Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:07:11 | Lượt xem: 2

Sâu trong lòng Cổ Hoang Bí Cảnh, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng chạm tới, Lâm Phàm và đội của hắn đang tiến sâu vào một vùng đất bị nguyền rủa. Không khí nơi đây đặc quánh mùi ẩm mốc, trộn lẫn với một thứ mùi tanh tưởi khó tả, gợi liên tưởng đến máu và xác thối. Thảm thực vật xung quanh bị biến dạng một cách kỳ dị, những cây cổ thụ vặn vẹo như những ngón tay quỷ, lá cây màu đỏ sẫm hoặc đen kịt, tỏa ra thứ khí độc âm u.

“Sư huynh Lâm Phàm, nơi này quả thật quá mức quỷ dị,” một đệ tử nội môn tên Trần Hạo, người có tu vi ở cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, nuốt nước bọt lo lắng. “Những yêu thú chúng ta gặp trên đường đều có dấu hiệu bị tà khí xâm thực, hung bạo hơn bình thường rất nhiều.”

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Từ khi đặt chân lên Đại Lục Trung Ương và gia nhập Vạn Đạo Thánh Địa, hắn đã trải qua vô số nhiệm vụ, nhưng Cổ Hoang Bí Cảnh này lại mang đến một cảm giác bất an đặc biệt. Hệ thống trong cơ thể hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo, đã liên tục phát ra những tín hiệu cảnh báo yếu ớt, như thể đang cố gắng gợi nhớ điều gì đó.

“Cẩn thận, mọi người,” Lâm Phàm khẽ nhắc nhở. “Tà khí ở đây không phải là loại thông thường. Nó có vẻ như được dẫn dắt hoặc bị thao túng bởi một ý chí nào đó.”

Đội của Lâm Phàm gồm ba người, ngoài Trần Hạo còn có một nữ đệ tử tên Liễu Thanh Thanh, tu vi tương đương Trần Hạo, với khả năng phân tích và nhận diện pháp trận khá tốt. Nhiệm vụ của họ là điều tra về sự gia tăng đột biến của tà khí và sự biến dị của yêu thú trong Cổ Hoang Bí Cảnh, vốn là một bí cảnh cấp thấp đã được Thánh Địa kiểm soát từ lâu.

Họ tiến sâu thêm vào một khu rừng đá, nơi những cột đá khổng lồ mọc sừng sững, tạo thành một mê cung tự nhiên. Đột nhiên, một tiếng gầm rống chói tai vang lên, mặt đất rung chuyển. Một con Huyết Ma Viên khổng lồ, cao tới mười trượng, với đôi mắt đỏ ngầu và lớp lông đen kịt lởm chởm gai nhọn, lao ra từ trong bóng tối. Nó không giống những con Ma Viên bình thường; trên cơ thể nó có những vết bớt kỳ lạ, tỏa ra tà khí nồng đậm.

“Đây là Ma Viên bị tà hóa hoàn toàn!” Liễu Thanh Thanh kêu lên, rút ra một thanh kiếm mềm mại, mũi kiếm ánh lên lam quang.

Trần Hạo lập tức kết ấn, một vòng lửa bao trùm lấy hắn, chuẩn bị nghênh chiến. Nhưng Lâm Phàm đã nhanh hơn. Hắn không rút kiếm, mà chỉ vươn tay phải ra. Một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ, không phải là linh khí hay nguyên lực thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo chút hương vị của pháp tắc.

Hệ thống trong đầu Lâm Phàm đã kích hoạt: “Huyết Ma Viên Cổ Hoang. Tu vi: Hóa Thần trung kỳ. Đã bị tà khí cấp cao xâm thực, biến dị. Điểm yếu: Pháp tắc Hư Vô, Tịnh Hóa. Đề xuất tiến hóa: Chuyển hóa tà khí thành linh khí, phá hủy kết cấu tà hóa.”

