Thiên Đạo Trùng SinhChương 193
Ánh trăng như sương bạc phủ lên Vạn Đạo Thánh Địa, soi rọi những mái ngói lưu ly cổ kính, nhưng trong lòng Lâm Phàm, một nỗi bất an vẫn cuộn trào. Kể từ sau vài vụ dị biến nhỏ lẻ ở biên giới Thánh Địa, nơi linh khí bỗng nhiên trở nên hỗn loạn và cây cỏ héo úa không rõ nguyên nhân, hắn đã nhận ra có điều gì đó không ổn. Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn, dù chỉ mới thức tỉnh một phần, lại phát ra những rung động cảnh báo mơ hồ, như thể bản năng nguyên thủy đang gào thét.
Lâm Phàm không phải là người ngồi yên chờ đợi. Với thân phận thủ tịch đệ tử, hắn dễ dàng tiếp cận các báo cáo tình hình và tự mình điều tra. Hắn đã bí mật đến thăm vài khu vực bị ảnh hưởng, sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Kết quả khiến hắn rùng mình.
Không phải do thiên tai hay linh mạch đổi hướng, mà là một loại năng lượng tà ác, ẩn sâu dưới lòng đất, đang âm thầm ăn mòn sinh khí và bóp méo pháp tắc tự nhiên. Nó giống như một vết thương nhiễm trùng, lan rộng từng chút một. Vết thương này không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Lâm Phàm có thể cảm nhận rõ ràng bằng linh hồn Thiên Đạo của mình.
“Năng lượng Hư Vô… không hoàn toàn, nhưng có một sự tương đồng đáng sợ,” hắn thì thầm, phân tích một mẫu đất khô cằn trong lòng bàn tay. “Nó đang bị biến đổi, trở thành một thứ gì đó… bẩn thỉu và đói khát.”
Một ngày nọ, một báo cáo khẩn cấp từ một tiểu tông môn phụ thuộc Vạn Đạo Thánh Địa, Thanh Phong Tông, đã thu hút sự chú ý của Lâm Phàm. Thanh Phong Tông nằm gần một dãy núi cổ xưa, nơi có một linh mạch nhỏ nhưng thuần khiết, được coi là nguồn cung cấp linh dược quý giá. Giờ đây, linh mạch đó đang khô cạn với tốc độ kinh hoàng, và các đệ tử Thanh Phong Tông bắt đầu xuất hiện những triệu chứng suy yếu lạ lùng, như thể linh hồn của họ đang bị hút cạn.
Lâm Phàm quyết định tự mình đi. Hắn thông báo với sư phụ và một vài trưởng lão về sự bất thường, nhưng giữ lại những suy đoán sâu xa nhất của mình. Hắn không muốn gây hoang mang trước khi có bằng chứng cụ thể.
Khi đến Thanh Phong Tông, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phàm nhíu mày. Ngọn núi xanh tươi ngày nào giờ bao phủ một màu xám xịt, cây cối trụi lá, và không khí mang theo một mùi ẩm mốc, mục ruỗng khó tả. Các đệ tử Thanh Phong Tông, vốn dĩ khỏe mạnh, giờ gầy gò, xanh xao, ánh mắt vô hồn. Chúng như những cái bóng vật vờ.
“Thánh Tử Lâm Phàm, người đã đến rồi!” Tông chủ Thanh Phong Tông, một lão nhân tóc bạc phơ, run rẩy chào đón Lâm Phàm. “Linh mạch của chúng ta… nó đang chết. Và các đệ tử… chúng ta không biết phải làm sao.”
Lâm Phàm gật đầu, đi thẳng đến khu vực linh mạch. Ngay khi đặt chân vào, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, tanh tưởi trỗi dậy từ dưới lòng đất. Nó không mạnh mẽ, nhưng vô cùng dai dẳng và ẩn chứa sự căm ghét đối với sinh mệnh.
