Thiên Đạo Trùng SinhChương 167
Đại hội tuyển chọn đệ tử Vạn Đạo Thánh Địa đang bước vào vòng thi thứ ba, cũng là vòng thi quyết định. Hàng vạn thiên tài từ khắp Đại Lục Trung Ương, từ các gia tộc cổ xưa, tông môn siêu cấp, cho đến những tán tu ẩn mình, đều tề tựu về đây, mong muốn được bước chân vào cánh cửa của thánh địa tối cao này. Lâm Phàm, với thân phận “người hạ giới” của mình, dĩ nhiên là tâm điểm của vô vàn ánh mắt soi mói và khinh thường.
Vòng thi này có tên là “Thí Luyện Tháp Vạn Pháp”. Tòa tháp cao chọc trời, được xây dựng từ một loại khoáng thạch cổ xưa lấp lánh, mỗi tầng tháp lại tỏa ra một loại pháp tắc dao động khác nhau. Có tổng cộng năm tầng, mỗi tầng là một khảo nghiệm riêng biệt, không chỉ kiểm tra sức mạnh thuần túy mà còn cả trí tuệ, linh hồn và sự lĩnh ngộ về Đại Đạo của thí sinh.
Trong số các thí sinh, nổi bật nhất là những “Thiếu Gia” danh tiếng. Có Lạc Trần, thiếu chủ Lạc Gia, một gia tộc có lịch sử hàng vạn năm, nổi tiếng với Thiên Cương Thần Thể. Có Mộ Dung Tuyết, tiểu thư Mộ Dung Cổ Tộc, người mang trong mình huyết mạch Băng Phượng, sở hữu Tiên Thiên Băng Linh Thể. Và còn vô số những thiên tài khác, mỗi người đều là rồng phượng giữa loài người, được kỳ vọng sẽ phá kỷ lục của các thế hệ trước.
Lâm Phàm đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt bình tĩnh quan sát. Hắn đã dễ dàng vượt qua hai vòng đầu tiên – vòng kiểm tra căn cốt và vòng kiểm tra sức mạnh linh lực – với kết quả xuất sắc đến mức khiến nhiều người nghi ngờ. Nhưng những thành tích đó chỉ dừng lại ở mức “xuất sắc”, chưa đủ để những kẻ kiêu ngạo kia thực sự coi trọng hắn. Họ cho rằng đó chỉ là may mắn hoặc Lâm Phàm đã dùng một loại bí pháp nào đó để che giấu khí tức.
“Hừ, một kẻ đến từ hạ giới mà cũng dám mơ tưởng vào Vạn Đạo Thánh Địa sao? Thật nực cười!” Lạc Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm đầy vẻ khinh miệt. “Thí Luyện Tháp Vạn Pháp này không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự lĩnh ngộ sâu sắc về pháp tắc. Kẻ hạ giới như ngươi, sợ rằng đến tầng ba cũng không thể vượt qua.”
Mộ Dung Tuyết tuy không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của nàng cũng đủ để thể hiện sự đánh giá thấp. Nàng tin rằng những kẻ đến từ hạ giới có giới hạn nhất định về tầm nhìn và sự lĩnh ngộ, điều mà Thí Luyện Tháp sẽ phơi bày rõ ràng.
Trưởng lão chủ trì cuộc thi, một vị cường giả cấp Tiên Vương của Thánh Địa, cất giọng uy nghiêm: “Các ngươi đã biết luật. Ai vượt qua cả năm tầng, sẽ được đặc cách trở thành đệ tử hạch tâm. Ai vượt qua bốn tầng, là đệ tử nội môn. Ba tầng, đệ tử ngoại môn. Dưới ba tầng, đào thải! Bắt đầu!”
Từng luồng sáng lóe lên, các thí sinh lần lượt được truyền tống vào tầng đầu tiên của Thí Luyện Tháp. Lâm Phàm cũng không ngoại lệ. Khi hắn mở mắt ra, một không gian rộng lớn hiện ra, nơi vô số tượng đá chiến binh đang đứng im lìm. Đây là “Vạn Tượng Trận”, bài kiểm tra sức mạnh và tốc độ.
Các thí sinh lập tức bộc phát thực lực, những đạo ánh sáng, kiếm khí, quyền kình xé toạc không gian, nghiền nát các tượng đá. Lạc Trần với Thiên Cương Thần Thể, mỗi bước chân đều rung chuyển mặt đất, quyền phong bá đạo, chỉ trong chớp mắt đã phá hủy hàng trăm tượng đá, tiến thẳng đến điểm cuối. Mộ Dung Tuyết thì như một nữ thần băng giá, kiếm khí lạnh lẽo đóng băng mọi thứ, tốc độ cũng không hề kém cạnh.
