Thiên Đạo Trùng SinhChương 191
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng Mộc Hà Lĩnh hoang vu. Gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi mục rữa nhàn nhạt. Lâm Phàm cùng Lý Phong, một đệ tử nội môn có kinh nghiệm hơn hắn vài năm, đang cẩn trọng tiến sâu vào vùng đất được đồn đại là bị ma khí xâm nhập. Đây là một nhiệm vụ cấp B do Vạn Đạo Thánh Địa giao phó: điều tra những hiện tượng kỳ lạ và sự biến mất bí ẩn của một số dân làng gần biên giới.
“Lâm sư đệ, cảm giác nơi này thật quỷ dị,” Lý Phong khẽ nói, tay nắm chặt thanh kiếm bên hông. Hắn là một thanh niên trung thực, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, nhưng vẫn cảm thấy bất an trước không khí nặng nề bao trùm. “Từ lúc chúng ta bước chân vào đây, linh khí dường như trở nên hỗn tạp, còn có một loại áp lực vô hình đè nặng tâm trí.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí đã kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”. Ngay lập tức, vô số luồng thông tin đổ về. Đúng như Lý Phong cảm nhận, linh khí nơi đây không đơn thuần là hỗn tạp; nó đã bị nhiễm bẩn, bị biến dạng bởi một loại năng lượng tà ác mà hắn chưa từng gặp. Loại năng lượng này không chỉ đơn thuần là ma khí thông thường của các tà tu, nó mang theo một sự vặn vẹo, một sự “phân rã” từ bên trong, như thể đang cố gắng thối rữa cả pháp tắc tự nhiên.
Phân tích sâu hơn, Lâm Phàm nhận thấy năng lượng này có những đặc tính rất cổ xưa, ẩn chứa một sức mạnh mục nát nhưng cực kỳ kiên cố, như thể nó đã tồn tại qua hàng ngàn, hàng vạn năm. Nó không bùng nổ dữ dội, mà âm thầm len lỏi, thẩm thấu, biến đổi mọi thứ từ cấp độ vi mô nhất.
“Sư huynh cẩn thận,” Lâm Phàm thấp giọng nhắc nhở. “Nơi này không chỉ có ma khí. Có một loại lực lượng đang cố gắng thay đổi bản chất của linh khí khu vực. Cảm giác như có ai đó đang muốn ‘bóp méo’ Đại Đạo của vùng đất này.”
Lý Phong giật mình, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. “Bóp méo Đại Đạo? Lâm sư đệ, ý của đệ là…”
“Ta cũng không chắc,” Lâm Phàm ngắt lời, đôi mắt nheo lại. Hắn theo dõi một luồng năng lượng màu xám đen, gần như vô hình, đang uốn lượn giữa những thân cây khô cằn. “Nhưng loại năng lượng này rất khác. Nó không chỉ đơn thuần là hấp thụ linh khí, mà là biến đổi nó thành thứ khác. Nhìn những cái cây kia.”
Lý Phong nhìn theo hướng tay Lâm Phàm chỉ. Những thân cây cổ thụ xung quanh, vốn phải xanh tốt, giờ đây lại trơ trụi, cành lá khô quắt. Nhưng điều kỳ lạ là chúng không chết hoàn toàn. Chúng vẫn “sống”, nhưng với một sinh lực méo mó, tựa như bị rút cạn nhựa sống nhưng vẫn bị ép buộc tồn tại trong một trạng thái hư thối. Thậm chí, một số cây còn mọc ra những chùm nấm kỳ dị, phát sáng yếu ớt trong bóng tối.
“Nơi này thực sự bị nguyền rủa sao?” Lý Phong lẩm bẩm.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn đi về phía một vũng nước đọng, nơi mà hệ thống của hắn báo hiệu có nồng độ năng lượng tà ác cao nhất. Nước trong vũng đen ngòm, phản chiếu một bầu trời xám xịt. Khi Lâm Phàm đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước, một luồng khí lạnh lẽo tức thì xuyên qua da thịt, thấm vào kinh mạch. Hắn nhanh chóng thu tay lại, cảm thấy một chút khó chịu. Hệ thống cảnh báo: “Năng lượng Hư Thối cấp độ thấp. Có khả năng gây nhiễm trùng linh hồn và cơ thể nếu tiếp xúc lâu dài.”
