Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:57:25 | Lượt xem: 2

Chương 169: Thiên Đạo Lôi Đài và Sự Thức Tỉnh Tiềm Ẩn

Sự kiện tuyển chọn đệ tử của Vạn Đạo Thánh Địa đã bước vào giai đoạn gay cấn nhất. Sau hai vòng loại sơ khảo kiểm tra căn cốt và ý chí, giờ đây các ứng viên xuất sắc nhất đang đối mặt với thử thách “Thiên Đạo Lôi Đài”. Đây không chỉ là một bài kiểm tra sức mạnh đơn thuần, mà còn là một phép thử về sự lĩnh ngộ pháp tắc, thiên phú đối với Đại Đạo, và khả năng thích nghi trong chiến đấu – những phẩm chất mà Vạn Đạo Thánh Địa luôn đề cao.

Lôi đài được xây dựng trên một không gian đặc biệt, được bao phủ bởi những kết giới phức tạp, lấp lánh các phù văn cổ xưa. Mỗi thí sinh sẽ được đưa vào một không gian riêng biệt, nơi họ phải đối mặt với các “Huyễn Linh” – những thực thể được tạo ra từ pháp tắc ngũ hành và các biến thể của chúng, mỗi Huyễn Linh đại diện cho một cấp độ lĩnh ngộ Đại Đạo khác nhau. Mục tiêu không phải là tiêu diệt chúng bằng vũ lực tuyệt đối, mà là tìm ra phương pháp khắc chế, hoặc thậm chí là “thuận theo” pháp tắc của chúng để vượt qua.

Lâm Phàm bước vào không gian của mình. Xung quanh hắn là một vùng đất hoang vu, chỉ có những tảng đá lởm chởm và một bầu trời xám xịt. Ngay lập tức, không khí bắt đầu ngưng tụ, một luồng nguyên tố Thổ khổng lồ hình thành, biến thành một “Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân” cao hơn mười trượng, thân thể phủ đầy đá nhọn, đôi mắt sáng rực ánh vàng. Mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, mang theo áp lực nặng nề của nguyên tố Thổ.

Lâm Phàm không vội ra tay. Hắn đứng yên, ánh mắt thâm sâu quan sát Thổ Khôi Lỗi. Linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn, mặc dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng đã ban cho hắn khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” siêu phàm. Ngay lập tức, dòng thông tin khổng lồ tuôn chảy vào tâm trí hắn.

“Phân tích mục tiêu: Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân. Cấp độ: Pháp tắc ngưng tụ (tương đương Địa Tiên sơ kỳ). Đặc tính: Nguyên tố Thổ thuần túy, phòng ngự cực cao, sức mạnh vật lý đáng sợ. Điểm yếu: Pháp tắc Thổ quá mức cố chấp, thiếu linh hoạt, dễ bị phá vỡ cân bằng nguyên tố nội tại. Có thể tiến hóa: Phương pháp hóa giải bằng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Phong, Lôi, Quang, Ám… Tối ưu hóa: Kết hợp Thủy và Phong để tạo ra Thổ Nhũ Ăn Mòn, hoặc sử dụng Mộc để rút cạn sinh cơ nguyên tố…”

Vô số phương án hiện ra trong đầu Lâm Phàm. Hắn nhìn sang những không gian khác. Một số thí sinh đang dùng sức mạnh cuồng bạo để tấn công Thổ Khôi Lỗi, nhưng những đòn đánh đó chỉ như gãi ngứa trên lớp vỏ đá của nó. Một số khác cố gắng sử dụng nguyên tố Mộc để khắc Thổ, nhưng sự chênh lệch về cường độ pháp tắc khiến đòn tấn công của họ không đủ mạnh để xuyên thủng lớp phòng ngự.

Lâm Phàm mỉm cười. Hắn không cần phải theo lối mòn. Hắn giơ tay, một luồng Tiên Linh Chi Khí màu xanh nhạt bắt đầu hội tụ trong lòng bàn tay. Không phải là một công pháp tấn công mạnh mẽ, mà là một thủ ấn phức tạp, chậm rãi kết thành. Luồng khí đó không mang theo sát ý, mà chỉ là một sự rung động kỳ lạ, như một làn gió thoảng qua.

Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân gầm lên, giơ nắm đấm khổng lồ bằng đá đấm xuống. Lâm Phàm né tránh nhẹ nhàng, không hề có vẻ vất vả. Cùng lúc đó, thủ ấn của hắn hoàn thành. Hắn hướng lòng bàn tay về phía Thổ Khôi Lỗi, nhưng không phải để tấn công trực diện. Thay vào đó, hắn “thả” luồng khí xanh nhạt đó vào không khí xung quanh Thổ Khôi Lỗi.

