Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:57:50 | Lượt xem: 2

Sau những ngày khảo hạch đầy kịch tính và những màn thể hiện kinh người, Lâm Phàm không chỉ thành công gia nhập Vạn Đạo Thánh Địa, mà còn được một trong ba vị Thái Thượng Trưởng Lão quyền uy nhất, Trưởng Lão Thanh Vân, đích thân thu làm đệ tử trực truyền. Quyết định này đã gây chấn động toàn bộ Vạn Đạo Thánh Địa, bởi Trưởng Lão Thanh Vân nổi tiếng là người kén chọn, tu vi thâm hậu, nhưng lại chưa từng thu nhận bất kỳ đệ tử trực truyền nào trong hàng ngàn năm.

Tại Thanh Vân Phong, một ngọn núi lơ lửng giữa mây trời, linh khí dồi dào đến mức hóa thành sương mù bao phủ, Lâm Phàm đứng trước một tòa đình viện cổ kính. Bên trong, Trưởng Lão Thanh Vân, thân ảnh cao gầy, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú, đang tĩnh tọa trên một bồ đoàn làm từ ngọc bích.

“Đệ tử Lâm Phàm, bái kiến sư phụ!” Lâm Phàm cung kính hành lễ. Hắn biết rõ tầm quan trọng của vị trí này. Trực truyền đệ tử không chỉ là vinh dự mà còn là cơ hội để tiếp cận những tài nguyên và bí mật tu luyện cao cấp nhất của Thánh Địa.

Trưởng Lão Thanh Vân mở mắt, ánh mắt dò xét lướt qua Lâm Phàm. “Ngươi không tệ. Trong cuộc khảo hạch, ngươi đã thể hiện tài năng hiếm có, đặc biệt là khả năng lĩnh ngộ và sức chiến đấu vượt xa cảnh giới thực tế. Nhưng Vạn Đạo Thánh Địa không phải là nơi để những kẻ kiêu ngạo tự mãn. Con đường tu luyện phía trước còn dài, và nguy hiểm trùng trùng.”

“Đệ tử khắc ghi lời sư phụ dạy bảo,” Lâm Phàm đáp, thái độ khiêm tốn.

Trưởng Lão Thanh Vân gật đầu nhẹ. “Tốt. Ngươi có thể chất đặc biệt, nhưng điều khiến ta chú ý nhất là linh hồn của ngươi. Nó mang một cảm giác cổ xưa, tựa như dung chứa vô số bí ẩn chưa được khai phá.” Ông lão khẽ nhíu mày, dường như đang cố gắng nhìn thấu điều gì đó sâu xa bên trong Lâm Phàm, nhưng cuối cùng chỉ có thể lắc đầu.

Lâm Phàm trong lòng khẽ giật mình. Ánh mắt của Trưởng Lão Thanh Vân quá sắc bén, dường như đã chạm đến một phần bản chất Thiên Đạo trong hắn. Tuy nhiên, ông lão không thể thực sự hiểu được, chỉ cảm nhận được một sự dị thường.

“Ngươi vừa mới phi thăng, căn cơ còn chưa vững chắc ở Đại Lục Trung Ương này. Ta sẽ truyền cho ngươi công pháp trấn tông của Vạn Đạo Thánh Địa, Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết,” Trưởng Lão Thanh Vân nói, vung tay áo. Một cuốn ngọc giản cổ xưa bay ra, lơ lửng trước mặt Lâm Phàm.

Lâm Phàm đón lấy ngọc giản. Chỉ vừa chạm vào, một luồng thông tin khổng lồ đã ập vào tâm trí hắn. Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết, quả nhiên danh bất hư truyền. Nó không chỉ là một công pháp tu luyện bình thường, mà là một hệ thống lý luận tu luyện đồ sộ, bao gồm hàng vạn loại pháp tắc, chiêu thức, và phương pháp tâm cảnh khác nhau, nhằm mục đích dung hợp vạn đạo, quy về một nguồn cội. Mục tiêu cuối cùng là đạt tới cảnh giới “Vạn Pháp Quy Nhất”, nắm giữ sức mạnh tương đương với pháp tắc vũ trụ.

Tuy nhiên, sự đồ sộ và phức tạp của nó cũng là một nhược điểm. Để tu luyện Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết thành công, cần phải có thiên phú kinh người, khả năng lĩnh ngộ siêu việt, và vô số thời gian. Rất nhiều thiên tài của Vạn Đạo Thánh Địa đã cố gắng tu luyện, nhưng đa số chỉ có thể lĩnh hội được một phần nhỏ, hoặc sa vào mê cung pháp tắc, cuối cùng không thể đột phá.

Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết có chín tầng. Mỗi tầng đều ẩn chứa vô vàn biến hóa. Ngươi hãy bắt đầu từ tầng thứ nhất. Đừng nóng vội, hãy từ từ lĩnh ngộ,” Trưởng Lão Thanh Vân dặn dò. “Ta sẽ để ngươi tu luyện tại Thanh Vân Phong này. Nếu có bất kỳ nghi vấn nào, có thể đến hỏi ta.”

