Thiên Đạo Trùng SinhChương 180
Chân trời Đại Lục Trung Ương luôn rực rỡ bởi những luồng linh khí ngũ sắc cuồn cuộn, tụ tán không ngừng. Tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tụ hội của vô số thiên tài từ khắp các ngõ ngách lục địa, Lâm Phàm đã trải qua một thời gian tu luyện và củng cố vị thế của mình. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của tiểu thế giới hạ đẳng, mà đã trở thành một đệ tử nội môn được các trưởng lão trọng vọng, và là tâm điểm của vô số lời đồn đại.
Dưới sự chỉ dẫn của một vị Trưởng lão bí ẩn, Lâm Phàm đã tu luyện những công pháp cao cấp của Thánh Địa, nhưng thứ thực sự giúp hắn vượt xa đồng môn chính là khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể. Hắn có thể nhìn thấu bản chất của mọi công pháp, mọi linh dược, thậm chí cả từng hạt bụi, và “tiến hóa” chúng lên một tầng cao hơn. Các công pháp tưởng chừng phức tạp đều trở nên dễ hiểu, các điểm nghẽn trong tu luyện đều được tháo gỡ một cách thần kỳ.
Trong quá trình này, Lâm Phàm cũng không đơn độc. Hắn đã kết giao được những bằng hữu chân thành, những người không vì xuất thân mà khinh thường hắn, mà vì thực lực và nhân phẩm mà kết giao. Đó là Lạc Vũ, một kiếm tu thiên tài với kiếm ý sắc bén như sương, tính cách thẳng thắn, không chút quanh co. Là Tô Nhan, một phù sư kiêm dược sư tinh thông trận pháp và dược lý, thông minh, tinh tế, luôn có thể đưa ra những ý tưởng độc đáo trong các tình huống hiểm nghèo. Và là Hàn Phong, một võ giả cường tráng, trầm ổn, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, sức mạnh bộc phát như núi lửa.
Ngày hôm nay, một sự kiện lớn đã diễn ra tại Vạn Đạo Thánh Địa: “Thí Luyện Vô Cực”. Đây là một cuộc thí luyện được tổ chức ba năm một lần, dành cho các đệ tử nội môn xuất sắc nhất, nhằm kiểm tra khả năng phối hợp, chiến đấu, và sinh tồn trong các bí cảnh nguy hiểm. Phần thưởng cho đội chiến thắng là vô cùng hậu hĩnh: một lượng lớn tài nguyên tu luyện quý hiếm, cơ hội tiếp cận một số điển tịch cổ xưa chỉ truyền cho các đệ tử hạch tâm, và một suất vào Cấm Địa Thái Sơ – một nơi ẩn chứa vô vàn cơ duyên nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.
Đương nhiên, Thí Luyện Vô Cực cũng là nơi các thiên tài tranh tài, khẳng định bản thân. Và cũng là nơi những kẻ kiêu ngạo tìm cách hạ bệ đối thủ. Đối thủ chính của Lâm Phàm và đội của hắn chính là Long Hạo, thủ tịch đệ tử của một chi mạch cực lớn trong Thánh Địa. Long Hạo có gia thế hiển hách, tu vi thâm hậu, luôn tự cao tự đại và không ngừng coi thường Lâm Phàm chỉ vì hắn đến từ một tiểu thế giới hạ đẳng. Hắn thường công khai tuyên bố rằng Lâm Phàm chỉ là “cá chép vượt long môn” nhờ may mắn, và sẽ sớm bị đại lục này nghiền nát.
“Lâm Phàm, ngươi có chắc chúng ta nên đối đầu trực diện với Long Hạo không?” Tô Nhan khẽ hỏi, ánh mắt lo lắng quét qua đội hình của Long Hạo ở phía xa. Đội của Long Hạo không chỉ có hắn ta, mà còn có hai đệ tử khác cũng là những nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy trong Thánh Địa, tu vi đều đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ một bước nữa là tới Phá Hư.
Lâm Phàm mỉm cười trấn an: “Long Hạo có mạnh, nhưng chúng ta cũng không yếu. Huống hồ, thí luyện này không chỉ là sức mạnh cá nhân, mà còn là sự phối hợp. Ta tin tưởng các ngươi.”
Lạc Vũ vỗ nhẹ kiếm bên hông, ánh mắt kiên định: “Đúng vậy! Kẻ nào dám khinh thường chúng ta, Lạc Vũ ta sẽ cho hắn nếm mùi kiếm ý của Huyền Kiếm Tông!”
Hàn Phong trầm giọng nói: “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều hiểm nguy. Lần này cũng không ngoại lệ.”
Khi tiếng hiệu lệnh khai mở thí luyện vang lên, Lâm Phàm và đội của mình lập tức tiến vào Bí Cảnh Cổ Thiên, một không gian độc lập được tạo ra từ thời khai thiên lập địa, tràn ngập các loại yêu thú cổ xưa và cạm bẫy chết người. Mục tiêu đầu tiên là thu thập ba loại “Linh Diệp Thái Sơ” ẩn giấu trong bí cảnh.