Lâm Phàm cười nhạt. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn không chỉ dùng để nâng cấp công pháp hay linh dược, mà còn có thể áp dụng trực tiếp trong chiến đấu. Hắn tập trung ý chí, một luồng năng lượng màu trắng sữa bao trùm lấy Huyết Ma Viên. Con yêu thú gào thét thảm thiết, lớp tà khí đen kịt trên cơ thể nó bắt đầu bốc hơi, tan rã. Những vết bớt kỳ dị co rút lại, rồi biến mất. Sức mạnh của nó suy yếu nhanh chóng.

Trong chớp mắt, Huyết Ma Viên từ một con quái vật đáng sợ đã biến thành một con Ma Viên bình thường, tuy vẫn hung dữ nhưng không còn bị tà khí kiểm soát. Nó rống lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng đá.

Trần Hạo và Liễu Thanh Thanh ngây người. “Sư huynh Lâm Phàm… đây là thần thông gì vậy?” Trần Hạo lắp bắp hỏi. “Ngài không chỉ đánh bại nó, mà còn tịnh hóa cả tà khí?”

Lâm Phàm khẽ lắc đầu, “Chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ thôi. Hơn nữa, con Ma Viên đó bị tà khí xâm thực chưa quá sâu, nếu không sẽ không dễ dàng như vậy.” Hắn không thể giải thích về hệ thống Thiên Đạo của mình. “Nhưng điều này càng khẳng định suy đoán của ta. Có một thế lực tà ác nào đó đang cố tình tà hóa các sinh linh trong bí cảnh này.”

Họ tiếp tục tiến sâu, cảnh giác hơn. Sau khoảng một canh giờ, Liễu Thanh Thanh đột nhiên chỉ vào một vách đá: “Sư huynh Lâm Phàm, nhìn kìa! Có vẻ như đây là một pháp trận cổ xưa, nhưng lại bị phá hủy một nửa, và có những dấu vết của… tà trận.”

Lâm Phàm tiến lại gần, chạm tay vào vách đá. Hệ thống lập tức phân tích: “Pháp trận phòng ngự cổ đại, đã bị phá hủy bởi lực lượng tà ác. Dấu vết của Tà Trận Hấp Hồn cấp thấp. Phân tích sâu hơn… phát hiện tần suất năng lượng lạ, tương tự với Ma Tông Thiên La.”

Ma Tông Thiên La? Đây là lần đầu tiên Lâm Phàm nghe thấy cái tên này được hệ thống nhắc đến. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Hắn đã từng nghe về Ma Tông Thiên La, một thế lực tà đạo cổ xưa, ẩn mình trong bóng tối, được cho là đã bị tiêu diệt từ hàng vạn năm trước. Chẳng lẽ chúng vẫn còn tồn tại?

“Ma Tông Thiên La…” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Liễu sư muội, ngươi có thể tìm thấy lối vào bên trong không?”

Liễu Thanh Thanh tập trung tinh thần, đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh nhạt. Sau một lúc, nàng chỉ vào một khe nứt nhỏ gần đó: “Cái pháp trận này được dùng để che giấu một lối đi bí mật. Họ đã dùng tà trận để phá hủy nó một phần, nhưng lại không hoàn toàn xóa bỏ. Có lẽ họ muốn tạo ra một lối vào tạm thời mà không để lại quá nhiều dấu vết.”

Lâm Phàm không chút do dự, dẫn đầu đi vào khe nứt. Bên trong là một đường hầm tối tăm, ẩm ướt, dẫn sâu xuống lòng đất. Càng đi sâu, tà khí càng đậm đặc, và cả ba đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.

Cuối đường hầm, một không gian rộng lớn hiện ra. Đó là một hang động ngầm khổng lồ, ở trung tâm là một đài tế tự cổ xưa, được chạm khắc tinh xảo nhưng giờ đây lại nhuốm màu đen kịt của tà khí. Trên đài tế tự, có những vết máu khô và xương cốt vụn vỡ, cùng với một vài viên đá phát sáng yếu ớt, tỏa ra năng lượng ma quái.