Luồng khí xanh nhạt lan tỏa, không có vẻ gì là nguy hiểm. Nhưng ngay lập tức, Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân dường như khựng lại. Các phù văn trên thân thể nó bắt đầu nhấp nháy một cách hỗn loạn. Luồng khí xanh nhạt kia, sau khi được “Phân Tích & Tiến Hóa” bởi Lâm Phàm, đã trở thành một loại “pháp tắc hòa tan” tinh vi, không tấn công vật lý, mà là tác động trực tiếp vào cấu trúc pháp tắc của Thổ Khôi Lỗi.

“Cân bằng pháp tắc của Thổ Khôi Lỗi đang bị phá vỡ,” hệ thống thông báo. “Pháp tắc Thổ thuần túy đang chuyển hóa thành Thủy Thổ, khiến cấu trúc mất ổn định.”

Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân gầm lên đau đớn, thân thể đá của nó bắt đầu rỉ ra một chất lỏng sền sệt, như bùn nhão. Những tảng đá rắn chắc biến thành đất sét, rồi tan chảy như nước. Chỉ trong vài nhịp thở, Thổ Khôi Lỗi Cự Nhân khổng lồ đã tan rã thành một vũng bùn loãng, rồi bốc hơi hoàn toàn, chỉ còn lại một luồng nguyên khí thuần túy bị Lâm Phàm hấp thu nhẹ nhàng.

Trên khán đài quan sát, các trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa đều đứng bật dậy, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc. Đặc biệt là trưởng lão Bách Lý Thanh Phong, người phụ trách vòng tuyển chọn này, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ không thể tin được.

“Cái gì vậy? Hắn không dùng công pháp tấn công, cũng không dùng nguyên tố khắc chế rõ ràng. Hắn đã làm gì?” Một trưởng lão trẻ tuổi thốt lên.

Bách Lý Thanh Phong vuốt râu, đôi mắt tinh anh lóe lên tia sáng hiếm thấy. “Hắn… hắn không phải khắc chế, mà là ‘biến đổi’ pháp tắc. Hắn đã tìm ra điểm yếu trong sự cố chấp của pháp tắc Thổ thuần túy, và đưa một ‘mầm mống’ của pháp tắc Thủy vào, khiến nó tự phá hủy cấu trúc cân bằng. Đây là sự lĩnh ngộ pháp tắc ở cảnh giới cao thâm, không phải thiên phú bình thường có thể đạt được!”

Một số trưởng lão khác cũng dần hiểu ra, gương mặt họ từ kinh ngạc chuyển sang vẻ thán phục sâu sắc. “Người này… chẳng lẽ có thiên phú của một vị Đại Đạo Sư? Nhưng hắn chỉ mới là một Địa Tiên sơ kỳ!”

Lâm Phàm không hề hay biết sự chấn động mà mình gây ra. Hắn chỉ cảm thấy một luồng nguyên khí tinh thuần từ Thổ Khôi Lỗi tan rã được hấp thu vào cơ thể, khiến sự lĩnh ngộ về pháp tắc Thổ của hắn tăng lên một chút. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn mình, có một điều gì đó đang dần rõ ràng hơn, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang dần khớp lại.

Ngay sau đó, không gian lại biến đổi. Lần này, một “Thiên Lôi Chi Tinh” xuất hiện, một khối năng lượng lôi đình hình người, phát ra những tia sét chói lòa, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng của nguyên tố Lôi. Các thí sinh khác lại phải chật vật đối phó, có người đã bị những tia sét đánh trúng, thân thể tê dại, suýt nữa bị đào thải.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn lại dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”.

“Phân tích mục tiêu: Thiên Lôi Chi Tinh. Cấp độ: Pháp tắc ngưng tụ (tương đương Địa Tiên trung kỳ). Đặc tính: Nguyên tố Lôi thuần túy, tốc độ cực nhanh, sát thương cao. Điểm yếu: Sự tập trung năng lượng quá mức, dễ bị phân tán, thiếu khả năng chuyển hóa năng lượng. Tối ưu hóa: Dẫn dắt năng lượng Lôi vào chu trình chuyển hóa thành Phong, hoặc hấp thu và tịnh hóa thành Linh Lực…”

Lâm Phàm lần này không dùng thủ ấn phức tạp. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay, lòng bàn tay hướng lên trời. Một vòng xoáy nhỏ vô hình bắt đầu hình thành trên lòng bàn tay hắn, từ từ mở rộng. Các tia sét từ Thiên Lôi Chi Tinh khi bắn tới gần Lâm Phàm, thay vì đánh trúng hắn, lại bị hút vào vòng xoáy đó. Không phải bị chặn lại, mà là bị “dẫn dắt”, bị “tiêu hóa” một cách kỳ lạ.

