Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:01:25 | Lượt xem: 2

Trong Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tụ hội tinh hoa của Đại Lục Trung Ương, cuộc sống tu luyện của Lâm Phàm diễn ra một cách nhanh chóng và đầy biến động. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi kể từ khi đặt chân đến đây, hắn đã nhanh chóng thích nghi, tu luyện các công pháp cấp cao của Thánh Địa và thể hiện tài năng vượt trội, khiến nhiều trưởng lão phải ngạc nhiên. Tuy nhiên, sự nổi bật quá mức của hắn, một người đến từ hạ giới, tất yếu sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ là tán thưởng mà còn là sự đố kỵ, ghen ghét từ những thiên tài bản địa.

Buổi sáng hôm đó, tại Lôi Viêm Đài – một trong những đấu trường lớn nhất của Vạn Đạo Thánh Địa, thường dùng để các đệ tử tỷ thí hoặc giải quyết ân oán – không khí bỗng trở nên sôi động lạ thường. Tin tức về một trận đấu sắp diễn ra đã lan truyền khắp các phong, thu hút vô số đệ tử đến xem. Tâm điểm của sự chú ý không ai khác chính là Lâm Phàm, người mới nổi như cồn, và đối thủ của hắn là , một đệ tử hạch tâm đã tu luyện nhiều năm, nổi tiếng với Lôi Viêm Chân Quyết và Hỏa Lôi Kiếm Pháp của mình.

Tần Lãng, với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa và đôi mắt sắc bén như chim ưng, đứng trên đài, khí tức hùng hậu, bao phủ bởi những tia điện và luồng hỏa diễm nhỏ li ti. Hắn nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt đầy thách thức, xen lẫn chút khinh thường. “Nghe nói ngươi là tân đệ tử được các trưởng lão ưu ái, thậm chí còn được đích thân Thái Thượng Trưởng Lão chú ý? Hạ giới phế vật có thể làm được gì chứ?” Giọng Tần Lãng vang vọng khắp Lôi Viêm Đài, đầy vẻ ngạo mạn.

Lâm Phàm bước lên đài, thân hình vẫn giữ vẻ thư thái, bình tĩnh. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể lùi bước. Sự thách thức này không chỉ là cá nhân, mà còn là đại diện cho sự chấp nhận của hắn trong Vạn Đạo Thánh Địa. Hắn biết Tần Lãng không chỉ đơn thuần muốn gây sự, mà còn muốn thăm dò thực lực, hoặc có thể là bị ai đó đứng sau giật dây. Điều quan trọng hơn, Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc ẩn chứa trong công pháp của Tần Lãng, mặc dù rất mờ nhạt. Đó là một dạng năng lượng có cùng nguồn gốc với một mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã từng tiếp xúc.

“Nếu Tần sư huynh đã muốn chỉ giáo, Lâm Phàm nguyện ý lĩnh giáo.” Hắn đáp lại bằng giọng điệu không kiêu ngạo cũng không nhún nhường. Ngay lập tức, hệ thống trong đầu hắn đã âm thầm kích hoạt, bắt đầu mọi thứ về Tần Lãng.

<i>“Tần Lãng, đệ tử hạch tâm Vạn Đạo Thánh Địa. Tu vi: Tiên Hoàng cảnh sơ kỳ. Công pháp: Lôi Viêm Chân Quyết (Thần cấp hạ phẩm), Hỏa Lôi Kiếm Pháp (Thần cấp trung phẩm). Huyết mạch: Bán Thần Lôi Viêm (tỷ lệ 30%). Đặc tính: Năng lượng Lôi Viêm cực kỳ bùng nổ, dễ dàng tạo ra sát thương diện rộng. Điểm yếu tiềm tàng: Khí tức Lôi Viêm quá hung bạo, khó kiểm soát hoàn toàn khi bộc phát tối đa, dễ bị phản phệ nếu gặp công pháp khắc chế.”</i>

Thông tin nhanh chóng hiện lên trong đầu Lâm Phàm. Hắn đã đạt đến Tiên Hoàng cảnh trung kỳ, cao hơn Tần Lãng một tiểu cảnh giới, nhưng Tần Lãng có huyết mạch và công pháp mạnh mẽ, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, không thể xem thường. Đặc biệt là điểm yếu tiềm tàng, đó chính là cơ hội của hắn.

Tần Lãng không đợi trọng tài ra hiệu, đột nhiên bùng nổ khí thế. “Hỏa Lôi Liệt Không!” Hắn hét lớn, một thanh kiếm lửa điện từ trong hư không hiện ra, vung lên, hàng ngàn tia sét và luồng hỏa diễm cuồn cuộn lao về phía Lâm Phàm, tạo thành một lưới năng lượng hủy diệt.

