Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:59:45 | Lượt xem: 2

Trong Vạn Đạo Thánh Địa rộng lớn, nơi linh khí cuồn cuộn như sóng triều, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá cổ kính giữa Linh Hồ. Xung quanh hắn, các đệ tử nội môn khác cũng đang miệt mài tu luyện, cố gắng hấp thu từng tia linh khí, thấu hiểu từng đạo pháp tắc. Tuy nhiên, sự tập trung của họ không thể sánh bằng Lâm Phàm. Hắn đang dốc toàn bộ tâm trí vào “Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết”, một trong những công pháp hạt nhân của Thánh Địa, nổi tiếng về độ phức tạp và khả năng dung hợp vạn đạo.

Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết không chỉ là một công pháp tu luyện thuần túy, nó còn là một triết lý, một con đường dẫn đến sự thấu hiểu các pháp tắc vũ trụ. Để tu luyện thành công, cần phải có ngộ tính cực cao và sự kiên trì phi thường. Các đệ tử thiên tài của Thánh Địa cũng phải mất hàng năm, thậm chí hàng chục năm để đạt được những tầng cấp sơ khai. Thế nhưng, với Lâm Phàm, mọi thứ dường như khác biệt.

“Hệ thống, phân tích Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết.” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong tâm trí. Một dòng dữ liệu khổng lồ lập tức tràn vào ý thức hắn. Những đường kinh mạch chằng chịt, những điểm huyệt ẩn sâu, những luồng linh lực vận hành theo quỹ đạo phức tạp, tất cả đều hiện rõ mồn một như một bản đồ chi tiết. Hệ thống không chỉ phân tích cấu trúc, mà còn chỉ ra những điểm yếu, những chỗ có thể tối ưu hóa.

Phân tích hoàn tất. Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết, cấp bậc: Thần Cấp Hạ Phẩm. Tiềm năng: Thần Cấp Trung Phẩm. Phát hiện 37 lỗi logic trong vận hành linh lực, 12 điểm tắc nghẽn tiềm tàng, 5 phương pháp cải thiện hiệu suất hấp thu. Đề xuất “Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết – Hoàn Mỹ Thiên Đạo Bản”. Có muốn tiến hóa không?

Lâm Phàm không chút do dự: “Tiến hóa!”

Một luồng thông tin mới, tinh vi và hoàn hảo hơn, lập tức được khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ vừa được ban tặng một món đồ chơi phức tạp, nhưng lại được kèm theo một cuốn sách hướng dẫn chi tiết đến từng milimet, thậm chí còn chỉ ra cách cải tiến món đồ chơi đó thành một kiệt tác. Luồng linh lực trong cơ thể Lâm Phàm bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, trôi chảy hơn, mạnh mẽ hơn. Mỗi sợi kinh mạch như được mở rộng, mỗi tế bào như được tái tạo, hấp thu linh khí với tốc độ kinh hoàng.

Linh khí từ Linh Hồ, vốn dĩ đã vô cùng nồng đậm, giờ đây như bị một cơn lốc vô hình cuốn vào cơ thể Lâm Phàm. Một vòng xoáy linh khí khổng lồ hình thành phía trên đầu hắn, khiến những đệ tử xung quanh phải ngạc nhiên, rồi dần dần chuyển sang kinh hãi. Họ chưa từng thấy ai tu luyện lại có thể gây ra hiện tượng thiên địa dị tượng đến vậy, ngay cả những trưởng lão kỳ cựu cũng khó lòng làm được.

“Đây… đây là linh khí dị tượng sao?” Một đệ tử trẻ tuổi lắp bắp, khuôn mặt tái mét. “Chẳng lẽ có bảo vật gì xuất thế?”

“Không phải bảo vật!” Một đệ tử lớn tuổi hơn, có kiến thức rộng, cau mày nhìn về phía Lâm Phàm. “Đó là do ai đó đang tu luyện với tốc độ quá nhanh, hấp thu linh khí vượt quá khả năng chịu đựng của khu vực này! Nhưng… ai có thể làm được điều đó?”

Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về Lâm Phàm. Hắn vẫn ngồi bất động, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng luồng khí tức thoát ra từ cơ thể hắn ngày càng hùng hậu. Trong vòng chưa đầy một canh giờ, hắn đã đột phá từ tầng thứ ba của Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết lên tầng thứ tư, rồi tầng thứ năm. Tốc độ này, ngay cả trong lịch sử Vạn Đạo Thánh Địa, cũng chưa từng có tiền lệ.