Thiên Lôi Chi Tinh dường như cảm thấy năng lượng của mình đang bị rút cạn, nó gầm lên giận dữ, dồn toàn bộ sức mạnh tạo ra một luồng lôi điện cực lớn, muốn hủy diệt Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững, vòng xoáy trên lòng bàn tay hắn càng lúc càng lớn, càng lúc càng xoay nhanh, như một hố đen vô hình nuốt chửng tất cả năng lượng lôi đình.

Không chỉ hấp thu, Lâm Phàm còn “tiến hóa” luồng năng lượng lôi đình đó. Năng lượng hủy diệt của nguyên tố Lôi, khi đi qua vòng xoáy, không hề gây hại cho hắn, mà lại được tinh luyện, chuyển hóa thành một luồng Linh Lực tinh thuần, hòa vào biển ý thức của hắn. Đồng thời, một phần nhỏ của pháp tắc Lôi cũng được hắn hấp thu, làm phong phú thêm sự lĩnh ngộ của hắn.

Thiên Lôi Chi Tinh, sau khi phóng ra tất cả năng lượng, trở nên suy yếu nhanh chóng, cấu trúc pháp tắc của nó bắt đầu lung lay. Lâm Phàm nhẹ nhàng vung tay, vòng xoáy tan biến, trả lại một không gian tĩnh lặng. Thiên Lôi Chi Tinh không còn năng lượng để duy trì hình thái, tan biến thành vô số tia sáng nhỏ, rồi cũng hóa thành nguyên khí được Lâm Phàm hấp thu.

Lần này, ngay cả Bách Lý Thanh Phong cũng không giữ được vẻ điềm tĩnh nữa. Ông ta đứng phắt dậy, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào hình ảnh Lâm Phàm trên lôi đài. “Hắn… hắn không chỉ biến đổi, mà còn hấp thu và tịnh hóa! Hắn coi pháp tắc Lôi Đình như một nguồn năng lượng để tu luyện! Đây không phải là thiên tài bình thường, đây là… nghịch thiên!”

Các trưởng lão khác cũng hít sâu một hơi khí lạnh. Một số người thậm chí còn cảm thấy một sự run rẩy trong linh hồn. Khả năng này của Lâm Phàm đã vượt xa mọi giới hạn mà họ từng biết về một tu sĩ ở cảnh giới Địa Tiên. Nó giống như… giống như một vị thần đang bẻ cong pháp tắc của thế giới theo ý muốn của mình.

“Đây không phải là công pháp của Vạn Đạo Thánh Địa,” một trưởng lão khác nói, giọng run run. “Chẳng lẽ hắn có được truyền thừa cổ xưa nào?”

Bách Lý Thanh Phong lắc đầu, ánh mắt ông ta nhìn sâu vào Lâm Phàm, như muốn xuyên thấu qua mọi thứ. “Không. Ta cảm thấy trên người hắn có một loại khí tức… rất cổ xưa, rất uy nghiêm, nhưng lại bị phong ấn. Giống như… một mảnh của Thiên Đạo chân chính.”

Ông ta chợt nhớ lại lời đồn đại xa xưa về Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và linh hồn của nó phân tán khắp các thế giới. Liệu có phải… đứa trẻ này chính là một trong những mảnh vỡ quan trọng đó?

Sự xuất hiện của Lâm Phàm không chỉ đơn thuần là một thiên tài mới. Hắn là một ẩn số, một biến số có thể thay đổi cục diện của toàn bộ Đại Lục Trung Ương, thậm chí là cả Tiên Giới.

Trong khi đó, Lâm Phàm vẫn bình thản. Hắn chỉ cảm thấy một cảm giác quen thuộc, như thể những việc hắn đang làm là bản năng của chính hắn. Mỗi khi hấp thu một luồng nguyên khí hay pháp tắc từ các Huyễn Linh, mảnh ký ức mơ hồ trong đầu hắn lại rõ ràng hơn một chút, một phần sức mạnh tiềm ẩn lại được giải phóng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và sứ mệnh của hắn còn vĩ đại hơn nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8