Lâm Phàm không hoảng loạn. Hắn nhanh chóng kích hoạt Tinh Diệu Thần Quyết, một công pháp phòng thủ mà hắn đã từ một công pháp cấp cao của Thánh Địa. Vô số tinh quang tụ lại, tạo thành một lá chắn hình cầu bao bọc lấy hắn. “Phân Tích & Tiến Hóa: Lôi Viêm Chân Quyết, Hỏa Lôi Kiếm Pháp.” Hắn thầm niệm. Hệ thống bắt đầu mô phỏng và phân tích sâu hơn cấu trúc năng lượng của các chiêu thức của Tần Lãng.

Lưới lửa điện va chạm vào lá chắn tinh quang, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Lá chắn rung chuyển dữ dội nhưng vẫn trụ vững. Mặc dù Lâm Phàm có thể né tránh, nhưng hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về đối thủ. Trong khi phòng thủ, hắn cảm nhận được những dao động năng lượng đặc biệt trong luồng Lôi Viêm của Tần Lãng. <i>”Chính là nó! Một mảnh vỡ Thiên Đạo cực kỳ nhỏ, đã hòa tan vào huyết mạch và công pháp của Tần Lãng, trở thành một phần sức mạnh bẩm sinh của hắn. Không thể trực tiếp hấp thu, nhưng có thể lợi dụng sự hỗn loạn năng lượng của nó.”</i>

Tần Lãng thấy đòn tấn công đầu tiên không có tác dụng, ánh mắt càng thêm nghiêm trọng. Hắn không ngờ Lâm Phàm lại có thể dễ dàng chặn đứng chiêu thức mạnh nhất của mình. “Ngươi cũng có chút bản lĩnh! Vậy hãy thử chiêu này của ta! Lôi Viêm Diệt Thế!”

Lần này, Tần Lãng dồn toàn bộ sức mạnh vào thanh Hỏa Lôi Kiếm. Kiếm khí bùng lên như một ngọn núi lửa, kèm theo những tiếng sấm rền vang. Kiếm quang hóa thành một con mãng xà lửa điện khổng lồ, há to mồm, nuốt chửng không gian và lao thẳng tới Lâm Phàm. Năng lượng cuồng bạo đến mức các trưởng lão giám sát trận đấu cũng phải khẽ gật đầu, thầm khen ngợi. Nhiều đệ tử xung quanh phải lùi lại, sợ hãi sức nóng và uy lực của chiêu thức.

Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn đã phân tích đủ. Điểm yếu của Lôi Viêm Chân Quyết chính là sự mất cân bằng giữa Lôi và Viêm khi đạt đến cực hạn, tạo ra một khoảnh khắc hỗn loạn năng lượng vi mô. “Phân Tích & Tiến Hóa: Tinh Diệu Thần Quyết, kết hợp với pháp tắc Không Gian và Thôn Phệ!”

Trong chớp mắt, lá chắn tinh quang của Lâm Phàm không còn phòng thủ đơn thuần. Nó bắt đầu xoay tròn, tạo ra một vòng xoáy không gian nhỏ, hấp thu một phần năng lượng Lôi Viêm đang lao tới. Đồng thời, Lâm Phàm tung ra một chưởng. Không có tiếng động lớn, không có ánh sáng chói lóa, chỉ có một luồng năng lượng đen kịt, vô hình, lặng lẽ bay ra. Đó là Hư Không Thôn Phệ Chưởng mà hắn đã từ một loại công pháp thôn phệ cấp thấp, nay đã mang theo chút ý niệm về Hư Vô, có khả năng hấp thu và chuyển hóa năng lượng.

Mãng xà lửa điện khổng lồ va chạm vào vòng xoáy không gian và luồng Hư Không Thôn Phệ Chưởng. Thay vì nổ tung, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra. Một phần năng lượng Lôi Viêm bị bẻ cong vào vòng xoáy, một phần khác bị luồng năng lượng đen kịt hấp thu một cách quỷ dị. Ngay tại khoảnh khắc hỗn loạn năng lượng vi mô mà hệ thống đã chỉ ra, Lâm Phàm đã tấn công.

Năng lượng của Lôi Viêm Diệt Thế không thể bộc phát hoàn toàn, bị chính sự hỗn loạn của nó phản phệ. Tần Lãng cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ từ thanh kiếm của mình dội ngược lại, khiến hắn phải lùi lại mấy bước, khí huyết cuồn cuộn. Hắn chưa kịp định thần thì Lâm Phàm đã biến mất.

“Thần Hành Vô Ảnh!” Lâm Phàm đã tốc độ của mình lên một tầm cao mới, thân pháp như hư ảo. Hắn xuất hiện ngay phía sau Tần Lãng, một ngón tay điểm nhẹ vào huyệt đạo phía sau lưng Tần Lãng.