Nhưng điều khiến Lâm Phàm chú ý nhất không phải là đài tế tự, mà là một bức phù điêu lớn trên vách đá phía sau. Bức phù điêu miêu tả một cảnh tượng kinh hoàng: Vô số thế giới bị nuốt chửng bởi một thực thể khổng lồ, vô định hình, đen tối. Bên cạnh đó là hình ảnh một vị thần linh khổng lồ, ánh sáng rực rỡ nhưng đang vỡ vụn, cố gắng phong ấn thực thể kia.

Ngay khi ánh mắt Lâm Phàm chạm vào bức phù điêu, một luồng chấn động mạnh mẽ chạy dọc cơ thể hắn. Trong đầu hắn, những mảnh ký ức vụn vỡ bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Một tiếng rống không lời, một cảm giác tan nát, một ý chí bất khuất… Tất cả ùa về, khiến đầu óc hắn choáng váng.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả… Thiên Đạo Nguyên Thủy… Sự hy sinh…”

Những từ ngữ đó, những hình ảnh đó, không phải là thứ hắn từng đọc trong sách vở, mà là một phần ký ức của chính hắn, một phần linh hồn Thiên Đạo đang dần thức tỉnh. Hắn bỗng hiểu ra tại sao hệ thống lại liên tục cảnh báo, tại sao tà khí này lại đặc biệt đến vậy.

“Đây không chỉ là Ma Tông Thiên La…” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. “Đây là một phần của sự chuẩn bị. Một mối đe dọa lớn hơn…”

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ âm hiểm vang lên từ sâu trong bóng tối: “Ồ, ta cứ tưởng chỉ là mấy con chuột nhỏ của Thánh Địa đi lạc. Không ngờ lại có người có thể nhìn thấu được bí mật này.”

Một bóng người cao gầy, khoác áo choàng đen, bước ra từ góc tối. Kẻ đó có khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, và một nụ cười rợn người. Trên tay hắn cầm một cây quyền trượng bằng xương, đỉnh quyền trượng khảm một viên đá màu huyết ngọc đang nhấp nháy ánh sáng tà dị. Tu vi của kẻ này đạt tới Hóa Thần hậu kỳ đỉnh phong, chỉ cách cảnh giới Hợp Thể một bước chân.

“Ngươi là ai?” Trần Hạo cảnh giác hỏi, rút kiếm ra.

Kẻ áo choàng đen cười khẩy: “Ta là Độc Ảnh, trưởng lão của Ma Tông Thiên La. Các ngươi đã đặt chân vào nơi không nên đến. Và điều các ngươi vừa nhìn thấy, chính là khởi đầu cho kỷ nguyên mới của sự hủy diệt.”

Độc Ảnh vung quyền trượng, một làn khói đen kịt mang theo tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất lao thẳng về phía ba người. Trần Hạo và Liễu Thanh Thanh lập tức kết hợp phòng ngự, nhưng Lâm Phàm đã vươn tay chặn lại làn khói. Hắn không muốn lãng phí thời gian với kẻ này. Ký ức vừa thức tỉnh khiến hắn cảm thấy một sự cấp bách chưa từng có.

“Phân Tích & Tiến Hóa: Quyền Trượng Huyết Ngục. Bản chất: Thu thập oan hồn, tăng cường tà khí. Điểm yếu: Pháp tắc Dương Minh, Chân Hỏa. Đề xuất tiến hóa: Chuyển hóa năng lượng oan hồn thành năng lượng tinh khiết, phá hủy cấu trúc tà vật.”

