Thiên Đạo Trùng SinhChương 179
Trong Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tụ hội tinh hoa tu luyện của Đại Lục Trung Ương, Lâm Phàm đã không còn là một tân đệ tử vô danh. Tên tuổi hắn, cùng với tốc độ tu luyện kinh người và những chiến công hiển hách trong các nhiệm vụ, đã vang vọng khắp các ngọn núi, các điện thờ. Hắn đã được phong làm chân truyền đệ tử, một vị trí mà vô số thiên tài phải mất hàng thập kỷ, thậm chí hàng trăm năm, mới có thể chạm tới. Sự thăng tiến chóng mặt này, tất nhiên, mang lại cả sự ngưỡng mộ lẫn không ít sự đố kỵ.
Một buổi sáng tinh mơ, ánh nắng ban mai xuyên qua những rặng mây bồng bềnh, rải vàng lên đỉnh Thiên Kiếm Phong, nơi Lâm Phàm đang bế quan. Hắn vừa kết thúc một vòng vận hành công pháp, cảm nhận được Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể cuộn trào mạnh mẽ, pháp tắc Đại Đạo ngày càng khắc sâu vào linh hồn. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn đã giúp hắn tinh luyện công pháp của Thánh Địa lên một tầm cao mới, vượt xa bản gốc. Mỗi lần tu luyện, hắn đều có cảm giác như đang hòa mình vào Đại Đạo, thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của vũ trụ.
Khi Lâm Phàm mở mắt, một luồng kiếm ý sắc bén bỗng vụt qua không khí, gần như vô hình. Hắn mỉm cười, không tránh né, mà chỉ nhẹ nhàng giơ tay, hai ngón tay kẹp lấy một lá phong đỏ rực vừa rơi xuống từ ngọn cây cổ thụ trước điện. Luồng kiếm ý kia, tưởng chừng như có thể xuyên thủng kim loại, lại chỉ lướt qua lá phong mà không để lại một vết xước nào. Ngay sau đó, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
“Sư huynh Lâm Phàm, kiếm pháp của huynh lại tinh tiến hơn rồi.”
Mộ Dung Thanh, nữ đệ tử chân truyền của Băng Tuyết Phong, xuất hiện. Nàng mặc bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen dài như thác nước buông xõa, đôi mắt phượng đẹp như vẽ nhưng luôn ẩn chứa một vẻ băng giá, tựa như tiên tử lạc trần. Nàng là một trong số ít người trong Thánh Địa thật lòng kết giao với Lâm Phàm, và cũng là một thiên tài kiếm đạo hiếm có, được mệnh danh là “Thiên Nữ Băng Sương” của Vạn Đạo Thánh Địa.
“Sư muội Mộ Dung Thanh, nàng cũng không hề kém cạnh,” Lâm Phàm đáp, vung nhẹ tay, lá phong bay trở lại cành cây, như chưa hề bị ngắt. “Vừa rồi kiếm ý của nàng đã đạt đến cảnh giới ‘Vô Ngân’, chỉ thiếu một chút nữa là có thể ẩn mình vào hư không rồi.”
Mộ Dung Thanh khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh. “Huynh nhìn ra được sao? Ta đã khổ luyện ba tháng, vẫn chưa thể đạt tới cảnh giới đó.”
“Chỉ là kinh nghiệm mà thôi,” Lâm Phàm khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng, hắn biết đó là nhờ khả năng phân tích của Thiên Đạo. Nó không chỉ giúp hắn phân tích công pháp, mà còn phân tích được cả bản chất của mọi loại năng lượng, bao gồm cả kiếm ý.