Lâm Phàm không vội vã. Hắn khởi động hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Ngay lập tức, cấu trúc năng lượng, điểm yếu của các tượng đá, và cả phương thức vận hành của Vạn Tượng Trận đều hiện rõ trong đầu hắn. Hắn không dùng sức mạnh đối kháng trực diện, mà như một cơn gió lướt qua, mỗi cú đấm, mỗi bước chân đều nhằm vào điểm yếu chí mạng của tượng đá, khiến chúng sụp đổ chỉ với một chiêu. Tốc độ của hắn không kém gì Lạc Trần hay Mộ Dung Tuyết, thậm chí còn có phần thanh thoát và hiệu quả hơn.
“Kẻ này… hắn ta không hề dùng hết sức?” Một vị trưởng lão quan sát qua thủy kính pháp bảo khẽ nhíu mày. “Mỗi chiêu đều đánh vào yếu điểm. Đây là sự tinh thông về chiến đấu hay là một loại giác quan đặc biệt?”
Không mất quá nhiều thời gian, Lâm Phàm là một trong những người đầu tiên hoàn thành tầng một, chỉ sau Lạc Trần và Mộ Dung Tuyết vài nhịp thở. Hắn không hề tỏ ra kiêu ngạo, chỉ lặng lẽ bước vào cánh cửa truyền tống dẫn lên tầng hai.
Tầng hai là “Ngũ Hành Khống Chế”, một bài kiểm tra khả năng điều khiển nguyên tố. Không gian này được bao phủ bởi năm loại năng lượng nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Thí sinh phải sử dụng linh lực của mình để điều khiển một trong các nguyên tố, tạo ra một con đường vượt qua các chướng ngại vật khổng lồ được tạo thành từ nguyên tố đối nghịch.
Lạc Trần chọn nguyên tố Kim, biến mình thành một chiến thần kim loại, dùng sức mạnh thuần túy để phá vỡ các chướng ngại vật Mộc. Mộ Dung Tuyết chọn Thủy (Băng), đóng băng các dòng dung nham Hỏa cực nóng. Các thiên tài khác cũng vận dụng các kỹ năng nguyên tố của mình, biến không gian tầng hai thành một chiến trường rực rỡ sắc màu.
Lâm Phàm lại một lần nữa sử dụng “Phân Tích”. Hắn không chỉ phân tích các nguyên tố, mà còn phân tích cả các chướng ngại vật, tìm ra điểm yếu trong cấu trúc nguyên tố của chúng. Hắn không chỉ chọn một nguyên tố, mà dùng linh lực dung hợp Ngũ Hành, biến đổi chúng linh hoạt. Hắn tạo ra một dòng nước xoáy để xuyên qua bức tường Thổ, sau đó dùng Hỏa để làm bốc hơi dòng nước, tạo ra một luồng khí áp lực để phá vỡ khối Kim. Kỹ năng điều khiển nguyên tố của hắn không phải là mạnh nhất về uy lực, nhưng lại tinh diệu đến mức khó tin, như thể hắn là hiện thân của Ngũ Hành vậy.
“Người này… hắn không chỉ điều khiển một nguyên tố, mà là sự cân bằng của Ngũ Hành!” Các trưởng lão kinh ngạc. “Không lẽ hắn là một thể chất Ngũ Hành hiếm có?”
Lâm Phàm tiếp tục vượt qua tầng hai một cách nhanh chóng, vẫn giữ vị trí trong top đầu.
Tầng ba, “Vạn Trận Phong Tỏa”. Đây là một mê cung vô tận, được bao phủ bởi vô số trận pháp lớn nhỏ. Chỉ cần bước sai một bước, thí sinh sẽ bị trận pháp tấn công hoặc bị đẩy ngược về điểm xuất phát. Đây là ác mộng của những kẻ chỉ biết chiến đấu bằng sức mạnh.
Lạc Trần và Mộ Dung Tuyết bắt đầu gặp khó khăn. Lạc Trần tuy mạnh nhưng lại không tinh thông trận pháp, hắn cố gắng dùng sức mạnh để phá vỡ các trận pháp, nhưng càng phá càng lún sâu vào các cạm bẫy. Mộ Dung Tuyết có phần khá hơn, nàng cẩn trọng quan sát và tìm kiếm lối ra, nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian.
