Thiên Đạo Trùng SinhChương 168
Ánh sáng bạc mờ ảo của Trận Pháp Sâm La bao trùm lấy quảng trường rộng lớn của Vạn Đạo Thánh Địa, tạo nên một không gian hư ảo, như thể tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Đây là vòng thí luyện thứ ba, một thử thách về trí tuệ và sự tinh thông trận pháp, được gọi là “Thiên Huyễn Cổ Trận”.
Hơn ba trăm đệ tử ưu tú nhất từ khắp Đại Lục Trung Ương, những người đã vượt qua hai vòng trước, đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy căng thẳng. Trưởng lão Huyền Nguyên, một lão giả tóc bạc phơ với bộ râu dài thướt tha, chậm rãi cất lời, giọng nói vang vọng khắp không gian:
“Thiên Huyễn Cổ Trận này được truyền lại từ thời viễn cổ, không ai biết chính xác nó được tạo ra bởi vị trận pháp sư vĩ đại nào. Mục tiêu của các ngươi không phải là phá hủy nó bằng sức mạnh bạo lực, mà là tìm ra Hạch Tâm Trận Nhãn, giải mã bí ẩn của nó, và thoát ra ngoài trong vòng ba canh giờ. Kẻ nào cố tình phá hoại trận pháp, sẽ bị đào thải lập tức. Thí luyện, bắt đầu!”
Vừa dứt lời, một làn sương mù dày đặc màu xanh lam bỗng dâng lên, nuốt chửng toàn bộ quảng trường, khiến tầm nhìn bị hạn chế tối đa. Các đệ tử lập tức bị tách ra, rơi vào những không gian riêng biệt, mỗi người đối mặt với một mê cung ảo ảnh và cạm bẫy của riêng mình.
Lâm Phàm cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng kéo mình vào một không gian rộng lớn. Xung quanh hắn là những bức tường đá cổ kính, phủ đầy rêu phong và những phù văn kỳ lạ. Không khí tràn ngập một loại linh khí cổ xưa, mang theo chút áp lực đè nặng. Hắn không vội vã, mà hít thở sâu, nhắm mắt lại. Hệ thống trong tâm trí hắn lập tức kích hoạt.
“Đinh! Phát hiện ‘Thiên Huyễn Cổ Trận’ – Trận Pháp Viễn Cổ. Đang tiến hành Phân Tích…”
Một luồng thông tin khổng lồ đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được hàng ngàn luồng linh khí đang vận chuyển trong trận pháp, hàng trăm điểm nút năng lượng phức tạp, và vô số tầng ảo ảnh được xây dựng dựa trên những quy luật cổ xưa. Khác với những trận pháp thông thường chỉ dựa vào linh thạch hoặc linh khí trời đất, Thiên Huyễn Cổ Trận này như một sinh vật sống, tự mình luân chuyển và tái tạo năng lượng.
“Đinh! Phân Tích hoàn tất. Thiên Huyễn Cổ Trận: Cổ trận cấp Tiên Thiên, sở hữu khả năng tự động điều chỉnh và tái tạo năng lượng. Gồm 72 tầng ảo ảnh, 360 đường dẫn linh khí chính, 1080 điểm nút phụ. Hạch Tâm Trận Nhãn ẩn sâu trong tầng thứ 63. Điểm yếu: Sự mất cân bằng nhỏ trong 72 đường dẫn linh khí phụ có thể làm xáo trộn cấu trúc ảo ảnh, nhưng không thể phá hủy hoàn toàn. Để vô hiệu hóa cần phải hiểu rõ và đồng bộ hóa với tần số rung động của Hạch Tâm Trận Nhãn.”
Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén. Hắn đã có một bản đồ hoàn chỉnh trong đầu, không chỉ về cấu trúc vật lý mà còn về dòng chảy năng lượng của trận pháp. Hắn thấy những đệ tử khác đang hoảng loạn. Một số cố gắng dùng linh lực công kích các bức tường ảo ảnh, nhưng chúng chỉ rung lên rồi trở lại trạng thái ban đầu, thậm chí còn phản phệ lại. Một số khác cố gắng tìm lối thoát bằng cách chạy loạn xạ, nhưng chỉ càng lún sâu vào mê cung ảo ảnh. Tiếng kêu đau đớn và tiếng la hét sợ hãi bắt đầu vang lên khi các cạm bẫy trận pháp được kích hoạt.
“Thật là ngu xuẩn,” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Trận pháp này không phải để công kích. Nó là một bài kiểm tra sự tinh tế và khả năng cảm nhận.”
Hắn bắt đầu di chuyển, bước đi chậm rãi nhưng vô cùng chắc chắn. Mỗi bước chân của hắn đều rơi vào một điểm không gây chấn động linh khí, né tránh hàng loạt ảo ảnh và cạm bẫy mà người khác không nhìn thấy. Hắn đi qua một khu vực mà một nhóm đệ tử đang mắc kẹt trong ảo ảnh của những con yêu thú hung tợn. Một nam đệ tử đang dùng kiếm chém loạn xạ vào không khí, mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt thất thần. Lâm Phàm chỉ khẽ lắc đầu, lướt qua như một bóng ma.
