Thiên Đạo Trùng SinhChương 188
Sương mù dày đặc cuộn trào như những làn sóng thủy triều vô hình, nuốt chửng ánh sáng le lói từ mặt trời xa xăm. U Minh Cổ Địa, một bí cảnh cổ xưa vừa được phát hiện tại biên giới phía tây của Đại Lục Trung Ương, mang theo một vẻ đẹp kỳ dị nhưng cũng ẩn chứa sự chết chóc. Vạn Đạo Thánh Địa đã phái một đội đệ tử tinh anh, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm và hai vị trưởng lão ngoại môn, đến đây để điều tra những biến động năng lượng bất thường.
Lâm Phàm bước đi vững chãi trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt hắn sắc bén quét qua cảnh vật xung quanh. Mặc dù cảnh giới của hắn đã đạt đến Tiên Hoàng sơ kỳ, đứng đầu trong thế hệ trẻ của Thánh Địa, nhưng hắn vẫn giữ thái độ khiêm tốn, lắng nghe ý kiến của các trưởng lão. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, một cảm giác bất an mơ hồ từ những mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe lên, mách bảo hắn rằng nơi đây không đơn thuần chỉ là một bí cảnh hoang tàn.
“Trưởng lão Thạch, trưởng lão Mộc, theo như những gì chúng ta quan sát, năng lượng tử khí ở đây dường như đang trở nên đậm đặc hơn bình thường, không chỉ ảnh hưởng đến thực vật mà còn biến đổi cả những yêu thú cấp thấp,” Lâm Phàm trầm giọng nói, chỉ vào một thân cây cổ thụ với những cành lá khô héo nhưng lại phát ra ánh sáng tím nhạt quỷ dị.
Trưởng lão Thạch, một lão giả tóc bạc phơ với kinh nghiệm dày dặn, gật đầu tán thành. “Quả thực. U Minh Cổ Địa vốn nổi tiếng với tử khí, nhưng mức độ này thì chưa từng có trong ghi chép cổ. Ta e rằng có thứ gì đó đang kích hoạt nó.”
Đoàn người tiếp tục tiến sâu hơn. Sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Những tiếng gầm gừ trầm đục bắt đầu vọng lại từ bốn phía, khiến không khí trở nên căng thẳng.
Đột nhiên, từ trong màn sương, một cái bóng khổng lồ lao ra. Đó là một con U Minh Hống Thú, một yêu thú cấp Tiên Vương sơ kỳ, thân thể được bao phủ bởi lớp vảy xám đen cứng như sắt thép, đôi mắt đỏ rực như máu. Nó gầm lên một tiếng, sóng âm mang theo tử khí cuồn cuộn ập tới, khiến các đệ tử đi cùng Lâm Phàm phải lùi lại, mặt mày tái mét.
“Cẩn thận! Đây không phải là U Minh Hống Thú bình thường!” Trưởng lão Mộc hô lớn, rút ra một thanh kiếm xanh biếc.
Lâm Phàm không lùi bước. Hắn kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong đầu.
[Phân Tích] U Minh Hống Thú (Biến Dị Cấp), Cảnh Giới: Tiên Vương sơ kỳ.
Đặc tính: Thể chất mạnh mẽ, tốc độ kinh người, có khả năng hấp thụ tử khí để cường hóa và tạo ra Lôi Minh Tử Khí.
Điểm yếu: Kháng tính với Hỏa thuộc tính thấp, Lôi Minh Tử Khí có thể bị chuyển hóa ngược lại bằng Lôi thuộc tính tinh thuần. Cốt lõi năng lượng nằm ở tim, được bảo vệ bởi lớp vảy dày đặc, nhưng có một khe hở nhỏ ở dưới hàm.
Thông tin chớp nhoáng giúp Lâm Phàm đưa ra quyết định. Thay vì chờ đợi, hắn chủ động tấn công. Một luồng hỏa diễm rực rỡ bùng lên từ lòng bàn tay hắn, ngưng tụ thành một mũi tên lửa xoáy, lao thẳng vào con U Minh Hống Thú.
Con Hống Thú không ngờ Lâm Phàm lại nhanh nhẹn đến vậy. Nó há cái miệng rộng ngoác, phun ra một cột Lôi Minh Tử Khí đen kịt pha lẫn tia sét tím. Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc màn sương.
Trong khoảnh khắc giao tranh, Lâm Phàm đã nhanh như cắt lách qua, thân pháp như quỷ mị, xuất hiện ngay dưới hàm con Hống Thú. Hắn không ngần ngại tung ra một quyền. Quyền phong mang theo sức mạnh Lôi Điện tinh thuần, trực tiếp đánh vào khe hở mà hệ thống đã chỉ ra.