Lâm Phàm bước vào tầng ba. Mê cung trận pháp này đối với hắn mà nói, lại như một cuốn sách mở. Hệ thống “Phân Tích” không ngừng quét qua, giải mã từng trận pháp, chỉ ra các tiết điểm, các lối đi an toàn. Hắn không cần phá trận, cũng không cần dò dẫm, mà ung dung đi xuyên qua mê cung như đi trên đường bằng phẳng. Thậm chí, khi gặp những trận pháp phức tạp, hắn còn sử dụng “Tiến Hóa” để cải thiện sự hiểu biết của mình về trận pháp, khiến tốc độ giải mã càng nhanh hơn.
“Hắn… hắn đang làm gì vậy? Sao hắn lại có thể đi nhanh đến thế?” Lạc Trần, đang chật vật bị một trận pháp vây khốn, nhìn thấy hình ảnh Lâm Phàm lướt đi nhẹ nhàng trên thủy kính, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. “Hắn không hề phá trận, hắn đang đi xuyên qua chúng!”
Các trưởng lão quan sát cũng sững sờ. “Kẻ này… hắn có thiên phú trận pháp đến mức này sao? Ngay cả những Trận Pháp Sư cấp cao cũng chưa chắc làm được điều này ở lần đầu tiên!”
Lâm Phàm đã phá kỷ lục của tầng ba, vượt qua Lạc Trần và Mộ Dung Tuyết một khoảng cách đáng kể. Hắn là người đầu tiên đặt chân lên tầng bốn.
Tầng bốn là “Tâm Ma Huyễn Cảnh”. Đây là thử thách đáng sợ nhất, nơi thí sinh phải đối mặt với những ảo ảnh được tạo ra từ nỗi sợ hãi, hối tiếc, và dục vọng sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình. Một khi tâm trí không vững, thí sinh có thể chìm đắm vĩnh viễn trong ảo cảnh, hoặc thậm chí tẩu hỏa nhập ma.
Khi Lâm Phàm bước vào, hắn thấy mình trở lại Lâm gia, là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt. Hắn thấy thanh mai trúc mã quay lưng, tộc nhân sỉ nhục, và những kẻ thù cũ hiện về với sức mạnh áp đảo. Tiếng cười nhạo, tiếng khinh bỉ vang vọng bên tai, kéo hắn trở lại những ký ức đau khổ nhất.
Nhưng Lâm Phàm không hề hoảng loạn. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều điều. Những ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sứ mệnh bảo vệ vũ trụ, đã tôi luyện ý chí của hắn kiên cường như sắt đá. Hắn hiểu rằng, những ảo ảnh này chỉ là sự phản chiếu của chính tâm hồn mình.
“Phân Tích!” Hắn thầm niệm. Hệ thống không chỉ phân tích vật chất, mà còn phân tích cả những dao động tinh thần, những sợi dây liên kết giữa ảo ảnh và tâm trí. Hắn nhận ra rằng, bản chất của Tâm Ma Huyễn Cảnh là lợi dụng những lỗ hổng trong ý chí để gieo rắc sự nghi ngờ và tuyệt vọng.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn không chiến đấu với ảo ảnh, mà đối diện với chúng. Hắn chấp nhận quá khứ phế vật của mình, nhưng cũng kiên định với hiện tại và tương lai. Hắn nhớ về những người bạn đã giúp đỡ, những kẻ thù đã tôi luyện hắn, và quan trọng hơn, nhớ về sứ mệnh cao cả của mình. Ý chí của hắn bùng cháy, biến những ký ức đau buồn thành động lực, biến nỗi sợ hãi thành quyết tâm.
Trong mắt các trưởng lão, Lâm Phàm chỉ đứng im lặng giữa tầng bốn, nhưng một luồng khí tức kiên định và mạnh mẽ đang bùng phát từ hắn. Ánh sáng trong mắt hắn càng lúc càng trong trẻo, như một hồ nước không gợn sóng. Chỉ trong chốc lát, ảo ảnh xung quanh hắn đã vỡ vụn như gương. Hắn là người đầu tiên, và có lẽ là duy nhất, vượt qua Tâm Ma Huyễn Cảnh một cách hoàn hảo, không chút do dự.
“Tâm cảnh của hắn… thật đáng sợ!” Một vị trưởng lão là chuyên gia về linh hồn thốt lên. “Hắn không hề bị lay chuyển, thậm chí còn mượn ảo cảnh để tôi luyện ý chí. Đây là tâm cảnh của một vị Vô Thượng Cường Giả!”
Lạc Trần và Mộ Dung Tuyết vẫn đang chật vật ở tầng ba, chứng kiến Lâm Phàm đã lên đến tầng bốn và phá giải nó một cách thần tốc, ánh mắt của họ không còn là khinh thường nữa, mà là sự kinh hãi tột độ. Một người đến từ hạ giới, lại có thể sở hữu tài năng và tâm cảnh đến mức này sao?
