Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:07:36 | Lượt xem: 2

Ánh trăng đỏ như máu rọi chiếu qua màn sương mù dày đặc, nhuộm đỏ cả khu rừng cổ thụ già cỗi. Từng thân cây gân guốc vươn mình lên trời, cành lá rủ xuống như những cánh tay ma quái, tạo nên một khung cảnh u ám, đầy rẫy sự quỷ dị. Đây là Huyết Nguyệt Cổ Địa, một vùng đất cấm kỵ vừa mới được Vạn Đạo Thánh Địa phát hiện, và cũng là nơi Lâm Phàm cùng đội của hắn đang thực hiện nhiệm vụ khám phá.

“Sư huynh Lâm, sương mù ở đây thực sự quá đậm đặc, linh khí cũng bị nhiễm một loại tà tính khó hiểu. Chúng ta cần cẩn trọng hơn,” Liễu Thanh Nhi, một nữ đệ tử với đôi mắt sáng tinh anh và kỹ năng trận pháp xuất chúng, lên tiếng cảnh báo. Nàng vận một bộ trường bào màu xanh nhạt, trên tay cầm một chiếc la bàn linh khí đang rung lên bần bật.

Bên cạnh nàng, Triệu Hổ, một nam đệ tử vạm vỡ, cường tráng như một ngọn núi nhỏ, cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Sư huynh. Ngay cả những yêu thú bình thường ở đây cũng mang theo sát khí nồng đậm. Chúng ta đã chạm trán ba bầy Huyết Lang chỉ trong một canh giờ.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn quét qua không gian. Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, hắn cảm nhận rõ ràng hơn ai hết sự bất thường của Huyết Nguyệt Cổ Địa. Không chỉ là linh khí bị ô nhiễm, mà dường như cả pháp tắc của vùng đất này cũng đang dần bị biến đổi, trở nên hỗn loạn và hung bạo. Hắn đã “phân tích” được nguồn gốc của sự biến đổi này: một loại năng lượng âm u, có tính chất thôn phệ, đang từ từ thẩm thấu vào mọi ngóc ngách.

“Không sao, mọi người đi theo ta. Loại năng lượng này tuy quỷ dị nhưng ta có cách đối phó,” Lâm Phàm bình thản nói, giọng điệu kiên định mang theo sự tự tin tuyệt đối. Hắn phất tay áo, một luồng chân nguyên thanh tịnh bao bọc lấy ba người, đẩy lùi phần nào sương mù và áp chế tà khí xung quanh.

Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên xé toạc sự tĩnh lặng. Từ trong màn sương, mười mấy con Huyết Lang khổng lồ, lông đỏ như máu, mắt phát ra những tia sáng hung tợn, lao về phía họ như những mũi tên. Chúng không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng và khát máu.

“Là Huyết Lang vương!” Triệu Hổ gầm lên, vung quyền đón đánh. Hắn đã từng đối đầu với Huyết Lang, nhưng những con trước mặt này rõ ràng mạnh hơn rất nhiều, và con đầu đàn thậm chí còn mang theo khí tức của một yêu thú cấp Thần Tướng.

Lâm Phàm không nói nhiều. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, khả năng Phân Tích vận chuyển đến cực hạn. Từng đường gân, từng thớ thịt, từng luồng năng lượng tà ác trong Huyết Lang vương hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra, chúng không chỉ mạnh mẽ về thể chất mà còn có khả năng hấp thu tà khí xung quanh để hồi phục và gia tăng sức mạnh.

“Cẩn thận, chúng có khả năng tự chữa lành bằng tà khí!” Lâm Phàm cảnh báo. Hắn xuất kiếm, không phải kiếm khí sắc bén thông thường, mà là một luồng chân nguyên tinh thuần được “tiến hóa” thành một loại sức mạnh có tính chất thanh tẩy. Thanh kiếm của hắn hóa thành một dải lụa trắng, xuyên qua từng con Huyết Lang. Thay vì chém đứt, nó lại như những tia nắng ban mai, đốt cháy và làm tan biến tà khí trong cơ thể chúng. Huyết Lang vương gầm lên đau đớn, thân thể nó bốc khói đen kịt khi chân nguyên của Lâm Phàm chạm vào.

