Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:02:57 | Lượt xem: 2

Huyền khí cuồn cuộn, nhuộm đẫm không gian bằng một áp lực nặng nề. Lâm Phàm đứng giữa sân luyện võ của Vạn Đạo Thánh Địa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt kiên định không chút dao động. Đối diện hắn là Lạc Vũ, nữ tử thiên tài với kiếm pháp như mộng ảo, và sau lưng nàng là Triệu Cương, một thiếu gia từng kiêu ngạo nay đã bớt đi phần nào sự ngông cuồng. Ba người họ, cùng với một vài đệ tử cốt cán khác, vừa được triệu tập cho một nhiệm vụ cấp A – điều tra dị biến tại U Ám Sâm Lâm.

“Sâm Lâm U Ám đã yên bình hàng ngàn năm, nay lại xuất hiện yêu thú cấp cao và những lời đồn về ma khí tràn lan. Chuyện này không đơn giản,” Lạc Vũ trầm giọng, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường này, nhờ vào linh giác nhạy bén của một kiếm tu.

Triệu Cương khịt mũi. “Ma khí? Chắc là lũ yêu thú đó đột phá mà thôi. Đại lục Trung Ương này rộng lớn, có gì là không thể?”

Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hệ thống trong đầu hắn đã âm thầm cảnh báo. “Dị biến năng lượng cấp độ cao. Phân tích: Có dấu vết của Hư Vô Khí. Mức độ nguy hiểm: Cực cao.” Hư Vô Khí? Đó là thứ mà hắn chỉ mới thoáng nghe qua trong những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một loại năng lượng thuần túy của sự hủy diệt. Sự xuất hiện của nó ở đây, trong một bí cảnh của phàm giới, là một điều không thể chấp nhận.

Đội ngũ nhanh chóng lên đường. Hành trình đến U Ám Sâm Lâm mất ba ngày, băng qua những ngọn núi hùng vĩ và những dòng sông cuộn chảy. Khi họ tiếp cận bìa rừng, không khí đã bắt đầu trở nên nặng nề, u ám. Cây cối rậm rạp một cách bất thường, lá cây khô héo và chuyển màu đen sẫm, như bị một thứ gì đó rút cạn sinh khí.

“Có gì đó không đúng,” một đệ tử khác trong đội, tên là Lý Phong, lên tiếng. “Ta cảm thấy một luồng năng lượng âm u đang bao phủ nơi này.”

Lâm Phàm giơ tay ra hiệu dừng lại. “Không khí ở đây đã bị ô nhiễm nặng. Cẩn thận. Yêu thú ở đây có lẽ đã biến dị.”

Quả nhiên, vừa đặt chân vào rừng, họ đã bị tấn công bởi một bầy sói quỷ. Những con sói này không chỉ có kích thước lớn hơn bình thường mà còn có bộ lông đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn được bao phủ bởi một lớp ma khí mỏng. Chúng hung hãn hơn, tốc độ nhanh hơn, và sức phòng ngự cũng cao hơn nhiều so với loài sói rừng thông thường.

Lạc Vũ rút kiếm, kiếm quang lóe lên như điện, chém bay một con sói đang lao tới. Triệu Cương cũng vung trường thương, tạo ra những cơn lốc xoáy sắc bén. Tuy nhiên, số lượng sói quá đông, và chúng không ngừng tấn công, tạo ra áp lực không nhỏ.

Lâm Phàm không dùng vũ khí, chỉ thi triển quyền pháp và chưởng pháp của Vạn Đạo Thánh Địa, nhưng mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo một sức mạnh kinh hoàng. Hắn đã “tiến hóa” những công pháp cơ bản của Thánh Địa thành phiên bản mạnh hơn gấp bội, kết hợp với những hiểu biết sâu sắc về pháp tắc mà hệ thống mang lại. Một quyền đánh ra, không khí chấn động, một con sói quỷ bị đánh bay, thân thể vặn vẹo trong không trung.

“Phân Tích: Sói Quỷ U Ám. Điểm yếu: Nhạy cảm với Hỏa thuộc tính và Âm Dương Pháp Tắc.” Lâm Phàm khẽ niệm trong lòng. Hắn lập tức thay đổi chiêu thức, một chưởng đánh ra mang theo khí tức nóng bỏng của liệt hỏa, một chưởng khác lại ẩn chứa sự cân bằng của âm dương, tạo thành một luồng sức mạnh đặc biệt. Luồng sức mạnh này không chỉ đốt cháy ma khí trên thân sói mà còn làm nhiễu loạn cấu trúc năng lượng của chúng, khiến chúng suy yếu nhanh chóng.