Sau khoảng một nén hương, Lâm Phàm đã đi được một quãng đường khá xa. Hắn nhận thấy một luồng linh khí khác lạ ở phía trước, không phải là một phần của Thiên Huyễn Cổ Trận. Đó là một đệ tử khác, dường như cũng có chút kiến thức về trận pháp.
Hắn đến gần hơn và thấy một thiếu niên mặc y phục màu xanh ngọc, khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ phút này đang nhăn nhó, ngồi xếp bằng trước một bức tường đá. Xung quanh hắn có vài đường vân linh khí mờ ảo đang dao động. Đó là Mộ Dung Phong, một thiên tài trận pháp nổi tiếng đến từ Mộ Dung gia tộc, được mệnh danh là “Tiểu Trận Hoàng” của Đại Lục Trung Ương.
Mộ Dung Phong đang cố gắng điều khiển linh khí của mình để thăm dò các điểm nút trận pháp. Hắn có vẻ đã nhận ra một phần nào đó của cấu trúc trận, nhưng lại bị mắc kẹt ở một nút thắt quan trọng. Các đường dẫn linh khí mà hắn tạo ra cứ luẩn quẩn, không thể xuyên qua bức tường năng lượng vô hình.
Lâm Phàm dừng lại cách đó không xa. Hắn không nói gì, chỉ đứng quan sát. Hệ thống của hắn đã phân tích được vấn đề của Mộ Dung Phong: “Mộ Dung Phong đang cố gắng giải mã nút thắt ‘Cửu Cung Huyễn Điệp’, thiếu một bước nhảy vọt trong nhận thức về quy luật âm dương ngũ hành trong trận pháp cổ xưa. Có thể Tiến Hóa tư duy của hắn để đột phá.”
Lâm Phàm khẽ nhếch môi. Tiến Hóa tư duy của người khác thì hơi quá, nhưng một gợi ý nhỏ thì không sao. Hắn giơ tay, nhẹ nhàng vung một ngón tay, một luồng linh khí cực kỳ tinh tế, gần như vô hình, bay ra, chạm vào một điểm nút năng lượng cách Mộ Dung Phong vài tấc. Luồng linh khí đó không phải là công kích, mà là một sự “điều chỉnh” cực kỳ nhỏ, làm thay đổi một chút tần số rung động của điểm nút đó.
Mộ Dung Phong bỗng nhiên rùng mình. Hắn cảm thấy có điều gì đó thay đổi trong luồng linh khí trước mặt mình. Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Hắn lập tức thay đổi phương pháp, điều chỉnh linh lực của mình theo một cách mới lạ, một cách mà hắn chưa từng nghĩ tới trước đây. Các đường vân linh khí của hắn lập tức thông suốt, xuyên qua bức tường năng lượng vô hình, mở ra một con đường nhỏ.
Mộ Dung Phong mở mắt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Hắn nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm người đã giúp mình. Hắn thấy Lâm Phàm đang đứng đó, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì. Ánh mắt hai người giao nhau. Mộ Dung Phong khẽ gật đầu, hàm ý cảm ơn. Lâm Phàm cũng chỉ khẽ gật đầu đáp lại rồi tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Hắn tiến sâu hơn vào trận pháp. Các tầng ảo ảnh ngày càng chân thực và phức tạp. Có những nơi cây cối rậm rạp như rừng già, có những nơi sông núi hùng vĩ như tranh vẽ, có những nơi lại là ngục tối âm u với tiếng kêu than ai oán. Nhưng tất cả đều không thể lừa được Lâm Phàm. Với khả năng Phân Tích của hệ thống, mọi ảo ảnh đều chỉ là sự chồng chéo của các tần số linh khí, không có thực chất.
Cuối cùng, Lâm Phàm cũng đến được tầng thứ 63. Đây là một không gian trống rỗng, chỉ có một cột sáng màu tím nhạt vươn lên từ mặt đất, tỏa ra một luồng năng lượng huyền bí và cổ xưa. Đó chính là Hạch Tâm Trận Nhãn.
Khi Lâm Phàm đến gần, cột sáng rung lên, vô số phù văn cổ xưa trôi nổi xung quanh nó. Những phù văn này không phải là những gì hắn từng học, chúng mang một vẻ đẹp và sự phức tạp vượt xa mọi trận pháp hiện đại. Chúng là “ngôn ngữ” của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những ký tự mang bản chất của vũ trụ.
“Đinh! Phát hiện Hạch Tâm Trận Nhãn của Thiên Huyễn Cổ Trận. Chứa đựng 0.0001% tàn dư ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy. Đề nghị ký chủ Tiến Hóa và dung hợp.”
Thông báo của hệ thống khiến Lâm Phàm hơi giật mình. Một tàn dư ký ức Thiên Đạo? Hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ cột sáng này, một cảm giác thuộc về bản thân hắn. Đây chính là những mảnh vỡ mà hắn cần phải thu thập.
