Thiên Đạo Trùng SinhChương 187
Ánh chiều tà đổ xuống thung lũng Tử Vong, nơi Huyền Môn Bí Cảnh tọa lạc, nhuộm đỏ những ngọn núi đá lởm chởm như máu. Một màn sương mù màu xanh xám bốc lên từ khe nứt địa mạch, bao phủ toàn bộ lối vào, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa ma quái. Lâm Phàm đứng trước lối vào, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn và một thứ năng lượng âm u, lạnh lẽo không thuộc về tự nhiên đang quấn lấy nhau, tạo thành một vòng xoáy dị thường.
Nhiệm vụ của hắn lần này là điều tra sự biến mất bí ẩn của một nhóm đệ tử Vạn Đạo Thánh Địa và nguồn năng lượng tà ác đang lan rộng từ sâu trong bí cảnh. Đây không phải là lần đầu tiên Lâm Phàm đối mặt với những thử thách nguy hiểm, nhưng lần này, một cảm giác bất an khó tả lại len lỏi trong tâm trí hắn, như thể có điều gì đó cổ xưa và to lớn hơn đang chờ đợi.
“Huyền Môn Bí Cảnh. Độ khó nhiệm vụ: Cực cao. Nguy hiểm tiềm tàng: Pháp tắc biến dị, yêu thú cổ đại bị biến chất, tà linh xâm lấn.” Hệ thống trong đầu Lâm Phàm hiển thị một loạt thông tin cảnh báo. “Phân tích môi trường: Nồng độ tà khí đạt mức 70%, có dấu hiệu của một loại năng lượng ăn mòn, khả năng cao có liên quan đến ‘Ma Tông Thiên La’ đang tìm kiếm bí bảo.”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Ma Tông Thiên La, cái tên đó hắn đã nghe nhắc đến nhiều lần từ khi lên Đại Lục Trung Ương. Chúng là một thế lực tà đạo cổ xưa, chuyên gieo rắc tai ương và tìm cách hủy diệt các Thánh Địa. Hắn không ngờ mình lại nhanh chóng chạm trán với dấu vết của chúng như vậy.
Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực bao bọc quanh thân, bước vào màn sương mù dày đặc. Ngay lập tức, không gian xung quanh trở nên méo mó, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những ảo ảnh ma quái hiện lên rồi tan biến, cố gắng lung lạc tâm trí hắn. Nhưng Lâm Phàm đã trải qua vô số trận chiến và rèn luyện, tâm trí vững như bàn thạch. Khả năng
“Phân Tích”
của hệ thống giúp hắn dễ dàng nhận ra đâu là thật, đâu là giả.
Hắn tiến sâu hơn, vượt qua những con đường mòn cheo leo và các trận pháp cổ xưa đã bị tà khí ăn mòn. Mỗi bước chân của hắn đều cẩn trọng, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Vài con yêu thú cấp thấp bị biến dị bởi tà khí lao đến tấn công, nhưng đều bị Lâm Phàm dễ dàng hạ gục bằng kiếm pháp tinh diệu của Vạn Đạo Thánh Địa, kết hợp với những chiêu thức hắn đã
“tiến hóa”
để tăng uy lực và tốc độ.
Sau khoảng thời gian dài băng qua vùng sương mù, Lâm Phàm đến một hang động khổng lồ, sâu hun hút vào lòng đất. Từ bên trong vọng ra những âm thanh gầm gừ trầm đục, cùng với một luồng tà khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy như một con rồng đen. Đây chắc chắn là nơi tập trung của nguồn năng lượng bất thường.
“Phân tích!” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Hệ thống lập tức quét qua hang động. “Phát hiện: Một
‘Tử Kim Cự Mãng’
cấp bậc Thần Hải cảnh đỉnh phong, bị tà khí xâm nhiễm và biến dị. Linh hồn bị ăn mòn, trở thành một con rối của ‘Ý Chí Hư Vô’ cấp thấp. Bên cạnh đó, phát hiện một vết tích pháp trận cổ xưa, có dấu hiệu bị phá hủy và cải biến bởi Ma Tông Thiên La.”
Tử Kim Cự Mãng! Đó là một loại yêu thú cổ đại cực kỳ hiếm gặp, với lớp vảy tím ánh kim cứng như thần thiết và khả năng điều khiển lôi điện. Một con Tử Kim Cự Mãng ở Thần Hải cảnh đỉnh phong đã đủ để đối phó với một cường giả Hóa Thần cảnh. Huống chi, nó còn bị tà khí biến dị, sức mạnh chắc chắn tăng vọt.