“Không phải nguyền rủa. Đây là một loại thuật pháp cổ xưa, nhưng được cải biến,” Lâm Phàm kết luận. “Có kẻ đang cố gắng tạo ra một môi trường thích hợp cho một thứ gì đó. Hoặc là để nuôi dưỡng, hoặc là để chiêu hồn.”
Họ tiếp tục đi, theo dấu vết năng lượng mà Lâm Phàm cảm nhận được. Dần dần, những dấu hiệu của sự sống hoàn toàn biến mất. Không còn tiếng côn trùng, không còn tiếng chim chóc. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và tiếng bước chân cẩn trọng của hai người. Cuối cùng, họ đến một thung lũng nhỏ bị che khuất bởi những vách đá dựng đứng. Ở giữa thung lũng, một ngôi đền cổ kính đã đổ nát, rêu phong phủ kín, hiện ra mờ ảo trong bóng tối.
Tuy nhiên, từ bên trong ngôi đền, một luồng sáng màu tím đen yếu ớt phập phồng, cùng với những âm thanh tụng niệm trầm thấp, quỷ dị. Mùi máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi Lâm Phàm, khiến hắn nhíu mày.
“Kẻ địch,” Lý Phong thì thầm, rút kiếm ra. “Ma Tông Thiên La sao?”
Lâm Phàm lắc đầu. “Không giống hoàn toàn. Ma khí của Thiên La Tông tuy hung bạo, nhưng vẫn có quy luật. Thứ này… nó hỗn loạn hơn, nhưng lại có một sự tinh vi đến đáng sợ.”
Họ cẩn thận tiếp cận ngôi đền. Qua những khe hở trên tường, Lâm Phàm nhìn thấy bên trong, một nhóm khoảng mười tên tà tu đang vây quanh một bàn tế bằng đá, trên đó là một thi thể còn tươi, máu vẫn đang chảy xuống những đường khắc phù văn cổ xưa. Chúng mặc áo choàng đen, trên ngực thêu một biểu tượng hình xoáy ốc màu tím, tựa như một lỗ đen nhỏ đang nuốt chửng mọi thứ.
Chúng không phải là đệ tử Thiên La Tông mà Lâm Phàm đã từng đối phó. Năng lượng của chúng quỷ dị hơn, và các thuật pháp chúng thi triển cũng tà ác hơn gấp bội. Chúng không chỉ đơn thuần là hấp thụ sinh khí, mà còn cố gắng rút ra “linh hồn nguyên bản” của vật hiến tế, hòa tan nó vào một thứ năng lượng hỗn loạn, rồi truyền vào bàn tế.
“Chúng đang làm gì vậy?” Lý Phong kinh hãi. “Loại thuật pháp này… chưa từng thấy bao giờ!”
“Chúng đang cố gắng tạo ra một loại “mắt xích” năng lượng,” Lâm Phàm phân tích nhanh. “Dựa vào những gì ta cảm nhận được, chúng không chỉ tế luyện vật hiến tế, mà còn dùng năng lượng hỗn loạn này để liên kết với các điểm khác trên đại lục. Giống như đang thiết lập một mạng lưới.”
Không chần chừ thêm, Lâm Phàm lao vào. “Sư huynh, cẩn thận! Đừng để bị năng lượng của chúng chạm vào!”
Một luồng kiếm khí mạnh mẽ xé toang không khí, chém đứt đầu hai tên tà tu gần nhất. Lý Phong cũng theo sát phía sau, kiếm pháp linh hoạt, chặn đứng những đòn phản công. Các tà tu này có tu vi không cao, chủ yếu ở Kim Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ sơ cấp, nhưng chúng lại rất liều mạng, không hề sợ chết. Năng lượng Hư Thối trong cơ thể chúng khiến chúng trở nên cứng rắn và khó giết hơn bình thường.
Lâm Phàm thi triển “Kiếm Đạo Vô Cực”, mỗi chiêu kiếm đều mang theo uy lực của pháp tắc, phá vỡ sự hỗn loạn của năng lượng Hư Thối. Hắn không chỉ chém giết, mà còn dùng hệ thống để phân tích cấu trúc năng lượng trong cơ thể chúng. Hắn nhận ra, những tên tà tu này giống như những con rối, bị một loại ý chí mạnh mẽ hơn điều khiển, và năng lượng Hư Thối đang dần ăn mòn chính linh hồn của chúng.