Đó không phải là một đòn tấn công trí mạng, mà là một chiêu thức phong tỏa. Ngay lập tức, toàn bộ năng lượng Lôi Viêm trong cơ thể Tần Lãng bị phong tỏa, không thể vận hành. Hắn lập tức trở nên vô lực, thanh Hỏa Lôi Kiếm trong tay rơi xuống đất, tạo ra tiếng vang lanh lảnh.

Tần Lãng sững sờ. Hắn không thể tin được mình lại bị đánh bại một cách dễ dàng như vậy, thậm chí còn không thể phản kháng ở chiêu cuối. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình hoàn toàn bị áp chế, không thể bộc phát. Cảm giác vô lực này khiến hắn bàng hoàng.

Lâm Phàm thu tay lại, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Tần sư huynh đã nhường.”

Toàn bộ Lôi Viêm Đài chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi người đều há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Tần Lãng, một đệ tử hạch tâm kỳ cựu, Tiên Hoàng cảnh sơ kỳ, lại bại dưới tay Lâm Phàm, một tân đệ tử đến từ hạ giới, mà lại bại một cách nhanh chóng và triệt để như vậy? Đặc biệt là cách Lâm Phàm hóa giải chiêu thức của Tần Lãng, nó không phải là dùng sức mạnh tuyệt đối để áp chế, mà là một sự hiểu biết sâu sắc về pháp tắc và năng lượng, một sự tinh diệu đến khó tin.

Một trưởng lão giám sát trận đấu, người đã từng hoài nghi về tiềm năng của Lâm Phàm, khẽ vuốt râu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Không chỉ có thiên phú tu luyện, mà còn có nhãn lực và khả năng ứng biến tuyệt vời. Hắn không chỉ mạnh, mà còn thông minh.”

Tần Lãng đứng dậy, cúi đầu nhặt kiếm. Ánh mắt hắn không còn vẻ khinh thường hay ngạo mạn nữa, thay vào đó là sự phức tạp, có cả sự bàng hoàng và một chút tôn trọng. “Lâm sư đệ… công pháp của ngươi thật sự rất độc đáo. Ta thua tâm phục khẩu phục.”

Lâm Phàm gật đầu, nhẹ nhàng gỡ bỏ phong ấn cho Tần Lãng. “Tần sư huynh chỉ là chưa phát huy hết sức mạnh.”

Mặc dù Lâm Phàm nói vậy, nhưng Tần Lãng và những người chứng kiến đều hiểu rõ. Lâm Phàm đã chiến thắng một cách áp đảo, không hề lãng phí sức lực. Trận đấu này không chỉ giúp Lâm Phàm củng cố địa vị trong Vạn Đạo Thánh Địa, mà còn khiến danh tiếng của hắn vang xa hơn nữa. Các bằng hữu của hắn, như Lý Thiên Minh và Mộ Dung Tuyết, những người đã âm thầm lo lắng, giờ đây đều lộ vẻ vui mừng và tự hào. Các đối thủ khác, những người từng có ý định khiêu khích, giờ đây đều phải suy nghĩ lại.

Sau trận đấu, Lâm Phàm trở về động phủ của mình. Hắn không quan tâm đến những lời bàn tán bên ngoài. Tâm trí hắn vẫn đang đắm chìm trong những suy nghĩ về mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn chứa trong Tần Lãng. <i>”Mảnh vỡ đó rất nhỏ, nhưng nó đã hòa tan vào huyết mạch, trở thành một phần bản nguyên của hắn. Điều này cho thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán quá triệt để. Nếu muốn tái hợp, ta phải tìm ra cách không chỉ thu hồi, mà còn phải đồng hóa chúng mà không hủy hoại sinh linh chứa đựng.”</i>

Hắn cảm thấy sứ mệnh của mình ngày càng trở nên rõ ràng và phức tạp hơn. Việc chiến thắng Tần Lãng chỉ là một bước nhỏ trên con đường dài vô tận. Phía trước hắn là vô số thử thách, vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, và một bí mật vũ trụ đang chờ đợi được khám phá. Mỗi lần hấp thu một mảnh vỡ, ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại rõ ràng hơn một chút, áp lực lên vai hắn cũng lớn hơn một chút. Nhưng Lâm Phàm không hề chùn bước. Hắn biết, đây là định mệnh của hắn, là con đường hắn phải đi, để trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.

Và trong sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác quen thuộc dần trỗi dậy, một khát khao mãnh liệt muốn tìm về nguồn cội, muốn hoàn thành sứ mệnh đã bị bỏ dở từ vô số kỷ nguyên trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8