Lâm Phàm không do dự, bước vào hang động. Không gian bên trong rộng lớn đến không ngờ, với những cột đá thạch nhũ khổng lồ và một hồ dung nham đỏ rực ở trung tâm, phản chiếu ánh sáng u ám. Và ngay trên hồ dung nham đó, một con mãng xà khổng lồ với lớp vảy tím đen, đôi mắt đỏ ngầu như máu và những chiếc sừng nhọn hoắt đang uốn lượn, thân thể nó tỏa ra luồng tà khí nồng nặc.
Con Tử Kim Cự Mãng cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Phàm, nó ngẩng cao đầu, một tiếng gầm rống vang vọng khắp hang động, khiến đá vụn rơi lả tả. Nó há to miệng, một luồng tà hỏa màu đen cuồn cuộn phun ra, lao thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm không tránh né, hắn vận chuyển
“Vạn Đạo Kiếm Quyết”
đến cực hạn, một thanh trường kiếm linh khí hiện ra trong tay, được bao phủ bởi kiếm ý bén nhọn. Hắn vung kiếm, một vệt sáng trắng bạc xé tan tà hỏa, chém thẳng vào đầu con mãng xà. Cự Mãng rít lên một tiếng đau đớn, nhưng lớp vảy cứng rắn của nó chỉ bị một vết xước nhỏ.
“Kiếm Quyết này đã được ta tiến hóa đến mức độ tối đa trong cảnh giới hiện tại, nhưng vẫn chưa đủ để xuyên phá phòng ngự của nó,” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Cần phải tìm ra điểm yếu.”
Hắn bắt đầu di chuyển linh hoạt, tránh né những đòn tấn công vũ bão của Cự Mãng. Đồng thời, hệ thống không ngừng phân tích: “Điểm yếu: Vảy ở cổ họng và mắt tương đối mỏng. Tà khí đã ăn mòn sâu vào nội phủ, đặc biệt là trái tim. Tuy nhiên, linh hồn đã biến chất, khả năng phòng ngự tinh thần cực mạnh.”
Cự Mãng dường như đã mất hết lý trí, nó chỉ biết tấn công điên cuồng. Từng đòn vẫy đuôi của nó có thể san phẳng một ngọn núi, từng luồng tà hỏa có thể thiêu rụi vạn vật. Lâm Phàm sử dụng
“Lạc Vũ Thân Pháp”
, thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện, liên tục áp sát Cự Mãng, tìm kiếm cơ hội.
“Phân tích: Huyết mạch Tử Kim Cự Mãng có khả năng hấp thu lôi điện. Tà khí biến dị đã cường hóa khả năng này, đồng thời tạo ra một lớp bảo vệ tinh thần chống lại các đòn tấn công linh hồn thông thường. Tuy nhiên,
‘Thiên Đạo Chi Lực’
tiềm ẩn trong chủ nhân có thể tịnh hóa và khắc chế tà khí.”
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Hắn không thể tấn công trực diện vào linh hồn, nhưng có thể sử dụng sức mạnh khắc chế để làm suy yếu nó. Hắn vận chuyển
“Vạn Đạo Kiếm Quyết”
, nhưng lần này, thay vì chỉ là kiếm ý thuần túy, một luồng năng lượng màu vàng nhạt, mang theo khí tức của sự bao la và trật tự, bao phủ lấy thanh kiếm.
Cự Mãng gầm lên, một luồng sét đen đặc từ miệng nó bắn ra, bao phủ Lâm Phàm. Hắn không lùi bước, mà lao thẳng vào luồng sét, thanh kiếm trong tay phát sáng rực rỡ.
“Kiếm Phá Vạn Tà!”
Kiếm quang xé rách màn sấm sét đen, mang theo uy năng của Thiên Đạo, đâm thẳng vào vị trí cổ họng của Cự Mãng. Lớp vảy tím đen cứng rắn như thần thiết, dưới uy lực của kiếm quang này, cuối cùng cũng bị xuyên thủng. Một tiếng rít thảm thiết vang lên, Cự Mãng điên cuồng vặn vẹo thân thể, tạo ra những đợt sóng xung kích cực lớn, nhưng Lâm Phàm đã rút kiếm ra, nhanh chóng lùi lại.