Ngay khi bước vào, họ đã bị tấn công bởi một đàn “Quỷ Ảnh Thử” – những con yêu thú cấp vực có tốc độ cực nhanh và khả năng ẩn mình trong bóng tối. Lạc Vũ vung kiếm, kiếm khí hóa thành từng luồng sáng bạc quét ngang, chặt đứt vô số Quỷ Ảnh Thử. Hàn Phong gầm lên một tiếng, tung ra những quyền cước mạnh mẽ, mỗi cú đấm đều tạo ra một luồng khí chấn động, ép lũ chuột phải lộ diện.
Tô Nhan nhanh chóng bố trí một trận pháp vây khốn, những phù văn phát sáng giăng kín không gian, làm chậm tốc độ của Quỷ Ảnh Thử. Lâm Phàm đứng giữa, ánh mắt lướt qua từng con yêu thú, khả năng “Phân Tích” của hắn ngay lập tức chỉ ra điểm yếu của chúng: một huyệt đạo nhỏ dưới bụng, và cách thức di chuyển của chúng phụ thuộc vào sự dao động của linh khí xung quanh. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật: “Lạc Vũ, kiếm khí tập trung vào hạ bụng! Hàn Phong, dùng lực chấn động làm nhiễu loạn linh khí! Tô Nhan, chuyển trận pháp thành ‘Tụ Linh Khốn Trận’!”
Dưới sự chỉ đạo của Lâm Phàm, hiệu quả chiến đấu của cả đội tăng lên gấp bội. Lũ Quỷ Ảnh Thử dù đông đảo nhưng không thể làm gì được họ, nhanh chóng bị tiêu diệt.
Họ tiếp tục tiến sâu vào bí cảnh, giải mã những câu đố cổ xưa bằng trí tuệ của Tô Nhan, vượt qua những cạm bẫy chết người bằng sự cảnh giác của Hàn Phong và Lạc Vũ. Lâm Phàm luôn là người đưa ra quyết định cuối cùng, tận dụng khả năng “Phân Tích” để nhìn thấu bản chất của mọi thứ, và thậm chí dùng “Tiến Hóa” để cải thiện hiệu quả của các loại linh dược mà họ thu được, hay thậm chí là tăng cường tạm thời các phù chú của Tô Nhan, biến chúng thành những phiên bản mạnh hơn.
Cuối cùng, họ tìm thấy Linh Diệp Thái Sơ cuối cùng nằm trong một hang động cổ kính, được canh giữ bởi một con “Địa Long Xà Vương” khổng lồ, thân mình bao phủ bởi vảy cứng như sắt thép, phun ra độc khí chết người. Con quái vật này đã đạt đến cảnh giới Phá Hư sơ kỳ, một mình có thể đối phó với một Tiên Thiên Cảnh cường giả.
“Thật là một con mãnh thú!” Hàn Phong lùi lại một bước, cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ Địa Long Xà Vương. Ngay cả Lạc Vũ cũng phải cau mày, kiếm ý của hắn gặp phải một bức tường vô hình.
Lâm Phàm lại không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại, khả năng “Phân Tích” vận hành cực hạn. Từng đường gân, từng thớ thịt, từng luồng linh lực trong cơ thể Địa Long Xà Vương đều hiện rõ trong tâm trí hắn. “Thân thể nó cứng như kim cương, nhưng có một điểm yếu chí mạng ở phần cổ họng, nơi nó tích trữ độc khí. Và nó sợ hãi âm thanh tần số cao!”
“Tô Nhan, chuẩn bị ‘Vạn Âm Phù’! Lạc Vũ, khi nó bị nhiễu loạn, dùng kiếm ý của ngươi đâm thẳng vào đó! Hàn Phong, chặn đường lui của nó!” Lâm Phàm ra lệnh dứt khoát.
Kế hoạch được thực hiện hoàn hảo. Tô Nhan tung ra Vạn Âm Phù, những âm thanh chói tai xuyên thấu không gian, khiến Địa Long Xà Vương ôm đầu rít gào, thân thể khổng lồ cuộn tròn lại trong đau đớn. Ngay lập tức, Lạc Vũ như một mũi tên xé gió, kiếm khí ngưng tụ thành một tia sáng bạc, đâm thẳng vào cổ họng của nó. Một tiếng rống thê lương vang lên, Địa Long Xà Vương giãy giụa kịch liệt, phun ra một lượng lớn máu độc, nhưng không thể thoát khỏi sự kiềm tỏa của Hàn Phong.