“Kinh nghiệm của sư huynh, e rằng không ai trong Thánh Địa này có thể sánh bằng,” một giọng nói ồn ào khác vang lên, kèm theo tiếng bước chân mạnh mẽ. Lôi Khải, đệ tử chân truyền của Càn Khôn Phong, với thân hình vạm vỡ và tính cách hào sảng, tiến đến. Hắn vỗ mạnh vào vai Lâm Phàm, cười ha hả. “Huynh lại đang ‘chỉ điểm’ cho sư muội Thanh à? Huynh đúng là người khiến chúng ta phải ghen tỵ nhất. Cứ mỗi lần huynh chỉ giáo, mọi người đều như được khai sáng vậy.”
Lôi Khải là một người bạn thân thiết khác của Lâm Phàm. Hắn không hề ghen tỵ, ngược lại còn luôn ngưỡng mộ và tin tưởng vào Lâm Phàm. Hắn từng được Lâm Phàm “tiến hóa” một phần công pháp luyện thể, khiến sức mạnh của hắn tăng vọt, trở thành một trong những chiến lực hàng đầu trong số các đệ tử chân truyền.
Ba người họ đang trò chuyện vui vẻ thì một luồng khí tức lạnh lẽo và kiêu ngạo ập tới. Kiếm Vô Trần, thủ tịch đệ tử của Kiếm Tông, một nhánh hùng mạnh trong Vạn Đạo Thánh Địa, bước đến. Hắn ta khoác trên mình bộ trường bào thêu hình kiếm rồng, vẻ mặt luôn cao ngạo, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. Kiếm Vô Trần là một trong những người khó chịu nhất với sự nổi lên của Lâm Phàm.
“Hừm, lại là các ngươi,” Kiếm Vô Trần khinh miệt liếc nhìn Lôi Khải và Mộ Dung Thanh, sau đó dừng lại ở Lâm Phàm. “Đệ tử hạ giới như ngươi, dựa vào chút cơ duyên may mắn mà leo lên, lại dám ở đây giương oai, chỉ dạy người khác? Ngươi có tư cách gì?”
Lôi Khải lập tức nhíu mày, định lên tiếng phản bác, nhưng Lâm Phàm đã nhẹ nhàng ngăn lại. Hắn nhìn thẳng vào Kiếm Vô Trần, đôi mắt đen sâu thẳm không hề gợn sóng. “Kiếm sư huynh, ta chưa từng nói mình có tư cách gì. Chỉ là hữu duyên gặp gỡ, luận bàn đạo pháp mà thôi. Nếu sư huynh có ý kiến, có thể trực tiếp chỉ giáo.”
“Chỉ giáo?” Kiếm Vô Trần cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh thường tột độ. “Ngươi nghĩ mình có thể sánh vai với ta sao? Ngươi chỉ là một kẻ phế vật từ hạ giới, dựa vào tà thuật không rõ nguồn gốc mà mạnh lên. Ngươi có dám cùng ta lên Võ Đạo Đài, luận kiếm một trận công bằng không?”
Lời thách thức của Kiếm Vô Trần khiến không khí trở nên căng thẳng. Võ Đạo Đài là nơi các đệ tử giải quyết ân oán hoặc chứng minh thực lực. Một trận đấu ở đó sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ Thánh Địa, thậm chí cả các trưởng lão.
Mộ Dung Thanh bước tới một bước, lạnh giọng nói: “Kiếm Vô Trần, huynh đừng quá đáng. Lâm sư huynh chưa bao giờ gây sự với huynh.”
“Im đi, Mộ Dung Thanh!” Kiếm Vô Trần gằn giọng. “Ngươi cũng bị kẻ này mê hoặc rồi sao? Ta chỉ muốn vạch trần bộ mặt thật của hắn, cho mọi người thấy hắn không xứng đáng với vị trí hiện tại.” Hắn quay lại nhìn Lâm Phàm. “Thế nào, Lâm Phàm? Ngươi có dám không? Hay là ngươi sợ hãi?”
Lâm Phàm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng, một dòng năng lượng Thiên Đạo đã bắt đầu cuộn chảy. Hắn đã quá quen với những kẻ như Kiếm Vô Trần, những kẻ bị sự đố kỵ che mờ lý trí. Hắn cần một cơ hội để khẳng định vị thế, không chỉ cho bản thân mà còn để củng cố sự đoàn kết của những người bạn xung quanh.