“Oàng!”
Một tiếng rên đau đớn vang vọng. Con U Minh Hống Thú khổng lồ loạng choạng lùi lại, lớp vảy dưới hàm nứt toác, máu tươi đen kịt phun ra. Nó không thể tin nổi một Tiên Hoàng sơ kỳ lại có thể gây ra thương tổn nặng nề đến vậy.
Trưởng lão Thạch và Trưởng lão Mộc nhìn thấy cảnh này, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Các đệ tử khác thì há hốc mồm. Lâm Phàm không chỉ mạnh, mà còn chiến đấu cực kỳ hiệu quả, gần như đoán trước được động thái của đối thủ.
Lâm Phàm không cho con thú cơ hội phản công. Hắn nhảy vọt lên không trung, kết ấn bằng cả hai tay. “Lôi Hỏa Thiên Kiếp!”
Hàng trăm tia sét đỏ rực mang theo hỏa diễm giáng xuống, bao phủ lấy con U Minh Hống Thú. Con thú điên cuồng gào thét, cố gắng chống cự, nhưng Lôi Hỏa Thiên Kiếp là sự kết hợp của hai thuộc tính khắc chế nó, nhanh chóng xuyên thủng lớp phòng ngự, thiêu đốt cơ thể nó từ trong ra ngoài.
Chỉ trong vài hơi thở, con U Minh Hống Thú khổng lồ đã bị biến thành tro bụi, chỉ còn lại một viên nội đan sáng chói và vài mảnh vảy cứng rắn.
“Lâm Phàm, ngươi… ngươi lại mạnh hơn nữa rồi!” Trưởng lão Mộc thốt lên, giọng điệu xen lẫn sự vui mừng và chút sợ hãi. “Kể cả ta cũng phải mất một hồi mới có thể hạ gục nó nhanh như vậy.”
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “May mắn thôi, trưởng lão. Con thú này có vẻ đã bị biến dị, tốc độ phản ứng chậm hơn bình thường.” Hắn không giải thích về hệ thống, chỉ đơn giản là khéo léo che giấu.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Càng đi, cảnh vật càng trở nên hoang tàn và u ám. Những thân cây không còn là cây cối bình thường mà biến thành những cột xương khô, lấp lánh ánh sáng xanh biếc. Dưới chân, những tảng đá cũng mang màu xám chết chóc.
Sau khi đi qua một khe núi hiểm trở, họ bất ngờ phát hiện một khu vực rộng lớn hình tròn, ở trung tâm là một đài tế tự cổ xưa. Đài tế tự được làm bằng đá đen, khắc đầy những phù văn kỳ lạ, và ở giữa nó, một quả cầu năng lượng màu tím đen đang từ từ xoay tròn, phát ra những luồng tử khí kinh hoàng, chính là nguồn gốc của sự biến đổi trong bí cảnh.
“Đây là… một trận pháp Tà Nguyên Cổ Trận!” Trưởng lão Thạch hít một hơi lạnh. “Trận pháp này không phải của U Minh Cổ Địa! Đây là thủ đoạn của Ma Tông Thiên La!”
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào quả cầu năng lượng. Lần này, không chỉ là ký ức mơ hồ, mà là một cảm giác ghê tởm sâu sắc dâng lên trong lòng hắn. Hắn cảm nhận được sự mục nát, sự hủy diệt thuần túy, giống như một phiên bản thu nhỏ của Hư Vô Thôn Phệ Giả mà hắn đã nhìn thấy trong những mảnh ký ức Thiên Đạo.
[Phân Tích] Tà Nguyên Cổ Trận: Một trận pháp cổ xưa của Ma Tông Thiên La, dùng để hấp thụ năng lượng sinh mệnh và tử khí từ một khu vực rộng lớn, sau đó chuyển hóa thành Tà Nguyên Chi Khí, dùng để nuôi dưỡng Ma Khí hoặc triệu hồi Tà Vật.
Cơ chế: Sử dụng tinh hoa sinh mệnh của sinh linh và tử khí tự nhiên làm vật dẫn, kết nối với một không gian khác chứa đựng Tà Nguyên.
Điểm yếu: Nút trận nằm ở tâm quả cầu năng lượng, có thể bị phá hủy bằng năng lượng thuần dương hoặc pháp tắc trấn áp. Tuy nhiên, việc phá hủy sẽ gây ra phản phệ năng lượng lớn.
Thông tin từ hệ thống khiến Lâm Phàm hiểu rõ hơn về sự nguy hiểm của trận pháp. Đây không chỉ là một cái bẫy thông thường, mà là một công cụ quy mô lớn của Ma Tông Thiên La.