Chỉ trong chốc lát, bầy sói quỷ đã bị đánh tan tác. Mặc dù họ giành chiến thắng, nhưng sự khó khăn của trận chiến khiến Triệu Cương và những đệ tử khác phải nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh ngạc và kính nể hơn.

“Lâm Phàm, công pháp của ngươi… thật sự quá mạnh mẽ,” Lạc Vũ khen ngợi, thu kiếm vào vỏ.

Lâm Phàm chỉ cười nhạt. “Chỉ là một chút biến hóa nhỏ mà thôi.” Hắn biết, công pháp của mình đã vượt xa những gì Thánh Địa dạy.

Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng. Càng đi, ma khí càng đậm đặc. Cuối cùng, họ phát hiện một vết nứt trên vách núi, được che phủ bởi dây leo và cây cối rậm rạp. Từ vết nứt đó, một luồng ma khí nồng đậm hơn nhiều đang bốc lên.

“Đây rồi,” Lâm Phàm nói, “bí cảnh mà chúng ta cần tìm.”

Bên trong vết nứt là một hang động sâu thẳm, tối tăm. Họ thắp sáng ngọc dạ minh châu, soi rọi con đường đá gồ ghề. Càng vào sâu, những bức tường đá càng hiện rõ những phù văn cổ xưa, kỳ dị, nhuốm màu đen kịt. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi của máu và xác chết.

“Có vẻ như đây là một di tích cổ,” Lý Phong rùng mình nói. “Nhưng nó đã bị ô nhiễm hoàn toàn.”

Hệ thống lại vang lên: “Phân Tích: Bí cảnh cổ xưa, từng là nơi phong ấn. Hiện tại bị Hư Vô Khí xâm thực, trở thành ổ của tà ma. Có dấu vết của vật phẩm cấp Thiên Đạo.”

Vật phẩm cấp Thiên Đạo? Lâm Phàm giật mình. Điều này có nghĩa là một mảnh vỡ Thiên Đạo, hoặc ít nhất là một vật phẩm có liên quan đến nó, đang ở đây. Đây không chỉ là một nhiệm vụ điều tra, mà còn là một cơ duyên hiếm có.

Họ đi qua một hành lang hẹp, và bất ngờ bước vào một không gian rộng lớn. Đó là một đại điện đá khổng lồ, được chiếu sáng bởi những ngọn nến ma quái màu xanh lục. Chính giữa đại điện là một tế đàn cổ xưa, máu tươi vẫn còn ướt đẫm. Xung quanh tế đàn, khoảng mười mấy tên tu sĩ áo đen đang đứng, miệng lẩm bẩm những chú ngữ kỳ lạ. Trên tế đàn, một quả cầu năng lượng đen đang dần hình thành, bên trong là hàng trăm linh hồn kêu gào thảm thiết.

“Ma Tông Thiên La!” Lạc Vũ nghiến răng. “Chúng đang tế luyện Huyết Hồn Đại Trận!”

“Không chỉ là Huyết Hồn Đại Trận,” Lâm Phàm nói, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng đang cố gắng mở một cánh cổng đến một chiều không gian khác, nơi chứa đựng Hư Vô Khí.”

Các tu sĩ áo đen phát hiện ra họ. “Kẻ nào dám xông vào thánh địa của Ma Tông Thiên La? Giết!”

Một trận chiến khốc liệt bùng nổ. Các đệ tử Thánh Địa tuy mạnh mẽ, nhưng các tu sĩ Ma Tông cũng không phải hạng xoàng. Chúng tu luyện những công pháp tà ác, chiêu thức quỷ dị và tàn độc. Hơn nữa, chúng được bao bọc bởi ma khí nồng đậm, có khả năng ăn mòn linh khí và tinh thần.

Lạc Vũ và Triệu Cương hợp sức đối phó với hai tu sĩ khá mạnh. Kiếm khí và thương ảnh giao thoa, tạo nên những âm thanh chói tai. Các đệ tử khác cũng chiến đấu hết mình, cố gắng ngăn chặn những kẻ áo đen.

Lâm Phàm lao thẳng vào trung tâm tế đàn, mục tiêu là phá hủy nghi thức. Một tên hộ pháp của Ma Tông, với tu vi Ngưng Thần kỳ đỉnh phong, chặn đường hắn. Tên hộ pháp này có một đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt nhăn nhó như quỷ, vung một cây trượng xương trắng, gọi ra những linh hồn oán hận tấn công Lâm Phàm.

“Hừ!” Lâm Phàm khẽ hừ lạnh. “Ngươi không phải đối thủ của ta.”