Máu đen cuồn cuộn chảy ra từ vết thương, mang theo tà khí nồng nặc. Cự Mãng vùng vẫy một lúc rồi đổ sụp xuống hồ dung nham, thân thể khổng lồ chìm dần. Nhưng Lâm Phàm biết, trận chiến chưa kết thúc.
Từ sâu trong cơ thể Cự Mãng, một luồng tà khí tối đen như mực bốc lên, ngưng tụ thành một khối cầu nhỏ, không ngừng co rút và biến hóa. Đó chính là
“Ý Chí Hư Vô”
cấp thấp đã điều khiển Cự Mãng, một mảnh năng lượng thuần túy của sự hủy diệt.
“Phân tích: Ý Chí Hư Vô cấp thấp. Có thể
‘tiến hóa’
hoặc
‘tịnh hóa’
để hấp thu, chuyển hóa thành năng lượng hữu ích hoặc thông tin về Ma Tông Thiên La.” Hệ thống đưa ra đề xuất.
Lâm Phàm không chút do dự, hắn giơ tay ra, một luồng linh lực thuần khiết từ lòng bàn tay bắn ra, bao lấy khối cầu tà khí. Khối cầu kịch liệt phản kháng, tỏa ra những luồng năng lượng ăn mòn, cố gắng phá hủy linh lực của Lâm Phàm. Nhưng hắn đã hấp thu một mảnh linh hồn Thiên Đạo, bản chất của hắn đã vượt xa phàm nhân, linh lực của hắn mang theo một tia chân lý của vũ trụ.
Dần dần, dưới sự áp chế của Lâm Phàm, khối cầu tà khí bắt đầu co rút lại, màu đen của nó nhạt dần, rồi chuyển sang một màu xám tro, sau đó là màu trắng tinh khiết. Cuối cùng, nó biến thành một viên đá nhỏ trong suốt, bên trong ẩn chứa những thông tin kỳ lạ. Lâm Phàm hấp thu viên đá vào cơ thể.
Một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Đó là những mảnh ký ức rời rạc của
“Ý Chí Hư Vô”
cấp thấp, những hình ảnh về các nghi lễ tà ác, những biểu tượng của Ma Tông Thiên La, và quan trọng nhất, một bản đồ sơ lược về một căn cứ bí mật của chúng nằm sâu trong khu rừng rậm phía bắc Đại Lục Trung Ương. Mục đích của chúng khi đưa
“Ý Chí Hư Vô”
vào bí cảnh này là để phá hủy kết giới cổ xưa, giải phóng một loại dị vật bị phong ấn, nhưng Lâm Phàm đã đến kịp thời.
Cùng lúc đó, trong đầu Lâm Phàm, một mảnh ký ức xa xăm thoáng qua. Hắn thấy một vũ trụ bị nuốt chửng bởi một bóng tối vô định, một cảm giác bất lực và đau đớn tột cùng. Đó là một phần ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một mảnh vỡ nhỏ của nỗi sợ hãi về
“Hư Vô Thôn Phệ Giả”
đã được kích hoạt khi hắn tịnh hóa
“Ý Chí Hư Vô”
.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm. Hắn đã chạm đến một phần của bức màn bí mật vũ trụ. Ma Tông Thiên La không chỉ là một thế lực tà đạo thông thường, chúng đang phục vụ một mục đích lớn hơn, liên quan đến chính
“Hư Vô Thôn Phệ Giả”
mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn. Nhiệm vụ của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ Vạn Đạo Thánh Địa, mà còn là bảo vệ toàn bộ Đại Lục, thậm chí là toàn bộ Vũ Trụ.
Hắn nhìn ra ngoài hang động, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi qua màn sương mù, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lâm Phàm biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng mỗi mảnh ký ức được thức tỉnh, mỗi lần đối mặt với tà ác, hắn lại cảm thấy bản thân mạnh mẽ hơn, sứ mệnh của hắn rõ ràng hơn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia nữa, hắn đang dần trở thành một thực thể vĩ đại, mang theo hy vọng của cả một Vũ Trụ.
Mang theo thông tin quan trọng về căn cứ của Ma Tông Thiên La, Lâm Phàm quay trở lại Thánh Địa, chuẩn bị cho những cuộc chiến lớn hơn, những âm mưu sâu xa hơn đang chờ đợi hắn vạch trần.