Một luồng Kim Dương Chân Hỏa từ trong lòng bàn tay Lâm Phàm bắn ra, không phải là lửa thông thường, mà là ngọn lửa mang theo sự thanh khiết của pháp tắc. Ngọn lửa lập tức bao trùm lấy làn khói đen, tịnh hóa mọi thứ. Rồi nó lao thẳng về phía Độc Ảnh.

Độc Ảnh kinh hãi, hắn chưa từng thấy công pháp nào kỳ lạ đến vậy. Hắn vội vàng vung quyền trượng, tạo ra một lá chắn tà khí. Nhưng Kim Dương Chân Hỏa như có linh tính, dễ dàng xuyên thủng lá chắn, đốt cháy quyền trượng Huyết Ngục.

“Aaaaa!” Độc Ảnh thét lên đau đớn, quyền trượng của hắn vỡ vụn, hóa thành tro bụi. Hắn lùi lại, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm hận. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Thánh Địa không thể có đệ tử mạnh đến mức này!”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn bước tới, một luồng áp lực vô hình đè nặng lên Độc Ảnh, khiến hắn không thể nhúc nhích. Độc Ảnh cảm thấy như một ngọn núi khổng lồ đang đè lên mình, mọi sức lực đều biến mất. Đó là áp lực của Thiên Đạo, của pháp tắc tối thượng.

“Ma Tông Thiên La các ngươi, đang âm mưu điều gì?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói trầm thấp, mang theo một vẻ uy nghiêm mà ngay cả chính hắn cũng chưa từng có. Ký ức thức tỉnh đã làm thay đổi khí chất của hắn.

Độc Ảnh muốn nói, nhưng hắn cảm thấy một sức mạnh đang phong tỏa miệng mình. Hắn nhìn Lâm Phàm, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng. Trước sức mạnh không thể lý giải này, hắn không có chút cơ hội nào.

Lâm Phàm không muốn lãng phí thời gian. Hắn đưa tay ra, một luồng linh lực tinh thuần bao lấy Độc Ảnh. Hắn không giết chết, mà phong ấn tu vi và linh hồn của hắn, biến hắn thành một tù nhân sống. Hắn cần phải đưa kẻ này về Thánh Địa để moi móc thông tin.

“Chúng ta phải quay về Thánh Địa ngay lập tức,” Lâm Phàm nói với Trần Hạo và Liễu Thanh Thanh, khuôn mặt hắn nghiêm trọng chưa từng thấy. “Mối đe dọa này không đơn giản là Ma Tông Thiên La. Nó liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Đại Lục Trung Ương, và thậm chí là cả Tiên Giới, Thần Giới. Bức phù điêu này… nó chính là manh mối.”

Trần Hạo và Liễu Thanh Thanh nhìn nhau, hoàn toàn bị sốc trước những gì vừa xảy ra. Họ chưa bao giờ thấy Lâm Phàm nghiêm trọng đến vậy, và cả sức mạnh kinh khủng vừa rồi của hắn. Nhưng nhìn vào bức phù điêu kinh hoàng và khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của Lâm Phàm, họ biết rằng mọi chuyện đã vượt xa nhiệm vụ điều tra thông thường.

Lâm Phàm đưa tay chạm vào bức phù điêu một lần nữa. Lần này, hắn không còn cảm thấy choáng váng, mà là một sự kết nối sâu sắc. Hình ảnh Hư Vô Thôn Phệ Giả và Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh hiện rõ hơn trong tâm trí hắn. Hắn biết, sứ mệnh của mình không chỉ là tu luyện thành cường giả, mà còn là gánh vác một trọng trách lớn hơn nhiều, một trọng trách liên quan đến số phận của toàn bộ vũ trụ.

Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. “Chúng ta đi thôi. Càng nhanh càng tốt.”

Cổ Hoang Bí Cảnh vẫn chìm trong bóng tối, nhưng trong lòng Lâm Phàm, một ngọn lửa của sự thức tỉnh và quyết tâm đã bùng cháy dữ dội. Cánh cửa đến với những bí mật vũ trụ đã hé mở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8