“Đệ tử đã rõ,” Lâm Phàm đáp, trong lòng đã bắt đầu vận chuyển hệ thống.

Hắn lập tức ngồi xuống, nhắm mắt lại, đắm chìm vào nội dung của Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết. Thông thường, một người cần phải mất hàng năm trời, thậm chí hàng chục năm, để lĩnh ngộ được tầng đầu tiên của công pháp này. Nhưng với Lâm Phàm, mọi thứ lại khác.

Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong đầu hắn tự động kích hoạt. Từng chữ, từng hình ảnh, từng luồng ý niệm trong ngọc giản đều được hệ thống phân giải, phân tích đến tận cùng bản chất. Lâm Phàm cảm thấy như một dòng suối tri thức đang chảy thẳng vào linh hồn mình, không hề có sự ngăn trở hay khó hiểu nào.

[Đinh! Phát hiện công pháp Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết. Đang tiến hành phân tích…]

[Phân tích hoàn tất. Công pháp Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết, cấp bậc: Thần Cấp Sơ Giai. Ưu điểm: Bao hàm vạn pháp, tiềm năng vô hạn. Nhược điểm: Cực kỳ phức tạp, khó tu luyện, dễ sa vào tẩu hỏa nhập ma.]

[Đề xuất tiến hóa: Tối ưu hóa cấu trúc pháp tắc, đơn giản hóa quá trình lĩnh ngộ, tăng cường khả năng dung hợp và hấp thu năng lượng, giảm thiểu rủi ro tẩu hỏa nhập ma. Cần tiêu hao 1000 điểm Tiến Hóa.]

1000 điểm Tiến Hóa không phải là con số nhỏ, nhưng so với giá trị của một công pháp Thần Cấp đã được tối ưu hóa, thì đó là một cái giá quá hời. Lâm Phàm không chút do dự, ra lệnh: “Tiến hóa!”

[Đinh! Tiến hóa thành công. Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết (Tối Ưu Hóa) đã được tạo ra. Cấp bậc: Thần Cấp Trung Giai (tiềm năng Thần Cấp Đỉnh Phong).]

Ngay lập tức, trong đầu Lâm Phàm, một phiên bản hoàn toàn mới của Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết hiện ra. Các pháp tắc trở nên mạch lạc hơn, những chỗ khó hiểu được giải thích rõ ràng, con đường tu luyện trở nên thông suốt lạ thường. Nó vẫn giữ nguyên bản chất uyên thâm, nhưng lại dễ dàng tiếp cận hơn gấp trăm lần.

Lâm Phàm bắt đầu vận chuyển công pháp. Linh khí dồi dào trên Thanh Vân Phong lập tức bị một lực hút vô hình kéo về phía hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ. Các kinh mạch trong cơ thể hắn được mở rộng, hấp thu linh khí với tốc độ kinh người. Tầng thứ nhất của Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết (Tối Ưu Hóa) được hắn tu luyện chỉ trong vài canh giờ, đạt đến đại thành.

Trưởng Lão Thanh Vân, người đang nhắm mắt tĩnh tọa ở một góc khác của đình viện, đột nhiên mở bừng mắt. Ông cảm nhận được sự biến động linh khí mạnh mẽ, và quan trọng hơn, một loại khí tức pháp tắc hoàn toàn mới, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đang bốc lên từ Lâm Phàm. Nó mang theo sự uyên thâm của Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết, nhưng lại có vẻ tinh khiết và hoàn mỹ hơn.

Ông lão đứng dậy, bước đến gần Lâm Phàm. Khi thấy thiếu niên vẫn còn đắm chìm trong tu luyện, nhưng hào quang quanh người đã cho thấy hắn đã đột phá tầng thứ nhất, Trưởng Lão Thanh Vân không khỏi kinh ngạc. “Mới có vài canh giờ… không thể nào!”

Ông lão dùng thần niệm dò xét. Quả nhiên, tầng thứ nhất của Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết đã được Lâm Phàm tu luyện đến đại thành. Hơn nữa, khí tức pháp tắc mà hắn phát ra còn có phần tinh thuần hơn cả những đệ tử đã tu luyện tầng này hàng trăm năm.

“Ngươi… ngươi đã làm thế nào?” Trưởng Lão Thanh Vân không nén nổi sự hiếu kỳ và kinh ngạc, hỏi.

Lâm Phàm mở mắt, đứng dậy. “Đệ tử chỉ là cảm thấy công pháp này tuy uyên thâm, nhưng có một số chỗ có thể tối ưu hóa để quá trình hấp thu và vận chuyển linh khí được thuận lợi hơn.” Hắn không thể nói về hệ thống, chỉ có thể nói giảm nói tránh.