“Phải phá hủy nó!” Lâm Phàm kiên quyết nói. “Nếu không, toàn bộ vùng biên giới này sẽ bị Tà Nguyên Chi Khí ô nhiễm, trở thành một vùng đất chết.”
“Nhưng ai đang điều khiển trận pháp này? Và nếu phá hủy nó, năng lượng phản phệ sẽ rất kinh khủng!” Trưởng lão Mộc lo lắng.
Ngay khi lời nói của Trưởng lão Mộc vừa dứt, từ trong bóng tối của những cột xương khô khổng lồ xung quanh đài tế tự, mười mấy cái bóng đen lao ra. Chúng là những tu sĩ Ma Tông, toàn thân được bao phủ trong áo choàng đen, trên mặt đeo những chiếc mặt nạ quỷ dị, cảnh giới thấp nhất cũng là Tiên Vương trung kỳ, thậm chí có hai kẻ đạt đến Tiên Vương đỉnh phong.
“Hừ, đám con kiến của Thánh Địa cũng dám xâm nhập vào vùng đất thiêng của Ma Tông ta?” Một tên Tiên Vương đỉnh phong, có vẻ là thủ lĩnh, lên tiếng, giọng nói khàn khàn và đầy sát ý. “Các ngươi đến đúng lúc lắm, sẽ trở thành tế phẩm cho Tà Nguyên Cổ Trận này!”
Các đệ tử Thánh Địa lập tức rút binh khí, bày ra tư thế phòng thủ. Trưởng lão Thạch và Trưởng lão Mộc cũng nghiêm nghị đối mặt với kẻ địch.
Lâm Phàm bước lên phía trước, ánh mắt lạnh lẽo. “Các ngươi là Ma Tông Thiên La?”
Tên thủ lĩnh bật cười khẩy. “Ha! Ngươi cũng biết danh tiếng của Ma Tông ta sao? Vậy thì chuẩn bị chết đi!” Hắn ra lệnh, và mười mấy tu sĩ Ma Tông lập tức lao vào tấn công.
Cuộc chiến nổ ra dữ dội. Các đệ tử Thánh Địa tuy tinh anh nhưng vẫn còn non nớt, nhanh chóng bị áp đảo bởi số lượng và sự tàn nhẫn của Ma Tông. Trưởng lão Thạch và Trưởng lão Mộc phải dốc toàn lực mới có thể cầm chân hai tên Tiên Vương đỉnh phong.
Lâm Phàm không ngần ngại lao vào trận chiến. Hắn biết rằng mục tiêu chính là phá hủy trận pháp, nhưng trước tiên phải dọn dẹp đám tu sĩ Ma Tông này. Thanh kiếm của hắn vung lên, mang theo những tia sét vàng rực và hỏa diễm cuồng bạo. Mỗi đòn đánh của hắn đều chính xác và mạnh mẽ, khiến tu sĩ Ma Tông Tiên Vương trung kỳ cũng khó mà chống đỡ.
Chỉ trong chốc lát, ba tên tu sĩ Ma Tông đã ngã xuống dưới kiếm của Lâm Phàm. Sức mạnh của hắn khiến những tên còn lại phải kinh hãi. Ngay cả hai tên Tiên Vương đỉnh phong đang giao chiến với các trưởng lão cũng phải giật mình.
“Đồ khốn! Ngươi là ai?” Tên thủ lĩnh Ma Tông gầm lên, nhận ra Lâm Phàm là mối đe dọa lớn nhất. Hắn quyết định không dây dưa nữa, cùng với tên Tiên Vương đỉnh phong còn lại, dồn toàn lực tấn công Lâm Phàm.
Đối mặt với hai cường giả Tiên Vương đỉnh phong, Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn đã từng đối đầu với những đối thủ mạnh hơn thế. Hắn vận chuyển công pháp Vạn Đạo Chí Tôn Công, cơ thể phát ra ánh sáng rực rỡ, mỗi chiêu thức đều ẩn chứa pháp tắc mạnh mẽ.
Hệ thống liên tục phân tích mọi đòn đánh của đối thủ, giúp Lâm Phàm né tránh và phản công một cách hoàn hảo. Hắn tìm ra sơ hở trong liên thủ của hai tên thủ lĩnh Ma Tông. Một đòn “Thái Dương Kiếm Khí” mang theo năng lượng thuần dương rực rỡ, xuyên thủng phòng ngự của một tên, khiến hắn bị trọng thương.