Lâm Phàm bước vào tầng năm, tầng cuối cùng, cũng là tầng bí ẩn và khó khăn nhất: “Đại Đạo Chi Vấn” (Câu Hỏi Về Đại Đạo). Không có chiến đấu, không có ảo ảnh, chỉ có một không gian trống rỗng với một tượng đá cổ kính ở trung tâm. Từ tượng đá phát ra những dao động pháp tắc cực kỳ phức tạp, như là sự tổng hợp của toàn bộ Đại Đạo vũ trụ.
Thí sinh phải ngồi thiền trước tượng đá, lĩnh ngộ một trong những “Đại Đạo Chi Vấn” mà tượng đá đưa ra. Mỗi câu hỏi là một khía cạnh sâu xa của vũ trụ, và câu trả lời không phải là lời nói, mà là sự lĩnh ngộ, là sự đồng điệu của linh hồn với pháp tắc vũ trụ.
Đây là một thử thách mà ngay cả các thiên tài cũng phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm để đạt được chút tiến triển. Lịch sử của Vạn Đạo Thánh Địa ghi nhận, chưa từng có ai có thể vượt qua tầng này trong vòng một ngày.
Lâm Phàm ngồi xuống, nhắm mắt lại. Hệ thống “Phân Tích” của hắn hoạt động hết công suất. Lần này, nó không chỉ phân tích năng lượng hay cấu trúc, mà là bản chất của các pháp tắc, sự vận hành của Đại Đạo. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể mình. Nó như một chìa khóa, mở ra cánh cửa dẫn đến sự lĩnh ngộ sâu sắc nhất.
Từng dòng thông tin khổng lồ đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn không chỉ “phân tích” mà còn “tiến hóa” sự lĩnh ngộ của mình. Hắn không chỉ trả lời một “Đại Đạo Chi Vấn”, mà hắn như đang hòa mình vào toàn bộ Đại Đạo, thấu hiểu cội nguồn của chúng.
Thời gian trôi qua. Một ngày, hai ngày… Các thí sinh khác cũng lần lượt hoàn thành tầng ba, tầng bốn (một số ít), và đặt chân đến tầng năm. Họ kinh ngạc khi thấy Lâm Phàm vẫn ngồi đó, bất động như đá, nhưng xung quanh hắn, vô số pháp tắc đang vờn quanh, tạo thành một trường năng lượng kỳ dị và hùng vĩ.
Lạc Trần và Mộ Dung Tuyết, sau khi chật vật vượt qua Tâm Ma Huyễn Cảnh, cũng đến được tầng năm. Họ nhìn thấy Lâm Phàm, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là khinh thường, mà là sự choáng váng, sự ngưỡng mộ và một chút sợ hãi. Họ cảm thấy Lâm Phàm không còn là một người cùng cấp độ với họ nữa.
Đột nhiên, từ tượng đá cổ kính, một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát, bao trùm lấy Lâm Phàm. Không gian rung chuyển dữ dội, và một tiếng chuông cổ xưa vang vọng khắp Vạn Đạo Thánh Địa, xuyên qua không gian, vọng đến tận những ngọn núi xa xôi nhất.
“Tiếng chuông Đại Đạo! Hắn… hắn đã làm được!” Vị trưởng lão chủ trì cuộc thi đứng bật dậy, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hãi và mừng rỡ. “Hắn không chỉ vượt qua Đại Đạo Chi Vấn, mà còn gây ra cộng hưởng với Đại Đạo của Thánh Địa!”
Lâm Phàm mở mắt ra. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, chứa đựng vô vàn pháp tắc. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi tầng năm Thí Luyện Tháp, để lại sau lưng một kỷ lục chưa từng có. Hắn không chỉ vượt qua năm tầng, mà còn hoàn thành chúng với tốc độ và sự lĩnh ngộ khiến tất cả phải kinh ngạc.
Cả Vạn Đạo Thánh Địa chấn động. Tin tức về một “người hạ giới” đã phá vỡ mọi kỷ lục của Thí Luyện Tháp Vạn Pháp nhanh chóng lan truyền. Lạc Trần, Mộ Dung Tuyết và tất cả những thiên tài khác đều đứng đó, nhìn bóng lưng Lâm Phàm, cảm thấy một ngọn núi cao không thể vượt qua. Kể từ giây phút này, không ai còn dám khinh thường Lâm Phàm nữa. Hắn không phải là phế vật hạ giới, mà là một thiên tài tuyệt thế, một ngôi sao sáng chói vừa bùng nổ trên bầu trời Đại Lục Trung Ương, báo hiệu một kỷ nguyên mới.