Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 222
Cơn thủy triều ký ức và sức mạnh cuộn trào trong tâm trí Lâm Phàm, như hàng vạn dòng sông đổ về biển cả, khiến cả linh hồn và thể xác hắn run rẩy. Mảnh vỡ Thiên Đạo lớn hơn mà hắn vừa hấp thu không chỉ mang lại nguồn năng lượng khổng lồ, mà còn là vô số những mảnh ghép rời rạc về một quá khứ xa xăm, về sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và đáng sợ hơn cả, là những hình ảnh mờ ảo, hỗn độn của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Đó không phải là một sinh vật có hình dạng cụ thể, mà là một sự trống rỗng nuốt chửng, một cơn đói khát vũ trụ, một khái niệm hủy diệt thuần túy không thể nắm bắt.
Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo thấu xương, không phải nỗi sợ của kẻ yếu đối mặt với kẻ mạnh, mà là nỗi sợ của một thực thể đang bắt đầu gánh vác định mệnh của hàng tỷ sinh linh. Sứ mệnh tái sinh Thiên Đạo, đối đầu với mối đe dọa vũ trụ, bỗng chốc trở nên quá nặng nề. Hắn chỉ là một thiếu niên từ một tiểu thế giới hạ đẳng, dù giờ đã trở thành một cường giả ở Đại Lục Trung Ương, nhưng liệu có đủ sức gánh vác trách nhiệm lớn lao đến vậy? Những mảnh ký ức về sự tan rã, về khoảnh khắc Thiên Đạo Nguyên Thủy vỡ vụn, như những mũi kim đâm vào ý thức hắn, nhắc nhở về cái giá của thất bại.
Tuy nhiên, cùng với nỗi sợ hãi, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển cũng dần hình thành. Đó là bản năng sâu thẳm của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một khao khát bảo vệ và kiến tạo, giờ đây hòa quyện với sự bướng bỉnh, ngông cuồng của chính Lâm Phàm. Hắn không muốn trở thành một Thiên Đạo vô cảm, chỉ tuân theo quy luật, hắn muốn trở thành một Thiên Đạo có ý chí, có cảm xúc, có thể bảo vệ những gì mình yêu quý. Sức mạnh mới trào dâng, không chỉ là linh lực hay pháp tắc, mà là sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật, về dòng chảy của Đại Đạo.
Khi Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng sâu thẳm của vũ trụ, xen lẫn ánh sáng quyết đoán. Cả không gian xung quanh hắn dường như cũng trở nên tĩnh mịch, mọi hạt bụi, mọi luồng năng lượng đều như đang lắng nghe, tuân theo một trật tự vô hình mà hắn vừa hấp thu. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển pháp tắc một cách dễ dàng hơn bao giờ hết, như thể chúng là một phần mở rộng của chính cơ thể hắn. Những vết thương cũ, những mệt mỏi tích tụ trong các cuộc chiến trước đây, đều tan biến như sương khói.
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều hơn về sứ mệnh vũ trụ. Hiện tại, mối đe dọa trước mắt vẫn là Ma Tông Thiên La. Sau khi âm mưu chính bị Lâm Phàm vạch trần và phá giải, Ma Tông không những không suy yếu mà còn trở nên điên cuồng hơn. Chúng đã dồn toàn lực, phát động một cuộc tổng tấn công quy mô lớn vào Thánh Địa Vạn Đạo, nơi được coi là biểu tượng của chính đạo trên Đại Lục Trung Ương. Hàng triệu ma tu, yêu ma từ khắp nơi hội tụ, tạo thành một biển đen hỗn loạn, bao vây các ngọn núi linh thiêng của Thánh Địa.
Bên trong Thánh Địa, các cường giả chính đạo đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Các Tiên Tôn, Tiên Vương của Thánh Địa đã dốc hết sức mình, nhưng số lượng và sự tàn bạo của Ma Tông quá lớn. Từng dãy núi sụp đổ, từng tòa cung điện vỡ nát, tiếng la hét, tiếng gào thét vang vọng khắp chân trời. Khí tức ma đạo cuồn cuộn như sóng thần, đe dọa nhấn chìm tất cả. Sư phụ của Lâm Phàm, Trưởng Lão Huyền Kiếm, và các bằng hữu thân thiết của hắn cũng đang kiên cường chống trả, nhưng vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng đã hiện rõ trên khuôn mặt họ.
Chính vào khoảnh khắc tưởng chừng như tất cả sẽ sụp đổ, một luồng ánh sáng chói lọi xé toạc màn đêm ma khí. Không phải là một tia sét hay một đạo pháp thuật, mà là một sự hiện diện. Lâm Phàm xuất hiện giữa không trung, đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Thánh Địa, nơi mà chỉ có Tông chủ mới có thể đặt chân. Hắn không hề che giấu khí tức của mình, mà để nó tuôn trào, lan tỏa khắp nơi. Một luồng uy áp kinh thiên động địa, không phải của một cá nhân, mà là của chính pháp tắc vũ trụ, đè nặng lên tất cả mọi sinh linh.
Ma tu đang điên cuồng tấn công bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên. Đồng tử của chúng co rút lại vì sợ hãi. Các cường giả chính đạo cũng ngạc nhiên không kém, nhưng trong ánh mắt họ là một tia hy vọng bùng cháy. Lâm Phàm lúc này không còn là thiếu niên thư sinh ngày nào, mà là một vị thần linh giáng thế, uy nghi và mạnh mẽ đến mức khó tin.
“Kẻ nào dám xâm phạm Thánh Địa Vạn Đạo?” Giọng nói của Lâm Phàm không lớn, nhưng lại vang vọng khắp mọi ngóc ngách của chiến trường, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi ma tu, mỗi cường giả. Nó mang theo một loại sức mạnh pháp tắc không thể cưỡng lại, khiến những ma tu yếu hơn lập tức quỳ sụp xuống, nôn ra máu.