Lâm Phàm không đứng yên. Hắn triệu hồi “Vạn Đạo Kiếm Quyết” – một công pháp kiếm thuật tối thượng của Thánh Địa mà hắn đã “tiến hóa” lên cấp độ cao hơn. Hàng vạn kiếm ảnh xuất hiện, không phải là hư ảo mà là những luồng kiếm khí thực chất, bao phủ toàn bộ Địa Long Xà Vương. Kết hợp với điểm yếu đã được phát hiện, Lâm Phàm tung ra đòn chí mạng, xuyên thủng lớp vảy cứng rắn nhất, kết liễu con quái vật cổ xưa.
Vừa lúc đó, một nhóm người xuất hiện ở cửa hang động. Đó chính là Long Hạo và đội của hắn. “Ồ, thì ra là ngươi, Lâm Phàm. Không ngờ ngươi lại có thể vượt qua Địa Long Xà Vương. Nhưng Linh Diệp Thái Sơ này, e là phải thuộc về ta rồi.” Long Hạo cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và tham lam.
“Long Hạo, ngươi muốn cướp công?” Lạc Vũ tức giận rút kiếm ra.
“Cướp công? Thứ vô chủ thì ai mạnh hơn sẽ có được. Hay là… chúng ta đấu một trận? Nếu ngươi thắng, Linh Diệp thuộc về ngươi. Nếu thua… thì cả Linh Diệp và mạng sống của ngươi đều do ta định đoạt!” Long Hạo cười lớn, ánh mắt đầy sát khí.
Lâm Phàm bước lên phía trước, chặn Lạc Vũ. “Không cần lớn tiếng như vậy, Long Hạo. Chúng ta không có thời gian lãng phí với những kẻ kiêu ngạo như ngươi.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Long Hạo, một luồng uy áp vô hình tỏa ra, khiến Long Hạo bất giác lùi lại một bước.
“Ngươi… Ngươi dám khinh thường ta?” Long Hạo giận dữ, vung tay, một đạo linh lực màu vàng óng như rồng bay phượng múa lao thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, hai tay kết ấn, “Vạn Đạo Quy Nguyên!” Công pháp tối thượng của Vạn Đạo Thánh Địa, sau khi được “tiến hóa” bởi Lâm Phàm, đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới. Linh lực màu vàng của Long Hạo khi tiếp cận Lâm Phàm bỗng nhiên bị hút vào một vòng xoáy vô hình, rồi biến mất không dấu vết.
Long Hạo trợn tròn mắt. Đòn tấn công mạnh nhất của hắn lại bị hóa giải một cách dễ dàng như vậy? Hắn cảm thấy một sự sợ hãi dâng lên trong lòng. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta là Lâm Phàm. Kẻ mà ngươi khinh thường.” Lâm Phàm lạnh lùng đáp, sau lưng hắn, một đạo hư ảnh khổng lồ mơ hồ hiện lên, mang theo khí tức cổ xưa và uy nghiêm, đó là “Thiên Đạo Chân Ý” mà hắn dần thức tỉnh.
Các thành viên của đội Long Hạo đều run rẩy, ngay cả Long Hạo cũng không dám cử động. Hắn biết, nếu Lâm Phàm muốn, hắn có thể dễ dàng giết chết hắn ngay tại đây. “Được… được rồi! Linh Diệp Thái Sơ này… ta không cần nữa!” Hắn nghiến răng, quay người bỏ chạy cùng đồng bọn, trong lòng tràn ngập sự kinh hãi và nhục nhã.
Lâm Phàm thu hồi hư ảnh, quay lại nhìn các bằng hữu. “Chúng ta thắng rồi.”
Lạc Vũ, Tô Nhan và Hàn Phong nhìn hắn với ánh mắt đầy sùng bái. Không phải vì hắn mạnh hơn Long Hạo, mà vì hắn đã thể hiện một loại uy thế vượt xa cảnh giới, một loại khí chất lãnh đạo bẩm sinh. Bọn họ biết, mình đã tìm được một minh chủ thực sự.
Thí luyện kết thúc, đội của Lâm Phàm giành chiến thắng vang dội. Danh tiếng của hắn không chỉ vang dội trong Thánh Địa, mà còn lan truyền khắp Đại Lục Trung Ương. Các trưởng lão cao cấp của Thánh Địa đều nhìn hắn với ánh mắt đầy kỳ vọng và ẩn chứa sự tìm tòi. Họ cảm nhận được một điều gì đó khác thường ở Lâm Phàm, một thứ năng lượng cổ xưa và vĩ đại đang dần thức tỉnh trong cơ thể hắn.
Đêm đó, Lâm Phàm đứng trên đỉnh núi cao nhất của Thánh Địa, nhìn ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời Đại Lục Trung Ương. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một tiếng gọi mơ hồ từ sâu thẳm vũ trụ. Các mảnh ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn rất mờ nhạt, nhưng chúng đã bắt đầu định hình rõ nét hơn trong tâm trí hắn. Hắn biết, cuộc hành trình chinh phục Đại Lục Trung Ương chỉ là bước khởi đầu. Phía trước hắn là một sứ mệnh vĩ đại hơn, một cuộc chiến tranh giành sinh tồn của toàn bộ vũ trụ.