Chỉ trong chốc lát, mười tên tà tu đã bị Lâm Phàm và Lý Phong tiêu diệt hoàn toàn. Khi tên cuối cùng gục xuống, một luồng khí đen kịt bốc lên từ thi thể hắn, rồi nhanh chóng tan biến vào không khí, như thể chưa từng tồn tại.
“Chúng đã tự hủy diệt linh hồn?” Lý Phong kinh ngạc. “Không lẽ chúng không sợ chết đến vậy?”
Lâm Phàm bước đến bàn tế. Hắn nhìn chằm chằm vào những phù văn cổ xưa được khắc trên đó. Chúng phức tạp hơn bất kỳ loại trận pháp nào hắn từng thấy, không thuộc về bất kỳ tông môn nào trên Đại Lục Trung Ương. Chúng tựa như những ký hiệu nguyên thủy, đại diện cho sự đổ nát và hỗn loạn.
Hắn vươn tay, chạm vào một cuộn da dê cũ kỹ nằm cạnh bàn tế. Hệ thống lại bắt đầu hoạt động, quét qua cuộn da. Thông tin hiện ra, khiến sắc mặt Lâm Phàm hoàn toàn thay đổi.
Đây là một phần của kế hoạch chi tiết, không phải chỉ riêng khu vực này. Cuộn da mô tả một chuỗi các nghi lễ tương tự đang được tiến hành tại hàng trăm, thậm chí hàng ngàn địa điểm khác nhau trên khắp Đại Lục Trung Ương. Mục tiêu không phải là một cuộc xâm lược thông thường, mà là một cuộc “Thôn Phệ Pháp Tắc”.
Kế hoạch vạch ra cách sử dụng năng lượng Hư Thối này để dần dần ăn mòn các mạch linh khí chính, các điểm tụ linh và thậm chí là các “Thiên Địa Chi Nhãn” – những nơi mà pháp tắc của thế giới được thể hiện rõ ràng nhất. Một khi các pháp tắc bị suy yếu hoặc bị “ô nhiễm”, toàn bộ Đại Lục Trung Ương sẽ trở nên mong manh, dễ dàng bị một thế lực lớn hơn từ bên ngoài xâm nhập và kiểm soát. Cuộn da cũng nhắc đến một cái tên: “Ma Tông Hư Không” – một tổ chức cổ xưa hơn cả Thiên La Tông, và có vẻ như Thiên La Tông chỉ là một công cụ trong tay chúng.
Điều đáng sợ hơn là, cuộn da còn ám chỉ rằng Vạn Đạo Thánh Địa và các Thánh Địa khác cũng không hoàn toàn an toàn. Có những “con mắt” của Ma Tông Hư Không đã được cài cắm vào sâu bên trong, chờ đợi thời cơ để kích hoạt các nghi lễ từ bên trong, gây ra sự hỗn loạn lớn, làm suy yếu phòng ngự của các Thánh Địa.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Đây không phải là một âm mưu nhỏ lẻ của một thế lực tà ác thông thường. Đây là một mối đe dọa mang tính hủy diệt toàn bộ nền văn minh tu luyện của Đại Lục Trung Ương, thậm chí có thể là tiền đề cho một tai họa lớn hơn nữa. Hắn nhớ lại những mảnh ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hy sinh của nó để phong ấn một mối đe dọa vũ trụ. Liệu có phải, mối đe dọa đó đang tìm cách quay trở lại, bắt đầu từ việc làm suy yếu các pháp tắc của thế giới này?
“Lâm sư đệ, đệ tìm thấy gì vậy?” Lý Phong hỏi, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Lâm Phàm.
Lâm Phàm ngẩng đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định. “Sư huynh, chúng ta phải lập tức trở về Thánh Địa. Đây không phải là một nhiệm vụ thông thường. Chúng ta đã phát hiện ra một âm mưu động trời, có khả năng hủy diệt toàn bộ Đại Lục Trung Ương.”
Hắn nắm chặt cuộn da trong tay, cảm thấy sức nặng của trách nhiệm đè lên vai mình. Âm mưu này quá lớn, quá thâm độc. Vạn Đạo Thánh Địa và các Thánh Địa khác có thể đang đứng trước bờ vực của một cuộc khủng hoảng chưa từng có. Lâm Phàm biết, hắn không thể chậm trễ. Từng khoảnh khắc trôi qua, có thể là một mạch linh khí nữa bị ô nhiễm, một pháp tắc nữa bị bóp méo. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là chống lại tà tu, mà là chống lại một thế lực đang cố gắng phá hủy nền tảng của cả một thế giới.