó là hình ảnh một thực thể khổng lồ, vô định hình, đang nuốt chửng từng vũ trụ một, để lại phía sau chỉ là khoảng không hỗn độn. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, với ý chí kiên cường, đã hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa đó. Áp lực của sứ mệnh vĩ đại một lần nữa đè nặng lên vai hắn.
Lâm Phàm mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ choáng ngợp, mà thay vào đó là sự kiên định và ý chí mạnh mẽ. Đại Lục Trung Ương này chỉ là một bước đệm. Mục tiêu của hắn còn xa hơn rất nhiều. Hắn phải mạnh mẽ hơn, thu thập lại tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, và đối mặt với mối đe dọa kinh hoàng đang chờ đợi.
“Ta sẽ chinh phục nơi này, và rồi cả Tiên Giới, Thần Giới, cho đến khi ta hoàn thành sứ mệnh của mình.” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.