“Được thôi,” Lâm Phàm đáp, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng. “Ta chấp nhận lời thách đấu của Kiếm sư huynh. Nhưng không phải là luận kiếm.”
Kiếm Vô Trần nhíu mày. “Không luận kiếm thì luận gì?”
“Luận về đạo,” Lâm Phàm nói, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Ta sẽ chỉ dùng một chiêu, để phá giải kiếm pháp mạnh nhất của Kiếm sư huynh. Nếu ta làm được, sư huynh phải thừa nhận rằng không phải chỉ có xuất thân mới định đoạt tài năng.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến Lôi Khải và Mộ Dung Thanh kinh ngạc. Một chiêu phá giải kiếm pháp mạnh nhất của Kiếm Vô Trần? Đó là một lời tuyên bố ngạo mạn đến mức khó tin. Kiếm Vô Trần là thiên tài kiếm đạo được công nhận, kiếm pháp của hắn ta biến hóa khôn lường, uy lực vô song.
Kiếm Vô Trần sững sờ trong giây lát, sau đó bật cười lớn, tiếng cười đầy vẻ khinh miệt và tức giận. “Hahaha! Ngươi thật sự điên rồi, Lâm Phàm! Một chiêu? Ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đạo sao? Được thôi! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự khác biệt giữa trời và đất!”
Trận đấu giữa Lâm Phàm và Kiếm Vô Trần nhanh chóng lan truyền khắp Vạn Đạo Thánh Địa, thu hút vô số đệ tử và thậm chí cả một số trưởng lão đến quan sát. Võ Đạo Đài chật kín người. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hai nhân vật chính.
Kiếm Vô Trần đứng trên đài, khí thế bùng nổ, kiếm ý sắc bén đến cực điểm. Hắn ta rút ra thanh “Phá Thiên Kiếm”, một bảo kiếm thượng phẩm của Thánh Địa, kiếm quang chói lọi. “Lâm Phàm! Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội. Đây là chiêu mạnh nhất của ta, ‘Vạn Kiếm Quy Tông’! Ngươi hãy tiếp chiêu!”
Kiếm Vô Trần hét lớn, Phá Thiên Kiếm vung lên, hàng vạn đạo kiếm ảnh xuất hiện, mỗi đạo kiếm ảnh đều mang theo sát ý ngút trời, như muốn xé rách cả không gian. Các đạo kiếm ảnh hợp lại, hóa thành một luồng kiếm quang khổng lồ, lao thẳng về phía Lâm Phàm, uy lực long trời lở đất.
Đối mặt với chiêu kiếm kinh thiên động địa này, Lâm Phàm vẫn đứng yên, không hề nhúc nhích. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí, mảnh linh hồn Thiên Đạo đang vận hành hết công suất, phân tích từng biến hóa nhỏ nhất trong chiêu kiếm của Kiếm Vô Trần. Hắn thấy được dòng chảy của năng lượng, quỹ đạo của kiếm ý, thậm chí cả điểm yếu tiềm tàng trong pháp tắc mà Kiếm Vô Trần vận dụng.
Khi luồng kiếm quang khổng lồ chỉ còn cách hắn vài trượng, Lâm Phàm đột ngột mở mắt. Đồng tử hắn lóe lên một tia sáng màu vàng nhạt, không phải là ánh kiếm, mà là ánh sáng của trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn không dùng kiếm, không dùng quyền, mà chỉ giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng điểm vào hư không.
“Thiên Đạo Vô Hình, Pháp Tắc Duy Nhất.”