Chỉ trong chốc lát, mười mấy con Huyết Lang đã bị Lâm Phàm hóa giải, chỉ còn lại những vệt khói đen tan biến trong không khí. Liễu Thanh Nhi và Triệu Hổ nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ chấn động. Sức mạnh của Lâm Phàm đã vượt xa sự tưởng tượng của họ, không chỉ ở cảnh giới tu vi mà còn ở sự tinh thông trong việc sử dụng năng lượng.

“Đi thôi, cảm giác của ta mách bảo có thứ gì đó sâu hơn bên trong,” Lâm Phàm nói, dẫn đầu đi sâu vào Huyết Nguyệt Cổ Địa. Càng vào sâu, sương mù càng đặc, và nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống đáng kể, mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Họ đi qua một khe nứt địa hình hiểm trở, bên dưới là một vực sâu không thấy đáy, chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào như tiếng quỷ khóc. Cuối cùng, họ đặt chân vào một hang động rộng lớn, nơi ánh trăng máu đỏ rực chiếu thẳng xuống, làm lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng.

Ở trung tâm hang động là một bệ đá cổ xưa, được điêu khắc những phù văn kỳ lạ, cổ kính. Trên bệ đá, một khối tinh thạch màu đỏ sẫm đang nhấp nháy, phát ra những luồng năng lượng âm u, tựa hồ đang nuốt chửng linh khí xung quanh. Xung quanh khối tinh thạch, hơn chục tên tu sĩ mặc hắc bào, trên ngực thêu hình một con quỷ đầu rắn, đang khoanh chân ngồi, lẩm nhẩm những câu chú cổ quái. Khí tức của bọn chúng tà ác và lạnh lẽo, rõ ràng không phải là đệ tử của những tông môn chính phái.

“Ma Tông Thiên La!” Liễu Thanh Nhi khẽ thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh hãi. Ma Tông Thiên La là một thế lực tà đạo khét tiếng trên Đại Lục Trung Ương, chuyên luyện hóa sinh linh, hấp thu oán khí để gia tăng tu vi, nhưng ít khi xuất hiện công khai như vậy.

Lâm Phàm thu lại vẻ bình thản, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Hắn đã phân tích khối tinh thạch. Nó không chỉ là một vật phẩm tà đạo, mà nó đang hấp thu linh khí và sinh cơ của Huyết Nguyệt Cổ Địa, chuyển hóa thành một loại năng lượng hư vô, mang theo một sự trống rỗng quen thuộc mà hắn đã từng mơ hồ cảm nhận trong ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

“Ngăn chúng lại!” Lâm Phàm ra lệnh, không chút do dự. Hắn lao lên trước, hóa thành một đạo kiếm quang trắng xóa, trực chỉ vào tên tu sĩ hắc bào mạnh nhất đang ngồi giữa. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu như máu, khí tức đạt đến cảnh giới Thần Tướng đỉnh phong.

Lão giả mở bừng mắt, đôi mắt lóe lên tia tà khí. “Hừ! Lũ kiến hôi Vạn Đạo Thánh Địa dám cả gan phá hoại đại sự của Ma Tông Thiên La ta? Chết!” Lão vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn biến thành một bàn tay khổng lồ, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, chụp xuống Lâm Phàm.

Lâm Phàm không né tránh, hắn vận chuyển “Thiên Đạo Chân Nguyên” – một phiên bản chân nguyên đã được “tiến hóa” và tinh luyện đến mức cực hạn, mang theo sự thanh tẩy và sức mạnh pháp tắc. Kiếm của hắn không còn là kiếm thép, mà là một ý chí bất diệt, chém thẳng vào hắc khí. Hắc khí va chạm với kiếm quang trắng, không hề có tiếng nổ lớn, mà chỉ có âm thanh “xì xì” như tuyết gặp lửa, hắc khí nhanh chóng tan biến.