Hắn ngồi xếp bằng trước Hạch Tâm Trận Nhãn, vươn tay chạm nhẹ vào cột sáng. Một luồng năng lượng ấm áp và cổ xưa tràn vào cơ thể hắn. Những phù văn cổ xưa kia không còn là những ký tự xa lạ nữa, chúng tự động sắp xếp lại trong tâm trí hắn, trở thành những đoạn thông tin, những quy luật vận hành của vũ trụ.
Lâm Phàm không chỉ “giải mã” Hạch Tâm Trận Nhãn, hắn đang “dung hợp” với nó. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn đã được nâng lên một tầm cao mới. Hắn không chỉ hiểu trận pháp này, hắn còn hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau nó, hiểu được một phần nhỏ của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Quá trình dung hợp kéo dài không lâu. Khi Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng vô vàn vì sao. Hắn không phá hủy trận pháp, cũng không chỉ đơn thuần vô hiệu hóa nó. Hắn đã “Tiến Hóa” Hạch Tâm Trận Nhãn, làm cho nó trở nên hoàn mỹ hơn, ổn định hơn, và có khả năng tự động luân chuyển năng lượng hiệu quả hơn. Thay vì trở thành một thứ để kiểm tra, giờ đây nó có thể trở thành một nguồn năng lượng vĩnh cửu, thậm chí là một công cụ để điều chỉnh linh khí trong khu vực.
Bên ngoài quảng trường, Trưởng lão Huyền Nguyên và các vị trưởng lão khác đang theo dõi thí luyện qua một tấm gương linh lực. Họ thấy các đệ tử vẫn đang vật lộn, một số đã thất bại và bị dịch chuyển ra ngoài. Đột nhiên, tấm gương linh lực rung lên dữ dội. Thiên Huyễn Cổ Trận, vốn luôn ổn định, lại bắt đầu phát ra những luồng linh khí mạnh mẽ, không phải là sự hỗn loạn, mà là một sự “tinh lọc” rõ rệt.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Một trưởng lão kinh ngạc thốt lên.
Trưởng lão Huyền Nguyên nheo mắt. Với kinh nghiệm hàng ngàn năm của mình, ông nhận ra sự thay đổi này. “Trận pháp… nó đang được cải biến! Ai đã làm điều này? Ai có thể làm được điều phi thường như vậy?”
Ngay sau đó, cột sáng Thiên Huyễn Cổ Trận trong gương linh lực bỗng bùng lên một ánh sáng rực rỡ, sau đó thu lại, và Lâm Phàm bình tĩnh bước ra khỏi trận pháp, đứng giữa quảng trường trong một làn sương mù đang dần tan biến. Hắn là người đầu tiên, và là người duy nhất, thoát ra một cách trọn vẹn và không gây một chút hư hại nào cho trận pháp.
Trưởng lão Huyền Nguyên nhìn Lâm Phàm với ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc, kính nể, và một chút gì đó khó hiểu. Các vị trưởng lão khác cũng đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào thiếu niên trẻ tuổi đang đứng đó. Thậm chí một vài vị Thái Thượng Trưởng Lão ẩn cư trong Thánh Địa cũng cảm nhận được sự biến hóa của Thiên Huyễn Cổ Trận, bắt đầu chú ý đến cái tên Lâm Phàm.
Mộ Dung Phong là người thứ hai thoát ra, nhưng hắn phải mất thêm gần một canh giờ nữa, và trông hắn có vẻ kiệt sức. Khi thấy Lâm Phàm đã đứng đó từ bao giờ, hắn giật mình, nhưng rồi lại nở một nụ cười khổ. Khoảng cách giữa hắn và Lâm Phàm, dường như lại càng xa hơn một chút.
“Lâm Phàm, ngươi… ngươi đã làm gì?” Trưởng lão Huyền Nguyên hỏi, giọng nói hiếm khi nào lại mang theo sự bối rối đến vậy.
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ nhàng, trả lời một cách khiêm tốn: “Đệ tử chỉ là cố gắng lý giải trận pháp, và vô tình cảm thấy nó có thể vận hành hiệu quả hơn, nên đã thử điều chỉnh đôi chút. May mắn là đã thành công.”
“Điều chỉnh đôi chút?” Các trưởng lão khác xôn xao. “Cải biến một cổ trận cấp Tiên Thiên, làm cho nó hoàn mỹ hơn, chỉ là ‘điều chỉnh đôi chút’ sao? Đây là một kỳ tích!”
Trưởng lão Huyền Nguyên gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Phàm đã không còn là sự nghi ngờ hay khinh thường, mà là sự trọng thị tột độ. Ông biết, Vạn Đạo Thánh Địa đã tìm được một thiên tài thực sự, một người không chỉ mạnh mẽ về tu vi, mà còn sở hữu trí tuệ và sự thấu hiểu vượt xa mọi định luật thông thường. Một hạt giống, của Thiên Đạo.