Trưởng Lão Thanh Vân nghe vậy thì trợn tròn mắt. Tối ưu hóa? Một thiếu niên mới phi thăng, lại dám nói tối ưu hóa công pháp trấn tông của Thánh Địa, một công pháp đã được vô số cường giả tiền bối hoàn thiện qua hàng vạn năm?

Tuy nhiên, sự thật lại hiển hiện trước mắt. Khí tức và sự đột phá của Lâm Phàm là không thể chối cãi. Trưởng Lão Thanh Vân trầm ngâm một lát, rồi nhắm mắt, dùng thần niệm dò xét lại bản thân Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết mà ông đã tu luyện. Ông bắt đầu tự hỏi, liệu có những chỗ nào mà ông đã bỏ sót, hay chưa từng nghĩ tới?

Một lúc sau, Trưởng Lão Thanh Vân đột nhiên hít một hơi khí lạnh. Ông phát hiện ra rằng, những gì Lâm Phàm vừa nói, tuy không rõ ràng, nhưng đã gợi mở cho ông một hướng đi mới. Quả thật, Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết tuy mạnh mẽ, nhưng do dung hợp quá nhiều pháp tắc, đôi khi lại trở nên rườm rà ở một số điểm, khiến quá trình tu luyện bị chậm lại. Nếu có thể “tối ưu hóa” những điểm đó, hiệu quả tu luyện chắc chắn sẽ tăng lên đáng kể!

“Lâm Phàm, ngươi… ngươi thật sự là một quái vật!” Trưởng Lão Thanh Vân nhìn Lâm Phàm với ánh mắt hoàn toàn khác. Đó không còn là sự nghi hoặc hay dò xét, mà là sự kinh ngạc tột độ và một tia mừng rỡ khó tả. Ông lão đã sống hàng vạn năm, nhưng chưa từng thấy ai có khả năng như vậy. Nó không chỉ là thiên phú, mà là một loại trực giác, một loại khả năng lĩnh ngộ đã vượt ra ngoài phạm trù người phàm.

Trong tâm trí Lâm Phàm, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên. Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ với các pháp tắc, như thể hắn đã từng là một phần của chúng, hoặc thậm chí là người tạo ra chúng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hệ thống không chỉ là một công cụ, mà dường như là một bản năng đã được thức tỉnh, một dấu hiệu của sự trở lại của Thiên Đạo.

“Sư phụ quá khen. Đệ tử chỉ là may mắn,” Lâm Phàm khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng hắn biết rõ, đây không phải may mắn.

“Không, không phải may mắn!” Trưởng Lão Thanh Vân lắc đầu. “Nếu ngươi có thể tối ưu hóa tầng thứ nhất, vậy thì các tầng tiếp theo… Lâm Phàm, ngươi hãy tiếp tục tu luyện, không cần phải câu nệ theo sách vở. Hãy tu luyện theo cách mà ngươi cảm thấy thuận lợi nhất. Nếu có bất kỳ chỗ nào cảm thấy có thể cải tiến, hãy nói cho ta biết. Ta sẽ cùng ngươi nghiên cứu!”

Lời nói của Trưởng Lão Thanh Vân khiến Lâm Phàm bất ngờ. Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của một siêu tông môn lại sẵn sàng “nghiên cứu” cùng một đệ tử mới, thậm chí còn khuyến khích hắn phá vỡ quy tắc. Điều này cho thấy sự tin tưởng và coi trọng mà ông lão dành cho hắn đã đạt đến mức nào.

“Vâng, đệ tử sẽ cố gắng hết sức,” Lâm Phàm đáp, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết. Hắn biết rằng, với sự ủng hộ của Trưởng Lão Thanh Vân và khả năng của hệ thống, con đường tu luyện của hắn ở Vạn Đạo Thánh Địa sẽ vô cùng rộng mở.

Kể từ ngày đó, Thanh Vân Phong trở thành nơi tu luyện bí mật của Lâm Phàm. Dưới sự hướng dẫn (và cả sự kinh ngạc) của Trưởng Lão Thanh Vân, hắn không chỉ tu luyện Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết với tốc độ phi thường, mà còn liên tục đưa ra những “gợi ý” để “tối ưu hóa” công pháp, khiến Trưởng Lão Thanh Vân phải liên tục xem xét lại những kiến thức tu luyện của chính mình.

Danh tiếng của Lâm Phàm, dù chưa được công khai hoàn toàn, nhưng đã bắt đầu lan truyền trong giới hạn nhỏ của các đệ tử trực truyền và trưởng lão cấp cao. Họ đều biết rằng, Trưởng Lão Thanh Vân đã thu nhận một thiên tài dị biệt, một người có khả năng thay đổi cả cách tu luyện của Vạn Đạo Thánh Địa. Lâm Phàm, từ một thiếu niên phế vật của tiểu thế giới hạ đẳng, giờ đây đã thực sự đặt chân lên sân khấu của Đại Lục Trung Ương, nơi những bí mật của Thiên Đạo và Hư Vô đang chờ đợi hắn khám phá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8