Lão giả kinh hãi, không ngờ đòn đánh của hắn lại dễ dàng bị hóa giải như vậy. Hắn chưa kịp phản ứng, Lâm Phàm đã xuất hiện ngay trước mặt, một quyền đánh ra. Quyền này không hề hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vạn pháp, khóa chặt mọi đường lui của lão. Lão già vội vàng vận dụng tà công, toàn thân bốc lên hắc khí, biến thành một cái bóng ma quái định bỏ chạy.

“Muốn chạy?” Lâm Phàm cười khẩy. Hắn đã “phân tích” được bản chất tà công của lão. Một dải lụa chân nguyên cuốn lấy lão già, không phải để trói buộc, mà để thanh tẩy. Từng tia chân nguyên như những mũi kim châm vào cơ thể lão, đốt cháy tà khí và ý niệm tà ác trong linh hồn lão.

Lão già gào thét thảm thiết, thân thể co giật kịch liệt. Hắc khí trên người lão tan biến, lộ ra một thân thể gầy gò, khô héo. Hắn ngã quỵ xuống, đôi mắt đỏ ngầu dần trở nên đờ đẫn, sự tà ác trong hắn bị thanh tẩy, chỉ còn lại sự trống rỗng và yếu ớt.

Trong khi đó, Liễu Thanh Nhi và Triệu Hổ cũng đã xử lý xong đám tu sĩ hắc bào còn lại. Với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và tu vi mạnh mẽ, họ không gặp quá nhiều khó khăn, mặc dù tà công của đối thủ khá hiểm độc.

Lâm Phàm đi đến bên cạnh khối tinh thạch đỏ sẫm. Hắn đặt tay lên, cảm nhận năng lượng sâu bên trong. Đó là một loại năng lượng thuần túy của sự hư vô, không có sinh cơ, không có sáng tạo, chỉ có sự nuốt chửng và hủy diệt. Một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong đầu hắn. Một hình ảnh về một khoảng không đen tối vô tận, một thực thể khổng lồ đang nuốt chửng các vì sao, và một Thiên Đạo Nguyên Thủy đang tan vỡ. Ký ức này chân thực đến mức khiến Lâm Phàm rùng mình.

“Đây không phải là tà khí bình thường,” Lâm Phàm trầm giọng nói. “Đây là dấu vết của một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn. Ma Tông Thiên La chỉ là những con tốt đang bị lợi dụng.”

Hắn dùng Thiên Đạo Chân Nguyên bao bọc lấy khối tinh thạch. Dưới sự “tiến hóa” của Lâm Phàm, khối tinh thạch bắt đầu co rút, từ màu đỏ sẫm chuyển dần sang màu xám tro, rồi cuối cùng tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một hạt nhân năng lượng nhỏ bé, tinh thuần, không còn tà tính. Hạt nhân này bay vào lòng bàn tay Lâm Phàm, hắn cảm thấy nó mang theo một chút bản chất của Thiên Đạo, nhưng lại bị biến dạng nghiêm trọng.

“Sư huynh, vậy là sao?” Liễu Thanh Nhi hỏi, cảm thấy không khí trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Lâm Phàm lắc đầu. “Ta cũng không rõ ràng, nhưng ta cảm thấy một mối đe dọa lớn hơn đang dần thức tỉnh. Ma Tông Thiên La chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chúng ta cần phải báo cáo chuyện này lên Thánh Địa ngay lập tức, và ta cần phải điều tra sâu hơn.”

Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, xuyên qua màn sương đỏ của Huyết Nguyệt Cổ Địa, như thể có thể nhìn thấy một chân trời mới, một hiểm họa đang ẩn mình trong bóng tối vũ trụ. Ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” tuy chưa hoàn chỉnh, nhưng đã đủ để gieo vào lòng hắn một hạt giống lo lắng, một sứ mệnh vĩ đại hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8