Trong một tòa tháp cổ kính gần đó, Trưởng Lão Thiên Phong, người đã thu nhận Lâm Phàm, đang nhắm mắt dưỡng thần. Bỗng nhiên, ông mở choàng mắt, ánh mắt sắc bén như tia chớp xuyên qua không gian, nhìn về phía Linh Hồ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng ông, xen lẫn sự kinh ngạc.

“Dị tượng linh khí… Lại là hắn sao?” Trưởng Lão Thiên Phong lẩm bẩm. Kể từ khi Lâm Phàm đến Thánh Địa, hắn đã gây ra không ít chấn động. Từ việc dễ dàng vượt qua các bài kiểm tra tưởng chừng bất khả thi, đến việc liên tục đột phá trong thời gian ngắn. Ban đầu, Trưởng Lão Thiên Phong nghĩ rằng đó là do Lâm Phàm có căn cơ từ hạ giới, chưa từng được tiếp xúc với linh khí nồng đậm và công pháp cao cấp nên có sự bùng nổ ban đầu. Nhưng giờ đây, khi hắn đã bắt đầu tu luyện những công pháp cao cấp nhất của Thánh Địa, tốc độ này vẫn không hề suy giảm, thậm chí còn nhanh hơn.

“Không thể nào!” Trưởng Lão Thiên Phong khẽ lắc đầu, nhưng rồi ông lại đứng dậy, thân hình lóe lên một cái đã xuất hiện trên không trung, nhìn xuống Linh Hồ. Ông thấy rõ Lâm Phàm đang là trung tâm của cơn lốc linh khí. Hào quang của hắn không ngừng tăng lên, tầng tầng lớp lớp linh lực bao phủ, tạo thành một màn sương mờ ảo.

“Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết… Tầng thứ năm… không, tầng thứ sáu rồi!” Trưởng Lão Thiên Phong hít sâu một hơi khí lạnh. Ông nhớ rõ Lâm Phàm mới chỉ bắt đầu tu luyện công pháp này được ba tháng. Ngay cả đệ tử thiên tài nhất của Thánh Địa, Tiêu Vô Trần, cũng phải mất ba năm để đạt đến tầng thứ sáu. Mà Lâm Phàm, chỉ mất ba tháng?

Trưởng Lão Thiên Phong không thể tin vào mắt mình. Ông vận dụng nhãn thuật, cố gắng nhìn thấu bí mật trong cơ thể Lâm Phàm. Ông thấy được dòng linh lực thuần túy và mạnh mẽ đang chảy trong kinh mạch hắn, không chút tạp chất, không chút trở ngại. Quan trọng hơn, ông cảm nhận được một sự hài hòa đến khó tin giữa linh lực và pháp tắc. Cứ như thể Lâm Phàm không phải đang tu luyện theo công pháp, mà là đang diễn giải lại, hoàn thiện lại công pháp đó.

“Đây không chỉ là ngộ tính cao… Đây là thiên phú nghịch thiên, là kỳ tích!” Trưởng Lão Thiên Phong lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Ta đã từng nghĩ, hắn sẽ là một vì sao sáng của Thánh Địa. Nhưng giờ ta nhận ra, hắn sẽ là mặt trời, chiếu rọi cả Đại Lục Trung Ương này!”

Lâm Phàm không hề hay biết những gì đang diễn ra xung quanh, cũng không biết sự kinh ngạc của Trưởng Lão Thiên Phong. Hắn đang chìm đắm hoàn toàn trong quá trình tu luyện. Với “Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết – Hoàn Mỹ Thiên Đạo Bản” được hệ thống cung cấp, hắn cảm thấy mình như đang lướt đi trên một con đường bằng phẳng, không còn những khúc mắc, không còn những bế tắc. Mỗi khi linh lực vận hành một chu thiên, hắn lại cảm nhận được một sự thăng hoa, một sự tiến bộ rõ rệt.