Hắn kích hoạt “Phân Tích Vạn Vật”. Xung quanh hắn, vạn vật như được “mở khóa”. Hắn nhìn thấy những đường năng lượng màu xám đen, mảnh như tơ nhện, đang len lỏi vào từng thớ đất, từng mạch nước, từng sinh linh. Chúng đang hút đi tinh hoa, không chỉ là linh khí, mà còn là bản nguyên sinh mệnh. Và quan trọng hơn, chúng đang bóp méo những sợi xích pháp tắc vô hình, làm suy yếu nền tảng của thế giới này.
“Đây không phải là hút cạn đơn thuần,” Lâm Phàm thì thầm. “Đây là sự… biến chất.”
Hắn theo dõi những sợi tơ năng lượng này, chúng đều hướng về một điểm sâu nhất dưới lòng đất. Lâm Phàm không ngần ngại, một luồng chân nguyên bao phủ cơ thể, hắn lao thẳng xuống một hang động ngầm đã được Tông chủ Thanh Phong Tông chỉ ra. Hang động này vốn là nơi linh khí dồi dào nhất, nhưng giờ đây lại là cửa ngõ dẫn đến sự diệt vong.
Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Ánh sáng từ viên Dạ Minh Châu trên tay Lâm Phàm chỉ có thể xuyên qua một khoảng không gian hạn hẹp. Dưới chân hắn, xương cốt của một số yêu thú nhỏ và thậm chí cả con người nằm la liệt, khô quắt, như thể đã bị rút cạn mọi thứ.
Cuối cùng, hắn đến một không gian rộng lớn dưới lòng đất. Ở trung tâm, một đài tế khổng lồ được chạm khắc từ đá đen bóng loáng, tỏa ra một vầng sáng đỏ sẫm. Trên đài tế, một khối pha lê màu đen, kích thước bằng một cỗ xe ngựa, đang lơ lửng, chậm rãi xoay tròn. Từ khối pha lê đó, vô số sợi tơ năng lượng màu xám đen tỏa ra, đâm sâu vào lòng đất, hút lấy mọi sinh khí.
Xung quanh đài tế, hơn chục bóng người mặc áo choàng đen, vẽ những ký hiệu kỳ dị trên mặt, đang quỳ lạy, lẩm bẩm những lời chú khó hiểu. Chúng là những tu sĩ tà đạo, với khí tức u ám và đôi mắt đỏ ngầu. Ngay khi Lâm Phàm bước vào, chúng lập tức nhận ra sự hiện diện của hắn.
“Kẻ ngoại lai! Ngươi dám quấy rầy Nghi Thức Vĩ Đại của chúng ta?” Một tên áo choàng đen đứng đầu gầm lên, giọng nói khàn đặc như ma quỷ. “Ngươi sẽ phải trả giá bằng linh hồn!”
Lâm Phàm không nói nhiều. Hắn đã phân tích khối pha lê đen đó. “Hắc Ám Thôn Phệ Tinh Thạch,” hệ thống Thiên Đạo hiển thị. “Một biến thể của Tinh Thạch Hư Vô, được cường hóa bằng cổ thuật tà ác, có khả năng bóp méo pháp tắc và hút cạn bản nguyên sinh mệnh. Nguồn gốc: Ma Tông Thiên La.”
Cái tên “Ma Tông Thiên La” khiến Lâm Phàm giật mình. Đây chính là thế lực tà ác cổ xưa mà hắn từng nghe đồn đại, nhưng không ngờ chúng lại hành động công khai đến vậy, và với một phương pháp tà ác đến thế. Không chỉ là hút linh khí, mà là hủy diệt từ gốc rễ.
“Các ngươi đang tự tìm cái chết!” Lâm Phàm lạnh giọng. “Hành động của các ngươi không chỉ làm hại một tông môn, mà còn hủy hoại cả nền tảng của Đại Lục này!”
Tên tu sĩ áo choàng đen cười khẩy. “Ngươi thì biết gì? Sự suy tàn là tất yếu! Chúng ta chỉ đang đẩy nhanh quá trình, để nghênh đón kỷ nguyên mới của Hư Vô!”
Lời nói của hắn khiến Lâm Phàm càng thêm cảnh giác. “Kỷ nguyên Hư Vô”? Chẳng lẽ chúng có liên hệ gì với “Hư Vô Thôn Phệ Giả” mà ký ức Thiên Đạo của hắn mơ hồ nhắc đến?