Hắn thi triển “Vạn Đạo Quyền Kinh” đã được tiến hóa. Mỗi chiêu thức đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc cơ bản, không còn đơn thuần là chiêu thức. Một quyền đánh ra, không gian xung quanh hộ pháp bị bóp méo, những linh hồn oán hận bị chấn động tan biến như khói. Cây trượng xương trắng cũng bị nứt toác.

“Sao có thể? Ngươi là ai?” Tên hộ pháp kinh hãi. Hắn chưa từng thấy một đệ tử trẻ tuổi nào có thể áp chế mình đến vậy.

“Kẻ kết thúc tội lỗi của các ngươi,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt như điện. Hắn vận dụng “Thiên Đạo Chân Hỏa” – một ngọn lửa được hệ thống tiến hóa từ linh hỏa thông thường, mang theo một chút khí tức của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngọn lửa này không chỉ đốt cháy thể xác mà còn thanh tẩy linh hồn, là khắc tinh của mọi ma vật và tà pháp.

Thiên Đạo Chân Hỏa bùng lên, bao trùm lấy tên hộ pháp. Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể tan rã thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng bị thiêu rụi hoàn toàn, không còn cơ hội chuyển thế.

Sau khi tiêu diệt hộ pháp, Lâm Phàm lao đến tế đàn. Các tu sĩ Ma Tông khác hoảng sợ khi thấy thủ lĩnh của mình bị tiêu diệt dễ dàng. Lạc Vũ và Triệu Cương nhân cơ hội này, phối hợp tấn công, nhanh chóng hạ gục những kẻ còn lại.

Lâm Phàm đặt tay lên quả cầu năng lượng đen, cảm nhận được sự rung động của Hư Vô Khí. Hắn không phá hủy nó ngay, mà thay vào đó, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hệ thống.

“Phân Tích: Huyết Hồn Quả Cầu, chứa đựng hàng trăm vạn linh hồn. Nguồn năng lượng: Hư Vô Khí sơ cấp. Có thể chuyển hóa thành: Thiên Đạo Linh Nguyên.”

Mắt Lâm Phàm lóe lên. Thiên Đạo Linh Nguyên! Nếu hắn có thể làm được điều đó, không chỉ cứu rỗi những linh hồn bị giam cầm mà còn có thể thu hoạch được một phần sức mạnh của Thiên Đạo. Đây chính là cơ hội để hắn thức tỉnh sâu hơn.

Hắn bắt đầu quá trình chuyển hóa. Một luồng năng lượng thuần khiết từ hệ thống tràn vào quả cầu đen. Hư Vô Khí bắt đầu bị thanh tẩy, biến đổi. Những linh hồn bị giam cầm dần dần thoát ra khỏi sự khống chế, chúng không còn kêu gào mà thay vào đó là những tiếng than nhẹ nhõm, sau đó biến thành những điểm sáng li ti bay lên, tan vào không trung, trở về luân hồi.

Quả cầu đen dần co lại, chuyển sang màu trắng tinh khiết, sau đó ngưng tụ thành một viên ngọc nhỏ lấp lánh, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Đây chính là Thiên Đạo Linh Nguyên, chứa đựng năng lượng tinh túy của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Lâm Phàm cầm viên ngọc, cảm nhận một luồng sức mạnh ấm áp tràn vào cơ thể. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng trở nên rõ ràng hơn một chút. Hắn thấy một vũ trụ rộng lớn đang bị nuốt chửng, một thực thể khổng lồ và vô hình đang lan tràn bóng tối, và một ý chí vĩ đại đang hy sinh để bảo vệ tất cả. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng nó đã in sâu vào tâm trí hắn, củng cố thêm quyết tâm và sứ mệnh của mình.

Lạc Vũ và Triệu Cương nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc. Họ không hiểu Lâm Phàm đã làm gì, nhưng họ cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ vừa phát ra từ hắn.

“Chúng ta đã thành công,” Lâm Phàm nói, thu lại Thiên Đạo Linh Nguyên vào trong cơ thể. “Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Ma Tông Thiên La, và thứ Hư Vô Khí này… không hề đơn giản.”

Nhiệm vụ kết thúc, họ trở về Thánh Địa với chiến công hiển hách. Lâm Phàm được ban thưởng hậu hĩnh và danh tiếng của hắn lại một lần nữa vang dội khắp Đại Lục Trung Ương. Nhưng trong lòng hắn, một mối lo ngại sâu sắc đã nảy sinh. Hư Vô Khí. Nó không chỉ là một lời đồn, mà là một mối đe dọa hiện hữu, và nó đang dần len lỏi vào thế giới này, một dấu hiệu cho thấy “Hư Vô Thôn Phệ Giả” đang dần thức tỉnh. Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến vĩ đại hơn nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8