Tên còn lại thấy đồng bọn bị thương, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. Hắn bất ngờ niệm chú, một luồng hắc khí cuộn trào từ cơ thể, biến thành một con quỷ đầu trâu mặt ngựa, lao thẳng vào Lâm Phàm. Đây là một chiêu thức tự tổn hại bản thân để tăng cường sức mạnh, triệu hồi Tà Thần Phân Thân.
Cảm nhận được luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ này, Lâm Phàm cau mày. Hắn biết mình không thể dây dưa thêm. Trận pháp Tà Nguyên Cổ Trận kia vẫn đang hoạt động, hút cạn sinh khí của bí cảnh.
Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bộc phát ra một luồng khí thế kinh người. Trên đỉnh đầu hắn, một vòng sáng mờ ảo xuất hiện, ẩn chứa một loại uy áp vô hình, khiến cả không gian xung quanh dường như bị đình trệ.
“Vạn Đạo Quy Nguyên!”
Lâm Phàm tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình, kết hợp với sức mạnh pháp tắc mà hắn đã lĩnh ngộ. Một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng nổ, không phải là sức mạnh của một thuộc tính đơn lẻ, mà là sự hòa quyện của vạn pháp, tịnh hóa mọi tà ác. Luồng sáng này trực tiếp đâm vào con quỷ đầu trâu mặt ngựa, khiến nó tan biến như tuyết gặp nắng. Ngay cả tên tu sĩ Ma Tông triệu hồi nó cũng bị phản phệ, thân thể nổ tung thành một làn khói đen.
Tên thủ lĩnh Ma Tông cuối cùng sợ hãi tột độ. Hắn quay đầu bỏ chạy, nhưng đã quá muộn. Lâm Phàm giơ tay, một sợi xích ánh sáng vàng rực bay ra, quấn lấy hắn, kéo hắn lại. “Ngươi nghĩ có thể chạy thoát sao?”
“Ta… ta là người của Ma Tông Thiên La! Ngươi dám động vào ta, Ma Tông sẽ không tha cho ngươi!” Hắn gào thét trong tuyệt vọng.
“Ma Tông Thiên La ư?” Lâm Phàm lạnh lùng. “Ta sẽ đến thăm các ngươi sớm thôi.”
Một kiếm chém xuống, tên thủ lĩnh Ma Tông hóa thành tro bụi. Các tu sĩ Ma Tông còn lại đã bị các đệ tử và trưởng lão của Thánh Địa tiêu diệt. Trận chiến kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn còn nguyên.
Lâm Phàm bước đến đài tế tự, nhìn chằm chằm vào quả cầu Tà Nguyên Chi Khí đang cuộn xoáy. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa nó và một thứ gì đó sâu thẳm hơn, một thứ gì đó mà những mảnh ký ức Thiên Đạo của hắn đang cố gắng cảnh báo. Đây không chỉ là Ma Tông Thiên La, đây có thể chỉ là một phần nhỏ của một âm mưu lớn hơn, một âm mưu có thể đã bắt đầu từ rất lâu trước đây.
Hắn giơ tay, một luồng sức mạnh pháp tắc thuần túy được hắn ngưng tụ. Hắn không phá hủy ngay lập tức, mà dùng hệ thống để phân tích cấu trúc của Tà Nguyên Chi Khí, tìm cách không chỉ vô hiệu hóa mà còn “tịnh hóa” nó. Đây là một khả năng mới mà hắn đang dần phát triển, không chỉ tiến hóa, mà còn có thể “chuyển hóa” bản chất của năng lượng.
Với một tiếng rắc nhẹ, quả cầu năng lượng ngừng xoay. Các phù văn trên đài tế tự bắt đầu nứt vỡ. Thay vì bùng nổ, Tà Nguyên Chi Khí từ từ tiêu tán, biến thành những luồng năng lượng bình thường, thậm chí còn có một chút sinh khí mờ nhạt được trả lại cho U Minh Cổ Địa.
Các trưởng lão và đệ tử nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều kinh ngạc. Lâm Phàm không chỉ mạnh, mà hắn còn có thể làm được những điều phi thường, vượt xa sự hiểu biết của họ. Hắn không chỉ là một thiên tài, hắn là một dị số.
“Báo cáo về Thánh Địa ngay lập tức,” Lâm Phàm nói, ánh mắt xa xăm. “Ma Tông Thiên La đã bắt đầu hành động. Và ta e rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.”
Trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Phàm, tiếng vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại vang lên, không còn là những mảnh rời rạc mà dần rõ nét hơn: một mối đe dọa cổ xưa đang trỗi dậy, và hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, phải đối mặt với nó. U Minh Cổ Địa này chỉ là một lời cảnh báo nhỏ bé về cơn bão lớn sắp tới.