Các tu sĩ áo choàng đen đồng loạt lao đến, những đòn đánh tà ác mang theo linh khí mục nát nhắm thẳng vào Lâm Phàm. Tuy nhiên, với thực lực hiện tại của hắn, những kẻ này không đáng để bận tâm.
Chỉ trong chốc lát, Lâm Phàm đã đánh bại tất cả. Hắn không giết chúng ngay lập tức, mà phong tỏa tu vi của chúng, muốn tra hỏi thêm. Nhưng tên thủ lĩnh áo choàng đen, thấy tình thế bất lợi, liền cười điên dại, định tự bạo để hủy đi manh mối.
Lâm Phàm phản ứng cực nhanh, một luồng chân nguyên mạnh mẽ bao trùm, áp chế tên áo choàng đen. “Ngươi nghĩ có thể chết dễ dàng vậy sao?”
Hắn áp chế tên thủ lĩnh, ép hắn khai ra mọi thứ. Dưới sức mạnh tuyệt đối của Lâm Phàm và khả năng thẩm vấn đặc biệt từ hệ thống Thiên Đạo (phân tích suy nghĩ và ký ức một cách gián tiếp qua năng lượng), tên tu sĩ tà đạo cuối cùng cũng hé lộ một phần sự thật kinh hoàng.
Ma Tông Thiên La đang âm thầm thiết lập hàng ngàn “Hắc Ám Thôn Phệ Tinh Trận” (Dark Devouring Star Array) trên khắp Đại Lục Trung Ương. Mục đích không phải là để cướp bóc hay chiếm đất, mà là để *làm suy yếu* Thiên Đạo Pháp Tắc của chính Đại Lục này. Khi pháp tắc suy yếu đến một mức độ nhất định, các phong ấn cổ xưa sẽ bị phá vỡ, và một cánh cổng dẫn đến “Vực Hư Vô” sẽ mở ra, cho phép một “Thực Thể Hư Vô” cổ xưa, được chúng tôn thờ, giáng lâm.
“Thực Thể Hư Vô…” Lời này vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm, trùng khớp với những mảnh ký ức mơ hồ của hắn về “Hư Vô Thôn Phệ Giả”. Hắn chợt hiểu ra. Ma Tông Thiên La không chỉ là một thế lực tà ác bình thường, chúng là những kẻ tay sai, mở đường cho một mối đe dọa vũ trụ to lớn hơn rất nhiều.
Cái chết của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những lỗ hổng trong các pháp tắc vũ trụ. Và giờ đây, những kẻ như Ma Tông Thiên La đang lợi dụng những lỗ hổng đó để triệu hồi các thực thể Hư Vô, bắt đầu quá trình thôn phệ từ bên trong.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào khối Hắc Ám Thôn Phệ Tinh Thạch đang xoay tròn trên đài tế. Hắn không chỉ cần phá hủy nó, mà còn cần phải hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của nó, để tìm ra cách chống lại hàng ngàn trận pháp tương tự trên khắp Đại Lục. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân hay tông môn, mà là một cuộc chiến bảo vệ toàn bộ thế giới.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Âm mưu này, nó còn sâu xa và đáng sợ hơn hắn tưởng rất nhiều. Nó không chỉ nhằm vào Vạn Đạo Thánh Địa, mà là toàn bộ Đại Lục Trung Ương, thậm chí là cả Tiên Giới và Thần Giới phía trên. Hắn, với linh hồn Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, chính là hy vọng cuối cùng để ngăn chặn thảm họa này.
Hắn đưa tay về phía Hắc Ám Thôn Phệ Tinh Thạch, đôi mắt lóe lên vẻ kiên định. “Ngươi sẽ là điểm khởi đầu. Ta sẽ không để bất cứ thế giới nào rơi vào vòng xoáy của Hư Vô!”
Chương này kết thúc với Lâm Phàm bắt đầu quá trình phân tích và tìm cách vô hiệu hóa khối tinh thạch, chuẩn bị cho những bước tiếp theo trong việc vạch trần và đối phó với âm mưu quy mô lớn của Ma Tông Thiên La.