Một âm thanh cực nhỏ, như tiếng vỡ tan của thủy tinh, vang lên trong không gian. Ngay lập tức, luồng kiếm quang “Vạn Kiếm Quy Tông” đang lao tới bỗng chững lại. Các đạo kiếm ảnh bắt đầu tan rã, không phải là bị đánh nát, mà là tự nó phân tách, như thể pháp tắc duy trì chúng đã bị đảo lộn. Chỉ trong chớp mắt, chiêu kiếm hủy diệt của Kiếm Vô Trần đã hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết gì, như chưa từng tồn tại.
Cả Võ Đạo Đài im lặng như tờ. Tất cả mọi người đều sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Kiếm Vô Trần trợn tròn mắt, thanh Phá Thiên Kiếm trong tay hắn run rẩy, kiếm ý của hắn bị phản phệ, khiến hắn suýt chút nữa nôn ra máu. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chiêu kiếm mạnh nhất của hắn, lại bị Lâm Phàm hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy, thậm chí còn không chạm vào hắn một sợi tóc.
Lâm Phàm thu tay về, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Hắn biết mình đã thành công. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự thấu hiểu về bản chất của pháp tắc để “phân giải” chiêu thức của đối thủ. Đây chính là sức mạnh của Thiên Đạo, siêu việt mọi khái niệm về công pháp và chiêu thức.
“Kiếm sư huynh, huynh đã thua,” Lâm Phàm bình thản nói, không có chút kiêu ngạo nào.
Kiếm Vô Trần quỳ sụp xuống, kiếm trong tay rơi xuống đất. Hắn ta nhìn Lâm Phàm với ánh mắt vừa kinh sợ, vừa không cam lòng, vừa cảm thấy nhục nhã tột độ. Hắn ta đã bị đánh bại, không phải bằng sức mạnh, mà bằng một sự hiểu biết vượt xa mọi thứ hắn từng biết. Lời thề của hắn ta vang vọng trong tai hắn: “không phải chỉ có xuất thân mới định đoạt tài năng.”
Sau một hồi im lặng chết chóc, tiếng reo hò bùng nổ khắp Võ Đạo Đài. Các đệ tử, trưởng lão đều kinh ngạc và thán phục trước sức mạnh và sự thấu hiểu của Lâm Phàm. Mộ Dung Thanh và Lôi Khải chạy đến, ánh mắt đầy vẻ tự hào và ngưỡng mộ.
“Sư huynh Lâm Phàm, huynh thật sự đã làm được!” Lôi Khải hưng phấn hét lên.
Mộ Dung Thanh nhìn Lâm Phàm, ánh mắt băng giá thường ngày của nàng tan chảy một chút, thay vào đó là sự phức tạp và một chút lo lắng. Nàng cảm thấy Lâm Phàm đang dần trở nên khác biệt, một sự khác biệt mà nàng không thể nào hiểu thấu.
Lâm Phàm mỉm cười với họ, nhưng trong sâu thẳm linh hồn, hắn lại cảm thấy một sự cô độc. Hắn biết, sức mạnh của hắn đang ngày càng vượt xa những người xung quanh, và những gì hắn nhìn thấy, những gì hắn cảm nhận được, không còn là những thứ mà phàm nhân có thể thấu hiểu. Mỗi lần hắn hấp thu một mảnh vỡ Thiên Đạo, ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng rõ ràng hơn, như một gánh nặng vô hình đè lên vai hắn.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách hắn phải đối mặt sẽ không còn là những trận luận kiếm hay ân oán cá nhân. Đó sẽ là sứ mệnh của một Thiên Đạo, đối mặt với mối đe dọa vũ trụ, và tái tạo lại trật tự cho vô số thế giới.
Với chiến thắng này, địa vị của Lâm Phàm trong Vạn Đạo Thánh Địa đã không còn ai có thể lay chuyển. Hắn đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại sống. Nhưng trong lòng hắn, mục tiêu không phải là danh vọng hay quyền lực. Hắn chỉ muốn mạnh lên, để hoàn thành sứ mệnh đã được định sẵn, để trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.