Một vị Ma Tôn Thiên La, kẻ đang dẫn đầu cuộc tấn công, là một lão già râu tóc bạc phơ với đôi mắt đỏ ngầu, cười khẩy: “Ngươi là ai? Dám xưng hùng xưng bá trước Ma Tôn này sao? Dù ngươi có là Lâm Phàm đi nữa, một mình ngươi cũng không thể xoay chuyển cục diện!”
Đáp lại lời khiêu khích đó, Lâm Phàm chỉ nhếch mép. Hắn không cần phải nói nhiều. Hắn vươn một bàn tay ra, lòng bàn tay hướng về phía biển ma tu đang cuồn cuộn. Một luồng sức mạnh vô hình, không phải là linh lực đơn thuần, mà là sự tinh túy của pháp tắc không gian và thời gian, đột ngột ngưng tụ. Hàng vạn ma tu đang ở tiền tuyến, cùng với những con yêu ma khổng lồ, bỗng chốc bị một lực lượng không thể kháng cự nghiền nát thành từng mảnh, không kịp thốt lên một tiếng kêu. Huyết vụ bay lả tả, nhưng không hề vấy bẩn lên người Lâm Phàm, mà bị một trường lực vô hình đẩy xa ra.
Cả chiến trường chìm vào im lặng chết chóc. Các Ma Tôn, Ma Vương của Thiên La Tông đều trợn mắt há hốc mồm. Đây không còn là sức mạnh của một tu sĩ bình thường nữa! Đây là sức mạnh của một vị thần linh, một kẻ có thể quyết định sự sống chết của vạn vật chỉ bằng một ý niệm.
Lâm Phàm tiếp tục ra tay. Hắn không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những động tác đơn giản, nhưng mỗi động tác đều ẩn chứa uy lực hủy thiên diệt địa. Hắn giơ tay lên, một đạo lôi đình màu tím xanh, mang theo khí tức hủy diệt và sinh cơ hòa quyện, giáng xuống. Nhưng không phải là một tia, mà là hàng ngàn, hàng vạn tia sét, tạo thành một lưới điện khổng lồ bao phủ một phần ba chiến trường, thiêu rụi tất cả ma tu bên dưới thành tro bụi. Ma khí cuồn cuộn cũng bị lôi đình tinh luyện, tan biến vào hư không.
Vị Ma Tôn vừa rồi gầm lên, biến thành một con quỷ dữ khổng lồ, thân hình cao trăm trượng, vung móng vuốt đen kịt về phía Lâm Phàm. “Chết đi! Ngươi không thể là đối thủ của ta!”
Lâm Phàm chỉ khẽ lắc đầu. Hắn không hề né tránh, mà chỉ niệm một tiếng “Định!”. Lập tức, con quỷ dữ khổng lồ, đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, bỗng dưng đứng sững lại giữa không trung, mọi cử động đều bị đóng băng. Ngay cả ma khí cuộn quanh nó cũng ngừng lưu chuyển. Lâm Phàm điềm nhiên bước tới, không khí xung quanh hắn vặn vẹo như thể thời gian và không gian đang uốn lượn theo từng bước chân. Hắn vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào trán con quỷ. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo khí tức của Thiên Đạo, xuyên qua cơ thể quỷ, thanh tẩy mọi ma khí, mọi tà niệm. Con quỷ dữ gầm lên một tiếng đau đớn thê lương, thân thể nó bắt đầu tan chảy, không phải bị hủy diệt, mà là được “tịnh hóa”, biến thành những hạt năng lượng tinh khiết bay lượn trong không trung.
Cái chết của Ma Tôn khiến toàn bộ Ma Tông Thiên La chấn động. Sự kiêu ngạo và hung hăng của chúng tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Chúng không còn nhìn thấy một đối thủ, mà là một vị thần linh đang giáng phạt. Hàng loạt ma tu bắt đầu bỏ chạy tán loạn, không còn dám đối đầu.
Lâm Phàm không truy đuổi. Hắn chỉ đứng đó, khí tức vẫn cuồn cuộn, nhưng không hề hung bạo, mà là một sự uy nghiêm, một sự an bài. Hắn vung tay áo, một luồng gió nhẹ thổi qua, mang theo sinh cơ và linh khí, chữa lành những vết thương trên chiến trường, xua tan ma khí còn sót lại. Cả Thánh Địa Vạn Đạo như được gột rửa, trở lại vẻ trong lành vốn có.
Các cường giả chính đạo, từ Tông chủ Thánh Địa Vạn Đạo đến những đệ tử bình thường, đều quỳ xuống, bày tỏ lòng kính trọng và biết ơn sâu sắc. Họ biết, một lần nữa, Lâm Phàm đã cứu vớt họ, cứu vớt cả Đại Lục Trung Ương khỏi họa diệt vong. Danh tiếng của hắn không còn chỉ là một thiên tài, mà đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại sống, một anh hùng thực sự của Đại Lục Trung Ương.
Nhưng trong lòng Lâm Phàm, niềm vui chiến thắng không trọn vẹn. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh, và cảm nhận được sự trống rỗng, sự lạnh lẽo của Hư Vô đang chờ đợi. Cuộc chiến này, dù lớn lao đến đâu, cũng chỉ là một trận đấu nhỏ bé so với mối đe dọa thực sự. Hắn đã chấp nhận sứ mệnh của mình, nhưng con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một ý chí sắt đá hơn: Hắn sẽ không cho phép bất cứ vũ trụ nào phải chịu chung số phận với Thiên Đạo Nguyên Thủy.