Hắn cũng nhận ra rằng, với mỗi tầng tu luyện của Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết, một mảnh ký ức mơ hồ lại chợt lóe lên trong đầu hắn. Đó là những hình ảnh về một thế giới rộng lớn hơn, về những pháp tắc cổ xưa, về một mối đe dọa vô hình đang lẩn khuất trong vũ trụ. Những ký ức đó tuy rời rạc, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc, một nỗi thôi thúc khó tả. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và sứ mệnh của hắn không chỉ dừng lại ở việc trở thành cường giả của Đại Lục Trung Ương.

Một tiếng rống vang vọng đột nhiên phát ra từ cơ thể Lâm Phàm. Đó không phải là tiếng rống của đau đớn, mà là tiếng rống của sự đột phá, của sự giải phóng. Luồng linh khí xung quanh hắn bỗng chốc bùng nổ, tạo thành một làn sóng năng lượng quét ngang Linh Hồ, khiến những đệ tử gần đó phải bật lùi ra xa, thậm chí có người còn phun ra một ngụm máu.

Cùng lúc đó, một cột sáng vàng rực bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, chiếu sáng cả bầu trời của Vạn Đạo Thánh Địa. Đó là dấu hiệu của việc đạt đến tầng thứ bảy của Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết – một cảnh giới mà chỉ có các trưởng lão cấp cao mới có thể chạm tới, và phải mất hàng trăm năm tu luyện.

Trưởng Lão Thiên Phong đứng trên không trung, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Ông vui mừng, tự hào, nhưng cũng cảm thấy một áp lực vô hình. Hắn đã nhìn đúng người, nhưng liệu Thánh Địa có đủ khả năng để chứa chấp một thiên tài như vậy không? Hay hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, bay cao hơn, xa hơn, đến những nơi mà Thánh Địa không thể chạm tới?

Lâm Phàm từ từ mở mắt, một luồng tinh quang chợt lóe lên trong đôi mắt đen láy. Hắn cảm thấy sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, linh lực dồi dào, và sự hiểu biết về pháp tắc sâu sắc hơn rất nhiều. Hắn đã hoàn toàn nắm giữ được tầng thứ bảy của Vạn Tượng Quy Nguyên Quyết, và thậm chí còn cảm nhận được con đường để tiến lên tầng thứ tám.

Hắn đứng dậy, thu hồi khí tức. Cơn lốc linh khí tan biến, cột sáng vàng rực cũng dần mờ đi. Linh Hồ trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng không khí trong Thánh Địa đã hoàn toàn thay đổi. Những ánh mắt kinh ngạc, kính sợ, và cả ghen ghét đều đổ dồn về phía hắn. Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường tu luyện của hắn sẽ không còn đơn độc nữa. Sẽ có những bằng hữu, và cũng sẽ có những đối thủ mạnh mẽ hơn đang chờ đợi hắn.

Trưởng Lão Thiên Phong hạ xuống, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thâm ý. “Lâm Phàm, con đã cho ta một bất ngờ lớn. Tốc độ tu luyện của con đã vượt xa mọi dự đoán của ta. Tuy nhiên, tu luyện không chỉ là bế quan khổ sở. Để trở thành cường giả chân chính, con cần phải trải nghiệm, cần phải đối mặt với thử thách. Ngày mai, ta sẽ giao cho con một nhiệm vụ đặc biệt. Nhiệm vụ này sẽ đưa con đến một nơi mà con sẽ gặp gỡ những người tài năng không kém con, và cũng sẽ đối mặt với những nguy hiểm chết người. Con có sẵn lòng chấp nhận không?”

Lâm Phàm không chút do dự, gật đầu: “Đệ tử sẵn lòng!” Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn tiếp tục hành trình của mình, không chỉ để mạnh mẽ hơn, mà còn để khám phá những bí ẩn về Thiên Đạo, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, và về sứ mệnh của chính hắn.

Trưởng Lão Thiên Phong gật đầu hài lòng. “Tốt. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng. Đây sẽ là một hành trình dài và đầy thử thách, nhưng ta tin rằng con sẽ vượt qua tất cả, và trở về với vinh quang.”

Lâm Phàm cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ trong lòng. Thế giới này rộng lớn hơn hắn tưởng, và hắn mới chỉ bắt đầu hành trình của mình. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong hắn đang dần thức tỉnh, thúc giục hắn tiến về phía trước, đối mặt với vận mệnh vĩ đại đang chờ đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8